GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 30: Cuộc hẹn (thượng)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Tầng sáu khách sạn, Ngô Tuấn Hạo thất vọng ngồi trên pha hút thuốc, đối với việc Bác Thần cự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tuyệt tuy hắn đã dự kiến đến nhưng vẫn cảm giác đáng tiếc.

Ngô Tuấn Hàn đang chơi game, ngón tay nhanh nhẹn ấn không ngừng trên bàn phím máy tính cuối cùng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 qua bàn, hắn sung sướng hét to một tiếng, nhìn sang anh họ gọi: “A! Em qua rồi!”

Nói xong mới phát hiện Ngô Tuấn Hạo căn bản không để ý mấy lời hắn nói.

Ngô Tuấn Hàn đứng trước mặt anh họ, vẫy vẫy tay trước mặt hắn rồi không đứng đắn nói: “Anh, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 không sao chứ? Nhớ phụ nữ à?”

Một cái đập thật mạnh liền chụp lên trán Ngô Tuấn Hàn: “Nhớ cái rắm phụ nữ, cậu nghĩ rằng anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 với cậu cùng một hạng người?”

“Ôi!” Ngô Tuấn Hàn xoa xoa cái trán bị anh họ đánh, “ Nhìn bộ dáng thất hồn lạc phách của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 anh xem, chính anh tự soi gương nhìn coigiống không.”

Ngô Tuấn Hạo phiền chán hừ một tiếng, đẩy Ngô Tuấn Hàn ra, một người cứ như du hồntrước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 mặt bay qua bay lại thật đúngcàng thêm phiền.

Ngô Tuấn Hàn ngồi vào bên cạnh Ngô Tuấn Hạo, bày ra dáng vẻ lưu manh nói: “Nếu không phải phụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nữ thìchuyện gì? Phiền thì cũng phiền sẵn rồi, không bằng nói cho em biết, mặc không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thể giải quyết, em cũng thể cho anh ý kiến.”

Ngô Tuấn Hạo quét mắt liếc hắn một cái, cười xùy một tiếng, thựcràng ý kiến của Ngô Tuấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Hàn không được hắn coi trọng.

Ngồi yên một lúc lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được nói: “Cậu nói A Thần phải rất thích hợp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 làm quản không? Một người tài năng như vậy lại chấp nhận chôn mình vào cái công ty nho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhỏ làm một chân hậu cần vĩnh viễn không phát triển. Anh đây đưa cho hắn cành ô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 liu, hắn lại còn không mắt.”

“Em nói, thì ra chuyện làm anh phiền lòng đàn ông.” Ngô Tuấn Hàn nói xong ngay lập tức cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhận được ánh mắt nguy hiểm của Ngô Tuấn Hạo, hắn vội vàng lặng lẽ cười vài tiếng, “Nói đùa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nói đùa mà! Hắnsao lại cự tuyệt anh?”

“Hắn nói bạn gái hắn không muốn hắn bận rộn như vậy.” Ngô Tuấn Hạo thuận miệng đáp.

“Ôi chao? Thật hay giả? Lí do này phải là cố tình lấy cớ không?”

“Mặc kệ thật hay giả tóm lại hắn không muốn đến chỗ anh cậu làm.” Ngô Tuấn hạo nói. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

Ngô Tuấn Hàn trắng mắt nhìn anh họ hắn, “Em nói thật chứ anh nghĩ lằng nhằng quá. Tuy không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lắm nhưng em thấy anh Bác Thầnvẻ rất coi trọng người yêu. Nhưng đã phụ nữ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ai lại không hy vọng chồng mình kiếm được nhiều tiền, trọng điểm là mang hắn ra ngoài cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thấy mặt mũi hơn. Nếu biết người yêu của mình từ chối một hội tốt như vậy nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 không chừng còn muốn đại náo một trận ấy.”

Ngô Tuấn Hàn nói xong lại cảm thấy Lâm Hiểu không giống loại ngườithể làm ra loại chuyện gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đại náo được nên lập tức đổi lại thành, “Mặc thể không đại náo nhưng ít nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cũng sẽ khuyên hắn không bỏ lỡ hội này. Nếu ta còn chưa khuyên vậy chỉ một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 do duy nhất đókhông biết.”

Lời này thật đúng rất đạo lý, Ngô Tuấn Hạo bất tri bất giác gật gật đầu, lại chần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chờ nói: “Vậy việc cần làm bây giờ là anh cần đi tìm người yêu của hắn nói chuyện?”

Ngô Tuấn Hàn đưa tay đặt lên vai Ngô Tuấn Hạo: “Chính là ý này, bất quá cụ thể thế nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thì tự anh phải sắp xếp.”

Ngô Tuấn Hạo trầm tư, trong đầu hiện lên hình ảnh Bác Thần trước kia, càng nghĩ càng thấy tiếc. Hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 định gọi điện cho Bác Thần, hẹn hắn cùng bạn gái ra ngoài, do bởi lần trước Ngô Tuấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Hàn nói chuyện lễ nên muốn xin lỗi.

Nhưng cầm điện thoại trong tay, hắn lại nghĩ Bác Thần nhất định sẽ đoán được mà từ chối. Ngô Tuấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Hạo thở dài, buông điện thoại xuống.ràng ban đầu cứ tưởng thể khuyên được người anh em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đắc lực giúp mình, mặc kệ hắn tức giận chuyện trước đó thế nào nhưng sao bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 làm thế nào cũng không thông nổi.

~~~~!!!!~~~~

Lâm Hiểu không biết Bác Thần bên kia ra sao còn mỗi ngày trôi qua đều thật vui vẻ, chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cũng không cảm nhận điều đó nhưng mấy đồng nghiệp vừa thấyliền đoán chắc đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 yêu, bởi hai thì hồng hào còn cả ngày lại cười vu vơ.

Ban đầu Lâm Hiểu bị mấy người nói vậy thì mặt càng thêm nóng rực, đến giờ thì đã thành thói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 quen. Chuyện tình cảm phải trải qua thử thách mới thể sâu sắc hơn, sao không phải do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chuyện này cô làm saobiết tầm quan trọng của mình trong lòng đối phương? Ngày đầu tiên đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 làm trong tuần thứ hai luôn là ngày dài nhất, đến khi qua được thứ lại cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sao ngày trôi nhanh quá. Lâm Hiểu ngồi bàn làm việc, mắt nhìn vào lịch, còn vài ngày nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 mớithể cùng Bác Thần đi chơi, di động đột ngột đổ chuông. Lâm Hiểu tùy tay cầm lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhìn vào điện thoại hơi hơi nghiêng đầu.

một dãy số xa lạ.

“Alo?” Lâm Hiểu nhìm một hồi lâu mới tiếp điện thoại.

“Lâm Hiểu tiểu thư sao? Là tôi.”

Đầu bên kia truyền đến một giọng nói đàn ông xa lạ, Lâm Hiểu sửng sốt hồi lâu sau mới nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 “Xin hỏi anh là?”

“Tôi bạn của A Thần, cũng xem như bạn đại học của cậu ấy, họ Ngô, tên Tuấn Hạo. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Chúng ta đã từng gặp nhau quán bar tuần trước.” Giọng nói Ngô Tuấn Hạo ôn hòa, thận phận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cũng trực tiếp sảng khoái nói cho Lâm Hiểu.

Trong đầu Lâm Hiểu hồ hiện ra tên đàn ông mặt trẻ concái miệng thực là tiện kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đứng phía sau hắn quả đúng có một người đàn ông khác. Sau khi nhớ ra xác định người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đàn ông này quả thực giọng nói khá giống người trong trí nhớ.

“Vâng, chào anh, chuyện sao?” Lâm Hiểu chần chờ nói.

“Lâm Hiểu tiểu thư không biết thể gặp tôi một lần không, tôi muốn nói chuyện vớimột chút.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

“Ách, rảnh thì nhưng không biết anh muốn nói chuyện gì?”

“Là chuyện về A Thần, tôi một việc rất hy vọng cô thể giúp đỡ nhưng nói qua điện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thoại sẽ không đượcràng. Tôi muốn mời một bữa cơm thuận tiện cùngnói chuyện, quán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hải sản XX biết không?”

“Biết…” Lâm Hiểu cảm thấy kỳ lạ, ý của Ngô Tuấn Hạo đang mờimột mình gặp hắn?

Còn muốn hỏi một chút, đối phương đã nhanh nhẹn nói trước, “Vậy thì tốt rồi, tối nay 7 giờ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tôi đợi chỗ đó. tới đó nói tên tôi sẽ người dẫn vào.”

Người ta an bài tốt như vậy, cứ thế từ chối thì không thích hợp lắm nhưng dễ dàng đáp ứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 dường như cũng vấn đề.

Lâm Hiểu nghĩ lại nghĩ, thấy tốt nhất vẫn nên nói thẳng: “Ngô tiên sinh, không bằng anh nói cho tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 biết chuyện đó luôn, lấy giao tình của chúng ta, cùng ăn tối phỏng chừng không được thích hợp.”

Ngô Tuấn Hạo dừng vài giây mới nói, “Việc này nói trên điện thoại thì không thể nói hết, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 biết tôi có phần đường đột cho nên do dự mấy ngày mới gọi cuộc điện thoại này. Mặc kệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thế nào, vẫn hy vọng thể đồng ý cuộc hẹn này.”

Lâm Hiểu đắn đo thật lâu vẫn chưa trả lời đối phương,sao anh ta cũng rất thành ý, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nếu từ chối thì cũng không nên. Hơn nữa trong lòngcũng muốn đi nghe xem hắn muốn nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chuyệnvề Bác Thần.

Trước kia cũng từng thuận miệng hỏi qua chuyện của Bác Thầnthành phố S nhưng hắn chỉ cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cùng thần bí, tránh tránh sang chuyện khác, ràng không muốn kể. Càng như thế, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tuy ngoài mặt Lâm Hiểu không hỏi lại nhưng trong lòng lại càng hơn. Không bởi điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 khác, chỉ bởi đối phương chính người rất quan trọng trong lòng nên mới thấymò. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Ngô Tuấn Hạo lại vừa đúngngười biết chỗ trống kia của Bác Thần.

“Lâm Hiểu tiểu thư?” Ngô Tuấn Hạo nói.

Lâm Hiểu mím môi, sau vẫn đáp: “Được.”

Cúp điện thoại, trong lòng Lâm Hiểu không khỏi bất an khiến miên man suy nghĩ, thời gian trôi qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chậm mãi mới đến giờ tan tầm

Việc đầu tiên Lâm Hiểu làmchạy về nhà thay quần áo, sửa sang đầu tóc, đến khi cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bản thân ổn rồi mới nói với Lâm mẹ một tiếng, đi ra ngoài.

Tại sao cứcảm giác mình bộ dáng như chuẩn bị cùng tình địch lâm trận? Lâm Hiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 vừa ra khỏi cửa liền bị ý nghĩ của chính mình làm cho cứng đờ, trong lòng yên lặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 phỉ nhổ bản thân.Nhưng vẫn không thể khống chế một số hình ảnh độc hại cứ thế hiện ra trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đầu, đặc biệt bởi ảnh hưởng của mấy tâm sự tình yêu trên mạng càng ngày càng theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chiều hướng biến thái (ví dụ như tiểu tam chính một người đàn ông), tóm lại tất cả đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chẳng phải nội dung tốt lành.

Đi xuống tiểu khu gọi taxi, nửa giờ sau, Lâm Hiểu đã tới quán hải sản XX.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới full, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới online, read Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới, Ái Phiêu Đích Dạ Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 30 — Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc