GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 59: Anh nhìn thấy cô, mới muốn có một tương lai

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
1 2 : 0 8 – Fn.

Sau Tết Dương lịch, nhiệt độ Bắc Thành càng thấp hơn.

Ôn Trì các bạn đã bước vào tháng thi cử, mỗi ngày ngoài đi học thực hành thì chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ôn tập đau khổ trong thư viện.

Thẩm Phó còn bận rộn hơn cô, anh nghỉ nhiều tiết học như vậy, rất nhiều tín chỉ cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải bù. Còn một đống bài thi về các cuộc thi không hiểu phải làm gấp.

Ngoài những thứ đó, vẻ anh Trần Mục Xuyên cũng đang bận rộn việcđó.

Trần Mục Xuyên cũng thắc mắc, mấy ngày Thẩm Phó Dã trở lại trường, không thể nói anh hòa nhập hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không hòa nhập với môi trường. Người như anh dường như sinh ra để môi trường phải thích nghi với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh, chứ không phải anh phải thích nghi với người khác.

Nhưng anh không chỉ đến lớp, mà còn đối xử rất nghiêm túc. Ngoài những điều này, Trần Mục Xuyên thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong đáy mắt anh đang bùng cháy ngọn lửa, “Sao vậy? Đột nhiên cố gắng thế?”

Thẩm Phó cúi đầu xem vài công ty chìa cành ô liu (*) tại hội trường, nghe câu nói của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trần Mục Xuyên, một lúc lâu sau anh mới nói: “Cảm thấy sa sút quá lâu rồi.”

(*) “Chìa cành ô liu” một cách nói ẩn dụ nguồn gốc từ văn hóa phương Tây, biểu tượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho hòa bình, thiện chí hoặc lời mời hợp tác.

Giọng anh quá nhỏ, Trần Mục Xuyên không nghe rõ, “Gì cơ?”

“Cậu biết tôi bây giờ không được bình thường lắm.”

Trần Mục Xuyên khựng động tác nhìn về phía anh, Thẩm Phó nghiêng đầu tựa vào ghế, thấy ánh mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của anh ấy nhưng không để ý, anh hơi muốn hút thuốc, móc hộp thuốc ra nắm trong lòng bàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay rồi nghĩđó lại thôi không hút.

“Thật ra tôi thế nào cũng không sao.” Thẩm Phó nhớ đến đêm đó Ôn Trì Vũ không chút do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dự muốn lấy anh, đáy mắt hiện lên nụ cười ràng, “Chỉ hơi thương em ấy, tôi như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy em ấy thiệt thòi nhất.”

Thẩm Phó ngước mắt liếc nhìn Trần Mục Xuyên, “Cậu không phải cũng nói sao, theo tôi sẽ khổ. Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều biết.”

Biết nỗi lo của người lớn, sự không xem trọng của người ngoài, biết nhiều lựa chọn tốt hơn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thoải mái hơn.

Nhưng trong mắt trong tim chỉ mỗi anh. Nhưng anh tốt đâu, học vấn, gia thế, tương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lai, tiền bạc, quyền lực đều không có, ngay cả thân thể bản cũng không ổn.

Năm 17 tuổi đó anh đột nhiên đối mặt với những ác ý ấy chỉ cảm thấy thế giới thật tồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tệ, sống qua ngày thế nào cũng được.

Đêm mưa đó, anh nhìn thấy cô, mới muốn một tương lai.

Trần Mục Xuyên mím môi, vừa định nói đó, lại nghe thấy giọng Thẩm Phó Dã.

Anh nói: “Tôi muốn cưới em ấy, muốn em ấy chiến thắng, muốn em ấy mọi thứ tốt nhất, kể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả người đàn ông của em ấy.”

Cùng lúc đó, Ôn Trì mấy bạn cùng phòng đang xếp hàng trong căng tin.

Nam Hủ vẫn đang ôn tập một kiến thức nào đó, học nửa ngày vẫn sai. Ôn Trì bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cạnh vẫn đang xem bản báo cáo về Thẩm Phó Dã mà Thẩm Chu Y gửi cho cô, thỉnh thoảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sửa nhắc nhở ấy.

Tống Nhân Nhân bên cạnh, tranh thủ lúc ăn cơm đang gấp rút chơi điện thoại.ấy lướt đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đột nhiên liếc nhìn Ôn Trì Vũ, hỏi: “Trì Vũ, Thẩm Phó Dã thi đậu Đại học Kinh đô rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghỉ học phải không? Tại sao cậu ấy lại nghỉ học vậy?”

Sắc mặt Ôn Trì thay đổi, ánh mắt nhìn thẳng về phía Tống Nhân Nhân.

Tốngn Nhân Nhân không ngờ phản ứng lớn như vậy, sững người: “Mình lướt thấy bài đăng về giải thưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của cậu ấy, trong bài đăng nhiều người mò về cậu ấy, mình cũng chỉ tò mò hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một câu thôi.”

Sắc mặt Ôn Trìvẫn chưa tốt lên, nghĩ đến điều đó, sắc mặt càng tái đi. Đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nỗi Mạnh Lâm ngồi xuống đối diện, gọi tên cô, cô cũng không phản ứng kịp.

Mạnh Lâm tự giễu cười một tiếng, “Không nhận ra tôi sao?”

Ôn Trì Vũ không nói gì, Nam Hủ thấy kỳ quái nên cười gượng một tiếng, chủ động tìm chuyện nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với Mạnh Lâm, “Ha ha ha lâu rồi không gặp, các cậu bắt đầu thi cử chưa?”

“Khoa của bọn tôi vẫn chưa.” Ánh mắt anh ta nhìn Ôn Trì Vũ, cảm thấy so với trước kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thay đổi gì đó, nói không ra cảm giác gì, nhưng thể cảm nhận đượcsống tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn vui vẻ hơn trước.

Nhưng sự tốt đẹp vui vẻ này là do người đàn ông khác mang lại cho cô, nghĩ đến đây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mạnh Lâm lại cảm thấy chua xót, không nhịn được hỏi: “Thẩm Phó đâu?”

Anh ta nói ra cái tên này, anh ta thấy phản ứng đầu tiên của Ôn Trì đối diện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phòng bị.

Phản ứng này rất kỳ lạ.

“Tôi chỉ hỏi thăm thôi.” Mạnh Lâm dừng lại một chút, “Thôi, học kỳ sau tôi sẽ đi trao đổi rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hôm nay có thời gian qua đây nên muốn nói với cậu một tiếng, tôi không tự rước lấy nhục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khi nói xấu người đàn ông khác đâu.”

Ôn Trìnhìn anh ta, “Chúc cậu mọi điều thuận lợi.”

Mạnh Lâm cười lên, “Được.”

Ăn trưa xong, Ôn Trì Nam Hủ lại quay về phòng tự học. Hàng ghế trước nam sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng lớp, anh ta xoay người đưa sách qua, liếc nhìn rồi đưa sách của mình qua.

Trong đầu Ôn Trì rất rối, rất sợ chuyện năm đó lại xảy ra một lần nữa. làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bài tập một lúc rồi đặt bút xuống, sau đó cầm điện thoại lướt web tìm kiếm nửa ngày, phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiện những bài báo trước đây hầu như đã biến mất. Nhưng điều này không thể giải quyết hậu họa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô suy nghĩ mãi, ra khỏi phòng học gọi điện cho Thẩm Chu Y.

“Chị Chu Y, em nhớ chị từng nóigái đó một cuốn nhật ký. Em nói phòng khi, phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khi lại xảy ra chuyện như vậy, chúng ta không thể để họ bôi nhọ anh ấy nữa.”

Thẩm Chu Y đang đi làm, chị ấy lo lắng ngón tay lên bàn làm việc, “Nhật chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mẹ cô bé ấy, mẹ thế nào em cũng biết rồi, ôi, để chị nghĩ cách khác.”

Ôn Trì Vũ ừ một tiếng, cúp điện thoại nhưng lòng vẫn không yên.

lại nghĩ đến báo cáo kiểm tra của Thẩm Phó Dã, anh đã chịu quá nhiều khổ, nhiều tổn thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thực ra không thể phục hồi. thể trông vẻ đã chữa khỏi, nhưng vết thương vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vết thương.

Ôn Trì Vũ nhìn thời gian trên màn hình điện thoại, giờ này bên Thẩm Phó Dã chắc vẫn chưa xong. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quay về phòng tự học, ôm sách xuống lầu, đi về phía khu học phía đối diện đường.

Lúc đó chưa đến 8 giờ tối, Thẩm Phó đang bận, Trần Mục Xuyên vài người cùng chuyên ngành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng đang bận.

Phòng học nhỏ rất yên tĩnh, chỉ tiếng bàn phím bận rộn.

Trần Mục Xuyên ngồi bên cạnh Thẩm Phó Dã, bên cạnh có một nữ sinh tên Chu Chu đang nói chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với anh ấy.

Khóe mắt anh ấy thấy điện thoại để trên bàn của Thẩm Phó sáng lên, Thẩm Phó nhìn một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái, ghế lùi ra một chút, đứng dậy đi ra ngoài.

“Đi đâu vậy?” Trần Mục Xuyên hỏi.

Anh nói: “Đón người.”

Trần Mục Xuyên không nghe rõ, cũng không để ý lắm, tiếp tục thảo luận code trên màn hình với Chu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chu.

Năm phút sau, anh ấy thấy Thẩm Phó dẫn Ôn Trì đi vào.

Trong phòng học nhỏ, sự chú ý của mọi người vô thức bị thu hút, đều nhìn về phía hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ. Thẩm Phó như không thấy ánh mắt của họ, nắm tay Ôn Trì ngồi xuống vị trí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên cạnh anh. Anh đỡ lấy áo khoác cởi ra, giúp để sang một bên, rồi như trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó, tiếp tục bận việc của mình, không ý định giới thiệu với mọi người.

Còn Ôn Trì lấy sách của mình ra, đặt lên bàn tiếp tục đọc, dáng vẻ rất ngoan.

Chu Chu nhìn Ôn Trì một lúc, ánh mắt vẻ không rời đi được, ấy hỏi Trần Mục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Xuyên: “Bạn gái anhà?”

Trần Mục Xuyên gật đầu một cái, kéo đề tài trở lại.

“Thì ra bạn gái à.” Chu Chu chớp chớp mắt, nhỏ giọng lẩm bẩm.

Sự chú ý của họ chỉ kéo dài một lúc, có lẽ cả hai người đều rất yên lặng, thậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chí giao tiếp cũng rất ít.

Khoảng 9 giờ 30 tối, mấy người trong phòng học nhỏ lần lượt đóng laptop, thu dọn đồ đạc chuẩn bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rời đi. Trần Mục Xuyên cũng định đi, anh ấy liếc nhìn Thẩm Phó vẫn đang bàn phím © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ôn Trì Vũ bên cạnh đang cúi đầu cầm bút ôn tập nghiêm túc.

“Tôi đi trước đây, cậu cũng đừng về quá muộn, nhớ khóa cửa đấy.”

Thẩm Phó Dã tay không ngừng, mắt cũng không rời khỏi màn hình, ngồi đó uể oải, hờ hững gật đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một cái.

Vào thời điểm đó, trong tòa nhà gần như đều tối, chỉ chút ánh sáng mờ của đèn đường trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khuôn viên trường tỏa vào.

Mọi người cùng đi về hướng túc xá, người không nhịn được lên tiếng: “Anh đúng giỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật, mới đến trường mấy ngày đã bạn gái rồi.”

“Có thể quen từ trước rồi, nhưng trông xinh lắm, chỉ cảm thấy hai người ở cùng nhau hơi nhạt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn một tiếng đồng hồ hai người cũng chẳng nói chuyện mấy câu.”

“Đúng quen từ trước rồi, các cậu không lướt diễn đàn à, bạn gái cậu ấy là Ôn Trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khoa Y. Nhưng mà, hơi nhạt thật, hai người đều lo học, lẽ tình yêu của người xuất sắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế.”

“Cũng thể con trai kiểu anh đối với bạn gái thế, nhìn cậu ấy kiểu đó chắc chắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được con gái nâng niu lớn lên rồi. Trần Mục Xuyên cậu thân với anh Dã nhất, cậu nói xem?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Trần Mục Xuyên nhạt cười một tiếng, không đáp lời.

Chu Chu vẫn không nói gì đột nhiên dừng bước, người bên cạnh thấy thế, “Chu Chu sao vậy?”

“Mình quên lấy sạc.” Chu Chu nói.

“Có đâu, mai không phải cũng qua à, cứ để đó đi.”

Chu Chu: “Không được, tối còn phải dùng laptop làm bài tập, mình quay lại lấy.”

Trong phòng học nhỏ, người vừa đi, Ôn Trì Vũ cảm thấy sau lưng bị lòng bàn tay anh chạm nóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một cái, chưa kịp phản ứng đã bị cánh tay anh vòng lấy, ôm lên đùi anh.

Chân cô tách ra hai bên hông anh, đầu dựa vào xương quai xanh bên cổ anh, anh ấn tay lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 eo một cái, rồi lại đặt lên bàn phím. thế ngồi hơi lười hơn lúc nãy, cằm gác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên hõm cổ cô, nhưng ánh mắt anh vẫn nhìn màn hình, tay cũng không ngừng động tác.

Ôn Trì chớp chớp mắt, tự giác ngoan ngoãn ôm eo anh, dựa vào lòng anh chặt hơn một chút. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thẩm Phó khựng động tác, tiếng bàn phím biến mất, ngón tay anh véo một cái, hơi nghiêng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu hôn một lúc.

“Còn một lát nữa.” Hơi thở anh hơi nóng.

Ôn Trì mềm mại một tiếng, vừa bị anh hôn đến cơ thể cũng mềm nhũn, “Em không vội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mà.”

Thẩm Phó Dã cười, tiếp tục bận việc của anh.

Ôn Trì rất thích như thế này, bên cạnh anh, ngửi mùi hương của anh, cảm nhận hơi thở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của anh, anh đang làm việc của anh.

Cảm giác này đặc biệt tốt, khiến trái tim rối bời cả buổi chiều của đều yên tĩnh lại.

Thẩm Phó Dã nói một lát thì thực sự chỉ một lát.

Chưa đầy mười phút, tiếng gõ bàn phím tần suất nhanh đã im bặt. Thân thể anh ngả ra sau một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút, nắm eo cô, để ngồi lên phía bụng anh.

Ôn Trì vốn đã mềm, bị anh chạm vào càng mềm hơn. Anh phát hiện ra, cười rất khẽ, cổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cúi xuống lại hôn cô.

Phòng học nhỏ là của khoa phân cho họ, góc cuối hành lang, trước đây được dùng làm phòng hoạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 động dự phòng, rất ít người đến.

Lúc này trong phòng học, đèn mấy hàng đầu đều tắt, chỉ còn hàng áp chót còn sáng. Laptop trước mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh không đóng lại, nhưng dùng lâu nên đã vào trạng thái chờ, màn hình chuyển thành màu đen. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ôn Trì quay lưng về phía máy tính không thấy được cảnh tượng phản chiếu trên màn hình lúc này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như thế nào. chỉ cảm thấy mình bị anh hôn đến tim nóng hơi thở nóng eo cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nóng, eo mềm đến mức phải được anh đỡ mới giữ được thăng bằng.

Nhưng Chu Chu quay lại phòng học đã thấy.

ấy đứngcửa sau phòng học nhỏ, không ngờ sẽ thấy cảnh tượng như vậy,quá sốc nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đứng yên tại chỗ không động đậy.

Thẩm Phómười mấy phút trước còn rất lạnh nhạt, giờ đang dùngthế mạnh mẽ đầy dục vọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hôn gái trong lòng.

Cô gái ngẩng mặt, bị hôn đến mặt cổ đều đỏ bừng. Cho đến khi gái thở không ổn định, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh mới hơi buông ra. Nhưng giây tiếp theo anh ôm gái đứng dậy, đặt ngồi lên bàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phía trước, anh cúi người xuống, đỡ gáy và eo cô, hôn càng triền miên.

Có lẽ quá đắm đuối, cũngthểbước chân cô ấy quá nhẹ, họ không phát hiện ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy.

Sau đó lẽ qua vài giây, cũngthể qua vài phút. Bàn phím và chuột laptop bên cạnh bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chạm vào, màn hình đen lại sáng lên. Ôn Trì cảm nhận được nguồn sáng, mắt vẫn nhắm mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra, không đề phòng liếc thấy Chu Chu đangcửa.

Ôn Trìgiật mình, không ngờ bị người khác nhìn thấy, mặt càng nóng càng đỏ, vội vàng đẩy Thẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Phó Dã.

Môi Thẩm Phó vẫn chưa rời đi, hơi thở nóng của anh phả lên da cô, trong khoảnh khắc đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mọi cảm giác củađều được kích hoạt.

Ôn Trì quá ngại ngùng, cảm thấy chân tay đều co rút lại, xương sống dại, giọng nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến mức chỉ còn mang theo hơi thở gấp, “… người.”

Anh nhíu mày, ôm giấu vào lòng mình, quay đầu lạnh lùng nhìn về phía cửa sau phòng học nhỏ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tim Chu Chu cũng đập rất nhanh, mặt ấy đỏ bừng, vốn định giải thích đến lấy dây sạc, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bây giờ hoảng loạn chỉ thể chạy trốn.

Cô ấy chạy đến cầu thang, dọc theo bậc thang chạy ra khỏi tòa nhà, vẫn không quên đôi mắt đen © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như mực của Thẩm Phó khi vừa nhìn về phíaấy.

Bên kia, Ôn Trì nắm gấu áo anh, mặt chôn trong lồng ngực anh không chịu ra.

Nhiệt độ cơ thểhơi thở của anh vẫn chưa hạ xuống, một tay vòng quanh eo cô, một tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu ngón tay mơn trớn vùng sau tai mạch máu bên cổ cô.

Qua một lúc lâu, trái tim đập nhanh đến mức gần như đau của cuối cùng cũng dịu đi một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút, nhưng giọng vẫn rất ngượng ngùng, “Đều tại anh.”

Thẩm Phó Dã cười khẽ, “Đúng là anh.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phó Dã, Phó Dã Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Phó Dã Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Phó Dã full, Phó Dã online, read Phó Dã, Thư Dã Phó Dã

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 59 — Phó Dã

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc