GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 18: Ái muội (trung)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp



Trong phòng trừ bỏ tiếng nước chảy loáng thoáng cùng tiếng điều hòa chạy, Lâm Hiểu không nghe thấy cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa. Chỉ mình trong một không gian trống rỗng, Lâm Hiểu cảm thấy sợ hãi, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 loại bất an khi đến một nơi xa lạ.

muốn về nhà…

Lâm Hiểu càng nằm càng bất an, tự hỏi nếu lúc này chạy về gọi Lâm mẹ mở cửa thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hệ số còn sống bằng bao nhiêu?Lão mẹ thể hay không bất chấp tất cả mắng suốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đêm? Thực ra bị mẹ mắng suốt đêm còn tốt hơn trong phòng đàn ông ngủ một tối? Điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này không hề phù hợp với quan điểm của từ trước tới nay.

Lâm Hiểu cân nhắc lại cân nhắc, cuối cùng bò xuống giường đi ra cửa gia.

Chậm chạp bước đi, đứng trước cửa ngây người vài giây mới mở cửa. Không biết phải do uống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thuốc hạ sốt không đầucàng ngày càng trĩu nặng, chỉ ước muốn được ngủ.

Cho đến khi đứng trước cửa nhà mình, Lâm Hiểu có cảm giác muốn chết đi, làm sao thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gọi mẹ dậy được?Gõ cửa sao? Như vậy mẹ chưa dậyhàng xóm bên cạnh đã dậy trước rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lâm Hiểu tựa vào cửa, hung hăng cắn ngón tay. Chết tiệt! sao nhà mình không gắn thêm chuông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cửa?Cô uể oải dựa vào cửa, trong lòng phức tạp rối rắm.

Lâm Hiểu thở dài nhận mệnh lê chân trở về nơi vừa ra đi. Chân trước bước vào phòng Bác Thần, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn cũng vừa vặn ra khỏi toilet. Lâm Hiểu nghe thấy tiếng động, phản xạ còn nhanh hơn ý nghĩ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chui vào trong chăn. Động tác này hoàn toàn do bản năng chứ không hề dùng đến đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 óc. Đầuvốn đã nặng nề, nay lại dùng hết chút sức lực ít ỏi còn sót lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật muốn đánh cho mình một trận.

Tắm xong, Bác Thần cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Hắn lau tóc, nửa người trên để trần, cứ như vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào. Lâm Hiểu vừa nhìn thấy, tim của đã không thể khống chế nhịp đập, co đầu rụt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cổ vào trong chăn.

Động tác này trong mắt Bác Thần là hạn đáng yêu. Hắn nhìn đôi dép vốn để gọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gàng một chỗ nay mỗi chiếc một nơi thì nhíu mày, khóe miệng không khỏi nghoéo lên.

Thì ra vừa rồinhìn trộm hắn…

Hiểu lầm cứ như vậy được sinh ra.

Bác Thần lên giường, xốc chăn ngồi xuống. Lâm Hiểu lặng lẽ chui ra, nhìn cánh tay đặt bên ngoài của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn, mặt lại đỏ thêm vài phần, lấy tay chọc chọc đùi hắn: “Tại sao anh không mặc quần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áo?!”

Bác Thần nhìn người bên cạnh chỉ lộ ra hai mắt, đáy mắt không giấu nổi ý cười: “Anh vẫn ngủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như vậy mà, mặc quần áo anh sẽ mất ngủ.”

“Vậy anh thể thân một chút, chiếu cố người bị bệnh, cho em ngủ dưới sàn đi!” Lâm Hiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cố gắng giảm nhẹ giọng nói xuống nhưng ánh mắt vẫn không được tự nhiên, không dám nhìn hắn.

Bác Thần nhàn nhã nói: “Ngủ dưới sàn thì cần chăn, phòng anh chỉ một cái chăn bị em ôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi một cái, là em bắt anh đến phòng ba mẹ lấy chăn, anh không ngại đâu.”

Lâm Hiểu nghẹn lời, cuối cùng hừ một tiếng, chân hung hăng đá vào hắn, vẫn chưa hết giận, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đá thêm vài cái nữa.

Người này tuyệt đối đồ cầm thú chuyên lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn làm bậy.

Rõ ràng thân mình rất khó chịu làm sao cũng không thả lỏng được, nhưng bây giờ tim Lâm Hiểu như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 động được gắn thêm phản lực, cố gắng khống chế trái tim đập bình thường nhưng không thể. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

âm thầm phỉ nhổ chính mình, xoay người đưa lưng về phía Bác Thần, tỏ vẻ không thèm quan tâm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Bác Thần nhìn cái gáy lộ ra của người nào đó cười cười, đột nhiên cảm thấy mẹ mình cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đáng yêu, sau này nhất định phải hiếu kính với hơn. Hắn lau khô tóc xong thì tắt đèn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nằm lên giường, rồi kéo thêm một ít chăn bị Lâm Hiểu cố ý chiếm đoạt hết lại đây.

Lâm Hiểu cũng không biết đầu óc mình bị làm sao, thấy hắn kéo chăn thì giữ chặt lấy, quyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không cho hắn thực hiện được ý định. Bác Thần kéo một hai lần không được thì biết động tác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhỏ của cô, trong mắt hắn lướt qua vài phần bỡn cợt, nắm chặt tay mạnh mẽ kéo chăn. Lâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hiểu đang sốt sức lực làm sao có thể so với một người đàn ông trưởng thành khỏe mạnh được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy nên không chỉ chănngay cả người cũng bị hắn kéo theo.

Tận dụng thời hiếm có, Bác Thần vòng tay ôm vào trong lòng, lại xốc chăn tiến vào trong, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói rất đứng đắn: “Nếu chăn nhỏ như vậy hai chúng ta ngủ gần nhau một chút đi.”

Trán Lâm Hiểu dán lên ngực hắn, cảm giác hơi thở đàn ông tràn ngập quanh thân, xấu hổ quát: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Lưu manh! Buông chăn ra, trả đây!”

Lâm Hiểu càng kịch liệt giẫy dụa tay Bác Thần càng ôm chặt lấy cô, ý định giữ chặt cô. Trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khi đến đây Lâm Hiểu đang ngủ nênvẫn mặc bộ váy ngủ rộng thùng thình. Cứ giãy dụa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như vậy, đối với Bác Thần lại là kích thích. Bác Thần chỉ cảm thấy thể mềm mại phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước không ngừng cọ vào người mình, hai đùi trơn mịn của chà sát lên đùi hắn, đặc biệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái bụng bằng phẳng kia, như như không chạm phải lửa nóng của hắn.

Đáng chết!

Bác Thần chỉ muốn hung hăng mắng mình nhưng bàn tay lại càng ôm chặt lấy Lâm Hiểu, phát ra giọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói khàn khàn:”Đừng nhúc nhích!”

Người Lâm Hiểu cứng đờ, bởi vừa rồi ra sức giãy dụa nên đã thấm mệt, miệng còn thở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hổn hển. Nghe thấy câu nói của Bác Thần, Lâm Hiểu mới nhận rathể lạnh lẽo của người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phía sau không biết từ lúc nào so với mình còn trở nên nóng hơn. Trong lòng xuất hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảnh báo nguy hiểm, nghĩ thóat khỏi vòng ôm này, vừa cử động liền cảm giác thấy một vật cực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nóng sát bụng mình.

Lâm Hiểu không còn nhỏ, đương nhiên biết vật đó cái gì. Khuôn mặt lập tức đỏ bừng, thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình cứng lại không biết phải làm sao.

“Buông!” Lâm Hiểu xấu hổ nhỏ giọng nói.

Trong phòng im ắng, tiếng Lâm Hiểu thở dốc càng ràng hơn, hơi nóngthở ra ập vào ngực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bác Thần càng làm cho dục vọng của hắn tăng lên.

Như vậy quá tệ!

Bác Thần kéo dịch Lâm Hiểu lên trên ngang tầm với mình, để cho hắnthể nhìn thấy mặt cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong phòng tối tăm nhưng hắn vẫn có thể nhìn thấy đôi mắt sáng rực rỡ của cô.

“Không buông được.” Giọng nói của Bác Thần vẫn trầm thấp như trước, hắn nói không nhanh không chậm như mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 theo vài phầnhoặc.

Lâm Hiểu cảm thấy viên thuốc hạ sốt vừa nãy nhất định tác dụng phụ, bằng không sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể bị hắn dọa không được cử động cũng không dám động.

Bác Thần lấy tay nâng mặt Lâm Hiểu lên, bàn tay thô ráp đụng vào khiến Lâm Hiểu chút ngứa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Bóng tối thường khiến con người ta dễ dàng bị hoặc, hấp của Lâm Hiểu càng gấp gáp hơn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ánh mắt như được phủ màn sương mù.

Ban đầu chỉ một nụ hôn nhẹ nhưng đôi môi của hắn lần lượt lướt qua hai má, vành tai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của cô, xúc cảm từ bàn tay hắn truyền đến cô, Lâm Hiểu cảm giác được gáy của cô bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn nâng lên. Cánh môi nóng bỏng mềm mại từng bước một xâm nhập môi cô, Lâm Hiểu cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu óc hỗn loạn, cái cũng không nghĩ được.

Bàn tay thắt lưng gắt gao nắm chặt cô, bàn tay ấy to ấm áp, làm cho cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy an toàn.

Thực ra, vòng ôm ấm áp hay những va chạm nhẹ nhàng mềm mại, khát vọng đã từ lâu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Rất lâu rồi vẫn chưa thực sự bước vào một đoạn tình cảm chân chính nào. Một mình một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người trong đêm lăn qua lộn lại suy nghĩ miên man, cảm thấy cả người rét run không có ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sưởi ấm. đôi khi tâm trạng tốt lên lại nghĩ mình khi đó chẳng qua chỉ thuần túy buồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thu tiếc trăng thôi nhưng những lúc đơn, khổ sở thì cảm giác ấy mới thật chân thực. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Như thế lâu dần thành thói quen, không còn hy vọng nữa.

Ý nghĩ của Lâm Hiểu càng ngày càng trở nên trì độn, hai tay cô không biết từ khi nào đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đặt lên cổ Bác Thần.

Cũng không biết đã trải qua bao lâu, nụ hôn này rốt cuộc đã ngừng lại, Bác Thần không tiến thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một bước nữa nói đúng hơn, nếu cứ tiếp tục, hắn sợ mình không ngừng được cho nên dừng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây thôi. Không phải không nghĩ tới tiếp tục dụ hoặc Lâm Hiểu nhưng bây giờ chưa phải thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điểm thích hợp. Chuyện này đối với một người đàn ông bình thường đã không hề dễ dàng đặc biệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13với hắn người đàn ông đã nhịn hai năm nói, khó càng thêm khó nhưng Bác Thần vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cau mày, cố gắng đè ép dục vọng xuống.

Chỉ một quyết định nhỏ nhưng so với tiếp tục lấn tới thì kết qủa tốt hơn nhiều.

Trong lòng Lâm Hiểu rất bất mãn, tựa như đứa trẻ một chiếc kẹo, vừa bóc ra thìngười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bảo rằng kẹo này không ăn được. Cô mang, nghi hoặc nhìn Bác Thần, đáy mắt in hình dáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của hắn.

Kỳ thực Lâm Hiểu tuy hôn sâu nhưng vẫn có vài phần tỉnh táo. Cô luôn luôn giữ mình trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sạch, đối với loại chuyện này vô cùng bài xích. Khi yêu đương,một người đàn ông muốn làm chuyện đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây ràng tự ý cố tình động tay động chân, khi hai người bên nhau đây chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ám chỉ muốn phát triển xa hơn, chán ghét. Lâm Hiểu thể cam đoan, chỉ cần mình hơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút biểu hiện do dự, người đàn ông đó tuyệt đối sẽ làm tới, hung mãnh tha đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giường.

Lâm Hiểu ghê tởm đó, bài xích đó nhưng tuyệt không phải một phụ nữ bảo thủ, càng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ôm vọng tưởng gọimuốn đem lần đầu trân quý của mình trao cho chồng cho rằng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người đàn ông như thế không đáng. Chính mình đến nay còn chưa quan hệ với ai bao giờ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chẳng qua chỉ chưa gặp được người đàn ông nào khiếncam tâm tình nguyện thôi, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn.

Vậy rốt cuộc một người đàn ông như thế nào mới gọi đáng giá? Chính Lâm Hiểu cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ràng lắm. Chẳng sợ đã lớn tuổi,vẫn luôn kiên trì cho rằng, tình yêu do hormone kích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thích, nên thuận theo tự nhiên, không cần để ý thời gian, cũng không phải cố ý chuẩn bị,nếu thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự nguyện ý, thật sự cảm thấy người kia đúng người mình cần, thật sự cảm nhận được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì đólúc.

Phải thừa nhận, lúc sinh bệnh lúcđang trong trạng thái yếu ớt nhất, cũngthể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bởi nụ hôn của Bác Thần thật ngọt ngào cũngthể người đàn ông này đã chiếm một vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trí trong lòng cô, tóm lại, không bài xích người đàn ông trước mặt tiếp tục tiến tới, thậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chí còn cảm thấy, cho đến cuối cùng hai người không thể kết hôn, cũng không sao.

Trong đầuhiện lên nụ cười của hắn, mùi hương nam tính trên người hắn, ấm áp của hắn… Tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trạng rối rắm trong lòng nói cho biết, cô thích tất cả những thứ đó. sẽ hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tim đập nhanh, được gặp hắn vừa vui sướng vừa khẩn trương, saycảm giác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn bên cạnh nhưng lại sợ chính mình quá mức trầm muốn duy trì khoảng cách. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Trên thực tế, nếu người đàn ông trước mắt muốn lấn tới, cô vẫn thể ngăn cản nhưng Bác Thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại dừng lại, chỉ ôm thở hổn hển không nói một lời. Trong lòng Lâm Hiểu như thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó đang vỡ ra xuất hiện một khe hở.

Đây là một thể nghiệm hoàn toàn mới, người đàn ông này, hắn lo nghĩ đến cảm thụ của cô, lo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lắng chuyện hắn muốn làm tiếp theo thể ảnh hưởng đến cảm tình của hai người, hắn vì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhịn xuống. Điều này so với việc động tình còn tốt đẹp hơn một ngàn một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vạn lần.

Trái tim Lâm Hiểu như được bôi mật ngọt, cô không kìm được nở nụ cười tươi, mang theo vài phần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vui sướng, vài phần cảm động, vài phần thỏa mãn.

biết hắn cũng không phải một người có lịch sử tình cảm sạch sẽ gì đó, càng không phải một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người đàn ông chưa từng phát sinh quan hệ với người phụ nữ nào, từ lần đầu tiên thân mật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với nhau một chút cô đã biết ràng nhưng, giờ này khắc này, hắn so với với bất kỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người đàn ông nào cũng đều hoàn hảo hơn.

Bác Thần đang định đi tắm nước lạnh thuận tiện đem dục vọng trong người hoàn toàn diệt hết, lại nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy Lâm Hiểu không biết sống chết cười tươi, đây vui sướng khi người gặp họa? Bác Thần trầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giọng hỏi: “Em cười cái gì?”

Mí mắt Lâm Hiểu cụp xuống, ôm cổ của hắn, đưa môi tới gần bên tai hắn, nhẹ nhàng nói: “Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không…chúng ta làm đi.”

Hơi thở mong manh thổi vào màng nhĩ của hắn ngứa ngáy, làm hấp của hắn như ngừng lại, đôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay hắn buộc chặt bên hông Lâm Hiểu.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới full, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới online, read Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới, Ái Phiêu Đích Dạ Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 18 — Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc