“Cái gì? Hôm nay nhà hàng không đặt được nữa hả?”
Vài người đứng tụ tập trước cửa một nhà hàng sang trọng, vẻ mặt cau có.
“Xin lỗi, hôm nay nhà hàng Huyễn Đô của chúng tôi không tiếp khách, rất mong các anh thông cảm.” Một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 người quản lý đứng ở cửa, trả lời chậm rãi.
Phía sau anh ta, khoảng mười người đang bận rộn trang trí lại mặt tiền nhà hàng, có vẻ như đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cố gắng hoàn thành việc cải tạo lại càng nhanh càng tốt.
“Các anh đã trải thảm đỏ, căng cờ rồi mà bảo không tiếp khách???”
“Hôm nay nhà hàng chúng tôi có khách quý, nên thuê độc quyền rồi ạ.”
Nghe đến hai chữ “khách quý”, có vài người như bừng tỉnh, vẻ mặt có chút bất lực, nhưng vẫn có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 người vẫn chưa hiểu, hơi men rượu vẫn còn, tiếp tục nói:
“Tôi đã hẹn đối tác rồi, hôm nay mời họ đến nhà hàng Huyễn Đô ăn cơm, giờ anh làm tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 khó xử quá… Tôi đã tổ chức tiệc ở nhà hàng các anh nhiều năm rồi, tôi còn biết cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chủ nhà hàng nữa; dù các anh có khách thì cũng không dùng hết tất cả các phòng, anh làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ơn thêm cho tôi một bàn thôi mà?”
“Xin lỗi, không được.” Người quản lý tỏ thái độ rất cứng rắn.
“Mẹ kiếp, anh là cái thá gì mà dám bảo tôi gọi chủ nhà hàng ra nói chuyện…” Người đó trợn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mắt, định nổi giận, nhưng những người phía sau lập tức giữ anh lại.
“Anh điên à? Anh không xem báo à?! Hôm nay nhà hàng này là năm tập đoàn lớn thuê độc quyền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 để tiếp đãi vị đặc phái viên của Hội Vàng… Anh muốn tranh giành với năm tập đoàn lớn à? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Anh không muốn sống nữa à?!”
Nghe đến bốn chữ “năm tập đoàn lớn”, lưng người đàn ông đổ mồ hôi lạnh, hơi men cũng giảm đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhiều, mặt tái mét.
“Thôi thôi, đi thôi… Mình đổi chỗ khác đi.”
Vài người phía sau kéo anh ta đi, đồng thời nhìn xung quanh với vẻ dè chừng, như thể ở lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đây sẽ gặp nguy hiểm.
“Từ từ… từ từ! Các anh vội vã thế làm gì?” Người đàn ông loạng choạng, gần như bị kéo đi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không nhịn được lên tiếng, “Tôi không đặt thì thôi mà… Cần phải chạy nhanh như vậy không?”
“Anh có bị ngốc không?! Anh không biết phong cách làm việc của năm tập đoàn lớn à?!” Một người bạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hạ giọng mắng,
“Năm tập đoàn lớn này vốn đã cạnh tranh ngầm với nhau, bây giờ dù cùng nhau tổ chức buổi tối, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhưng cũng chỉ là để tìm cơ hội làm quen với vị đặc phái viên này, nhằm gây áp lực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lên các tập đoàn khác… Vì vậy, họ chắc chắn phải tham gia vào việc chuẩn bị cho buổi tối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trước, vừa cố gắng để cách trang trí nhà hàng có lợi cho mình, vừa ngăn chặn các tập đoàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 khác phá hoại.
Nói xa hơn nữa, ngay cả khi năm tập đoàn lớn không cạnh tranh nội bộ, anh nghĩ những tập đoàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hạng hai sẽ bỏ qua cơ hội này sao? Họ thà để vị đặc phái viên này bất hòa với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 năm tập đoàn lớn, tốt nhất là lại có một cuộc tắm máu như bốn năm trước, như vậy họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mới có cơ hội vươn lên.
Nhìn bề ngoài, đây chỉ là một buổi tiệc bình thường, nhưng thực tế nơi này đã trở thành tâm điểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tranh đấu của các tập đoàn lớn trong thành phố, anh lại muốn gây chuyện vào thời điểm này???
Anh có biết từ lúc nãy đến giờ đã có bao nhiêu người âm thầm theo dõi chúng ta không?”
Những câu nói đó lập tức khiến gã đàn ông đang ngơ ngác tỉnh táo lại. Gã vội vàng nhìn xung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 quanh và mới nhận ra quán ăn vặt đối diện đường, sạp hàng bên cạnh, phòng khách sạn đối diện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 và cả một người ăn xin chẳng mấy nổi bật ở góc phố, đều đang dán mắt nhìn nhóm người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 của hắn.
Gã tái mặt, gần như chạy trối chết ra khỏi phạm vi nhà hàng, biến mất nhanh chóng trên đường phố. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19
Quản lý nhà hàng lạnh lùng nhìn nhóm người đó biến mất, định quay vào trong thì thấy một chàng trai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trẻ đang vác thang chạy vội tới.
Quản lý nhận ra người này là nhân viên của nhà hàng, lập tức nhíu mày hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
“Bóng đèn trên trần hội trường bị hỏng rồi, tôi ra mượn thang, giờ mới chạy về được.” Chàng trai trẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vừa nói vừa lau mồ hôi.
Quản lý thấy vậy cũng không hỏi thêm, chỉ vẫy tay: “Nhanh lên, nếu không kịp chuẩn bị xong trước 5 © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 giờ chiều thì ngày mai đừng đến làm việc nữa.”
“Vâng, vâng!”
Chàng trai trẻ vác thang vội vã chạy vào nhà hàng.
Sau khi vào sảnh, ánh mắt chàng trai trẻ trở nên sâu sắc hơn. Gã liếc nhìn xung quanh, ghi nhớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bố cục ở đây, rồi thẳng tiến về phía hội trường.
“Nhóm này chuẩn bị cũng hoành tráng đấy.” Trần Linh thấy những nhân viên đang cẩn thận trải thảm đỏ bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cạnh, thầm nghĩ.
Trần Linh muốn nắm bắt cơ hội trong buổi tiệc tối này, nên nhất định phải đích thân đến xem hội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trường. Dù là biên đạo giỏi đến đâu cũng không thể thiết kế được một buổi biểu diễn xuất sắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trên một sân khấu chưa từng đặt chân đến.
Dù đang đóng vai một “đặc phái viên” mạnh mẽ và bí ẩn, nhưng Trần Linh rất rõ bản thân mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 là ai, tự tin thái quá và lơ là chỉ khiến gã rơi vào vực thẳm… biết người biết ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trăm trận trăm thắng.
Đang vác thang, làm quen với từng ngóc ngách ở đây, Trần Linh chợt để ý đến cửa hội trường không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 xa, lông mày hơi nhướng lên.
Gã thấy vài người mặc đồng phục của “Tập đoàn Bắc Đẩu” đang đẩy một thứ cao hơn ba mét dừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lại trước cửa hội trường, có vẻ đang nghiên cứu xem làm sao để đưa nó vào bên trong. Thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đó được phủ một tấm vải trắng, không thể nhìn rõ bên dưới là gì.
Bộ não của Trần Linh hoạt động nhanh chóng, gã vừa lau mồ hôi vừa tiến lên hỏi, vẻ mặt như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vô tình:
“Anh bạn, cần giúp gì không?”
Nhân viên Tập đoàn Bắc Đẩu liếc nhìn gã, nhận ra là nhân viên nhà hàng, nhưng ánh mắt vẫn cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 giác: “Không cần, chúng tôi tự làm được.”
“Cái này của các anh to quá, chắc chắn không thể lách qua cửa được… này, anh thử nghiêng nó một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chút, đi theo đường chéo có lẽ sẽ qua được.” Trần Linh nhiệt tình nói.
Vài nhân viên nhìn nhau, thấy đúng là có không gian, họ cùng nhau nghiêng thứ dưới tấm vải trắng, khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 khăn đẩy nó vào trong hội trường… Trần Linh thấy vậy cũng “nhiệt tình” đưa tay giúp.
Cho đến khi thứ đó được đưa vào bên trong hội trường, Trần Linh mới buông tay, giả vờ mệt mỏi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán.
“Cảm ơn anh bạn.” Một nhân viên nói thật lòng.
“Không có gì, ai cũng là người làm thuê cả.” Trần Linh cười hiền lành: “Này, các anh đang mang cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 gì vậy? Sao lại to thế? Tôi không nghe nhà hàng chúng tôi đặt đồ trang trí lớn nào cả…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19
“Đây không phải do khách sạn các cậu đặt đâu, mà là quà của Tập đoàn Bắc Đẩu chúng tôi tặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cho đặc phái viên.”
“Quà á? Quà gì cơ?”
Nhân viên nhìn xung quanh không thấy ai, lén lút ghé tai nói nhỏ với Trần Linh, “Cứ nói cho cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 biết cũng được, nhưng đừng để lộ ra ngoài nhé… Bên trong đó là một tượng Phật bình an bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 gỗ tử đàn cao gần ba mét đấy!”
Nếu thích “Tôi Không Phải Thần Kịch” thì đừng quên lưu lại nhé: (m.shuhaige.net) Tiểu thuyết “Tôi Không Phải Thần Kịch” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trên Thư Hải Các cập nhật nhanh nhất mạng đấy.
Các bạn đang xem tại
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!