GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 29: Đùa giỡn cũng là một loại thủ đoạn

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ngày hôm sau, tâm tình Lâm Hiểu khôi phục như ban đầu, cô liền tiếp tục thói quen ngủ nướng thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ngày. Còn Bác Thần,cũng một người ngủ lười hiếm thấy hôm nay lại đột nhiên nổi hứng dậy sớm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 còn nhiệt tình đi đến một cửa hàng nổi tiếng mua đồ ăn sáng. Chờ mãi mới đến giờ Lâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 mẹ mở cửa đi chợ liền vội vàng đứng ngoài cửa nhà mình đón sẵn.

Lâm mẹ đầu tiên kinh ngạc nhìn hắn, sau đó ánh mắt chuyển xuống túi đồ ăn trong tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Bác Thần. Hai mắt hiện lên vẻ hiểu rõ,cười hòa ái nói: “Bác Thần à, cháu tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Hiểu nha đầu sao?”

Bác Thần cảm thấy xấu hổ, ho khan một tiếng làm bộ bình tĩnh nói: “Đúng ạ! Cầm, Lâm Hiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đã dậy chưa ạ?”

“Còn chưa đâu! Nha đầu lười kia còn phải ngủ đến 11 giờ mới chịu dậy.” Lâm mẹ nhìn sắc mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Bác Thần chút thất vọng lại vội vàng nói, “Dì cũng đang định gọi dậy, lớn rồi mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 còn ngủ lười như vậy thật kỳ cục, cháu tới vừa vặn, vào trong gọi con bé hộ dì.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

Bác Thần còn đang do dự, Lâm mẹ đã quay vào trong nhà gọi to: “Lâm Hiểu, dậy mau.”

Trong phòng truyền đến giọng nói hồ, Bác Thần không nghe cái gì nhưng Lâm mẹ lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cùng thuần thục gọi tiếp: “Sắp hết 10 phút rồi! Còn không dậy mau!”

Tiếp theo, Lâm mẹ lại tiếp tục hòa ái vỗ lên cánh tay Bác thần nói: “Không việc đâu, cháu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 vào đi, con dậy rồi.”

Bác Thần đổ mồ hôi lạnh, trong đầu nghĩ không biết mình vào trong đó thể gặp nguy hiểm hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 không.

Tâm trạng Lâm mẹ rất rốt.đoán hôm qua hai đứa nhất định nảy sinh mẫu thuẫnđó, Bác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Thần chắc chắn đang phải dỗ dành con gái nhà mình. Con rể tương lai yêu thương con gái như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 vậy, đương nhiên vô cùng vui sướng. Nhìn theo cho đến khi Bác Thần khuất hẳn phía sau cánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cửa, Lâm mẹ mới cầm túi xuất phát đến chợ.

Thời điểm Bác Thần đi vào, Lâm Hiểu vẫn còn màng màng ngủ.

một người đàn ông hắn thật sự không thể khống chế hai mắt mình, chỉ trong một lúc không để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ý hắn đã quét qua toàn bộ các bộ phận mẫn cảm trên người Lâm Hiểu vài lần. Đặc biệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bởi đang ngủ, áo ngủ màu vàng rộng thùng thình không cài chặt lộ ra vài phần ngực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 mềm. Một lát sau Bác Thầm cảm thấy thể mình cáikhông đúng lắm mới đột nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ý thức được mình thế không hay biết lại nổi lên phản ứng lưu manh.

Hắn cứng đờ người, trong nội tâm liên tục xỉ vả bản thân. Sau đó đi đến tủ đầu giường, đặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bữa sáng lên trên. Thực ra, tướng ngủ của Lâm Hiểu không thể gọi là đẹp được nhưng đại khái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bởi vì tình nhân trong mắt Tây Thi nên Bác Thần nhìn Lâm Hiểu ngủ như vậy, bộ dáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nghiêng ngả rối loạn, hắn cũng không cảm thấy xấu.

Hắn còn chưa gọi dậy, người trên giường vốn đã nửa ngủ nửa tỉnh, cảm giác được ánh mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhìn mình chằm chằm nên mở mắt ngay sau đó.

Lâm Hiểu vừa mở mắt, đập vào mắt đũng quần của một người đàn ông. Lâm Hiểu hoảng sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sau nhìn lại mới phát hiện người ấyBác Thần.

Trong lòng thả lỏng, điều chỉnh thế một chút, cũng không quan tâm tại sao hắn lạimặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 trong phòng mình, nhắm mắt ngủ tiếp.

Bác Thần thấy Lâm Hiểuràng đã tỉnh lại không hềchút giác ngộ rời giường nào. Phản ứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 như vậy, hắn thể giải bởi không coi hắn người ngoài đi? Nghĩ đến đây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tâm tình Bác Thần dâng cao lên vài phần, hắn ngồi xổm xuống, hai mắt nhìn thẳng cô, giọng nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 mang theo lấy lòng: “Anh mua đồ ăn ở cửa hàng X, muốn dậy ăn không?”

Thực ra trong đầu Lâm Hiểu đã tỉnh táo, túi đồ ăn cách gần như vậy, mùi thơm nhè nhẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đúngcâu ra con sâu tham ăn trong cô, ban đầu không đói cũng sẽ bị làm cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đói bụng.

“Cửa hàng X cách nơi này cũng không gần, bên trong còn cháo tôm chiên bột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 em thích nhất, nếu không ăn nhanh sẽ nguội mất.” Bác Thần thấy hai mí mắt Lâm Hiểu khẽ động, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 khóe miệng cong lên tiếp tục dụ dỗ.

Lâm Hiểu nghe xong, bụng càng thêm đói. Đồ ăn miễn phí đưa đến không ăn mới đồ ngốc! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cũng lâu rồi chưa tới cửa hàng X ăn sáng.

Lâm Hiểu mở to mắt, chống người ngồi dậy, không để ý tới Bác Thần vẫn ngồi xổm một chỗ, trực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tiếp vào toilet rửa mặt.

Bác Thần cười, đứng dậy cầm gói đồ ra phòng ăn bày biện, dọn xong thì tự nhiên ngồi xuống vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 trí đối diện chỗ Lâm Hiểu hay ngồi.

Đến khi Lâm Hiểu đi ra, trang phục trên người đã rất chỉnh tề, cảm nhận được ánh mắt chăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chú của Bác Thần nên cảm thấy không được tự nhiên. Lâm Hiểu ngẩng đầu trừng hắn một cái, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 người bị trừng lại không hề có phản ứng, hai mắt càng tràn thêm ý cười khiến Lâm Hiểu tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 giận lực. Cô không thèm để ý đến hắn, trực tiếp ngồi vào ghế, cầm đũa vui vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ăn. Bữa sáng vẫn còn ấm,trời mùa nóng bức ăn thế này lại phù hợp.

Lâm Hiểu ăn khá nhanh, một lát sau trên bàn chỉ còn lại hai cặp lồng trống không. khẽ nhấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 miệng, trong lòng nghĩ bữa ăn này thật ngon, khi nàodịp đến quán ăn đó gọi thêm nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 món thì thật thích.

Ý nghĩ vừa hiện ra trong đầu, Bác Thần lại phát huy thuật đọc tâm vốn của mình nói: “Lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sau em dậy sớm một chút, anh mang em đến đó.”

Hai mắt Lâm Hiểu sáng rực, Bác Thần tiếp tục dụ dỗ: “Qua chỗ đó một đoạn còn một nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hàng kết hợp với câu giải trí, nấu nướng khá tốt. Đến lúc đó, buổi sáng mang em đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ăn cửa hàng X, giữa trưa chúng ta đến nơi đó ăn một bữa toàn là cá thế nào?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

Rất tốt.

Thật tình Lâm Hiểu muốn nói như vậy nhưng cảm thấy nói thế không khỏi mất mặt nên ràng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 muốn lập tức đáp ứng rồi thuận tiền bồi thêm một câu “Không được đổi ý!” nhưng lại bị chuyển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thành : “Em vẫn thích ngủ hơn, đến lúc đó rồi nói sau.”

Vừa nói xong Lâm Hiểu liền hối hận, vì sao lại từ chối trong khi cô rất muốn đi.

Bác Thần lại tựa như không hề nghe thấy Lâm Hiểu vừa từ chối mình, tiếp tục nói: “Ở đó còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128bể bơi, buổi chiều nóng quá chúng ta không muốn câu thể đi bơi.”

Bác Thần cười tủm tỉm nhìn khuôn măt rối rắm của Lâm Hiểu, tâm tình càng ngày càng tốt hơn. Chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thấy hắn làm như đột nhiên nhớ ra chuyện gì, bỗng nói: “Ôi chao! Thiếu chút nữa thì quên, vết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thương đầu gối em đã lành chưa? Vậy lần đi bơi nàyđành phải bỏ rồi.”

Thấy sắc mặt Lâm Hiểu trong nháy mắt trầm xuống, trong lòng Bác Thần reo vang, lại đột nhiên “tỉnh ngộ” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thêm lần nữa: “Ôi! Đầu anh thật là, anh lại nhớ ra nơi đó thực ra không hề bể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bơi! Chỉ một hồ nước lớn.”

Vừa nghe xong, tâm trạng Lâm Hiểu cũng đồng thời lên cao một chút. Trong lúc ý để ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tới khuôn mặt tươi cười của Bác Thần, sực tỉnh lại, Lâm Hiểu biết mình vừa mới bị hắn lừa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 quên bẵng đi chuyện rối rắm vừa rồi, trực tiếp ngẩng đầu nhìn thẳng hắn quát: “Anh, tên hỗn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đản này, anh vừa làm gì!”

Sắc mặt Bác Thần ngay lập tức thay đổi, cười lấy lòng nói: “Đâu chuyện gì?Anh đâuphải loại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 người đùa giỡn em rồi ở sau lưng em âm thầm cười trộm đâu! Anh không phải đang mời em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đi câu cùng anh sao?!”

“…” Hỗn đản! Lông mi Lâm Hiểu co rút, dùng chân không bị thương dưới bàn đá cho hắn một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cái.

Bác Thần khoa trương kêu lên một tiếng, xoa xoa chân giả bộ sám hối: “Anh sai rồi anh sai rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 mà, mặc không thể bơi lội nhưng van cầu nữ vương điện hạ mở lòng từ bi đáp ứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cuộc hẹn của anh, anh nhất định sẽ chu đáo hộ tống ngài suốt cả hành trình, đảm bảo cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sự an toàn của ngài.”

Lần đùa giỡn này thành công khiến cho Lâm Hiểu tan băng, phì một tiếng nở nụ cười, làm thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nào cũng không giả được mặt than như ban đầu, kiêu ngạo nhìn Bác Thần, ngạo mạn nói: “Ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đã thành ý như vậy, ta đành đáp ứng thôi.”

Bác Thần làm bộ như nịnh nọt cười: “Thật sự quá tốt, vậy chân ngài vừa rồi đá bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đau không, muốn tiểu nhân xoa xoa, xoa xoa chân hay ngài muốn xoa xoa đùi. À, hay ngài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 còn muốn tiểu nhân xoa chỗ khác?”

Vừa nói vừa bày ra vẻ mặt đáng khinh, hàng mi Lâm Hiểu nhíu lại, thật sự không thể khống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chế được, đá cho hắn thêm một cái thật mạnh nữa.

Sau khi Bác Thần lại khoa trương kêu lên ai oán, Lâm Hiểu rốt cục mới cảm thấy thế giới yên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bình.

Mặt trời nhanh chóng lên cao, mãi cho đến khi dừng lại giữa không trung, người qua đường thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhìn thấy bóng của họ kéo dài trên mặt đường, Bác Thân đã sớm trở về Lý gia bên kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Lâm Hiểu với Lâm mẹ cũng ăn xong cơm trưa.

Lâm Hiểu vừa rửa xong bát thì nhận được điện thoại của Tề Kỳ, hỏi chuyện của với Bác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Thần. Lâm Hiểu cũng không quanh co, đi vào phòng ngồi trên giường tán gẫu với cô nàng.

Chủ nhật này, thật bình thường thoải mái giống như khi trước.

Cho đến khi Ngô Tuấn Hạo gọi Bác Thần ra ngoài đã thứ hai ngày hôm sau, Bác Thần như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128nhận lời.

Lần này, Ngô Tuấn Hạo chọn hẹn một điểm khá thanh tĩnh, quán trà.

Thời điểm Bác Thần đi tới, chỉ thấy phục vụ đang rót trà cho Ngô Tuấn Hạo Ngô Tuấn Hàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thì không bên cạnh hắn.

“Mình đoán chắc cậu hẳn đã biết sao mình tìm cậu?” Ngô Tuấn Hạo cười cười, nhìn phục vụ ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bảo người ấy đi xuống.

Đến khi người phục vụ ra ngoài, Bác Thần mới cười lắc đầu: “Mình nào thông minh như vậy, cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đề cao mình quá rồi.”

“Được, cậu lại giả ngu với mình, công ty bên mình về nhân sự đã sắp xếp hết rồi, cậu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thể thay đổi quyết định sao?” Ngô Tuấn Hạo nói.

Trong mắt Bác Thần cũng không hiện lên chút cảm xúc ngoài ý muốn nào, thể hiệnràng hắn đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đoán trước việc này, cười nói: “Cậu đúng đồ cố chấp.”

“Đó bởi cậu đáng giá để mình cố chấp.” Ngô Tuấn Hạo lại nịnh tiếp.

Bác Thần lắc đầu nói: “Tuấn Hạo, bởi chúng taanh em, mình nói thẳng với cậu, vị trí quản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128công ty mình không thể nhận. Hiện tại mình sống rất tốt, nếu tiếp nhận công việc này thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 khối lượng công việc của mình sẽ tăng lên, ba ngày hai bữa đều phải xa nhà chạy nam chạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bắc họp, đợi đến khi mọi thứ bắt đầu đi vào ổn định cũng không biết lại bị điều chuyển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đi nơi nào. Mình cũng muốn lập gia đình nên không thể bị điều chuyển rồi chạy khắp nơi.”

“Họp hành thì quả thật khôngcách nào nhưng nếu muốn điều chuyển thì phải thông qua mình, mình sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nói với bọn họ để cậu lại thành phố A.”

Ngô Tuấn Hạo nói xong, Bác Thần chínhcười không nói.

Ngô Tuấn Hạo dừng một chút thẳng thắn nói: “Vốn định để khi nào cậu ra nhập công ty mới nói, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 A Thần, nói thật với cậu, công ty này tuy vẻ như thuộc tập đoàn nhà mình nhưng trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thực tế do một mình mình mở, đã nói là huynh đệ, cậu vẫn không muốn giúp mình sao?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

Bác Thần kinh ngạc nhìn Ngô Tuấn Hạo, chuyện này hắn thật sự không nghĩ tới: “Ba cậu biết không?”

“Chắcbiết.” Ngô Tuấn Hạo nhún vai nói.

Bác Thần nhíu nhíu mày nhưng cũng không thay đổi ý định, chỉ nói: “Hiện giờ mình thật sự không thích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hợp làm quản phụ trách công ty, Lâm Hiểu không muốn mình quá bận rộn, không thời gian © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128bên ấy.”

do này thật quá tốt, Bác Thần chỉ cần kéo dâu nhỏ của mình ra thể khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Ngô Tuấn Hạo hiểuquyết tâm của hắn.

Thần sắc kiên quyết của Bác Thần thể hiện rõ ràng, Ngô Tuấn Hạo thở dài một hơi nói: “Được rồi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới full, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới online, read Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới, Ái Phiêu Đích Dạ Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 29 — Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc