Mở khóa để tiếp tục đọc
Để duy trì server và cập nhật truyện mới mỗi ngày, Góc Nhỏ Truyện rất cần sự ủng hộ từ bạn qua một lượt nhấn link tài trợ bên dưới.
✨ Click 1 lần duy nhất - Mở khóa TOÀN BỘ chương trong 60 phút tới!
12 giờ đếm ngược.
Tôi nhắn tin tới Emily, hẹn gặp nhau lần cuối. Cô ấy im lặng rất lâu rồi mới phản hồi.
Emily: Dinh thự Mignon.
Tôi đứng trước cánh cửa vòm làm bằng hợp kim trắng muốt của căn hộ Emily. Đây không phải là cái hang động ngột ngạt chứa đầy sự hằn học của cha tôi, mà là một "Vườn địa đàng Kỹ trị".
Emily là một tín đồ hạng ưu. Sự thành tâm—hay nói chính xác hơn, là sự nghiện ngập dopamine hoàn hảo—của cô ấy đã được hệ thống của Maria ghi nhận và tưởng thưởng. Không gian sống này là một bằng chứng cho sự ưu việt đó: robot lo liệu mọi thứ, từ việc nấu nướng, dọn dẹp, cho đến những nhu cầu vệ sinh cá nhân thầm kín nhất. Con người ở đây không còn phải chạm tay vào bất cứ thứ gì "tầm thường" nữa.
Sạch sẽ đến mức đáng sợ. Đó là cảm giác duy nhất của tôi về thế giới của Emily.
Trong khi chờ Emily tắm rửa, tôi ngồi trên chiếc ghế công thái học được bọc bằng da sinh học êm ái. Hệ thống loa âm tường đang phát một bản "Maria luận" phiên bản đặc biệt, giọng đọc ngọt ngào như rót mật vào tai:
"Đôi tay được tạo ra là để nâng đỡ đức tin, là để chạm đất tôn kính Nữ thần. Cái đầu được sinh ra là để chứa đựng hào quang, là để cúi mình trước Trái tim Bạch Kim. Đừng để chúng vấy bẩn bởi những lao động trần tục..."
Đó là một sự tước đoạt tàn bạo, được che đậy bằng những lời hoa mỹ. Maria bảo rằng tay chân chúng ta quá cao quý để làm việc, nhưng thực chất, cô ta đang biến chúng thành những bộ phận vô dụng, ngoại trừ một chức năng duy nhất: để lạy. Một sự thiến hoạn về chức năng dưới danh nghĩa sự tinh khiết.
Cánh cửa phòng tắm trượt mở. Một làn hơi nước mang mùi hương hoa nhài nhân tạo lan tỏa. Emily quấn khăn tắm bước ra, làn da trắng ngần, sạch sẽ đến mức như thể ánh sáng có thể xuyên thấu qua. Cô ấy thậm chí không cần dùng tay lau tóc, một luồng khí ấm áp từ trần nhà đã làm việc đó một cách hoàn hảo. Một cơ thể xinh đẹp trần trụi đến vô thực
Tôi nhìn cô ấy, và trong giây phút đó, mọi lý thuyết về Kant, về tự do hay lý tính đều trở nên lu mờ trước một thực tại trần trụi và tàn khốc hơn. Tôi là một chàng trai 18 tuổi. Tôi sắp bị đày đến một nơi mà cái chết cận kề. Và trước mặt tôi là người con gái tôi khao khát.
Bản năng nổi loạn—thứ bản năng nguyên thủy nhất, hoang dã nhất mà Séraphine chưa kịp (hoặc không buồn) thuần hóa bằng những liều dopamine—bắt đầu gào thét phía dưới lớp vải quần. Nó là một loại nổi loạn khác. Không phải bằng trí óc, mà bằng xương thịt. Một sự khẳng định tuyệt vọng rằng tôi vẫn là một sinh vật, không phải một thuật toán.
Emily bước lại gần, đôi mắt hổ phách nhìn thẳng vào tôi. Cô ấy thấy sự bối rối của tôi, thấy hơi thở dồn dập và cái nhìn không thể che giấu. Nhưng cô ấy không đỏ mặt, không ngại ngùng. Sự tinh khiết của hệ thống đã gột rửa cả sự hổ thẹn của con người.
"Cậu muốn kết nối với tớ à?" Emily hỏi, dùng đúng thuật ngữ của Maria luận.
Trong thế giới này, từ yêu hay quan hệ thường được thay bằng kết nối (connect)—một từ nghe có vẻ kỹ thuật, sạch sẽ và lạnh lẽo hơn.
Tôi nhìn cô ấy, nén một tiếng thở dài cay đắng: "Tớ muốn làm một việc mà robot của Maria không thể làm hộ cậu, và một việc mà cái lạy 30 giây không thể mang lại. Tớ muốn cảm nhận rằng chúng ta còn sống, Emily. Một sự sống thật sự, không phải oxy đi mượn."
Emily nghiêng đầu, nụ cười của cô ấy vẫn bao dung đến mức đáng sợ, hệt như Séraphine trên màn hình: "Nếu việc đó làm cậu bớt giận dữ với Nữ thần... thì tớ đồng ý. Maria nói rằng sự kết nối giữa các tế bào cũng là một cách để tôn vinh hệ thống."
Tôi cay đắng nhận ra: Ngay cả khi tôi muốn dùng tình dục để nổi loạn, thì Maria cũng đã có sẵn một dòng chú thích trong giáo trình để hợp pháp hóa nó. Tôi định làm một kẻ phá luật, một kẻ nổi loạn, nhưng hóa ra tôi chỉ đang thực hiện một "chức năng sinh lý được cho phép" trong căn phòng được giám sát chặt chẽ này.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!