GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 84

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trên mặt đất không ít sâu bọ, quần áo rơi rụng xương cốt, nằm hỗn độn tựa như những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đống rác.

Thích không dám đi xa, chỉ tới bên vị trí bức tượng điêu khắc.

nhanh nhẹn trèo lên đỉnh cao nhất của bức tượng, cầm kính viễn vọng tìm được từ trong siêu thị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 quan sát bốn phía.

Các tầng lầu nằm so le, lạnh lẽo đứng xung quanh quảng trường như thể bị con người bỏ rơi, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 chờ đổ vỡsụp đổ.

Thích nhìn chung quanh một vòng, cuối cùng khi nhìn lại con đường họ đã đến, trong cổ họng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bỗng tràn ra một âm thanh nghi ngờ: “Hả?”

Dâng đầy cảm giác khó tin.

 

Hai bàn tay nhỏ của Tiểu Lãng Dữ ôm lấy pho tượng kim loại, khó hiểu ngẩng đầu: “Sao thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Thích?”

“...” Thích không trả lời, thân thể không hề nhúc nhích, vẫn luôn nhìn chằm chằm về hướng con đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 từng đi qua... Tầm khoảng nửa phút sau, cô chậm rãi nở nụ cười nhàn nhạt: “Có chút thú vị.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

Tiểu Lãng Dữ quay đầu, nhìn theo phương hướngđang trông nơi xa xa.

Địa hình trống trải nên chỉ liếc mắt đã trông thấy được con đường dẫn tới chỗ họ. Xa xa, tại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ngã dẫn ra đường cao tốc, một con sư tử biến dị chậm rãi bước chân tới, trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 lưng chở theo hai người. Ngu San mặc áo khoác lông ngồi đằng trước, Kiều ngồi phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 saubé, bao trọnấy vào trong lồng n.g.ự.c mình.

 

Đại khái muốn chiếu cố cho hai người họ nên tử đi rất chậm không khác đang tản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bộ, nhưng vẫn vững vàng nện bước chân tiến đến phía họ.

Tuy rằng tốc độ chậmmới chỉ hai mươi phút trôi qua đã thể đuổi kịp đến đây.

Thíchxoay người nhảy xuống đất, đưa ống nhòm cho Tiểu Lãng Dữ: “Em về xe trước đi, cô sang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nhìn một lát.”

Thấy Thích khả năng đối phó được với bên kia, Tiểu Lãng Dữ yên tâm gật gật đầu, dặn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 một tiếng: “Cô Thích, cẩn thận nhé.”

Sau khi Tiểu Lãng Dữ an toàn trở về xe, Thích Mê đi thẳng về phía họ, chặn họ lại trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 khi họ tới gần xe buýt.

lẽthù hận Thích Mê không đưa mình đi theo nên sắc mặt Kiều không vui vẻ cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 lắm, cậu ta lạnh lùng trợn mắt với cô, sau đó hất đầu sang nơi khác.

Ngu San lễ phép hơn cậu ta rất nhiều, thấy đi tới cô ấy đã chào hỏi từ xa, vu.ốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ve áo lông trên người, nói lời cảm ơn: “Chị ơi, xin lỗi chị, lúc nãy em quên mất. Em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cảm ơn đồ ăn quần áo của chị lắm.”

Thíchtới nơi này chẳng phải muốn nhận một câu cảm ơn không đau không ngứa ấy, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 lạnh nhạt gật đầu rồi hỏi thẳng chuyện nghiêm túc: “Các người đã nuốt đám mảnh nhỏ [Tinh thể kỹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 năng lõi] của người đó?”

Ngu San tỏ ra sửng sốt, cho rằng bản thân đã làm sai, vội quay đầu nhìn về phía Kiều Dã. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

Kiều hất đầu lên, khó chịu hỏi ngược lại: “Đúng thế đấy, tôi đã bảo Ngu San nuốt chúng đấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 làm sao?”

Trước đến giờ Thích luônngười thích ăn mềm không ăn cứng, vừa thấy thái độ của Kiều Dã, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mặt mày lạnh hẳn đi. cong môi, cười khinh miệt: “Cho nên cậu đã trông thấy tình cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tôi lấy ra thứ này?”

nhớ rõ tình huống lúc đó Kiều còn đang bị nhốt trên xe, bên cạnh một con voi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 và một con hổ biến dị đánh nhau, bạn gái cậu ta cũng chưa hoàn toàn thoát khỏi nguy hiểm... © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Kết quả, cậu ta lại nhàn hạ thoải mái quan sátđang làm chuyện gì?

Ánh mắt Kiều lóe sáng, cậu ta ra vẻ bình tĩnh ho khẽ một tiếng, lại nâng đầu lên: “Đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đấy, tôi không cẩn thận đã chứng kiến tất cả. Hiện tại Ngu San không bất cứ kỹ năng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bảo hộ nào, tôi cho ấy nuốt chút mảnh vỡ kỹ năng thì sao nào?”

“Không sao cả, tôi cảm thấy cậu cũng thông minh thôi...” Thích Mê khoanh tay lại: “Nhưng chỉ mình cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ấy nuốt thôi sao? Nuốt nhiều hay ít?”

Kiều thấy hỏi mãi không thôi, đã mất kiên nhẫn: “Có liên quan đến cô hả? Không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 không định quan tâm đến chúng tôi đấy à, hỏi nhiều như thế làm gì?”

“Cứ coi như lòng thương của người mẹ trong tôi tràn lan một lần đi.” Thích nhắc nhở: “Hiện tại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thể chất của Ngu San vẫn nhân loại bình thường, một chút mảnh vỡ kỹ năng chắc không ảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 hưởng gì, nhưng nếu như ấy nuốt quá nhiều, nhẹ thì đau đớn, nặng thì tử vong. Hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tự mình ước lượng nặng nhẹ đi.”

Ngu San hoảng sợ, lập tức quay đầu hỏi Kiều Dã: “Thực sự nghiêm trọng như thế sao?”

Kiều Dã lườm Thích Mê, ôm chầm Ngu San, dịu giọng an ủi: “Yên tâm đi San San, em chỉ nuốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 một chút thôi, không sao hết... Anh là bạn trai của em, đương nhiên anh sẽ suy xét đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 sự an toàn của em...” Nói xong, sắc mặt cậu ta biến đổi, giọng nói trầm xuống, nhìn chằm chằm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 về phía Thích Mê: “Ít nhất anh cũng không phải người ngoài thấy c.h.ế.t không cứu nhưng thích chõ miệng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 vào chuyện của chúng ta.”

“Kiều Dã, anh không thể nói như thế được, chị ấy đã giúp chúng ta rất nhiều rồi...” Ngu San lập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tức kéo tay Kiều Dã, phản bác, không cho cậu ta nói vậy.

“San San, thế giới tận thế này không đơn giản như em tưởng tượng đâu, em đừng bị chút ơn huệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nho nhỏ kia lừa gạt, hiểu ý anh không?”

Kiều Dã vừa nói vừa nhìn về phía Thích Mê: “Hiện tại anh hơi nghi ngờ chị ta người đàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ông tấn công chúng ta cùng một bọn, bằng không sao chị ta thể tới đúng lúc như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 vậy được.”

Ôi chà, tính tình ghê gớm đấy nhỉ?

Thích cảm thấy mình mới nghe được một câu chuyện cười: “Lừa cậu? Cậu có gì đáng để tôi lừa? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Tài năng hay nhan sắc, hay lừa để bán thận cậu đây?”

“Chị!”

“Tôi ấy à? Con mẹ chứ tôi thừa hơi mới đi quan tâm hai người!” Thích hừ lạnh một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tiếng, xoay người rời đi.

Đi được nửa đường, đột nhiên cảm thấy mình nhàn hạ tự dưng đi tìm chuyện, không khỏi tự cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cười giễu cợt bản thân.

Nhìn theo bóng dáng đã cách một khoảng xa xa, Ngu San điều khiển sư tử biến dị tiếp tục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đi về phía trước.

Lúc đi ngang qua chiếc xe buýt, ấy và Kiềuđều nghe thấy được âm thanh cùng náo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nhiệt bên trong, không khácđang ăn Tết, toàngiọng nói non nớt của trẻ con. Hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 họ mò, vòng quanh xe buýt, nhìn thấy được toàn bộ hoàn cảnh thông qua kính chắn gió.

Thích Mê đang khoanh tay ngồi trên ghế lái phụ, nhìn bọn họ chằm chằm không khác vệ sĩ, ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mắt sắc bén như đang cảnh cáo họ đừng quá tò mò.

Ngu San bị biểu cảm của dọa, vội vàng thu hồi tầm mắt.

Kiều cũng chậm rãi quay đầu, giống như đã hiểu ra chuyện gì, khẽ bật cười thành tiếng.

Ngay sau đó, hai người họ rẽ vào một góc đường, biến mất trong bóng tối.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 84 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc