GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 97: Ta Không Yêu Trần Thế Này Ta Chỉ Yêu Mình Ngươi

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Đây không phải lần đầu tiên tiến vào cảnh trong tranh của Huân Trì nên Diệc Thu biết mọi thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nơi này sẽ không bao giờ đả thương người.
"Đây cảnh trong tranh do Huân Trì vẽ, mọi thứ trong này chỉ một đoạn hồi ức, vì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế chúng ta sẽ không chịu bất kỳ thương tổn khi đây." Diệc Thu giải thích, đè thanh kiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong tay Giang Dao xuống, "Hắn có chuyện muốn nói cho chúng ta biết, chi bằng nhìn kỹ rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hẵng nói?"
GiangDao chần chừ một lúc mới thu linh kiếm trong tay vào, đưa mắt nhìn chung quanh.
Trong tranh, vật đổi sao dời chỉ trong giây lát, khi tất cả hình ảnh hồ vặn vẹo kia dần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dần rõ ràng, mọi thứ xung quanh đều đã trải qua một sự thay đổi rất lớn.
Đây là một nơicùng xa lạ.
Lọt vào mắt không phải núi rừng là một biển lửa đỏ đậm đang thiêu đốt nứt toạc mặt đất. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
Một con chó con màu đen bước loạng choạng trong địa ngục trần gian, ánh lửa phía sau xuyên thấu qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thân thể của nó.
Thì ra da lông máu thịt của đã bị thiên hoả đốt cháy, không biết đang ở phương nào, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chẳng biết bị gió cuốn đi đâu, bây giờ còn sót lại chỉ một sợi vong hồn.
Một mảnh thiên thạch, một trận thiên hoả, sinh linh đồ thán chẳng qua chỉchuyện trong chớp mắt.
Lục đạo luân hồi chưa từng dẫn đường cho nó, cắn răng chịu đựng, không biết đâu mới chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dung thân.
chết bên trong tai kiếp, nhưng cũng được tái sinh trong tai kiếp.
số tro tàn ngưng tụ thành xương cốt của nó, lửa cháy rào rạt hoá thành da lông và máu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thịt, viên thiên thạch huỷ hoại tất cả kia lại trở thành trái tim của nó.
Trái tim bằng đá nhập vào linh hồn, ngàn năm vạn năm khó thay đổi.
Kể từ ngày hồi sinh trong trận lửa ấy, đã được định sẵn một đứa trẻ không thể lớn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chết ở độ tuổi nào thì sẽ vĩnh viễn sống ở hình dạng đó.
đứa không thể lớn kia cũng chẳng bao giờ tìm được thân nhân cũ của mình.
Lúc hỗn độn sơ khai, ràng thế gian rất nhiều yêu thú hoành hành, vậy mà ai ai cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sợ nó, etránh né còn không kịp.
không biết mình đã làm sai điều gì, nhưng có thể cảm nhận được, bất kể nó làm gì, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt những yêu thú đó đều sai.
Thế gian rộng lớn, tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng cũng tìm được "họ hàng" hình dạng tương tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với mình.
vui vẻ chạy đến, muốn được một người bạn hoặc là có cho mình một ngôi nhà riêng.
Nhưng nó hại chết chúng nó.

Thì ra, trên đời này thật sự tồn tại cái gọi là sinh ra đã gieo rắc tai họa cho thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gian.
Cho đi đến đâu, cũng chỉ một kẻđộc, gặp bất cứ ai cũng chỉ thấy được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự sợ hãi chán ghét trong mắt họ.

Không một ai thích nó, ngàn năm vạn năm chưa từng ai.
cũng từng đi khắp trần thế xám xịt này, ẩn nấp không dám để người khác phát hiện, nhưng cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng vẫn không thể tránh khỏi danh xưng hung thú thiên thần ban cho.
Nhân gian không dung nó, Thiên giới không giữ được nó.
sống sót, lần đầu tiên dùng sức mạnh đáng sợ kia để phản kháng tất cả.
Tất cả tội nghiệt, kể từ thời điểm đó đều gắn liền chặt chẽ với nó.
bắt đầu liều mạng trốn tránh, nhưng không kiểm soát được sức mạnh trong thể, cuối cùng bại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lộ, không còn nơi nào để trốn thoát.
Chứng kiến khoảnh khắc ấy, Diệc Thu bất chợt nhớ đến một câu U Nghiên đã từng nói.
—— Nếu Họa Đấu thật sựhung thú tội ác tày trời, vậy tại sao sống hơn vạn năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13vẫn chưa thiêu cháy nhân gian thành địa ngục biển lửa?
Diệc Thu thức nắm chặt tay trái lạnh lẽo của U Nghiên, như thể làm vậy sẽ thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồng cảm như bản thân cũng bị, nhưng nàng biết mình sẽ không bao giờ thể trải qua những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quá khứ tàn nhẫn kia cùng nàng.
Liệu trước đây U Nghiêngiống như Họa Đấu, bị đẩy từng chút từng chút vào con đường cùng trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự cô đơn bất lực không?
ức trong tranh vẫn luôn thoáng hiện số đoạn ngắn mờ ảo hoặc rõ ràng với tốc độ ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sáng.

Chợt một ngày, thần tiên trên Thiên giới mang theo hung thú bạch lộc Phu Chư đã từng giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến, chạy trốn không ngừng, nhưng dù chạy cỡ nào cũng không thể thoát khỏi vận mệnh của mình. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
tưởng cuộc đời mình sẽ kết thúc ngay tại đây, lại chưa từng nghĩ rằng mình vẫn còn sống sót. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
bị thiên thần mình căm ghét nhất phong ấn sức mạnh đáng sợ trong thể.
cho rằng toà tiên sơn dùng để vây hãm ngục tù, lại chưa từng nghĩ rằng nơi này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ "ngôi nhà" đầu tiên của suốt vạn năm nay.
—— Nơi này tốt? Ta không thích thần tiên, không thích con người, bọn họ ai cũng xấu...
—— Bọn họ đoạt đi nơi vốn thuộc về yêu thú chúng ta nhưng lại muốn giả mù sa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mưa thu nhận chúng ta, giả vờ tốt lành chứ...!

Chó nhỏ màu đen ngước nhìn nữ tử hung thú trước mắt mình rồi nhỏ giọng lẩm bẩm.
Trong lời nói của nó đã không còn oán hận như xưa.
Giọng điệu ấy dường như chỉ đang thì thầm vài câu không hay về người khác với người mình thân cận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhất.
Diệc Thu phát hiện ra một vấn đề.
Đoạn hồi ức này xảy ranúi Ngao Ngạn, nhưng cảnh tượng núi Ngao Ngạn trong trí nhớ, cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với Phu Chư Huân Trì nàng nhìn thấy lần đầu tiên lại không quá tương đồng với nhau. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
Đây ức của Họa Đấu.
Trong ức Họa Đấu, núi sông của Ngạo Ngạn đều mơ hồ, ảm đạm không ánh sáng, tựa như mỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ức trong quá khứ của nó, mông lung giống với trần gian, ngoại trừ ánh lửa tro bụi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì không còn bất kỳ màu sắc, cũng chẳng sạch sẽ gì.
Diệc Thu nghĩ ức của Họa Đấu chính vậy, từ đầu đến cuối đều u ám khiến người cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy vô cùng áp lực.
Nhưng dần dà, trong ức của dần dần có màu sắc, dường như cũng nơi được xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sạch sẽ.
Mới đầu, tất cả sự khác biệt chỉ có trên người nữ tữ tên Tiệm Li kia.
Sau đó, dần dần có Huân Trì vốn "chán ghét", ánh sáng của đom đóm trong núi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoa cỏ cây cối, ánh trăng cùng bầu trời đêm đầy sao.
Thế giới của nó lấy Tiệm Li làm trung tâm, sáng lên từng chút một.
Vào thời khắc đó, trái tim bằng đá chưa từng đập suốt ngần ấy năm, dưới sự làm bạn đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xử dịu dàng của Tiệm Li dần dần có được máu thịt như những sinh linh bình thường khác.
—— Họa Đấu, ngươi sẽ thích nơi này...!Có lẽ, ngươi cũng sẽ thích...!Hình dáng con người?
Nó đặt những lời này vào trong lòng.
đoán, lẽ Tiệm Li thích hình dáng con người.
Vậy nên bắt đầu từ lúc kia, luôn chăm chỉ tu luyện để biến thành dáng vẻ ấy, cố gắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tạo cho mình một lớp da nhân loại cũng chỉ để thể tới gần tia sáng đầu tiên nguyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý chiếu vào trên người nó.
Nhưng cuối cùng nó vẫn bị tia sáng kia bỏ rơi.
Linh hồn tách rời thể xác, thân thể tồn tại, rõ ràng tồn tại nhưng lại màng hồ đồ tựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như đang ngủ say.
Hai ngàn năm phong ấn chôn vùi những lừa gạt thế gian dành cho vào bóng tối biên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

oán hận, rồi cuối cùng vẫn như một đứa trẻ, bị Tiệm Li từng làm tổn thương dỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dành dăm ba câu trở nên ngoan ngoãn.
Sâu trong núi rừng nhân gian, nó dựng lên từng tầng kết giới, cẩn thận nuốt hết những ngọn lửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý tạo ra mỗi khi đi ngang qua.
Nó phong ấn sức mạnh của Tiệm Li, hóa thành hình người bên nàng ngày đêm, chăm sóc Tiệm Li © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một cách vụng về nhưng lại cùng nghiêm túc, tựa như cái cách Tiệm Li chăm sóc những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm đó.
Nếu, số mệnh chưa từng trêu cợt nó...
lẽ nó sẽ thật sự yêu thế gian tàn nhẫn đã từng bạc đãingàn năm vạn năm này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
Hèn gì, hèn Huân Trì nói chỉ trẻ con.
vừa mới có được một trái tim bằng xương bằng thịt, còn chưa kịp trưởng thành, đúng vậy...!Còn chưa kịp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trưởng thành.
"Ngươi không thích ta đả thương người, ta sẽ không đả thương người.

Lời hứa hẹn của chim Ế, ta cũng từ bỏ...!Thiên giới sẽ không bỏ qua cho ta, lẽ chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thể sống lâu đây, nhưng không sao, ngươi thích núi rừng, ta sẽ mang ngươi đi tìm núi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rừng ở nơi khác.

Nhân gian lớn như vậy, chúng ta thể chạy không ngừng, chạy không ngừng..." Thiếu nữ mặc hắc y xoay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người nhìn Tiệm Li phía sau, "Ngươi cũng chưa xem kỹ nhân gian phải không? Chúng ta vừa chạy vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xem đi, bây giờ ta lợi hại hơn trước rất nhiều, sẽ không bị bắt nữa..."
"Được." Tiệm Li đáp lời, khóe môi hơi hơi nhếch lên, nhướng mày nhìn thiếu nữ.

Bên trong đôi mắt ngấn lệ dường như vài phần do dự.
Lúc trước, Diệc Thu vẫn không hiểu, tại sao Tiệm Li không chịu nói ra chân tướng, tình nguyện ôm đồm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một mình, khăng khăng lừa dối Họa Đấu.

Nhưng lúc này đây, nàng đột nhiên lại hiểu được một chút.
Đối mặt với đứa bé ấy, một người dịu dàng như thế sao thể nhẫn tâm nói ra chân tướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tàn nhẫn.
Bởi vì nàng sợ, so với việc Họa Đấu hận nàng, nàng càng sợ sau khi Họa Đấu biết được sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật, thà chết cũng muốn bên nàng.
"Họa Đấu càng như vậy, nàng càng không dám nói ra sự thật..." Mày Diệc Thu nhíu chặt lại, đôi mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tựa hồ ngấn lệ.
"Có thể giấu bao được lâu? Không phải ai cũng đồ ngốc." U Nghiên bình tĩnh đáp lời, ánh mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phức tạp làm người khó đoán.
Diệc Thuthức đưa mắt ngước nhìn U Nghiên, bắt đầu dòng suy nghĩ miên man định.

Nàng nghĩ, lời này của U Nghiên đang châm chọc Phu Chư giấu giếm Họa Đấu trông thật buồn cười, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hay đang ám chỉ giấy không thể gói được lửa, giữa cả hai nếu thực sự điều giấu giếm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi một ngày sẽ bị phát hiện thôi.

Ngay cả đứa trẻ ngốc như Họa Đấu cũng nhận ra, vậy tiểu Dương Đà muốn giấu đại hư điểu, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13thể giấu được bao lâu?
Chưa kể, ý nghĩ giấu giếm trong lòng của nàng và Tiệm Li rất giống nhau, nhưng nếu nghĩ kỹ lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm thấy không giống quá nhiều.
Họa Đấu không Phu Chư, dường như sẽ mất đi toàn bộ thế giới.
Mà đại vai ác không tiểu Dương Đà, ít nhất còn được một nồi Dương Đà hầm...
"Bạch lộc sắp chịu không được rồi!" Giang Dao nói, trong mắt mang theo một tia không đành lòng.
Khung cảnh trong tranh đã không còn bóng dáng của bạch y nữ tử,chỉ còn lại một con bạch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lộc không thể tiếp tục duy trì hình người.
Chiếc sừng từng to lớn giờ đây đã điêu tàn tựa như cành khô, bạch lộc lặng lẽ nằm bên dòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 suối, đôi mắt nhắm chặt, ngay cả hấp cũng vẻ nặng nề.
Chó đen nôn nóng biến về hình dạng theo bạch lộc, sau đó vòng quanh bạch lộc, tròng mắt đỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đậm chứa đầy nước mắt.
Cuối cùng, Họa Đấu biết được đáp án mà mình đã đau khổ tìm kiếm hơn hai ngàn năm nay.
Lúc này đây,không hề oán trách bạch lộc gạt nó, sau khi bình tĩnh lại, thấp giọng hỏi một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 câu: "Nếu không tách ra, trong hai chúng ta nhất định sẽ một người phải chết đúng không?"
Đây một câu hỏi không cần đáp án.
Sự im lặng của bạch lộclời giải thích ràng nhất.
Hung thú Họa Đấu đã được định sẵn không thể trở thành ánh sáng ôn hoà nhất thế gian, ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sáng không đả thương người như trong kỳ vọng của Huân Trì.
Cho đồng ý hay không, cả đời này của vẫn sẽ luôn đả thương người không ngừng, lẫn người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tộingười yêu thương.
Chó đen nhẹ nhàng chui vào lòng bạch lộc, ngoan ngoãn nói: "Tiệm Li, ngươi đợi ta, ta đi tìm Huân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trì."
nói, không muốn sống một mình, một năm, một tháng, một ngày, một canh giờ, thậm chí một phút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một giây cũng không muốn.
nói, đi tìm Huân Trì để hắn phong ấn sức mạnh của nó lần nữa, chỉ cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên nhỏ yếu thì không cần phải sợ bất cứ điều gì.
nói, nếu giữa Phu Chư Họa Đấu nhất định phải chết một người, vậy để nó đi thôi.
Sau đó, khẽ co người lại, ngẩng đầu nhìn về phía bạch lộc, nhẹ giọng nỉ non một câu cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng.
"Ngươi đừng khổ sở ta...!Dù sao, ta cũng không yêu trần thế này, ta chỉ yêu mình ngươi."
- ---o o----

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tiểu Dương Đà, Tiểu Dương Đà Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Tiểu Dương Đà Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Tiểu Dương Đà Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Tiểu Dương Đà Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Tiểu Dương Đà full, Tiểu Dương Đà online, read Tiểu Dương Đà, Vô Liêu Đáo Để Tiểu Dương Đà

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 97 — Tiểu Dương Đà

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc