GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 17: Ái muội (thượng)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ái muội (thượng)

Bác Thần nằm sấp trên giường, nhìn thế ngủ thì biết ngayhắn say không hề nhẹ.

Lâm Hiểu bởi sinh bệnh nên toàn thân cũng mất hết sức lực như người say, phải cố gắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hết sức mới có thể đẩy hắn nằm nghiêm chỉnh trên giường. May phòng Bác Thần mở sẵn điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hòa nếu không đã mồ hôi đầy người.

Đợi đến khi lo liệu xong xuôi hết cho Bác Thần, cả người Lâm Hiểu mệt mỏi chỉ thể thở, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay chân không động đậy, nửa người trên đổ ập lên người hắn. Mùi rượu nồng nặc ập vào khoang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mũi, không cần suy nghĩ dùng sức đã nhảy ra luôn.

Mùi hương này thật không thể chịu đựng nổi, lông mày của Lâm Hiểu đều nhíu lại.

Thân thể Lâm Hiểu không thoải mái, cứ đứng như vậy thật sự rất mệt, cô cố gắng lay lay người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bác Thần, gọi vài tiếng “Anh Bác Thần!” nhưng một lúc lâu hắn vẫn không phản ứng gì. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Lâm Hiểu thở dài đành nhận mệnh cởi bỏ quần áo của hắn, đầu tiên cúc áo nhưng động tác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của rất thô lỗ. Đến khi toàn bộ số cúc áo được mở ra, mí mắt Lâm Hiểu cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chưa thèm liếc nhìn vào một lần, cầm khăn mặt lau ngực cho hắn.

Lâm Hiểu cảm thấy cánh tay của mình đã mỏi đến rời, lên giường, ngồi xổm theo thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thoải mái nhất rồi tiếp tục lau người cho hắn.

Đại khái thì thay được ba bốn lần khăn, giờ phút này thì Lâm Hiểu không thể nhấc nổi người nữa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thở hổn hển, không cần nghĩ ngợi trực tiếp nhào vào chỗ trống bên cạnh Bác Thần.

Chắc bởi vừa được lau nước lạnh nên lồng ngực Bác Thần rất mát, cánh tay Lâm Hiểu đặt trong lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn cảm giác được nhiệt độ mát mẻ rất thoải mái.

Đầu óc cô trì trệ không suy nghĩ được gì. Lâm Hiểu dịch người, đặt tay lại gần người Bác Thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại không biết rằng làm như vậy sẽ càng mỏi hơn,theo bản năng xoay người tìm thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nằm thoải mái. Cho đến khi Lâm Hiểu màng ngủ thì cả khuôn mặt gần như áp hết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào bả vai Bác Thần. Bờ vai mát lạnh dán vào hai nóng hầm hập, độ ấm thoải mái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiến đôi mày nhíu chặt của dãn ra.

Trong đầu Lâm Hiểu tự nói với mình, chỉ nằm một phút thôi nhưng một phút đã trôi qua từ lâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13vẫn không hề đứng lên đang chìm vào giấc ngủ.

Bác Thần bị vật lạnh ở trước ngực làm cho tỉnh ngủ, đầu hắn vẫn còn đau, mắt híp lại sờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên vật lạnh đặt trên ngực, cảm giác hết sức quen thuộc,hắn ngẫm nghĩ một lúc thì phát hiện ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đâymột cái khăn mặt.

Làm sao thể khăn mặt?

Đầu óc Bác Thần trống rỗng, khăn mặt trong phòng điều hòa nên lạnh giá như vừa lấy ra từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tủ lạnh, hắn đang định nhấc tay lên thì phát hiện cánh tay bị đè xuống.



Chuyện này khiến Bác Thần tỉnh táo hơn tám phần, hắn mở to hai mắt nhìn về phía bàn tay đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị đè, cả người về bản đã hoàn toàn tỉnh táo.

Cho đến khi thấy người con gái đang đè lên tay hắn Lâm Hiểu, hắn mới thở phào nhẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhõm.

Tốt rồi, hắn vừa mới nghĩ đến việc chính mình uống say không cẩn thận lên giường với người phụ nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khác, thật đúng dọa hắn hoảng sợ.

Trái tim Bác Thần bình ổn lạ, xoay người tìm cách ngồi dậy. Hắn tùy tay đặt khăn mặt vào chậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rửa mặt cạnh đấy, trong lòng vô cùng khó hiểu.

“Lâm Hiểu!” Bác Thần gọi vài tiếng nhưng Lâm Hiểu đang ghé vào trên giường cũng chỉ giật giật mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vài cái, bộ dáng không hề muốn tỉnh dậy.

Bác Thần cuối cùng cũng cảm thấy điểm không ổn, hắn gọi to gọi nhỏ thêm mấy lần nữa, bàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay đặt lên trán Lâm Hiểu, nhiệt độ nóng bỏng truyền vào lòng bàn tay.

Bác Thần lại sờ lên cánh tay Lâm Hiểu, so với trán, cánh tay lạnh lẽo dọa người. Vừa rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không đắp chăn lại mở điều hòa, bệnh càng thêm nặng.

Bác Thần ôm lấy người Lâm Hiểu, dịch lên trên một chút để thể gối đầu lên cánh tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình, động tác cuối cùng của hắn khiến Lâm Hiểu đang nửa tỉnh nửa thức dậy. Cô mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mở hai mắt ra, ha bàn tay chống xuống định ngồi dậy, Bác Thần thấy thế đỡ lấy lưng cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Em thế nào rồi? Sao bị sốtcòn trong phòng anh?” Bác Thần vừa đỡvừa hỏi.

Lâm Hiểu thật sự không còn khí lực, cứ thế ngồi dậy nên cô không tìm được chỗ dựa, cả người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đành phải tựa vào người Bác Thần để chống đỡ, đầu vừa vặn vào cổ hắn.

“Khát…” Lâm Hiểu hồ nói.

Bác Thần nghe nói như vậy, quay đầu vừa vặn nhìn thấy mặt tủ bên cạnh để một cốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nước mật ong, hắn nhanh chóng đưa tới bên miệng Lâm Hiểu, cho uống.

Vị ngọt khiến Lâm Hiểu tỉnh táo hơn vài phần, nhìn thấy cốc nước mật ong trước mặt thì phục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khôi tinh thần, ngồi thẳng người dậy: “Nguy rồi, ngủ quên mất!” nghĩ chỉ nằm một lát thôi nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đâu ngờ…

Nhưng sức lực của cũng chỉ thể cố ngồi dậy hết, ngay sau đó Lâm Hiểu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhịn được sụp xuống ngã xuống giường.

Đầu vừa vặn ngã trên gối, chiếc giường mềm mại bên dưới khiến thiếu chút nữa phát ra tiếng than © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thoải mái.

Bác Thần thật bất đắc dĩ, hắn cầm điện thoại lên xem đồng hồ, 2 giờ 12 phút, đã quá nửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đêm. Đầu hắn vẫn còn co rút đau đớn, thuận tiện cầm cốc nước Lâm Hiểu vừa uống lên uống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mấy ngụm rồi quay đầu nói với Lâm Hiểu: “Em làm sao vậy, hơn nửa đêmcòn dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phòng anh à?”

Thực ra Lâm Hiểu cũng đoán được bây giờ đã quá nửa đêm, chuyện đã đến nước này cũng chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cần nghĩ đến hậu quả nữa, đã mẻ lại sứt rồi nên tiếp tục nhắm mắt nghỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngơi. Cho đến khi nghe thấy Bác Thần hỏi như vậy, trí mới trở về, cô cố gắng đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên nhưng chỉ giãy dụa được một chút rồi cũng chẳng kết quả, nên cứ nằm trên giường nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với Bác Thần: “Dì Lan bảo anh uống rượu nên gọi em tới trông anh, sau lại bảo em giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đỡ chăm sóc anh.” Đại khái mọi chuyện như vậy, trong lòng Lâm Hiểu còn cân nhắc không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói quá chuyện nào không?

Quả nhiênthế, Bác Thần âm thầm thở dài, “hiểu biết” của hắn với mẹ mình lại bay lên một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tầm cao mới.

“Em bị sốt, bị từ bao giờ?” Bác Thần nhìn hai đỏ ửng của Lâm Hiểu, hai mắt nhắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chặt, tóc đen dài phủ trên gối, trông thật người.

“Hôm nay, buổi sáng, lúc vừa rời giường…”

“Là buổi sáng ngày hôm qua.” Bác Thần nói thẳng, “Vậy hiện tại em tính sao, trở về hay tiếp tục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13chỗ anh ngủ?”

Suy nghĩ Lâm Hiểu rốt cuộc cũng vận động, vài giây sau, cô mở to mắt, cố gắng đứng lên, “Em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trở về ngủ.”

Trong lòng Bác Thầncảm giác thất vọng không nói rõ, đang chuẩn bị đưa về nhà, đột nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy Lâm Hiểu đứng yên. Chỉ thấy mặt không chút biểu cảm ngẩng đầu lên nói: “Em, hình như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không mang theo chìa khóa.”

Lâm Hiểu đột nhiên xúc động muốn lật bàn, cuối cùng cố gắng tìm về trí. Lúc mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến vẫn tưởng chỉ đi một lát rồi trở về ngủ, làm sao còn nghĩ đến chuyện mang chìa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khóa.

Con ngươi Bác Thần lướt qua tia vui sướng. Hắn cảm thấy đầu mình bớt đau hơn, sợ biểu tình quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mức ràng hắn ho nhẹ một tiếng, cố ý thần nhìn nói: “Vậy đêm nay em tính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại chỗ này qua đêm?”

Lâm Hiểu cứng đờ người, đúng rồi, bây giờ đã hơn nửa đêm, lại còn nam quả nữ, nghiêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt trả lời: “Bây giờ em đang bị bệnh, anh sẽ không cầm thú như vậy chứ?”

Bác Thần đứng đắn nói: “Anh cái loại người như vậy sao?”

Lâm Hiểu vừa thở phào, Bác Thần lại tiếp tục nói: “Chuyện cầm thú như kiểu cho em ngủ dưới đất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đương nhiên anh sẽ không làm, yên tâm, hai ta sẽ cùng nhau nằm trên giường, anh không để bụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đâu.”

Hơi thở của Lâm Hiểu ngừng lại, tức giận ném gối vào mặt hắn: “Quả nhiên cầm thú! Còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồ mặt người dạ thú!”

Bác Thần không nhịn được tàn nhẫn cười tươi: “Chuyện này không thể trách anh, tại em yêu thương nhung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhớ trước.” Nói xong, còn tranh thủ cho một ánh mắt ái muội.

Lâm Hiểu vừa thẹn vừa giận, nắm chặt gối đánh cho hắn thêm vài cái nữa, sắc mặt càng ngày càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đỏ, cánh tay cũng càng ngày cànglực, cho đến khi ngay cả nâng lên cũng không còn sức. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Bác Thần biết mình đùa quá, vội vàng vỗ vỗ lưng cô: “Em còn tinh thần đánh nữa hả?”

Lâm Hiểu chỉ cảm thấy đầu chóang váng, không thèm để ý đến hắn, ôm gối, người mềm nhũn.

Bác Thần chịu thua cô, nói: “Em nằm xuống đi, anh đi rót cho em cốc nước.”

Tuy Lâm Hiểu không trả lời nhưng thân thể lại nghe lời nằm xuống. Bác Thần kéo chăn đắp lên người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô, chỉ một thóang thôi, hương vị xa lạ phất qua chóp mũi cô. Khuôn mặt rực hồng của Lâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hiểu nay càng đỏ hơn, tim đập rộn lên, loại cảm giác này cùng xa lạ kỳ diệu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tựa như khuyết thiếu cảm giác an toàn nhưng lại chờ mong chuyện không an toàn xảy ra.

Lâm Hiểu cảm thấy đầu óc mình bị sốt hỏng rồi mới loại ý tưởng này trong đầu. xấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hổ, giả làm đà điểu, nhắm chặt hai mắt.

Bác Thần nhìn hai mắt nhắm chặt của Lâm Hiểu, con ngươi đen không giấu nổi lo lắng. Hắn cúi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉnh lại chăn cho cô, bàn tay xoa nhẹ lên trán cô mới nhẹ tay nhẹ chân ra khỏi phòng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Phòng khách phòng bếp đều im ắng, Bác Thần rót một cốc nước ấm, lại mở tủ thuốc lấy mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 viên thuốc hạ sốt rồi mới trở về.

“Thuốc đây, em uống đi.” Bác Thần nói với Lâm Hiểu đang rúc trong chăn.

Lâm Hiểu hơi mở hai mắt, Cố gắng uống viên thuốc Bác Thần đưa tới.

“Uống xong thì ngủ tiếp đi, anh đi tắm đã.” Cả người tòan mùi rượu, hắn khó chịu không chịu được. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Lâm Hiểu gật gật đầu, biểu tình chút mất tự nhiên.

Như biết trong lòng đang suy nghĩ cái gì, Bác Thần nhịn không được vụng trộm cười, cố ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm bộ không biết gì, cầm quần áo lưu loát ra khỏi phòng,

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới full, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới online, read Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới, Ái Phiêu Đích Dạ Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 17 — Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc