GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 208

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Sau khi nghe nói đồng đội của Thích đang gần đây, Lão Ngụy không nghĩ ngợi nhiều lập tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lái xe đi đón bọn họ.

Thích vội vàng ăn hết bát hoành thánh rồi chạy nhanh tới biên giới căn cứ, đứng nơi gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhất với năm chấm đỏ này chờ đợi.

Nhưng đã nửa tiếng trôi qua rồi vẫn chưa thấy lão Ngụy quay trở lại.

Theo lẽ thường nói, khoảng cách một cây số đi xe chỉ cần vài phút thôi, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 do nửa tiếng vẫn chưa quay về.

Hơn nữa, nhận thấy rằng trong ba mươi phút này, năm chấm đỏ không hề di chuyển chỉ một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chút.

Trên màn hình điện thoại di động của Thích chỉ thể hiển thị phương hướng tương đối của chấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đỏ chứ không có bản đồ cụ thể, không biết năm chấm đỏ này vị trí cụ thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nào, thế ngay lập tức chạy về nhà trẻ tìm Liêu Dương.

“Em đừng nóng vội, chị sẽ gọi điện thoại hỏi lão Ngụy." Liêu Dương vộilấy điện thoại ra gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cho lão Ngụy.

Sau một hồi tiếng bíp không ai nghe máy, đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nữ máy móc: “Xin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không trong vòng phục vụ, xin quý khách vui lòng gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lại sau…”

Liêu Dương thay đổi sắc mặt, cúp điện thoại.

Thíchnhìn sắc mặt trắng bệch của cô ấy, tim không khỏi lộp bộp hỏi: “Có chuyện vậy?”

“Không việc gì, điện thoại của lão Ngụy không trong vòng phục vụ... thểlại gặp quỷ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 quái đó rồi, sau khi triển khai kết giới rất dễ làm nhiễu tín hiệu. Không sao đâu, chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chắn anh ấy sẽ trở lại ngay thôi, em đừng gấp, bọn họ sẽ không việc đâu.”

Liêu Dương cố kéo khóe miệng,ấy không giỏi nói dối, mặc dùng giọng điệu thoải mái nói không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 việc gì, nhưng ánh mắt hoảng loạn đã sớm tiết lộ nỗi lo lắng trong lòng.

 

Thích một tiếng, quay đầu nhìn về phía phòng học.

Ba đứa nhóc đã chơi thân với những đứa trẻ khác, bây giờ đang chơi đến quên cả trời đất.

Nhìn thấy Thích trở về, cả ba đứa đều đặt đồ chơi trong tay xuống, vui vẻ chạy tới: “Cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Thích, cô đã trở lại rồi! Trịnh các bạn học phải cũng đã trở lại rồi không?!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

“Bảo bối Kiều Kiều của em đang đâu?” Phương Hân Duyệt phấn khích hỏi.

Trước mặt bọn nhỏ, Thíchkhông dám lộ ra tâm trạng lo lắng, chỉ mỉm cười: "Còn chưa về đâu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sẽ nhanh thôi.”

Nghe lại câu trả lời qua loa của cô, lần này Phương Hân Duyệt không chịu nổi nữa, chu cái miệng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhỏ nhắn lên nói: “Cô Thích luôn nói nhanh thôi nhanh thôi, nhanh bao lâu.”

“Chính là...nhanh về thôi.” Thíchnghẹn lời.

Cuối cùng, vẫn phải để Liêu Dương nghĩ biện pháp ngắt lời, dỗ dành mấy đứa nhỏ quay lại phòng học. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

 

Mười phút trôi qua, điện thoại di động của Liêu Dương vẫn không tiếng động.

Cứ vài giây cô ấy lại liếc điện thoại một lần, ấy hiểu lão Ngụy, chỉ cần nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trên điện thoại di động cuộc gọi nhỡ của ấy, hội chồng ấy khẳng định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sẽ gọi lại ngay. Thời gian dài như vậy khôngđộng tĩnh gì, nhất định anh ấy vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chưa ra khỏi kết giới của Quỷ Tạp Tử.

Liêu Dương hít sâu một hơi, tiếp tục chờ đợi.

Cuối cùng, sau nửa tiếng đồng hồ trôi qua, khi Diệp Thạch Lục vội vàng chạy tới tìm lão Ngụy để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ra ngoài làm nhiệm vụ, Liêu Dương rốt cục không chờ thêm được nữa. vội cởi tạp dề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhà trẻ đang mặc trên người ra, rồi chạy nhanh ra khỏi cửa.

Thích giơ tay ngăn cô lại: “Giao lão Ngụy cho em, em sẽ đi tìm.”

Liêu Dương lo lắng, lắc đầu: “Không được, hôm nay chị cảm thấy không ổn lắm, chị phải đi tìm anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ấy.”

“Bây giờ chị không chỉ một mình, chị không thể gặp nguy hiểm được, chị phải lại đây.” Thích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6không chịu buông tay, dùng ánh mắt chỉ về phía bụng Liêu Dương.

Trước đó trên xe, lão Ngụy đã tiết lộ tin vui mình sắp làm cha. con còn bảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tám tháng mới sinh ra anh ấy đã thúc giục Thích làmcủacon thì phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chuẩn bị tiền trước rồi.

Liêu Dương sửng sốt một lát, hai tay nhẹ nhàng chạm vào bụng dưới của mình, vẻ mặt càng trở nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phức tạp. ấy chỉ mới biết mình mang thai khi thế giới tận thế trước đó, lần này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lại thế giới tận thế hợp bàn, phải vượt qua ba thế giới mớithể rời đi... Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sớm biết trước mình có cục cưng, lần này ấy tuyệt đối sẽ không tiến vào trò chơi.

một người vợ,ấy muốn cứu chồng mình.

Nhưng với cách một người mẹ, ấy không thể mang theo con mình ra ngoài mạo hiểm.

“Chị Liêu Dương, lão Ngụy bị Quỷ Tạp Tử giữ chân bởi chuyện của em, em hứa với chị nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 định sẽ đưa anh ấy trở về an toàn, cho nên mấy đứa học sinh của em tạm thời nhờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cậy vào chị.”

Nói xong, sợ Liêu Dương vẫn cố chấp đi theo, Thích vội vàng kéo Diệp Thạch Lục rời đi.

*

Hai người cưỡi xe máy lái xe đi một lát, còn chưa ra khỏi căn cứ, Diệp Thạch Lục đột nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 dừng xe lại, thúc giục Thích xuống xe.

Thích Mê đang nóng lòng như lửa đốt lại bị đuổi xuống xe, giọng nói đương nhiên mang theo ý tứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không tốt: “Anh làm vậy hả?!”

Diệp Thạch Lục lấy máy truyền tin ra, nghiêm túc nói: “Cô mới vừa xuất viện hôm qua, ý thức vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 còn không ổn định, rất dễ bị ô nhiễm bởi Quỷ Tạp Tử lần nữa, cô không thể đi được.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Thích không quan tâm đến lời nói ích của anh ta, nhảy xuống xe chuẩn bị chạy ra khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 căn cứ.

Diệp Thạch Lục nhanh mắt nhanh tay kéo cô lại: “Ôi này, đừng vội vàng mà,thực sự không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đi! Nếu bị tái nhiễm lại sẽ khó trị lắm biết không? Đừng quên rằng còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ba đứa trẻ đang chờđấy! Tôi sẽ ngay lập tức yêu cầu cấp trên phái người xuống cứu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lão đại, cứ yên tâm đi!”

Nhắc đến ba đứa trẻ như thể chạm vào điểm yếu của cô, Thích đứng yên không nhúc nhích.

Tuy nhiên, Diệp Thạch Lục xin chỉ thị báo cáo xung quanh xong vẫn không tìm được ai phù hợp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đến giải cứu.

Các nhân viên tinh lọc trung cấp cao cấp đều đi làm nhiệm vụ hết rồi, chỉ còn lại vài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhân viên tinh lọc cấp gần đó, họ chỉ phụ trách tìm kiếm, cho liên lạc được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 với họ cũng ích.

Diệp Thạch Lục thất vọng, thu máy truyền tin lại.

“Nhìn xem, cuối cùng chúng ta vẫn phải tự mình giải quyết đúng không?” Thích nhẹ nhàng chế giễu một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 câu, vùng tay thoát khỏi anh ta, một lần nữa ngồi lên yên sau xe máy, “Đi thôi.”

Diệp Thạch Lục nặng nề thở dài: “Cô thấy chưa, đây là nguyên nhân sao tôi nhất định phải kéo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trở thành nhân viên tinh lọc, công việc này người ít việc lại nhiều, gặp phải nguy hiểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 còn không đồng đội nào cứu giúp.”

“Đừng lãng phí thời gian, mau đi thôi.” Thích vội la lên.

“Chỉ thể như vậy...”

Diệp Thạch Lục khởi động, tiếp tục lái xe đi.

Dựa theo hướng dẫn đại khái của Thích cùng với bản đồ trong điện thoại di động của Diệp Thạch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lục, hai người nhanh chóng xác định được vị trí một bệnh viện nhân bỏ hoang. Từ xa, hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 người nhìn thấy chiếc xe màu đen của lão Ngụy đậu cửa, chứng thực suy đoán của họ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sai.

Để đảm bảo an toàn, hai người không vội đi vào, đứng cửa quan sát trước.

Không biết có phải bởi Thích đã trải qua một lần kết giới Quỷ Tạp Tử hay không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 dường như nhạy cảm hơn rất nhiều với loại khí tức này. Nhìn vào bệnh viện trước mắt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cảm thấy một cơn ớn lạnh không thể giải thích được.

Trước kia chưa bao giờ cảm giác thế này, ngay cả khi lần đó trên xe buýt mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đối mặt cùng nữ quỷ,cũng không hề cảm nhận được loại sống lưng rét lạnh như hôm nay. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Bây giờ mặc giữa trưa nắng chang chang, nhưng bởi đường phố quá mức chật hẹp, hai bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhà cao tầng che khuất hơn phân nửa ánh sáng, khiến cho ánh sáng xuyên vào trong bệnh viện đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ít lại càng ít hơn, sảnh rộng bỏ hoang trống trãi u ám cùng khiến cho người ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ảo giác như trời sắp tối.

Tuy rằng Diệp Thạch Lục đang lo lắng nhưng tay cũng không nhàn rỗivọc vạch các dụng cụ trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vali.

Trước tiên anh ta đưa cho Thích một cái vòng tay: “Cô đeo cái này lên đi, đây vòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tay theo dõi giá trị SAN củatrong thời gian thực, một khi đạt tới điểm giới hạn sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 báo động…”. Nói xong anh ta lại lấy ra một bộ tai nghe không dây rồi đưa cho cô một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cái. “Bởichỉ ý thức của chúng ta tiến vào kết giới nên chỉ thể dựa vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 âm thanh bên ngoài ảnh hưởng não bộ, trong nàyâm nhạc trị liệu do căn cứ sản xuất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ra, thể làm chậm lại tốc độ hỗn loạn ý thức, chúng ta hai người mỗi người một cái.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Diệp Thạch Lục đeo tai nghe còn lại lên.

Thích Mê cầm hai thứ này, nhíu mày: “Đưa hết cho tôi rồi, anh sẽ không sao chứ?”

“Tôi không sao, hôm nay tôi vừa kiểm tra giá trị SAN là 89, còn xa ngưỡng giá trị giới hạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lắm, thể chất củanhạy cảm hơn, cần thứ này hơn tôi, vả lại, không phải tôi vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 còn một cái đấy sao.” Diệp Thạch Lục cười, tai nghe trên tai.

Thích Mê đeo thiết bị vào.

Sau đó, Diệp Thạch Lục lấy ra một cái kính lúp từ trong vali.

Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào mặt kính, trên mặt kính hiện ra một đường chéo chữ thập. Hai bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trái phải của đường chữ thập đều viết những con số kỳ lạ, theo sự di chuyển của anh ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 những con số này cũng sẽ thay đổi theo.

Đâydụng cụ quan trọng để thăm kết giới Quỷ Tạp Tử, một khi thăm dò đến kết giới, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 những con số phía trên tất cả đều sẽ trở thành 0, mặt kính cũng sẽ chuyển thành màu đỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cảnh báo.

Sau khi đã chuẩn bị xong xuôi, hai người cùng bước vào bệnh viện.

Cửa kính của bệnh viện đang mở toang, bọn họ không chạm vào thứ đã đi vào sảnh.

Trong không khí tản ra mùi tro bụi, cúi đầu nhìn lại, trên gạch nền đại sảnh dưới chân bịt kín © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một lớp bụi đất, thể nhìn thấy một số dấu chân lộn xộn.

Trên bảng thông báo dán rất nhiều tờ giấy rách nát vàng, thông báo tìm người cũngquảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cáo linh tinh.

Thích đang nhìn, đột nhiên nghe thấy tiếng gọi đi qua.

Kiểm tra đo lường được lưới kết giới ẩn giấu của nhân viên tinh lọc góc hành lang, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khi Diệp Thạch Lục dùng công cụ phá vỡ, họ nhìn thấy sáu người đang bất tỉnh.

Lão Ngụy ngồi khoanh chân vị trí ngoài cùng, trong tay cầm một cái đồng hồ bấm giờ, những người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 còn lại lớn nhỏ năm người tất cả đều ngã xuống đất bên cạnh.

Đồng hồ bấm giờ thứ mà nhân viên tinh lọc sẽ mang theo khi tiến vào kết giới, mục đích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6để báo cho đồng đội biết họ đã vào trong kết giới thời gian bao lâu rồi. Nếu quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ba tiếng đồng hồ, đồng hồ bấm giờ sẽ tự động gửi tín hiệu cầu cứu cho cấp trên.

Thích Mê thò đầu nhìn thoáng qua, trên đó hiển thị thời gian một tiếng ba mươi chín phút.

Diệp Thạch Lục cầm kính lúp nhắm ngay mặt tường sau lưng lão Ngụy, con số lập tức trở về 0, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thấu kính cũng biến thành màu đỏ như máu.

Ngay sau đó, trên mặt kính xuất hiện một chữ A.

“!!”

Đồng tử Diệp Thạch Lục co rụt lại, trán chảy ra mồ hôi lạnh.

Thích phát hiện vẻ mặt anh ta không ổn: “Có chuyện vậy?”

“Đây Quỷ Tạp Tử cấp A, rất khó giải quyết...” Diệp Thạch Lục cau mày nói, biểu cảm rất khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 coi.

Thích không hiểu sự phân cấp của loại Quỷ Tạp Tử này, vẫn thắc mắc: “Cấp A lợi hại nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sao? Con Quỷ Tạp Tử ngày hôm đó tôi gặp cấp mấy?”

“Của chỉ là cấp B thôi, loại bình thường nhất.”

“Ồ.”

Nghe Diệp Thạch Lục giải thích như vậy, Thích liền hiểu ngay. Một con Quỷ Tạp Tử cấp B bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thường đã thiếu chút nữa làm cho không ra được, huống chi con Quỷ cấp A còn mạnh hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nó.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 208 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc