GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 133: #131. Chương 133

Đã copy!
Tiếp



Năm Hàn Hàn 6 tuổi, nó nhà học bài, vẽ ra một bức tranh gia đình, và ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mẹ đầy đủ, còn cho thêm Trương quản gia vào, nó hạnh phúc vui vẻ biết mấy, đem bức tranh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đến đưa cho ông, nói:
"Ba ơi! Ba xem Hàn Hàn vẽ tranh này, người đứng đây ba, người ngồi bên cạnh con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mẹ, còn chú đang đứng kế bên là Trương quản gia, Hàn Hàn tặng cho ba, ba nhận đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được không?"
vừa nói vừa dùng ngón tay nhỏ chỉ vào từng người trong bức tranh còn cười ngốc nghếch với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ông, nhưng ông lại tàn nhẫn lấy bức tranh nát rồi vứt thẳng ra ngoài cửa không thương tiếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rồi mắng nó:
"Suốt ngày học không lo học, lo làm ba cái thứ vớ vẩn, mày làm như vậy tiền sao? Đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9thứ dụng không chút tiền đồ nào!" Sau đó tức giận đùng đùng bỏ đi, còn Hàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hàn mãi đứngđó vừa khóc vừa gọi ba.
rất sợ sấm sét, nhớ một lần nó ý làm vỡ chiếc bình hoa quý giá ông mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mua, trong cơn tức giận ông không những ra tay đánh nó mắng đồ ăn hại còn phạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quỳ ngoài trước nhà.
Lúc đóbuổi chiều, trời đổ mưa vào lúc 8 giờ, lại bị phạt quỳ tới 9 - 10 © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giờ tối, sấm sét giá lạnh đều một thân nhỏ chịu đựng, khócgọi mẹ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhưng không ai quan tâm tới nó.
Đến khi kiệt sức ngất xỉu, lúc tỉnh lại đã thấy bản thân nằm trên giường bệnh, hỏi ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đâu, mẹ đâu, ba mẹ rốt cuộc có biết bị bệnh không,muốn xin lỗi ba, thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sự không cố ý làm vỡ chiếc bình hoa đó, nhưng chẳng ai thèm nhìn đếncả.
Năm Hàn Hàn 8 tuổi, học trường bị bạn học lớp trên ăn hiếp, đánh đập tập thể, khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 về nhà da thịt khắp nơi trên cơ thể đều bị bầm tím, trán thì chảy máu tụ lại một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khối sưng rất to, đồng phục thì rách rưới lắm lem.
Ba mẹ đứng trước mặtngay cả một cái liếc mắt cũng không thèm nhìn, không hề thương xót hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đau lòng, ngược lại còn mắng thứ phiền phức, suốt ngày chỉ biết ăn rồi báo, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trương quản gia luôn quan tâm nó, giúp băng vết thương.
Lúc đó vừa đau vừa khóc, cảm giác đơn bị ghẻ lạnh cứ không ngừng giàytrái tim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khiến khóc càng nhiều, trong lúc yếu đuối nhấtđã hỏi Trương Dũng một câu: "Trương quản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gia, phải ba mẹ rất ghét con không?"
Trương Dũng không nỡ nhìn nó khóc nên xoa đầu an ủi nó.
"Thiếu gia đừng nghĩ như vậy, trên đời làm gì ba mẹ nào đi ghét con của mình chứ.
Chỉ là lão gia lão phu nhân quá bận không có thời gian tiếp xúc với cậu thôi."
Nhưng trong lòng lại không cho rằng là như vậy, ghen tị với những đứa trẻ cùng lứa tuổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khác, tại saocũng ba mẹ nhưng lại chẳng được như những bạn ấy? muốn được mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dẫn đi chơi, muốn được ba bảo vệ.
Nguyện vọng của đơn giản lắm, chỉ cần ba mẹ yêu thương,chỉ cần một gia đình hạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phúc ngoài ra không cầnnữa, bởi đối với nó như thế đãđủ rồi, ngay cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trong cũng muốn được như vậy, chỉ thôi.
Mãi cho đến năm 15 tuổi, gặp phải tai nạn xe, nằm trong phòng cấp cứu không sống chết, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng may diêm vương chê dưới chật đất liền cho quay về.
Khi tỉnh lại người đầu tiên nhìn thấy Trương Dũng, lúc đó tình trạng rất yếu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhưng vẫn cố gắng lấy hơi hỏi:
"Trương quản gia, ba mẹ con đâu, ba mẹ biết con đã xảy ra chuyệnkhông?"
Người nọ do dự một lúc rồi gật đầu, như thêm một chút hi vọng nên hỏi thêm.
"Vậy lúc con đang hôn cấp cứu ba mẹ đến bệnh viện thăm con không, haygọi điện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thoại hỏi tình hình của con không?"
Nhưng người nọ lại lắc đầu, Hàn Hàn đau khổ chết lặng cười nhạo chính bản thân, nó đã không còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hi vọng nữa, cũng chẳng muốn tưởng thêm nữa.
Thời gian nằm viện kéo dài tới nửa tháng, lẽ lúc đó đã suy nghĩ rất nên khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 về nhà liền đổi tên thành Dịch Thừa Phong, một con người lạnh lùng ít nói, hoàn toàn trái ngược © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với Dịch Hàn Hàn.
Hai dòng lệ quang ướt đẫm lăn dài rồi rơi xuống trên đôi anh, khóe mắt cũng đỏ hoe, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vừa đỏ vừa cay, cả đời này lẽ người làm cho anh khóc nhiều nhất chính người đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đứng trước mặt anh, rất lâu sau Dịch Thừa Phong mới khó khăn mở miệng, giọng nói trầm thấp, từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 câu từng chữ tựa như mũi dao, tàn nhẫn đục khoét tâm can anh rỉ máu.
"Ông đừng nói tôicon trai ông, tôi không phải Dịch Hàn Hàn, tên ăn hại đó đã chết từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hơn mười năm trước rồi, bị ông giết ch/ết đó, cái tên đó do ông đặt cho tôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhưng trong suốt 15 năm đó ông chưa từng gọi Hàn Hàn tên tôi một lần nào cả, chưa từng! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Một tiếng nghiệt chủng, hai tiếng nghịch tử, ông vẫn luôn gọi tôi như vậy, nếu ông ghét tôi như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vậy.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : https://www./phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/chuong-133
..tại sao ông để tôi chào đời làm gì, tại sao không giết ch/ết tôi từ lúc còn nằm trong bụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mẹ, tại sao lại cho tôi sinh mạng rồi đối xử với tôi như vậy?"
Dịch Kính Đình nghe tới câu này đã thật sự bị chọc tức, ông giơ tay lên định đánh anh một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cái thì động tác bị dừng lại khi nghe anh hung hăng nói: "Ông đánh đi! Hoặc một phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bắn chết tôi cũng đều được hết.
Ông ba của tôi nhưng ông chưa từng yêu thương tôi, lúc tôi còn nhỏ, mỗi lần đau ốm bệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tật chỉ có Trương Dũng luôn bên cạnh chăm sóc tôi, tôi không sinh nhật, mỗi lần nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấy những bạn nhỏ khác ba mẹ bên cạnh cùng cắt bánh kem, cùng nhau thổi đèn cầy, ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 biết lúc đó tôi tủi thân đến mức nào không? không nói những lúc ông bận, kể cả khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rảnh rỗi ông cũng không thèm nhìn lấy tôi một cái, mẹ cũng vậy, ấy người sinh tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ra, nhưng mạng sống của tôi thì ấy bỏ phế, năm tôi 15 tuổi bị tai nạn xe nằm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9bệnh viện cấp cứu cả đêm, khả năng cứu sống chỉ 1/4 các người biết được tin nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lúc đó các người đâu? Tôi vốn còn một chút hi vọng, nghĩ rằng ba mẹ sẽ lo lắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chạy đến thăm tôi nhưng tôi sai rồi."
Anh tiến lên hai bước, nhìn chăm chú vào đôi mắt bạc bẽo tình của ông, nếp nhăn già nua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xung quanh vùng mắt thứ khiến trái tim anh không đành nhất, giọng điệu vài phần mềm mỏng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi, nhưng cất ra lại nghe cùng bi ai chua xót.
"Tôi hỏi ông, nếu lúc đó tôi không qua khỏi, tôi thật sự chết, ông buồn không? đau lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không? sự ra đi bạc mệnh của tôi rơi một giọt nước mắt nào không? Hay chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đơn giảnlàm một cái tang sự rồi cho qua? Giả vờ coi như chưa từng xảy ra chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gì?"
"Hàn Hàn."
"Ông đừng nói nữa, đừng gọi tôi bằng cái tên đó nữa, tôi từ trước tới giờ chưa từngcon © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của ông, con của ông Lâm Thiến Vy kìa, ta bị bệnh ông lo lắng, ta mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tích xảy ra chuyện ông đứng ngồi không yên, thậm chí bỏ cả công ty để chạy đến bệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 viện xem ta thế nào, tại sao chứ? ta chẳng qua chỉ một đứa con dâu.
Phải, tôi thừa nhận tôi ghen tị với ta, tôi rất ghen tị, ông cười nhạo tôi cũng được, ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9biết tại sao không? Tại vì trái tim của tôi vẫn còn sự yếu đuối trẻ con của Dịch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hàn Hàn, tại tôi vẫn muốn có được sự yêu thương của ông, ông hiểu không?"
Trái tim của Dịch Kính Đình như thể bị vỡ vụn, tâm can cũng tan nát không còn gì, ông cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gắng đứng thật vững không cho nước mắt chảy ra, từ đáy lòng dâng lên một cảm giác nghẹn ngào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không nói nên lời.
Ông không ngờ anh lại trẻ thơ đến như vậy, anh con trai của ông nào phải người dưng sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ông không thương anh được.
Dịch Thừa Phong đau đớn đưa một tay ôm ngực ngửa mặt cười vang, tiếng cười của anh không biết chứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đựng bao nhiêu thương tâm, anh đã không còn sức để khóc nữa.
Khi anh khócmấy ai quan tâm đến những giọt nước mắt của anh, khi anh đau mấy ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đếm xỉa đến sự uất ức tủi thân anh từng ngày gánh chịu.
Không ai biết anh yếu đuối đến mức nào.
Anh muốn từ bỏ ông, muốn chấm dứt đoạn tình cảm cốt nhục thân sinh này nhưng lại không cách nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 làm được.
Anh ghen tị với Thiến Vy nhưng lại càng hận chính mình hơn, hận bản thân mãi mãi chỉ một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đứa trẻ không thể trưởng thành để suy nghĩ mọi thứ một cách thoáng hơn.
Tiếng cười của anh vẫn cứ cất mãi không ngừng, nó như thay một gương mặt đẫm nước mắt giải tỏa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hết những đau khổ trong lòng, sau một hồi đã biến thành bộ dạng bất cần vừa cười vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khóc.
Tuy nhiên đứng trước khuôn mặt không một chút tình cảm nào của người mà anh luôn tôn kính, sự đáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thương này có vẻ ích.
"Ông yên tâm, từ nay về sau tôi sẽ không đối phó với Lâm Thiến Vy nữa, nhưng đừng mơ tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sẽ xin lỗi ta, không chuyện đó đâu."
Anh nói xong liền hung hăng bỏ đi, Dịch Kính Đình hơi khom người áp bàn tay lên ngực, hình như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ông đang rất khó thở, tựa hồ muốn thở cũng không thở nổi, rồi tự oán trách bản thân mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đã không dạy dỗ anh thật tốt, để anh lầm đường lạc lối đi đến nông nỗi này.
Bao nhiêu năm qua ông chỉ biết nghĩ nên làm như thế nào để bảo vệ anh, hoàn toàn không hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghĩ đến chuyện anh cần thứ nhất, trăm sai ngàn sai đều lỗi của ông, nếu như không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phải ân oán giữa ông người đó thì anh có lẽ anh đã không như bây giờ.
Số mệnh kiếp này thật quá tàn nhẫn, ông không thể cho anh được thứ anh muốn, chỉ thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cố gắng hết sức bảo vệ anh bằng hết thảy mọi khả năng của mình, cho sau này anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 có hận ông nhưng chỉ cần anh sống tốt, đối với ông như vậy đã đủ rồi..


Bạn vừa đọc xong chương 131 của Truyện Phu Nhân Của Tổng Tài Bị Phế trên – bộ truyện đang nhận được nhiều sự quan tâm nhờ nội dung thuộc thể loại Ngôn Tình, Đô Thị, Truyện Teen. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật đều đặn, đừng quên nhấn theo dõi để sớm đọc chương mới trên website

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phu Nhân Của Tổng Tài Bị Phế, Phu Nhân Của Tổng Tài Bị Phế Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Phu Nhân Của Tổng Tài Bị Phế Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Phu Nhân Của Tổng Tài Bị Phế Truyện Teen, truyện Truyện Teen hay, Phu Nhân Của Tổng Tài Bị Phế full, Phu Nhân Của Tổng Tài Bị Phế online, read Phu Nhân Của Tổng Tài Bị Phế, Không rõ Phu Nhân Của Tổng Tài Bị Phế

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 133 — Phu Nhân Của Tổng Tài Bị Phế

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW