GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 96: Như Dự Đoán Của Điểu Nữ Nhân

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trước khi đi không cần phải chuẩn bị đồ đạc gì, đồng bạn đi cùng đều đã đứng đợidưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lầu, chỉ cần mình ngủ dậy giải quyết bữa cơm thể trực tiếp xuất phát, sẽ cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giác thế nào?
Đương sự Diệc Thu cho biết bây giờ nàng cảm thấy rất hồi hộp, thấp thỏm, thậm chí còn để tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên ngực rồi tự hỏi: rốt cuộc bản thân tài đức mà lại được hưởng đãi ngộ như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế.
Đặt chén muỗng xuống, Diệc Thu đi theo sát U Nghiên xuống lầu, cứ tưởng thể thấy ba vị "đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đội" nào ngờ lại chỉ nhìn thấy hai người Lạc Minh Uyên Giang Dao, còn bóng dáng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Triều Vân thì lại chẳng thấy đâu.
Chẳng lẽ bây giờ Mộc thần Câu Mang thuộc bộ ba biển xanh trong tiểu thuyết gốc muốn tách khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhân vật chính? Tại sao lại có cảm giác nàng luôn hành động đơn độc một cách xuất quỷ nhập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thần, mỗi lần giải quyết hậu quả xong lại không thấy bóng dáng của nàng vậy nhỉ?
"Ngươi không gọi Triều Vân à?" Diệc Thumò, ghé sát vào tai U Nghiên rồi nhỏ giọng hỏi.
"Không nhìn thấy." U Nghiên trả lời, vô thức sang bên cạnh một chút, sau đó lại xem như không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc vươn tay, dùng ngón trỏ ngón giữa véo nhẹ cái mũi Diệc Thu nhằm đẩy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái đầu nhỏ gần như kề bên tai mình ra xa một ít.
Diệc Thu cau mày, hất tay U Nghiên ra, chạy vài bước đến chỗ Giang Dao, nâng cằm chỉ chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào Lạc Minh Uyên bên cạnh, mở miệng trêu ghẹo: "Tiểu trư chân, vết thương của ngươi lành chưa? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Cứ yên tâm dưỡng thương đi, tỷ của ngươi bọn ta đi được rồi."
"Ta không kéo chân sau!" Lạc Minh Uyên nghiêm túc nói, "Ta biết tỷ không sợ thiên hỏa của Họa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đấu, nhưng ngọn lửa ngày đó dường như cũng chưa từng làm ta bị thương, ta có thể giúp đỡ!" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
"Ta chỉ đùa một chút thôi mà, sao ngươi thể kéo chân sau được, kẻ kéo chân sau đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới đúng!" Nói rồi, Diệc Thu xoay người nhìn thoáng sang U Nghiên, thấy nàng không hề cười nhạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình bèn tiếp tục nói tiếp, "Phải rồi, Triều Vân đâu? Chẳng phải nàng vẫn luôn để ý đến hành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tung của Họa Đấu sao? Bây giờ Huân Trì bị bắt đi rồi, sao nàng lại không đi cứu người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng chúng ta?"
"Lúc U nương đến tìm bọn ta, Triều Vân đã không trong phòng, nhưng trước khi xuất phát bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta để thư lại rồi, đợi nàng về sẽ thấy được nó.

Chúng ta chỉ cần để lại một chút hiệu ở ven đường nàng thể dựa theo hiệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy tìm được chúng ta." Giang Dao giải thích, đưa mắt nhìn về phía U Nghiên, "U © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nương, nếu đã tin tức của Họa Đấu vậy chúng ta mau chóng khởi hành thôi!"
U Nghiên khẽ "ừ" một tiếng, đi trước dẫn đường.
Họa Đấu đã rời khỏi hơn một đêm.

Nếu cách quá xa, chưa từng xảy ra giao tranh cũng không cố ý phóng thích linh tức, lẽ ngay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả một kẻ luôn nhạy cảm với linh tức như U Nghiên sẽ không thể tìm được đâu nhỉ?
Nhưng từ trước đến nay U Nghiên làm việc cũng có tính toán của riêng mình, từ tối hôm qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến sáng hôm nay, biểu hiện của nàng cùng bình tĩnh, thậm chí bình tĩnh đến mức về quán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trọ ngủ một giấc thật ngon, sau khi trời hừng sáng mới đi gọi hai người Giang Dao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lạc Minh Uyên cùng xuất phát.

ràng nàng đãchuẩn bị từ sớm, lúc này đây phải gọi tính sẵn trong lòng.
nghĩ đến chuyện gì U Nghiên cũng biết, bản thân lại chẳng hay Diệc Thu lại cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình cực kỳ thất bại.
ràng nàng người xuyên thư, phải nằm lòng về thế giới quan của nơi này, biết tính cách nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vật, biết rõ hướng đi cốt truyện mới đúng.
Vậygiờ đây nàng lại trở thành món đồ phụ kiện bên cạnh vai ác, trong đầu chỉ toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chứa nội dung của cái kịch bản dụng đã từng đọc, mỗi ngày đều chờ U Nghiên giải đáp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghi vấn hoặc giải thích thắc mắc cho mình.
Trên đời này, thật sự chẳng có một công bằng nào cả.

Diệc Thu đi theo sau U Nghiên, càng nghĩ càng cảm thấy tò mò, nhịn không được mới nhỏ giọng hỏi: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 "U Nghiên, có phải ngươi đã biết Họa Đấu sẽ đi chỗ nào không?"
"Ừ." U Nghiên bình tĩnh đáp lời.
"Quả nhiên vậy..." Diệc Thu nhỏ giọng lẩm bẩm một chút, sau đó lại truy hỏi, "Sao ngươi biết được?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
"Ta bảo Huân Trì giấu một mảnh linh của ta trong người." U Nghiên cười nói.
"Khi nào?" Diệc Thu không khỏi kinh ngạc.
"Khoảng tầm hơn nửa tháng trước."
Tầm hơn nửa tháng trước? cái đêm Tiên Lộc Môn xảy ra chuyện.

Đêm đó mọi người hầu như đều bị thương, ai cũng mỏi mệt không chịu nổi, trường hợp khi xuống núi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13cùng hỗn loạn vậyU Nghiên lại thể nhớ rõ việc này.
Diệc Thu lập tức hít sâu một hơi, không khỏi cảm thán trong lòng.
Điểu nữ nhân không hổ danh là nữ ma đầu không đánh vẫn thể nhiễu loạn tám giới trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Cành Héo Úa 》, chokhông làm chuyện xấu thì lòng dạ vẫn luôn thâm sâu khó lường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như ngày nào, nàng đã sớm đoán được Họa Đấu sẽ trở về tìm Huân Trì.
Đâu giống nàng, mỗi ngày cũng chỉ biết lo lắng không yên lòng về chuyện quá khứ chẳng thể nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩ ra cách để giải quyết vấn đề.
Haiz, thôi bỏ đi, hai trăm chỉ số thông minh trong bảng thuộc tính nhân vật chỉ biểu hiện giả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dối, sau này đừng gây khó dễ cho đầu óc mình nữa, sao đi theo phía U Nghiên, tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả vấn đề đều sẽ được giải quyết dễ dàng.
Đang suy nghĩ say sưa, bỗng nhiên vòng eo Diệc Thu bị U Nghiên ôm lấy, chưa kịp phản ứng© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã bị U Nghiên ôm bay lên không trung.
"Vẫn đang trong thành mà!" Diệc Thu gần như lập tức hô to.
Sau khi Tiên Lộc Môn bị đốt không lâu, thành Mạch Thuỷ lại xuất hiện chim yêu, không biết sẽ làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhân gian oanh động đến cỡ nào đây!
Sao điểu nữ nhân phô trương dữ vậy trời!
Vẫn còn đang trong cơn bàng hoàng thì Diệc Thu lại bắt gặp hình ảnh Lạc Minh Uyên Giang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dao sải cánh bay theo khi quay đầu nhìn.
Điểu nữ nhân đại ma đầu nên không hiểu những quy tắc của nhân gian thì đã đành, vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai người trong tiên môn sao cũng buông thả như vậy chứ?
Diệc Thu khó hiểu nhíu mày, thức cúi đầu nhìn xuống dưới chân mới phát hiện đám đông tấp nập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong thành vẫn chưa nhận thấy bất kỳ điều dị thườngxung quanh.
Chắc chắn U Nghiên lại sử dùng pháp thuật che mắt đó lên cả Lạc Minh Uyên Giang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dao nên không người phát hiện ra bọn họ.
Nhưng không biết U Nghiên sẽ tốn bao nhiêu linh lực đây...!Hy vọng đó chỉ một pháp thuật nhỏ bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thường thôi.

Nghĩ vậy, Diệc Thu duỗi tay ôm chặt U Nghiên hơn, giống như chỉ cần nàng ôm đủ chặt linh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lực U Nghiên dùng trên người nàng sẽ đỡ tiêu hao hơn chút ít—— đương nhiên, đây điều không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khả năng xảy ra.
U Nghiên bay thẳng một đường đến hướng tây nam, thỉnh thoảng Lạc Minh Uyên và Giang Dao sẽ hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống mặt đất, tìm một ít tảng đá lớn hoặc là cây cối rồi đánh dấu tạo hiệu để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Triều Vânthể dễ dàng nhận ra.
Dọc đường đi gấp rút, xung quanh bốn phía dần trở nên khô nóng hệt như cái ngày các nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vu Châu, rõ ràng các thành trấn thôn xóm lân cận cũng không quá nóng bức, nhưng nơi đó lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ đó rất riêng biệt.
Bây giờ nghĩ lại, cảm giác nóng lên khi nhìn thấy Họa Đấu vào đêm qua chẳng phải ảo giác gì, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiểu hotdog đi đến đâu thì nơi đó đúng thật sẽ trở nên nóng bức, hoàn toàn chính phiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bản mặt trời hắc hoá dưới mặt đất.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, giờ đây đã qua giờ ngọ, mặt trời ngày mùa thu rực rỡ chiếu khắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bầu trời khiến mắt Diệc Thu phải nhắm tịt lại.
Nhưng không lâu sau, U Nghiên đangtrên không trung chuyển hướng đáp xuống đất, khi hai chân chạm đất, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cánh chim đỏ sậm sau lưng cũng lập tức biến mất.
Sau khi cả hai chân đáp xuống đất, Diệc Thu mới mở mắt, chui ra khỏi lòng ngực U Nghiên, ngửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu, xoay vòng ngắm nhìn khắp nơi.
Đâynơi núi sâu rừng rậm, cây cối xung quanh um tùm, tầng tầng lớp lớp ngăn cản cái nắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chói chang của mặt trời.

Bên cạnh là dòng suối trong vắt chảy chậm từ trên núi xuống, nhìn sao cũng thấy nơi đây cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mát mẻ, nhưng lẽsự hiện diện của tiểu hotdog lại trở nên cực kỳ oi bức. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
Lạc Minh Uyên GiangDao theo sau, lúc đáp xuống đất khuôn mặt của Giang Dao dường như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút phiếm hồng.
Vừa nhìn đã biết vấn đề, Diệc Thu nở nụ cười nhìn sang Giang Dao.
Đối diện với ánh mắt đánh giá của Diệc Thu, Giang Dao lập tức cuống quýt, nhíu mày nói với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ánh mắt trốn tránh: "Ta, ta không cảm nhận được yêu khí của Họa Đấu, nhưng độ ấm nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này càng lúc càng tăng lên...!Các ngươi thì sao?"
Lạc Minh Uyên gãi gãi lỗ tai: "Đúng, đúng vậy thật..."
"Nàng đangtrong núi này, bốn phía đặt sẵn kết giới, các ngươi cẩn thận." U Nghiên nói, chậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rãi tiến về phía trước.
"Ta sợ nàng sẽ dùng lửa đốt nơi này..." Diệc Thu nhỏ giọng lẩm bẩm, cũng vội vàng đuổi theo bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chân U Nghiên, "U Nghiên, đợi lát nữa tìm được tiểu hotdog, thể nói chuyện thì tốt nhất đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 động tay đánh nhau, nơi này quá nhiều thứ dễ bắt lửa, nếu cháy thì e sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giống sơn vào hai ngàn năm trước, nói không tồn tại là không tại luôn..."
"Hai ngàn năm trước, Xà sơn?" Giang Dao hiếu kỳ hỏi, "Diệc Thu,sơnngươi nói nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của chim phải không? Chẳng lẽ...!Chẳng lẽ con chim đã đả thương đệ ta sao?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
Diệc Thu gật đầu thừa nhận: "Đúng vậy, hai ngàn năm trước, Họa Đấu từng dùng lửa đốt nơi đó, phạm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải tội rất lớn."

Nghe vậy, mày GiangDao hơi nhăn lại: "Nếu Họa Đấu từng dùng lửa đốt sơn, tại sao lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chịu để chim lợi dụng? Không phải các nàng thù hận với nhau sao?"
"Ta cảm thấy chim hoàn toàn không để bụng đến thù hận năm xưa, bởi nếu không trận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỏa hoạn ấy, lẽ nàng đã không gặp được..." Nói đến đây, đột nhiên cảm thấy mình nói như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy sẽ gây ảnh hưởng xấu đến Triều Vân, Diệc Thu chần chờ một lúc lâu mới mở miệng nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếp dưới cặp mắt của Giang Dao Lạc Minh Uyên, "Nếu, không trận hỏa hoạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy, lẽ bây giờ nàng đã không thể trở thành Thần nữ của sơn rồi."
"Là sao?" Lạc Minh Uyên khó hiểu truy hỏi.
"Ờm, bởi mất chỗ dung thân nên chim đã sống biển xanh của Thiên giới suốt mấy trăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm, trên người cũng lây dính một chút thần lực, sau khi trở về sơn nàng mới được yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 linh trong núi tôn làm Thần nữ..."
Diệc Thu nói đến chỗ này, U Nghiên đứng im lặng nãy giờ bỗng dưng đưa mắt nhìn về phía nàng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
"Biển xanh?" Sự hoang mang trong mắt Lạc Minh Uyên càng nhiều.
Diệc Thu mím môi, xua tay: "Đừng hỏi nữa, đừng hỏi nữa, đây cũng chẳng phải chuyện quan trọng gì, đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quan tâm đến chuyện chim Họa Đấu thù hằn gì nữa, chỉ cần biết Họa Đấu bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chim lợi dụngđược! Chúng ta quan tâm những thứ đó cũng vô ích, chuyện trước mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải tìm được Họa Đấu, cứu Huân Trì Phu Chư về."
Vừa dứt lời, nàng chợt thấy U Nghiên ngừng lại đột ngột, nâng tay đưa nàng ra sau để bảo vệ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
"Làm sao vậy?" Diệc Thu căng thẳng hỏi.
Nàng ngước mắt nhìn bốn phía, chỉ thấy tất cả cỏ cây sông núi trước mắt trở nên vặn vẹo, bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu hồ.
"Có chuyện thế?" Giang Dao rút kiếm ra khỏi vỏ, ánh mắt nhanh chóng trở nên cảnh giác hơn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
"Kết giới." U Nghiên giải thích, suy một lát mới nói, "Không phải Họa Đấu, Huân Trì."
Nghe nàng nói vậy Diệc Thu mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Hèn nàng luôn cảm thấy loại cảm giác này đôi phần quen thuộc, thì ra đây vốn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải núi rừng, chỉ cảnhtrong tranh.
Nghĩ thông suốt, Diệc Thu vội vàng ngăn cản GiangDao đang muốn phá huỷ kết giới lại.
"Huân Trì sẽ không đả thương người, hắn muốn cho chúng ta biết một ít việc!"
- ---o o----.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tiểu Dương Đà, Tiểu Dương Đà Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Tiểu Dương Đà Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Tiểu Dương Đà Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Tiểu Dương Đà Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Tiểu Dương Đà full, Tiểu Dương Đà online, read Tiểu Dương Đà, Vô Liêu Đáo Để Tiểu Dương Đà

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 96 — Tiểu Dương Đà

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc