GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 209

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Diệp Thạch Lục lặng lẽ nuốt nước bọt, thử dùng máy truyền tin lại liên lạc với cấp trên một lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nữa, nhưng kết quả vẫn thất vọng, không tìm được cứu viện.

Anh ta nhìn Thích Mê, không yên tâm dặn lần nữa: “Tuy rằng tôi không nên mang một bệnh nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mới hồi phục như đi theo, nhưng khả năng của quả thật rất mạnh... Quỷ Tạp Tử cấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 A công kích ý thức của con người càng mạnh hơn, nhất định phải cẩn thận.”

“Ừ, yên tâm đi, tôi thể.” Thích gật đầu.

Sau đó hai người liền đỡ lão Ngụy qua một bên để anh ấy ngồi xuống rồi tìm được cửa vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 kết giới trên tường phía sau lưng anh ấy.

Diệp Thạch Lục lấy đồng hồ bấm giờ ra, liếc nhìn Thích một cái, khoảnh khắc anh ta ấn xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nút tính giờ, hai người họ cùng lúc nâng tay nhẹ nhàng vuốt lên mặt tường- -

Ý thức trong nháy mắt bị kéo vào thế giới phẳng.

Bộp!

 

Diệp Thạch LụcThích cùng ngã xuống đất.

*

Không lâu sau, Thích mở mắt ra, đập vào mắt là một trần nhà trắng như tuyết.

Sau vài giây ngây người, nhớ ra mình đã tiến vào kết giới của Quỷ Tạp Tử, tâm trạng dần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 dần bình tĩnh lại.

Ánh sáng ban ngày đầy đủ, chiếu sáng cả căn phòng, cô hơi nghiêng đầu đã thể nhìn thấy toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bộ bố cục cả căn phòng.

 

Đây lẽ một căn phòng bệnh, tường trắng gạch nền trắng làm cho căn phòng không lớn này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trông rất sáng sủa, bên cạnhmột cánh cửa sổ bị che kín phân nửa bởi chiếc rèm màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 xanh lam, chắn đi ánh mặt trời chói mắt.

Cả căn phòng chỉmột cái giường đang nằm, bên cạnh tủ đầu giường đặt bình nước ấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cùng với chăn mền, bên cạnh giường một cái ghế dựa, ngoài ra, căn phòng này không thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đồ đạc khác.

Thích vận động một chút, bỗng nhiên cảm thấy cổ tay nặng đến kỳ lạ, bên tai còn vang lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 âm thanh dây xích kim loại va chạm.

sửng sốt một chút, lập tức giơ hai tay lên.

Hai sợi xích sắt đen to gồ ghề buộc vào cổ tay cô, ổ khóa kiểu nhỏ chặt chẽ khoá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phía trên, không cho hội thoát ra chút nào.

Xích sắt rất dài, lúc tay đặt ngang giường nó có thể chạm tới sàn nhà.

Thíchlại thử giật giật hai chân, cũng rất nặng, cũng tiếng xích sắt va vào giường... Lập tức, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cô cảm thấy đầu óc mình như bị nổ tung - -

Tay chân đều bị xích sắt quấn lấy?!

nhanh chóng ngồi dậy, cố gắng nỗ lực thu nhỏ tay lại để rút ra khỏi xích sắt, nhưng thử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vài lần, cho đến khi cổ tay đều bị siết đỏ cũng không tác dụng gì.

“Không phải chứ, xui xẻo như vậy?” Thích khẽ chậc.

vốn định đi cứu người, không ngờ ý thức lại xuyên qua một thân thể bị trói buộc như vậy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Đừng nói tới việc cứu người, chỉ sợ cô còn phải chờ người tới cứu.

hít sâu một hơi, kiềm chế sự vội vàng xao động trong lòng, trong phòng không có gương, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6thể dựa vào đôi mắt để quan sát thân thể này.

Từ đôi tay mảnh mai trắng nõn này, hẳn đây mộtgái, bộ n.g.ự.c hơi nhô lên cũng chứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thực điều này. Ước tính chiều cao thân thể thấp hơn Thích một chút, càng thêm gầy hơn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mặc một bộ quần áo bệnh nhân sọc đen trắng đan xen, trên n.g.ự.c trái quần áo viết tên bệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 viện - -

Bệnh viện tâm thần Sâm Lam.

Thích trừng mắt nhìn, nơi này là bệnh viện tâm thần à?

Vậy giờ bệnh nhân tâm thần sao?

cười gượng hai tiếng, ngày hôm quamới xuất viện từ bệnh viện tâm thần, không nghĩ tới hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nay tiến vào kết giới này cũng như thế, coi như tiến cung lần hai? Hơn nữaràng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chứng bệnh của gái này nghiêm trọng hơn nhiều, nếu không cũng sẽ không bị bốn sợi xích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sắt trói c.h.ặ.t t.a.y chân.

đang ngồi trên giường suy nghĩ về phương án tiếp theo, chợt nghe thấy tiếng lăn bánh xe của xe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đẩy bên ngoài hành lang, ngay sau đó cửa phòng bệnh được mở ra, nữ y đẩy một chiếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thuốc đầy ắp thuốc đi vào.

Thấy Thích Mê ngồi dậy, nữ y giật mình, cách thật xa đã dừng bước chân, giữ chặt xe đẩy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

“Phong Nhiên,tỉnh rồi à, hôm nay cảm thấy thế nào?” Cô ấy giật giật khóe miệng, nụ cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hơi gượng gạo.

“Tôi ổn.”

Thích thản nhiên trả lời, thầm nhẩm cái tên Phong Nhiên một lần, ghi tạc trong lòng.

“Ừm, vậy thì tốt rồi...”

Dường như nữ y không biết nên nói cáitiếp theo, do dự một hồi lâu rồi cúi đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chuẩn bị mấy viên thuốc, cố vươn dài cánh tay hết mức thể, đặt thuốctrên tủ đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 giường, ngượng ngùng nói: “Đây thuốc sáng nay, mau uống đi.”

Thích Mê quan sát thái độ của nữ ynày, không khỏi nhíu mày.

Không biết gái bị khóa tên Phong Nhiên này rốt cuộc người như thế nàongay cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 y đến đưa thuốc cũng không dám đến gần cô.

Nhưng mặc nữ y không dám cách quá gần nhưng lại rấttrách nhiệm đứngnơi đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhìn chằm chằm uống thuốc.

Thích cười vớiấy.

Nữ y sửng sốt, cũng giật khóe miệng, vẻ mặt hết sức mất tự nhiên.

Ngay lập tức Thích càng thêm xác nhận một điều, nữ y này đang sợ cô!

Không, chính xác thì nữ y tá là đang sợ gái tên Phong Nhiên này.

Thích chậm rãi xoay người, ước chừng xích sắt này được làm dài như vậy để cho cô có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thể hành động tự nhiên, đứng dậy đưa tay với một cái là thể lấy được mấy viên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thuốc trên tủ đầu giường.

Cô nhìn mấy viên thuốc lớn nhỏ đủ mọi màu sắc tổng cộng chín viên, hít vào một hơi khí lạnh: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 “Tôi phải uống hết tất cả sao?”

“Đúng vậy, phải uống hết.” Y nói chắc như đinh đóng cột.

“…”

Thích Mê khẽ nhíu mày, lại liếc mắt nhìn y tá, rồi ném hết chín viên thuốc vào miệng.

Cô nhớ kỹ mình Thích Mê chứ không phải Phong Nhiên, nếu như uống thuốc điều trị tinh thần không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 biết thể khiến ý thức trở nên tồi tệ hơn hay không, cho nên không dám nuốt xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ngay, chỉ ngậm những viên thuốc này trong miệng lăn chuyển chúng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 209 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc