GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 83

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Gió đêm quá lạnh, Đỗ Thụy đóng cửa xe lại và đợi Eva đi điều trị về.

Bọn trẻ ở tầng hai đã ngủ gật trong khi chờ đợi, trong xe lúc này rất yên tĩnh.

Đỗ Thụy nhìn xác của những con thú biến dị trên cánh đồng ven đườngcau mày, sợ rằng chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thể đột nhiên sống lại vồ lấy mình... Sau khi Eva quay lại, anh ấy nhanh chóng đóng cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 xe, lái xe rời đi khỏi nơi khủng khiếp này.

“Cô tên Ngu San đối xử với cậu trai kia thật tốt, trong lúc trị thương sợ người ta quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đau, còn cho người ta cắn vào tay mình nữa... Kiếp trước nam sinh kia đã cứu được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cả thế giới đó hả?” Eva chậc chậc lắc đầu.

“Đôi tình nhân nhỏ mà, chuyện thường thôi...” Thích cười cười: “Một bên người bạn trai sớm chiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 chung, một bên người xa lạ mới gặp tận thế, thì cô sẽ đi cùng ai?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

 

“Cũng đúng.” Eva ngồi xuống bên cạnh cô, miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích này.

Thích Mê: “Nhưng tôi vẫn chút lo lắng, Kiều Dã kia sắp sửa tiến vào giai đoạn tiến hóa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cho thành công hay thất bại thì Ngu San đều khả năng gặp phải nguy hiểm. Mà cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Kiều không tiến hóa biến thành một người gốm sứ mỏng manh thì như vậy cậu ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cũng sẽ biến thành thứ trói buộc với Ngu San... Trong thế giới tận thế mênh m.ô.n.g thế này, một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 người chơi mới phải sinh tồn bằng cách nào đây?”

Eva bất đắc dĩ nhún vai: “Không cách nào khác cả, khuyên cũng đã khuyên rồi, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nghe thì phải làm thế nào? Đúng như nói vậy, hai người họ vốn một đôi tình nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nhỏ, sao thể nỡ lòng rời bỏ nhau?”

 

Cô ấy nâng chai lên, nuốt nỗi xót thương cuối cùng vào bụng theo chất lỏng trong chai. Một ngụm uống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 xong, Eva bỗng nhiên nghĩ tới một vấn đề.ấy chớp chớp mắt nhìn Thích Mê: “Đúng rồi, Mê, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đã phát hiện ra nam sinh kia sắp tiến vào giai đoạn tiến hóa từ lâu rồi đúng không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

“Ừ, ngay khi mới gặp tôi đã phát hiện.” Thíchcong khóe môi cười nhạo: “Cậu ta còn định gạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tôi, nói rằng mình mới đến thế giới tận thế này.”

Eva: “Cô phát hiện ra bằng cách nào vậy, tôi thấy cậu ta có khác biệtso với chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đâu.”

“Dáng vẻ bên ngoài không thay đổi, nhưngkhông phát hiện ra thể chất cậu ta không còn giống bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thường nữa hả?”

Thích nói: “Ban đầu khi vừa tiến vào thế giới tận thế toàn đêm tối này, cả cơ thể con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 người đáng lẽ ra phải lạnh băng mới đúng, nhưng làn da cậu ta quá mức ấm áp. Dòng m.á.u © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 trong thể luân chuyển tuần hoàn tốt như thế, không chỉ phản ứng làm ấm thân mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 khi trên thể cậu ta ăn mặc mỏng manh vẫn không hề thấy lạnh, thế thì sao thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 người chơi mới tới đây? Ngay cả chúng ta bây giờ vẫn còn phải mặc áo khoác lông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đây này... Nếu cậu ta không lừa tôi, không nói mình người mới đến thì khi lòng cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 giác của tôi sẽ không lớn đến vậy. Một lời nói dối quá rõ ràng chứng tỏ cậu ta đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 che giấu tin tức bất lợi nào đó, hơn nữa Ngu San bảo bé cố tình đến thế giới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 này tìm bạn trai, ắt hẳn do cậu ta đã ngây người cực lâu trong thế giới tận thế.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

Thíchcười nhạt, dựa người ra sau: “Đương nhiên, mặc là người sắp tiến vào giai đoạn tiến hóa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nếu như cậu ta không nói dối tôi thì tôi cũng sẽ tiễn cậu ta thêm một đoạn đường, kết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 quả... ai, cậu ta lại làm trò khôn vặt này trước mặt tôi đấy.”

Eva đồng tình: “Đúng thế, giữa những người chơi với nhau thành thật thẳng thắn thì chắc chắn không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nào hợp tác được. Tôi đồng ý với cô, ạ.”

Nói xong, ấy ném chai bia rỗng tuếch vào phía thùng rác xa xa, khẽ mỉm cười: “Cho nên, chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60nói cô định mời rượu tôi ấy, vào lúc nào vậy?”

“Dù sao chúng ta cũng phải đi đến được thành phố kế tiếp đã, bằng không trong chốn đồng không m.ô.n.g © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 quạnh này tôi đào đâu ra bia rượu cho cô?”

Eva bị con trùng rượu bò lên gợi dậy cơn thèm, hiện tại đã mong cầu không nhịn nổi, cái miệng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 chem chép cho qua cơn, cất tiếng hỏi tiếp: “Tầm bao lâu nữa?”

Thích nhướng mày đáp lại: “Cô di động, bản đồ, sao còn hỏi tôi?”

Eva bừng tỉnh, lập tức móc di động ra nhìn một lát: “Chắc còn tầm khoảng nửa tiếng nữa.”

Thích Mê: “Chắc vậy, chờ một lát nữa đi tới thành phố, Đỗ Thụy dừng xe nấu cơm, tôi sẽ vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thành phố di dạo kiếm chút bia rượu cho cô.”

Eva vừa lòng: “Ok!”

Khoảng thời gian đi tới thành phố tiếp theo đủ để cho Thích Mê và Evađược một giấc ngủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ngắn, chuẩn bị tùy thời nghênh chiến.

Xe buýt không đi vào trong thành phố dừngmột khoảng đất trống trên quảng trường, tầm nhìn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bị giới hạn, thuận tiện quan sát bốn phía xung quanh.

Đỗ Thụy cởi bỏ đai an toàn xong liền đeo tạp dề lên, lắc mình hóa thân từ lái xe thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đầu bếp.

Thíchchuẩn bị xong xuôi đang định xuống xe đã nghe thấy anh ấy gọi lại: “Cô Thích, vẫn nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ăn cơm rồi hẵng đi, không thì khi cô trở về trời đã lạnh rồi.”

đứng yên, nhìn một vòng: “Cũng đúng, thế thì tôi đi tới vùng xung quanh chỗ này xem qua một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 chút.”

Tiểu Lãng Dữ vừa nghe đã nhân hội nhảy xuống khỏi chỗ ngồi chạy tới, tay nhỏ giơ lên cao: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 “Em! Thích, em cũng muốn đi dạo xung quanh chỗ này với cô!”

Thấy cuối cùng Tiểu Lãng Dữ cũng chịu nhường chỗ ngồi, Eva sải bước đến băng ghế dài, thoải mái duỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đôi chân, chen miệng vào nói hộ: “Đúng thế, à, thừa dịp nhóm nhỏ ngốc kia còn ngủ trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tầng hai chưa tỉnh, hãy dẫn bé con này đi dạo đi. sao Tiểu Lãng Dữ cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 kỹ năng, thằng bé có thể tự bảo vệ chính mình.”

“Đúng thế, em có thể tự bảo vệ mình!” Tiểu Lãng Dữ gật đầu.

Thích thoáng suy tư, cuối cùng đồng ý, dặn Tiểu Lãng Dữ nhất định phải ngoan ngoãn theo sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mình, sau đó mới nắm tay nhỏ của cậu xuống xe.

Đây một khu quảng trường được tu sửacùng bằng phẳng, chính giữa một pho tượng nghệ thuật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bằng kim loại. Từ đường cong cấu tạo nên bức tượng đã cho thấy bức tượng này rất cao cấp, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nhưng nếu bắt nói cao cấp nơi đâu thì khó lòngđưa ra câu trả lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 được.

Nguồn sáng duy nhất trong tầm nhìn của họánh sáng từ đèn xe buýt. tránh lãng phí nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 liệu, Đỗ Thụy đã tắt ngọn đèn pha sáng đằng trước xe đi, chỉ để lại một tầng ánh sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mờ mờ ảo ảo hắt ra từ trong buồng xe.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 83 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc