GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 39

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Sự lạnh lẽo ướt át khiến Tô Y Điềm bừng tỉnh.

Mở mắt nhìn quanh nàng thấy mình trong một gian phòng ọp ẹp, nằm trong một thôn trang hoang tàn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Hai tay bị bẻ ra sau, trói vào ghế gỗ.

Còn chưa kịp định thần, ánh sáng từ ngoài cánh cửa đã lung lay ập thẳng vào mặt khiến nàng phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhíu mày.

“Đã tỉnh rồi?”

Người đến không ai xa lạ, chính Tiêu Dật.

Ngay khi phát hiện mình bị lừa, Y Điềm đã đoán chính người này ra tay.

sao Tiêu Dật cũng không phải người ngu dốt.

Ở buổi tiệc sinh thần, khi nhìn thấy nàng dâng lên bức tranh vải thêu hai mặt, hắn ta hẳn đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bắt đầu có chút động thái chú ý đến mình.

Đêm qua, Triệu Trọng Đạt bị bắt tại trận trên triền núi cùng bọn thổ phỉ, tin tức này cho© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phong tỏa kín kẽ đến cách mấy cũng vẫnkhả năng rơi vào tai phe phái của Tiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dật.

Y Điềm nàng bề ngoài trắc phi của Tiêu Cảnh Hoằng, bên trong lại mối quan hệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với Diệp Thanh và Mạnh Cẩn, chính xác đối tượng phù hợp để Tiêu Dật bắt đi nhất trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thời điểm then chốt này.

Biết bản thân đã rơi vào hiểm cảnh, Y Điềm càng thêm diễn nét bất lực đến tuyệt vọng, ôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tâm mong Tiêu Dật vân chưa đoán ra được toàn bộ sự việc.

“Thái tử… đây… chuyện đang xảy ra thế này?”

Tiêu Dật không đáp lại nàng, chỉ lặng lẽ liếc một cái sắc bén ra đằng sau.

Tiểu nhị tiệm vải được kéo vào trong gian phòng, trên người đầy rẫy những vết thương mới chồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chất lên nhau.

“Là vị này, vải hai da đó tiểu nhân chỉ tiết lộ cho một mình người này biết. Thời gian qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng nàng đến cửa tiệm tìm mua rất nhiều loại vải, trong đó vải hai da…”

“Còn nữa, nói hết.” Tiêu Dật lạnh lùng đá vào bụng y.

“...tên râu quai nón hung dữ kia cũngbị vị phu nhân này bắt gặp trong cửa tiệm, hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từng đụng nhau trước cửa đến mức rơi vãi hết cả hàng hóa xuống đất.” Tiêu nhị cố gắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhớ lại, sau đó tựa như nghĩ ra đượcđó, phấn khích reo lên.

Hóa ra như vậy.

Bây giờ Tiêu Dật hoàn toàn có thể khẳng định, người đứng đằng sau hàng loạt sự kiện đen đủi vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua, người phá hỏng kế hoạch của hắn ta chính là nữ tử trước mặt.

không phải là toàn bộ, nhưng Y Điềm chắc chắn góp không ít công sức trong thành công lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này của phe Tiêu Cảnh Hoằng.

“Gì cơ, ta chỉ thôi, cái này không thể gọi phạm pháp chứ? Chính ngươi đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra sức khoe khoang về tấm vải hai da đó trước mà.” Y Điềm ra sức biện minh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nhưng tiểu nhị đã gào mồm lên hướng về phía Tiêu Dật cố gắng lấy công chuộc tội: “Nàng ta còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đút bạc cho tiểu nhân, muốn tiểu nhân tráo đổi những cuộn vải hai da đó cho nàng ta. Nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại vụ va chạm kia, chắc chắn do nàng ta sắp đặt, nàng ta đã trộm được hàng rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho nên sau đó nàng tanha hoàn cũng không đến tiệm để mua vải nữa.”

Tên tiểu nhị lươn lẹo này khá thông minh, sau khi xâu chuỗi lại các sự kiện, y không khó đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhận ra nguồn gốc phát sinh vấn đề của bọn họ nằm đâu.

Y Điềm biết thủ đoạn của mình đã bị vạch trần, không còn khả năng chống chế nữa, chỉ đành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cắn răng im lặng tìm cách thoát thân.

Tiêu Dật quan sát bộ dáng đang dần dần lấy lại bình tĩnh của nữ tử trước mặt, sắc mặt ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 càng sa sầm.

Không, hoàn toàn không giống với tình cảnh hắn ta từng tưởng tượng ra.

Nàng không cầu xin hắn ta tha thứ.

Cũng không van nài hắn ta một cơ hội sống.

Chẳng lẽ nữ nhân này nghĩ mình còn đường thoát thân khi đã rơi vào tay hắn ta ư?

“Không còn nhiều thời gian nữa, chúng ta cần phải rời khỏi đây thật nhanh. Hầu phủ đã bị Diệp Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mang thánh chỉ đến lục soát rồi. Tình hình Công bộ, hình bộ lễ bộ cũng cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỗn loạn, những người dính líu đều bị lục hoàng tử cho người bắt giữ tống vào chiếu ngục…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Một tên vẻ là thuộc hạ thân tín của Tiêu Dật, trên người là bộ giáp đã ám bụi đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xa, mệt mỏi đi vào nói bên tai hắn ta.

Chuyện đã đến nước này, không thể không thừa nhận mình đã là kẻ bại trận, nhưng nếu rời đi khơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khơi như vậy, trong lòng Tiêu Dật vẫn cảm thấy không cam tâm.

Hắn ta muốn làm ra một chuyện gì đó, để khiến những người lại Đế Kinh phải bất an lo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sợ.

Nhìn thấy ánh mắt hiện lên tia sát ý mãnh liệt không thể giấu giếm của chủ tử, tên thuộc hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hất cằm ra lệnh cho mấy tên lính đang lăm lăm đao kiếm trong tay đang vây quanh bọn họ: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Giết đi, không để ai sống sót.”

“Khoan đã.” Tiêu Dật giơ tay ngăn lại, sau đó sải bước đến bên cạnh Y Điềm, chủy thủ giơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cao cắt đứt dây thừng quấn quanh ghế gỗ.

“Đi theo ta.”

Truyện thuộc về Đây Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất tại page Mèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mụp Sữa, like và follow để theo dõi truyện nhé.

Nhận ra ý định của Tiêu Dật, Tô Y Điềm giãy dụa kịch liệt: “Đừng, ngài không sợ bị quan binh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 truy bắt sao, đưa ta theo chỉ tổ vướng tay vướng chân thôi.”

Tiêu Dật cười lạnh một tiếng, trên mặt tràn ra sự âm hiểm đang ngập ngụa trong oán hận: “Cô lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 càng mong chờ bọn họ đuổi theo để chứng kiến ngươi bị băm thây xẻ thịt như thế nào.”

Cỗ xe ngựa đạp gió phi như bay về phía trước.

không nhìn thấy cảnh vật bên ngoài, nhưng qua cánh cửa chớp liên tục lật lên lật xuống, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Y Điềm cũng đoán được bọn họ đang đi đâu.

Tiêu Dật từ đầu đến cuối không hề rời mắt khỏi Y Điềm, cái kiểu nhìn soi mói như muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lột trần nàng ra từng lớp khiến Y Điềm gai hết cả người.

Không thể chịu đựng nổi, nàng xoay lưng lại, chống cằm nhìn ra cảnh sắc vùn vụt trong tiếng gió thét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gào bên ngoài cửa sổ úp mở.

“Quay lại nhìn Cô.” Bả vai bị bóp mạnh, cằm nhỏ cũng bị đối phương cưỡng chế kéo lại.

Y Điềm nhăn mặt, đã chẳng muốn giả vờ với Tiêu Dật nữa.

“Đến nước này rồi, ngài còn muốn nói gì?” Giọng điệu vô cùng lạnh nhạt: “Tiếc ta không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để nói với ngài cả, Thái tử à.”

Tô Y Điềm vùng vẫy muốn bứt ra khỏi sự giam giữ chặt chẽ của Tiêu Dật.

“Vì sao?”

“Hả?”

“Hết phụ hoàng rồi lại đến ngươi, ai ai cũng ngả về phía Tiêu Cảnh Hoằng? sao chỉ mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị bỏ lại?” Một cơn giận dữ không tên bùng phát trong không gian nhỏ hẹp.

Khoảnh khắc vòng eo nhỏ bị siết chặt bởi cánh tay lực lưỡng nổi đầy gân xanh, Y Điềm phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiện ra Tiêu Dật đã không còn giữ được nét ngạo mạn điềm tĩnh của thường ngày.

“Vì sao? sao lại không nhìn Cô? Nàng phải nhìn Cô, nhìn đi.” Tiêu Dật ra sức lẩm bẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như người tâm thần, cả thân người ép sát vào thể nhỏ của Y Điềm, ra sức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tìm kiếm sự chú ý từ nàng.

“Thái tử điện hạ, ngài bình tĩnh lại đi. Ta Y Điềm, nông nữ họ đến từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trấn Thạch Đầu phía bắc biên giới của Biện Thành, ngài nhìn cho rõ, nhận ra chưa?” Y Điềm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hét lớn, cố gắng lay động Tiêu Dật đang chìm trong sự hoang tưởng.

Truyện thuộc về Đây Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất tại page Mèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mụp Sữa, likefollow để theo dõi truyện nhé.

Tiêu Dật dừng lại, dùng đôi mắt sâu thăm thẳm như đáy vực ghim chặt lấy Y Điềm l.i.ế.m © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 láp nàng từ đầu đến chân.

Rồi hắn ta ngồi thẳng dậy, từ trên cao nhìn xuống Y Điềm: “Đúng vậy, nàng chỉmột nông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữ ở biên ải, một Y Điềm thấp kém đến cùng cực, ném vào biển người Đế Kinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không tìm ra được một ưu điểm nào vượt trội…”

Nói đến đây, bàn tay của Tiêu Dật lần mò đến cần cổ thon dài của Y Điềm đè chặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống, giọng nói đầy sự tiếc nuối: “Ta đã từng nông cạn như thế đấy, cho nên mới không chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 do dự đẩy nàng vào vòng tay của Tiêu Cảnh Hoằng…”

Cả thể nàng ngã xuống thảm, bị kìm chặt bởi hai bắp chân rắn chắc như đá của Tiêu Dật, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế nam trên nữ dưới quá quen thuộc này Y Điềm đã từng trải qua khiến nàng phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoảng.

Tiêu Dật không thèm để tâm đến sự sợ hãi lan tràn khắp gương mặt nàng, hắn ta chỉ thong thả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vuốt ve từng ngũ quan, ra sức nỉ non bên tai: “Không muộn, kể từ hôm nay nàng sẽ thuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về Tiêu Dật ta, ta sẽ cướp nàng khỏi tay của Tiêu Cảnh Hoằng. Đợi đến lúc ta gầy dựng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại lực lượng, mọi thứ sẽ lại trở về điểm xuất phát như ban đầu...”

“Ngai vàng sẽ của ta, Y Điềm nàng cũng vậy.”

“Tất cả những Tiêu Cảnh Hoằng được, ta thề sẽ đoạt lại bằng hết.”

Người này điên rồi.

Y Điềm chỉ còn mỗi suy nghĩ này trong đầu.

Thất bại này đã kích thích Tiêu Dật đến cực điểm, khiến hắn ta phát rồ.

Đang không biết làm thế nào để thoát khỏi sự xâm phạm của Tiêu Dật trong cơn cuồng nộ, đột nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thùng xe nảy lên một cái thật mạnh rồi rung lắc chao đảo cực độ đến mức Tô Y Điềm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chóng mặt muốn nôn ọe ngay tại chỗ.

Bên ngoài vang lên tiếng hét của nài ngựa: “Đoạn đường phía trước vừa hẹp vừa hiểm trở, điện hạ xin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hãy ngồi yên, cố gắng bám vững thành xe, chúng ta sẽ rất nhanh vượt qua khúc này.”

Với tác động của ngoại lực, Y Điềm dễ dàng đẩy được Tiêu Dật đang lảo đảo mất thăng bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên người nàng.

Khúc quanh nguy hiểm này Y Điềm đã từng được Mạnh Cẩn nói nghe qua. Con đường men theo vách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 núi cùng nhỏ hẹp, chỉ đủ cho một con ngựa phi nước tiểu.

Trước nay chỉ thợ săn, người mót trầm dân đào sâmsử dụng lối này để đi tắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống khu rừng rậm lưng chừng núi.

Nếu người nài ngựa không vững tay cầm cương, chỉ một xuất nhỏ thôi cũng khiến xe ngựa rơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống vực.

Sống hay c.h.ế.t phụ thuộc vào thời điểm này.

Y Điềm dùng cả thân mình lao vào tấm vách khiến thùng xe càng thêm nghiêng ngả.

Sự thăng bằng nài ngựa đang cố gắng kiểm soát trong vận tốc phi nước đại của hai con ngựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đằng trước ngay lập tức bị phá vỡ.

Bánh xe cuối cùng chịu không nổi đã bắt đầu chệch hướng. Nài ngựa và thuộc hạ thân cận của Tiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dật hốt hoảng hét lên.

“Xe ngựa không chịu nổi nữa rồi,khả năng rơi xuống vực !!!”

“Thái tử điện hạ, chúng ta phải bỏ xe ngựa thôi…”

Y Điềm đã đến lúc làm mộthúc quyết định. Nàng dùng hết sức bình sinh, tự mình quăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 toàn bộthể lên vách thùng xe một lần nữa.

Hai con ngựa lồng lên dữ dội.

Kiếm khí xuyên qua qua mành xe xẻ đôi mọi thứ bên trong.

“Bỏ xe ngựa, hộ giá Thái tử điện hạ tiếp tục lên đường!!!”

Tiêu Dật đỏ mắt hung hăng muốn nhào qua cố gắng bắt lấy chỉ là một vạt áo của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Y Điềm nhưng không kịp nữa rồi.

“Không, Y Điềm, nàng phải đi theo ta… không được đi… Tiểu Điềm Điềm!!!” Tiêu Dật tuyệt vọng hét lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như con thú bị thương nhưng đáng tiếc thứ âm thanh thê lương ấy nhanh chóng bị gió cuốn đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mất.

Từ trên cao, hắn ta bất lực nhìn thùng xe lăn lông lốc xuống vực núi sâu hun hút như một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trái bóng méo bịhơi, mang theo nữ tử khiến mình căm ghét, muốn khôngđược. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Chúng ta phải rời khỏi nơi đây trước khi trời tối, điện hạ xin người lấy lại bình tĩnh đi theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chúng thuộc hạ.” Thị vệ bên cạnh nhanh chóng xốc hắn lên một chiếncao to, quất roi tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tục chặng đường dài.

Tiêu Dật cắn răng thúc ngựa.

Nếu đã không có được người, âu để choY Điềm nhận lãnh cái c.h.ế.t cũng một chuyện không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tệ.

Nhưng đây thực sự không phải kết cụcTiêu Dật mong muốn.

Nếu Y Điềm mệnh hệ gì, Tiêu Dật cam đoan sẽ hoàn trả lại đầy đủ không sót một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thứlên đầu Tiêu Cảnh Hoằng.

Chờ đấy, một ngày nào đó hắn ta sẽ trở lại Đế Kinh, đòi lại toàn bộ những gì đã mất hôm nay.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi full, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi online, read Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Đây là một con mèo sữa Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 39 — Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc