GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 46: Si tình

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
“Quách đại nương tử, xin cô đừng làm chuyện này nữa.”

Dưới cây táo, Lương Nguyên Kính dùng lời lẽ nghiêm túc nói với nương trước mặt.

Thiền Nương xấu hổ đến mức chẳng dám ngẩng đầu, chỉ dịu dàng cúi đầu, lộ ra đoạn cổ mảnh khảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trắng mơn, đỏ mặt nghẹn giọng nói: “Xin lỗi anh, Lương công tử, tôi chỉ muốn báo đáp ân tình…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Lương Nguyên Kính xen ngang: “Cha đã cảm tạ tôi rồi, tại hạ không cần báo đáp đâu.”

A Bảo ‘chậc’ một tiếng: “Nói vậy? Từ từ nói chuyện được không?”

Thiền Nương bị chàng nói năng không lưu tình như vậy, cắn môi muốn khóc, mặt vốn đã đỏ nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn đỏ hơn, nước mắt lay động đột ngột quỳ gối xuống.

“……” A Bảo hoảng sợ, vội vàng nhảy sang bên cạnh, “Làm sao thế? Đâu cần hành lễ lớn tới vậy?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Lương Nguyên Kính cũng lắp bắp kinh hãi muốn kéo nàng ấy đứng dậy, chợt thấy vậy không thoả đáng, đành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thu tay bắt chước A Bảo tránh sang một bên.

Thiền Nươngđầu gối lại gần, ngón tay mảnh khảnh nắm lấy vạt áo của Lương Nguyên Kính, khóc lóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói: “Lương công tử, cầu xin ngài cứu mạng gia với, Thiền Nương không cầu danh phận, chỉ xin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kiếp này có cơ hội cạnh phụng dưỡng cho công tử…”

“………”

A Bảo hạ tay xuống, không nói nhìn lên trời. Đêm đông, cây táo sớm rả rụng hết lá, sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nàng còn cảm giác trên đầu mảnh xanh ý dạt dào?

“Chẳng phải ấy đã đính hôn với người khác rồi sao?”

Nàng nói thầm trong lòng, vậy Thiền Nương nương này còn bày trò cạy góc tường nhà nàng đi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng thật dũng cảm mà, trong lòng nàng thêm ê ẩm thêm hụt hẫng.

A Bảo quái gở móc mỉa cười, lia mắt chòng ghẹo Lương Nguyên Kính: “Lương công tử được chào đón thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nha, xưatiểu nương dạy chàng trèo tường thì nay nữ tử nấu nướng cho chàng, số © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đào hoa mạnh quá. Theo em thấy, chi bằng cưới người ta làm vợ đi, để ấy tận tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phụng dưỡng chàng nhé?”

“…………”

Lời nói sắc bén như dao găm, sát khí ngợp trời.

Lương Nguyên Kính thức thời chọn cách tránh đi mũi nhọn, hỏi ngược lại Thiền Nương: “Tôi nhớ nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã tìm người đính hôn rồi mà.”

Thiền Nương nước mắt chã, khóc không thành tiếng: “Tôi không muốn gả tới Duyên Châu, càng không muốn gả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho người ngay cả mặt còn không biết, nhưng còn cha… Lương công tử, cầu ngài cho gia© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hội đi mà, Thiền Nương chắc chắn sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp ngài……”

“Làm trâu làm ngựa báo đáp chàng kìa.” A Bảo nhướng mày, hứng thú lặp lại.

“………”

“Không được.” Lương Nguyên Kính nhất quyết từ chối nàng ấy.

Thiền Nương dại ra quên cả khóc: “Vì sao ạ?phải… cái bớt của tôi?”

Nàng ấy xoa mặt mình, đầu ngón tay hơi run nhẹ.

“Không phải.” A Bảo nói, nàng hiểu rất Lương Nguyên Kính không phải người như vậy.

“Tôi đã cưới vợ.” Sắc mặt Lương Nguyên Kính lạnh nhạt nói.

“! ! !”

A Bảo bất ngờ ngẩng đầu, không dám tin nhìn chàng.

Thiền Nương cũng trừng to mắt, mặt đầy khiếp sợ.

Lương Nguyên Kính nói: “Cô nên về đi, sau này đừng đến nữa.”

Thiền Nương như rơi vào mộng, hốt hoảng đứng dậy, đứng ngốc tại chỗ, si ngẩn ngơ nhìn Lương Nguyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Kính. Đột nhiên nói nhỏ như tiếng muỗi: “Tôi có thể làm thiếp.”

“Cái gì?” Lương Nguyên Kính sững sờ.

“Làm thiếp hay không đều được,” Thiền Nương thấp giọng nói, “Miễn tôi thể lại bên cạnh công tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13được ạ.”

A Bảo im bặt, lặng lẽ bước qua một bên, đờ đẫn ngửa đầu nhìn vài con quạ đen trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cây táo.

Lương Nguyên Kính hãi hùng một lát, bỗng nhiên như thấy cùng nhục nhã, mặt mày đỏ ngầu đầy giận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dữ, xưa nay chưa từng nói ra lời lẽ gay gắt như giờ: “Cả đời này của Lương Nguyên Kính, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ duy nhất mỗi nương tử của mình, tuyệt đối không nạp thiếp!”

A Bảo nghe được lời này trong lòng chợt động, dưới tàng cây táo quay đầu lại, phần mềm nhất dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đáy lòng dường như bị chọc trúng.

“Chỉ là, tôi không làm thiếp, nếu anh thật lòng thích tôi, phải chuẩn bị mười dặm hồng trang vẻ vang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cưới tôi vào cửa.”

Thời tiết cuối xuân năm ấy, mọi người Minh Thuý phường đưa tiễn Thôi nương tử ra bên đò xuất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giá, lúc đó mặt trời lặn về tây, thuyền Trường Giang lui tới, ngàn buồm xa xa, nắng vàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vụn vặt trên mặt sông, nàng nắm cây xuân thảo mọc bên bờ, quay đầu nói thế với Triệu Tòng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Triệu Tòng nghe xong thì im lặng rất lâu, cuối cùng nói: “Được, ta sẽ thử.”

Sau đó, đêm khuya Thái Tông triệu hắn vào cung, về tới vương phủ, cả người hắn đầy mùi rượu, hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt ửng đỏ nói với A Bảo, hắn cần cưới Tiết Hành làm vợ.

A Bảo khóc quấy, vung tay đá chân trong lòng ngực hắn, gào la phải về Dương Châu, đi ngay trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đêm đó.

Triệu Tòng gắt gao ôm nàng, giọng điệu khàn khàn cầu xin: “Đừng xa ta mà, Uyển Nương, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng phải có lúc thân bất do kỷ……”

Chuyển cảnh đến đêm khuya nọ tại Khôn Ninh Điện.

“Là do ta đã quá nuông chiều ngươi.”

Triệu Tòng ôm trán đang chảy máu không ngừng, lúc nói ra câu đó, ánh mắt hắn nhìn nàng rất lạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lùng, rất đỗi xa lạ, làm nàng như rơi xuống hầm băng.

Đến tẩm các của Tiết Hành.

Các ngự y sứt đầu mẻ trán, bọn thị nữ bưng thau đồng đựng đầy máu loãng ra ra vào vào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mọi thứ biến thành đống hổ lốn.

Nàng liệt ngồi thảm dệt vàng, gương mặt dại ra, nghe thấy Triệu Tòng cay nghiệt tuyên bố: “Lý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thị điên cuồng làm càn, người đâu! Cởi bỏ phục chế Hoàng hậu của ả ra, phế thành thứ dân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngay trong hôm nay, cấm túc Khôn Ninh Điện!”

“Cả đời này của Lương Nguyên Kính, chỉ duy nhất mỗi nương tử của mình, tuyệt đối không nạp thiếp!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tuyên ngôn của Lương Nguyên Kính còn nán lại bên tai nàng, quanh quẩn chưa dứt, vậy chàng nói ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dễ như trở bàn tay, chút do dự cũng không, nội tâm A Bảo vừa kinh ngạc vừa luống cuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sợ hãi, trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Bị chấn động kinh ngạc không chỉ mỗi nàng,

Thiền Nương môi muốn nói lại thôi, bỗng nhiên thật chừng ngước mắt nhìn Lương Nguyên Kính, nhỏ giọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói: “Nhưng mà… Nghe mẹ tôi nói, công tử chưa từng cưới vợ ạ.”

Lương Nguyên Kính nhíu mày: “Tôi cưới rồi.”

“Vậy…” Thiền Nương ngước mắt dồn hết can đảm hỏi, “Xin hỏi tôn phu nhân đâu ạ?”

“……”

nương này cũng thật biết nói, chuyên chọc vào ống phổi người ta.

A Bảo nhu ngược giơ tay: “Đây này.”

Sắc mặt của Lương Nguyên Kính càng tệ hơn, vẻ mặt căm phẫn rệt, tính cách chàng hiền hoà, hiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khi giận dữ như bây giờ, bỗng nhiên quay người lại cắm đầu bước thẳng vào thư phòng.

A Bảo đi theo sau, thấy chàng lật ra bản vẽ lúc trước, trong lòng nhảy số: “Chàng muốn em biến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành người đuổi Thiền Nương đi giúp chàng à?”

Lương Nguyên Kính không đáp chỉ tìm dao chung quanh.

A Bảo ngăn trước người chàng lại, buộc chàng phải nhìn mình: “Lương Nguyên Kính, chàng dừng lại đã, em không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồng ý đâu, đây chuyện của chàng, chàng phải tự mình giải quyết, em không giúp đâu.”

“Em không tức giận?” Lương Nguyên Kính hỏi nàng.

“Tức giận cái gì?”

“Cô ấy muốn gả cho anh, em không tức giận?”

Lương Nguyên Kính hai mắt đỏ ngầu chất vấn, tuy hỏi nàng tức giận hay không nhưng trông chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chàng còn giận dữ hơn nữa, tức đến mức tay run bần bật.

A Bảo tránh ánh mắt nóng rực ấy theo bản năng.

Tức giận?

Nàng lập trường gì để giận?

Thiền Nương nói đích xác không sai mà, chỉ mỗi chàng thừa nhận ra bên ngoài mình đã cưới vợ thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ ai đó hỏi ngược lại vấn đề này, ‘Anh nói anh cưới vợ rồi vậy sao không thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nương tử anh đâu’, ‘Còn không phải gạt người ta à’.

Huống hồ Thiền Nương thích chàng, thích tới vậy làm A Bảo tức không nổi, cùng lắm chỉ thấy vài phần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chua xót thôi.

Thiền Nương không tâm kín đáo như Tiết Hành, cũng không phải mấy nương tử mắt cao hơn đầu chốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hậu cung của Triệu Tòng, nàng ấy chỉ cô nương đơn thuần, bởi Lương Nguyên Kính chịu ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay giúp đỡ Quách gia nên mới ‘vừa gặp đã thương’ chàng.

A Bảo không chỉ không thấy giận, ngược lại cònloại tự hào mờ nhạt, bởiLương Nguyên Kính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13người xuất sắc như vậy nên người thích chàng cũng chẳng lạ.

Nàng cũng không rõ sao mình lại suy nghĩ khoan dung như vậy nữa, từ nhỏ nàng đã d.ục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 v.ọng chiếm hữu nặng nề, đối với người mình thích còn muốn độc chiếm chặt chẽ hơn, không được để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ai khác mảy may nhúng chàm.

Năm xưa trong cung cấm, ngoại trừ xuất thân ra, ghen tuông chính tội danh lớn thứ hai mà nhóm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ngự Sử công kích nàng, phụ nhân đố kỵ phạm vào một trong bảy tội danh [1], nghiêm trọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ phải bị hưu thê.

[1] Bảy điều chồngthể bỏ vợ thời phong kiến: ¹ Không sinh con; ² Ghen tuông; ³ Mắc bệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiểm nghèo; Dâm đãng; ⁵ Không phụng dưỡng cha mẹ chồng; Gây bất hoà trong nhà; Trộm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cắp. Phạm 1 trong 7 tội sẽ bị nhà chồng bỏ. (nguồn thuvienphapluat)

A Bảo cũng hiểu bản thân như vậy không tốt, nhưng nàng nhịn không được.

Nếu thích ai nàng chỉ mong trong mắt người đó chỉ mỗi mình nàng, không muốn chia sẻ với nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhân nào khác, kiên trì tín nhiệm cả đời nhưng không sao lúc đến Lương Nguyên Kính thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại hoàn toàn thay đổi.

“Có lẽ do mình quá yêu chàng.” A Bảo nghĩ. Yêu càng nhiều càng quên sạch mọi ghen ghét.

“Tay chàng chưa khoẻ mà.” Nàng chỉ nghĩ được mỗi lý do này.

“Được.” Lương Nguyên Kính nói.

A Bảo im lặng chốc lát rồi nói: “Em biến thành người cũng sẽ không giúp chàng đâu.”

Lương Nguyên Kính mím môi vẫn chọn tự cắt bàn tay, máu tươi rơi vào trong tranh, đúng vào bức tranh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hùng đưa lại cho chàng vào đêm trung thu.

Lại thêm một sẹo, A Bảo nhìn lòng bàn tay chảy máu của chàng.

Sau đó không lâu, nàng hoà thành người đã bị Lương Nguyên Kính mạnh mẽ dắt ra thư phòng đi đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước mặt Thiền Nương.

Ba người không ai nói lời nào.

Thiền Nương ngơ ngác nhìn A Bảo, nước mắt như hạt châu đứt dây tuôn ra, cuối cùng vùi đầu chạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra khỏi sân, đến cái giỏ tre cũng không lấy đi.

“Hơi quá rồi đó.”

A Bảo bâng quơ liếc nhìn Lương Nguyên Kính, cầm lấy giỏ tre bên giếng đuổi theo người.

Thiền Nương cũng không chạy đi quá xa, ngồi xổm cách sông hộ thành không xa, cúi đầu ngây ngốc nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt nước.

A Bảo lo lắng nàng ấy nghĩ quẩn trong lòng, vội đi qua đưa giỏ trẻ cho nàng ấy.

“Cô bỏ quên cái này.”

Thiền Nương nhìn nàng, không nhận lấy, nước mắt đầy mặt.

A Bảo thở dài đặt giỏ tre lên mặt đất, bản thân ngồi xuống bên cạnh: “Cô tính nhảy sông à? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đừng nhảy, lần trước cũng tên ngốc nhảy xuống đó rồi nhưng nước sông quá cạn, mùa đông nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nông hơn, nhảy cũng không chết còn bị ướt người, cần phải vậy?”

Thiền Nương không ngờ sẽ nói chuyện với nàng, hồi lâu sau mới mắt nói: “Người như tôi sống cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đâu được tích sự gì?”

A Bảo cười: “Sống không thú vị à? Thú vị mà. Bánh nhân thịt nhà Tào ngon không? Châu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Kiều Ngoã Tử đẹp không? Thuyền rồng tết Đoan Ngọ hằng năm náo nhiệt không? Còn có hoa đăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mười lăm tháng giêng nữa, nếu cô chết rồi sẽ không ăn được không ngắm được gì, không thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếc à?”

Thiền Nương ngơ ngác, nước mắt không rơi nữa.

A Bảo lấy khăn tay ra lau nước mắt trên mặt nàng ấy, an ủi nói: “Đừng thương tâm, trên đời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không chỉ mỗi nam tử như Lương Nguyên Kính, sẽ một ngày cũng sẽ tìm được lang quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như ý mình.”

Gió sông thổi tới, Thiền Nương si nhìn nàng hồi lâu, lẩm bẩm nói: “Cô xinh đẹp tốt bụng như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy, khó trách Lương công tử sẽ thích cô, tôi thấy rất hâm mộ.”

A Bảo cười cười, không nói gì.

Hâm mộ nàng sao?

Không ngờ luôn, nàng cũng rất hâm mộ Thiền Nương. Nàng hâm mộ nàng ấy thể quang minh chính đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói muốn gả cho Lương Nguyên Kính, hâm mộ nàng ấy thể rửa tay nấu canh cho chàng mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không cần lo sợ hại thể chàng thêm vết sẹo.

A Bảo quẹt đi lệ nóng bất ngờ chảy xuống trên mình, quay đầu nhìn Lương Nguyên Kính đứng dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cành liễu chờ nàng cách đó không xa. Rốt cuộc mới hiểu ra sao nàng không đố kỵ nổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với Thiền Nương.

BởiThiền Nương thể cho Lương Nguyên Kính những thứ nàng không cho được. Tỷ như một bữa cơm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nóng sau khi về nhà, tỷ như cái ôm ấm áp, tỷ như may giặt giũ cho chàng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 máu nóng da thịt.

Còn nàng thì hy vọng Lương Nguyên Kính luôn có được những điều tốt đẹp nhất.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phế Hậu A Bảo, Phế Hậu A Bảo Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Phế Hậu A Bảo Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Phế Hậu A Bảo Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Phế Hậu A Bảo full, Phế Hậu A Bảo online, read Phế Hậu A Bảo, Đao Thượng Phiêu Phế Hậu A Bảo

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 46 — Phế Hậu A Bảo

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc