GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 58: Thẩm Phó Dã mãi mãi là người chiến thắng.

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Mấy ngày cuối năm, họ ở lại ngôi nhà trong con hẻm Đăng Thảo, trải qua khoảng thời gian nhàm chán.

Mặc Ôn Trìnghỉ học nhưng cũng rất bận, khi làm bài tập, Thẩm Phó chỉ ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên cạnh im lặng ngủ hoặc nhìn chằm chằm vào màn hình thẫn thờ.

Chỉ đến khihoàn thành xong công việc, anh mới bắt đầu chăm chú nhìn cô, ràng đến mức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiến cảm nhận được.

Ngày ba mươi mốt, Ôn Trì Vũ đóng laptop lại, quay đầu hỏi anh: “Chị Chu Y nói tối nay muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dẫn bạn đến ăn cơm, chúng ta có phải chuẩn bị không?”

Tâm trạng Thẩm Phó không được tốt lắm, “Anh không đồng ý với chị ấy.”

“Em đồng ý rồi.” Ôn Trì nói.

Thẩm Phó Dã ngước mắt lên,chớp chớp mắt, “Giao thừavẻ phải náo nhiệt một chút.”

Im lặng hai giây, anh bất đắc dĩ tặc lưỡi, “Chị ấy đúng là biết tìm người.”

Ôn Trì Vũ nhìn anh, tiếp tục dặn dò: “Nghê DaoTrần Mục Xuyên cũng đến, Tiểu Hề tối nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13biểu diễn nên A Khoát cũng sẽ qua.”

Thẩm Phó không lên tiếng, Ôn Trì áp sát lại gần, thể dựa sát anh hơn một chút, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghiêm túc nhìn anh một lúc, khẽ hỏi: “Anh giận rồi hả?”

Anh lười biếng cuộn mình trên ghế sofa vẫn chưa nói gì, không tập trung nhìn điện thoại. Ôn Trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liếc thấy Thẩm Chu Y, chị ấy gửi rất nhiều tin nhắn anh không trả lời, tin cuối cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm phút trước——

[Thẩm Chu Y: NhưngTrìđồng ý rồi đó.]

Khóe môi Ôn Trì Vũ không nhịn được nhếch lên, vừa hay bị anh bắt được, anh nghiêng đầu nhìn cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giọng rất nhẹ, “Đắc ý lắm à.”

“Đâu có.” Ôn Trì phủ nhận xong, dựa vào anh gần hơn một chút nữa, rồi bằng giọng nhẹ nhàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói vào tai anh, “Thật ra một chút.”

Giọng điệu hơi nũng nịu, nói xong mặt hơi nóng, thở rất nhẹ, lặng lẽ nhìn Thẩm Phó Dã.

Anh cụp mắt xuống, không biết đang nghĩ gì, vẻ đang suy tư, anh đưa tay ôm vào lòng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỗng khẽ cười, “Cái thói thích quản đàn ông của em vẫn chẳng đổi.”

Sau đó, hai người họ đi đến siêu thị gần đó mua một đống đồ ăn vặt nguyên liệu lẩu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lúc thanh toán, người xếp hàng phía trước hơi đông, hai người họ im lặng đợi, nhưng Ôn Trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơi áy náy, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn anh, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Anh còn giận không?”

Anh vốn đang nhìn đồ trên kệ hàng, nghehỏi, anh nghiêng mặt nhìn cô, uể oải đáp: “Cũng tạm.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ôn Trì “ồ” một tiếng, phải một lúc mới hiểu anh nói gì.

Anh nói dỗ dành anh lúc nãy cũng tạm được, tốt hơn trước kia chỉ biết gọi tên anh.

Thẩm Chu Y đến khá nhanh, còn dẫn theo bạn trai của mình. Vừa vào cửa chị đã cười nhìn Thẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Phó Dã, Thẩm Phó lạnh nhạt liếc chị ấy một cái, lười không thèm để ý.

Thẩm Chu Y đã sớm quen với anh như vậy, anh lạnh nhạt thế nào cũng không ngăn được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chị ấy chế giễu anh.

Anh đi vào bếp, cùng Ôn Trì Vũ rửa trái cây. Ôn Trì thấy anh quay lại bếp, hỏi: “Ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy?”

“Thẩm Chu Y.” Thẩm Phó nhíu mày.

Ôn Trì “ồ” một tiếng, không hiểu sao cũng cười. Anh phát hiện ra, nhìn cô, rồi cúi đầu hôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một cái.

Thật ra chẳng phải chuẩn bị, hai người trong bếp một lát rồi đi ra. Trong phòng khách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mọi người đã đến đông đủ, những người thân quen tự chơi với nhau. Mấy chàng trai Nghê Dao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cầm máy chơi game, A Khoát thấy anh ra ngoài, kéo anh đến xem trận đấu mới nhất của đội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ. Vừa xem vừa hỏi ý kiến anh, vẫn không chịu từ bỏ việc mời anh đến đội giúp đỡ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thẩm Chu Y ăn lẩu bị cay, nhất định đòi nấu chè, Ôn Trì đi cùng chị ấy quay lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bếp.

Ôn Trì tìm nguyên liệu, thật sự lục được đậu đỏ bánh trôi.

“Em nói với em biết rồi chưa?” Thẩm Chu Y liếc nhìn phòng khách hỏi.

Ôn Trì mím môi lắc đầu, “Chị Chu Y, em muốn xem báo cáo của anh ấy, kiểu kiểm tra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sức khỏe toàn diện ấy.”

“Tối nay chị về sẽ gửi cho em.” Thẩm Chu Y nhìn đậu đỏ bánh trôi nhỏ đang sền sệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong nồi, bỗng khẽ hỏi cô: “Trì Vũ, em chê không?”

Ôn Trìsững người, dường như không ngờ chị sẽ nói vậy, “Chị Chu Y.”

“Thật ra Tiểu rất tốt, những chuyện lộn xộn đó đều không phải lỗi của nó, thật sự không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lỗi của nó. Em biết không? Trước kia, rất lâu về trước ước mơ của làm nhà ngoại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giao, nói công việc đó trang nghiêm, nhiệt huyết lại rất ngầu, giờ lại thành ra thế này.”

“Chị Chu Y.” Ôn Trì gọi chị ấy.

Thẩm Chu Y nhìn cô, Ôn Trì rất nghiêm túc nhìn chị ấy, giọng điệu còn nghiêm túc hơn cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ mặt, “Thẩm Phóchính người tốt nhất. Trước kia anh ấy là tốt nhất, bây giờ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tốt nhất, sau này cũng tốt nhất. Anh ấy chính tốt nhất, vượt qua tất cả mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người.”

nói đến cuối, giọng hơi run.

Thẩm Chu Y nhìn từ từ cười, nói rất chân thành, “Có em, Thẩm Phó thật sự lời to © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi.”

Tối đó ồn ào đến rất khuya, qua giờ vẫn chưa kết thúc. A KhoátThẩm Chu Y đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 say, Nghê Dao cũng hơi ngà ngà, ôm cánh tay Ôn Trìnói vào tai cô: “Bây giờ thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này thật tốt.”

“Trì Vũ cậu biết không? Mình cậu ấy bạn học từ cấp hai, lâu như vậy chưa từng thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cậu ấy thế này.”

Thật ra Thẩm Phónhìn cũng chẳng khácngày thường, người rất thờ ơ ít nói. Chỉ cần liếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt một cái, biết tâm anh đặt đâu.

Nghê Dao lại nói thêm câu, “Thật tốt.”

Thẩm Chu Y uống quá nhiều, chị ấy đẩy bạn trai đang ôm mình ra, chạy đến làm phiền Thẩm Phó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dã. Thẩm Phó lạnh mặt, không kiên nhẫn lắm, nhưng vẫn đỡ chị ấy.

“Chị về sau sẽ bảo vệ em thật tốt, người khác chỉ thể bắt nạt chị, không thể bắt nạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em trai chị.”

“Được rồi.” Anh giao chị ấy cho bạn trai chị.

Mọi người ồn ào đi ra cửa, Ôn Trì Vũ phát hiện ở đầu ngõ đỗ một chiếc xe màu đen. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ban đầu không để ý, nhưng thấy Thẩm Chu Y vốn say đến đứng không vững, khi nhìn thấy chiếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xe đó như tỉnh rượu trong phút chốc vậy.

Thẩm Chu Y nghiêng đầu nhìn Thẩm Phó Dã, trong màn đêm Thẩm Phó dựa vào bức tườngkỹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cửa, trời đặc biệt lạnh, anh đi ra, lười khoác áo ngoài, trên người chỉ chiếc áo hoodie © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rộng thùng thình.

người xuống xe, sắc mặt Thẩm Chu Y trở nên không tốt, giọng hơi gấp, “Tiểu Dã.”

Thẩm Phó nhẹ nhàng xoa đầu Ôn Trì Vũ, “Bên ngoài lạnh, vào trong đợi anh.”

Ôn Trìnhìn anh, thái độ hơi không chịu. Thẩm Phó cúi đầu nhìn cô, giọng thấp hơn lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nãy một chút, “Ôn Ôn.”

Ôn Trì chịu không nổi giọng điệu này của anh, đành phải đi vào.

Sau khi đi vào, Thẩm Phó bảo Thẩm Chu Y, Trần Mục Xuyên, A Khoát mấy người khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng đi, đợi trong ngõ không còn ai, anh mới đi về phía chiếc xe và người kia.

Khi Ôn Trì trong nhà đợi anh, nhận được điện thoại của Thẩm Chu Y.

Thẩm Chu Y không biết tại sao lại nói lời lúc trước, “Trì Vũ, em đừng chê Tiểu Dã, những chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này sẽ xử tốt, em đừng lo lắng, em cũng đừng sợ.”

Ôn Trì không hiểu, tại sao họ phải nói về Thẩm Phó như vậy, rốt cuộc anh chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào không tốt, một người sợ vất vả, một người sợ cô chê bai.

“Đừng nói vậy.” Ôn Trì nói xong thấy chưa đủ, lại nói thêm một câu, “Các chị không thể nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ấy như vậy.”

Ôn Thu không thể, Thẩm Chu Y cũng không thể, không ai thể cả.

Lúc đó vừa hay cửa từ bên ngoài bất ngờ mở ra, Thẩm Phó từ ngoài đi vào, phía sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh màn đêm đen kịt, chiếc áo hoodie đen trên người anh rộng thùng thình như vậy, anh dường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như luôn rất gầy vĩnh viễn được gió đêm quấn lấy.

Ôn Trì không kịp nói với Thẩm Chu Y, vội vàng chạy đến xem anh.

Trên dưới, tỉ mỉ, vẻ nghiêm túc đó như đang kiểm tra bài thi vậy.

Thẩm Phó đứng đó, cùng ngoan ngoãn để xem, chỉ cười chút xấu xa, “Cởi không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ôn Trì Vũ gật đầu, “Anh cởi.”

“Sao vậy?” Ngón tay anh vuốt cổnhư vuốt mèo, giọng điệu cũng trở nên xấu xa, “Bây giờ gan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lớn đến mức này hả?”

Ôn Trìmím môi, không nói gì, cùng nghiêm túc nhìn anh.

Im lặng một lúc, anh mềm lòng, giơ tay nắm lấy gấu áo hoodie cởi ra.

Ánh mắt Ôn Trì từng chút một không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, cuối cùng dừng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hình xăm kia. Cô không nhịn được, ghé đến hôn một cái, thể Thẩm Phó khựng lại. Ngón © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay vén tóc maira sau tai, giọng anh ghé vào tai cô, “Anh không đau.”

“Nhưng em hôn mạnh hơn chút, anh muốn em làm anh đau.”

Tối đó Thẩm Phó cứ dỗ dành để chủ động, Ôn Trìmệt đi rất nhanh, chẳng bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lâu đã kiệt sức ngủ thiếp đi.

Lúc ba giờ sáng, điện thoại bên gối bỗng rung một cái. Ôn Trìđang ngủ say, không hiểu sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại tỉnh. sờ lấy điện thoại nhìn, phát hiện tin nhắn của Thẩm Chu Y.

Chị ấy gửi đến báo cáo kiểm tra sức khỏe của Thẩm Phó Dã, không chỉ gửi cái này, còn gửi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tất cả hồ y tế của Thẩm Phómấy năm nay.

Ôn Trì phát hiện Thẩm Phó khôngtrên giường, nhưng bên cạnh vẫn thể cảm nhận được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơi ấm của anh, chắc là vừa mới rời đi không lâu.

Ôn Trì hít sâu một hơi, mở file đó ra. File rất dài, ngày tháng cũng rất gần, chỉ ngay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước khi Thẩm Phó xuất hiện vài ngày. Các hạng mục kiểm tra rất đầy đủ, gần như bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gồm tất cả, còncả kiểm tra tâm lý.

Ôn Trì tỉ mỉ xem hết một lượt, cảm giác đó giống như đang đọc tất cả những mật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của anh. Lịch sử khám bệnh của anh, hồkhám bệnh của anh, thuốc men của anh, liệu trình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của anh, tình hình hồi phục của anh.

Ôn Trì xem xong những thứ này, phát hiện Thẩm Phó vẫn chưa quay lại. Cô chợt nghĩ đến, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vội vàng đi ra tìm anh.

Tất cả các căn nhà trong con hẻm Đăng Thảo đều rất cũ, đến mức đã được tân trang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiện đại đến đâu, bạn vẫn cảm nhận được dấu ấn thời gian của nó. Ôn Trì luôn cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy nơi này rất giống với Nguyệt Tầm, khiến lúc này không còn sợ bóng tối nữa. Bước chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13nhẹ nhàng, hơi thở cũng nhẹ, nhưng trái tim lại đầy lo lắng.

Thẩm Phó ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, xung quanh ngập tràn mùi thuốc lá. Trong màn khói ấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh cúi đầu nhìn chằm chằm vào lọ thuốc trên tay, không nói lời nào.

Ôn Trì dừng bước, đứng yên cách anh chưa đầy một mét, lặng lẽ nhìn anh. Đêm đông, phòng khách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không bật đèn trông thật trống trải. Ánh trăng đổ bóng dáng anh lên sàn nhà, kéo dài một cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lặng lẽ.

Khung cảnh này thật tàn tạ, thực sự rất tàn tạ.

Nhưng lại hồ cảm nhận được rằng Thẩm Phó Dã đang chiến đấu, không chỉ với bản thân mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn với cô. Anh cũng không muốn uống thứ thuốc này.

Đột nhiên, anh nghiêng đầu, ánh mắt nhìn thẳng về phía cô, tìm chính xác vị trí của cô, rồi anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dập điếu thuốc trong tay. Anh nhẹ nhàng hỏi:

“Em không ngủ được à?”

Thì ra anh đã biết đây từ trước.

Ôn Trì Vũ bước tới, anh tự nhiên giơ tay ra, thân mật kéo ngồi lên đùi mình. Ôn Trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13vòng tay ôm lấy cổ anh, áp sát vào cổ anh, giọng nhỏ nhẹ gọi tên anh:

“Thẩm Phó Dã.”

Anh khẽ đáp:

“Ừ.”

“Thẩm Phó Dã.”

Anh cười:

“Ừ.”

“Anh nói dối.”tiếp lời, “Đồ lừa đảo.”

Xung quanh như lặng đi một chút.

Thẩm Phó Dã nhấc cánh tay, kéosát vào lòng mình hơn.

Anh rất im lặng, hơi thở mỏng manh, cũng tĩnh lặng như chính anh, mùi thuốc trên người anh nồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đậm.

Cả hai cứ ngồi yên như vậy một lúc lâu. Sau cùng, anh cúi xuống nhìn cô, giọng nói rất nhẹ: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Chỉ giận thế thôi à?”

Ôn Trì Vũ không đáp, chỉ khẽ hít hít cổ anh.

“Có nồng không?” Anh hỏi.

“Nồng.” Ôn Trì nói, “Anh có thể bỏ được không?”

Anh không chần chừ: “Được.”

Ôn Trì Vũ mỉm cười, khóe môi cong lên, nghĩ ngợi một chút rồi lại nói: “Không bỏ cũng không sao.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thẩm Phóbật cười, đầu ngón tay vuốt nhẹ má cô, sau đó lại xoa xoa tai cô. Sau một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúc lâu, anh mới cất lời: “Hôm đó biết nên mới đi tìm anh sao?”

“Là nhớ anh nên mới đi tìm anh.” Ôn Trìđổi ngược do, nhấn mạnh bằng giọng nghiêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 túc:
“Thực sự rất nhớ anh.”

Nghe xong, anh im lặng một lúc, chỉ lặng lẽ nhìn cô. Ánh mắt anh thực ra rất điềm tĩnh, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sâu trong đó lại chất chứa cảm xúc nặng nề.

Ôn Trì dụi đầu vào cổ anh, trốn sâu hơn một chút. Nhưng giây tiếp theo, eo cô bị anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giữ lại, nhiệt độ từ lòng bàn tay truyền đến, bên tai vang lên giọng nói của anh:

“Đừng trốn, để anh hôn em.”

còn chưa kịp phản ứng, cằm đã bị anh nâng lên. Anh cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên môi cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dịu dàng đến mức làm tan chảy trái tim cô.

Đêm nay, phòng tuyến trong lòng Ôn Trì bị bóng lưngđơn giữa làn khói thuốc của anh phá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vỡ.

Giờ đây, lại được nụ hôn dịu dàng của anh từ từ chữa lành.

Khi ấy, Thẩm Phó đã nói rất nhiều. Anh kể rằng mẹ anh rời đi từ khi anh còn nhỏ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lẽ bệnh tâm lý. Anh kể rằng bố anh cho rằng mẹ anh quá yếu đuối. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Anh còn kể một chút về thời thơ ấu của mình. Giọng kể của anh rất bình thản, như thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tất cả đều những điều bình thường.

Nói đến cuối cùng, anh bất ngờ hỏi cô:

“Anh thể cưới em không?”

Ôn Trì sững người, gật đầu, rồi lại ngập ngừng:

“Nhưng anh vẫn chưa đủ tuổi kết hôn hợp pháp.”

Thẩm Phó Dã hạ giọng “Ồ” một tiếng, suy nghĩ một lát, rồi tựa cằm lên vai cô:

“Cảm thấy vẫn chưa đủ.”

“Gì cơ?” Ôn Trì hỏi.

“Muốn em phải là của anh, để anh trói chặt em, không cho em đường lui.”

Ôn Trì Vũ không chống đỡ nổi giọng điệu trầm thấp, dịu dàng của anh.vòng tay qua cổ anh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chủ động hôn anh.

Anh như vậy, khiến nỗi ấm ức trong lòng cứ lớn dần lên, lớn đến mức không thể kìm nén. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nếu có thể, cô muốn Thẩm Phó Dã mãi mãi là người chiến thắng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phó Dã, Phó Dã Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Phó Dã Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Phó Dã full, Phó Dã online, read Phó Dã, Thư Dã Phó Dã

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 58 — Phó Dã

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc