Mở khóa để tiếp tục đọc
Để duy trì server và cập nhật truyện mới mỗi ngày, Góc Nhỏ Truyện rất cần sự ủng hộ từ bạn qua một lượt nhấn link tài trợ bên dưới.
✨ Click 1 lần duy nhất - Mở khóa TOÀN BỘ chương trong 60 phút tới!
17 giờ đếm ngược.
Tôi ngồi trên chiếc vali sợi carbon, nhìn căn phòng đã gắn bó 18 năm qua lăng kính của một kẻ sắp bị trục xuất. Trái với kịch bản bi tráng về một vị thánh tử vì đạo hay một kẻ dị giáo bị cả thế giới phỉ nhổ mà tôi hằng tưởng tượng, thực tế lại tẻ nhạt đến mức tàn nhẫn.
Chẳng có đám đông nào tụ tập chửi bới. Chẳng có dấu ấn "Phản đạo" nào bị đóng lên trán. Những camera giám sát của Maria vẫn xoay tròn vô cảm, coi sự ra đi của tôi như một chuyến điều chuyển nhân sự định kỳ.
Hàng xóm nhà bên, ông bà nội với gương mặt đôi mươi, những đứa bạn học... họ đi ngang qua cửa nhà tôi với ánh mắt phẳng lặng. Sự nổi loạn của tôi, những cú đấm tôi tung vào cha mình, những lời thét gào đòi tự do lý tính – tất cả chỉ là một gợn sóng nhỏ trong đại dương đức tin tĩnh lặng của hành tinh E5.
Họ không ghét tôi. Họ chỉ đơn giản là... không quan tâm. Đối với họ, tôi không phải là một chiến binh tự do, tôi chỉ là một thiết bị bị lỗi cần được đưa đi bảo trì. Tôi ở trong phòng, gặm nhấm cái tôi bị bào mòn đó.
Cửa phòng bật mở. Bà lão hàng xóm tốt bụng, người vẫn lạy 6 lần một ngày với sự chính xác của một cái đồng hồ nguyên tử, bước vào. Bà không mang theo kinh thánh Maria luận để răn dạy, bà mang theo một hộp bánh nướng thơm phức.
"Cầm lấy đi Kant," bà hiền hậu nói, nhét hộp bánh vào tay tôi. "Hades lạnh lẽo lắm. Ăn cái này cho đỡ đói lúc phải ngồi học Maria luận ở trại cải huấn. Đừng bướng bỉnh quá, cứ lạy cho xong rồi mà sống, con ạ."
Tôi nhìn miếng bánh vàng ruộm trên tay. Nó ngon, nó ấm, và nó mang mùi vị của sự quan tâm thuần túy nhất. Nhưng chính cái mùi vị ấy làm tôi nghẹt thở hơn cả sự đàn áp của HRCO.
Tôi bỗng cảm thấy mình như một đứa trẻ lên ba đang dậm chân ăn vạ giữa một bữa tiệc trang trọng. Tôi muốn lật đổ một Nữ thần, nhưng Nữ thần đó lại cho tôi oxy miễn phí và những người hàng xóm tặng bánh ngọt.
Nữ thần không cần phễu lọc. Đúng như lời người ta nói về Séraphine. Cô ta bao dung đến mức coi sự nổi loạn của tôi là một trò đùa vô hại. Cô ta cho tôi quyền ghét cô ta, quyền đánh nhau với cha mình, và vẫn cho tôi bánh để ăn dọc đường đi đày.
Sự bao dung không giới hạn đó chính là thứ xiềng xích tinh vi nhất. Nó tước đoạt của tôi cái quyền được trở thành một Kẻ thù . Làm sao bạn có thể chiến đấu chống lại một hệ thống mà ngay cả khi bạn nhổ vào nó, nó vẫn mỉm cười và hỏi bạn có đói không?
Tôi cắn một miếng bánh. Vị ngọt lịm tan trên đầu lưỡi, nhưng lòng tôi đắng ngắt.
"Lý tính thuần túy," tôi thì thầm. "Nếu không có sự kháng cự, thì lực đẩy của ta chẳng có ý nghĩa gì."
Séraphine không dùng lính gác để giam giữ tôi. Cô ta dùng sự bình thường hóa. Cô ta biến việc nổi loạn thành một hành vi "thiếu chín chắn" thay vì "anh hùng". Tôi đứng dậy, xách vali lên. 17 giờ nữa tôi sẽ rời khỏi đây. Tôi nhận ra rằng, để thực sự nổi loạn trong thế giới này, tôi không thể chỉ đứng thẳng hay đánh nhau. Tôi phải tìm ra thứ gì đó nằm ngoài cái vòng lặp "Lạy - Ăn bánh - Sống vĩnh cửu" này.
Nếu cả thiên hà coi tôi là một trò đùa, tôi sẽ biến trò đùa đó thành một nghịch lý toán học khiến cả hệ thống của Maria phải treo máy.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!