GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 45: Chuyện lạ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Giữa mùa đông tháng 11, gió bắc dần nổi lên, mưa phùn lành lạnh.

Không giống với Tiểu Xuân Dương ấm áp hợp lòng người, tháng này vào lúc tuyết đang rơi, báo hiệu mùa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đông phương bắc chính thức bắt đầu. Sắc trời âm u, gió lạnh thổi từng cơn, ai ai cũng chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mong trận mưa đông dầm dề để giảm bớt tình trạng hạn hán cho mùa xuân năm sau.

Tháng này cũng thời điểm bận rộn nhất tại Đông Kinh.

Triều đình tổ chức đại triều hội vào ngày đông chí, thiên tử sẽ rời khỏi hoành thành để tế lễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tại Thái Miếu, đế hậu sẽ đến Thanh Thành Trai Cung, lập đàn tế trời đất, cầu xin năm sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mưa thuận gió hoà, thiên hạ thái bình.

Vừa dịp các quan viên châu huyện địa phương vào kinh báo cáo công tác ba năm một lần, thành ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong ngoài thành Đông Kinh xe ngựa ồn ào náo nhiệt. Bụi bay mịt, các quán rượu lớn nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều tấp nập, những nơi vui chơi như Câu Lan, Ngõa tứ đều đông nghịt cả khách quen lẫn khách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lạ, thay phiên nhau đèn dầu sáng đêm không tắt.

Đông chí ngày hội người ta coi trọng nhất, không hề thua kém ngày tết, vào ngày này, ngay cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người nghèo rớt mồng tơi cũng muốn mặc áo mới ăn cơm ngon.

Dân chúng quan lại tay xách vỏ tre đựng giấy tiền vàng bạc, rượuđồ nhắm đi ra ngoài thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thăm mộ, cúng bái tổ tiên. Trên đường con nít rong ruổi vui đùa ầm ĩ, bạn thân thuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua lại ăn mừng nhau, quan phủ nới lỏng lệnh cấm đánh bạc cược, cảnh tượng phồn hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng náo nhiệt.

Lương Nguyên Kính tính vẽ A Bảo thành người lên phố dạo chơi nhưng lại bị A Bảo dùng lời lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghiêm khắc cấm cản.

Từ ngày thành thân tới nay, nàng đều không chịu Lương Nguyên Kính lấy máu vẽ tranh, cho dù chàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dùng đồ ăn ngon dụ dỗ như thế nào đi chăng nữa vẫn ích.

“Chả dễ dàng tẹo nào,” Đôi lúc A Bảo sẽ nghĩ, “Mình vốn người rất thèm ăn sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ chối hết những món điểm tâm trân quý đó Lương Nguyên Kính, quả nhiên so với đồ ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngon thì nàng thích chàng nhỉnh hơn một chút.”

Đáng tiếc Lương Nguyên Kính vẫn không thể hiểu sự gian nan này của nàng. Ngược lại nhiều lần bắn phá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành trì như chùa Tướng Quốc nướng thịt cổ heo, thịt chồn hoang, thỏ xài, chim cút chiên ở chợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đêm Châu Kiều, còn bánh nhân thịt nhà Tào bà bà, điều, hạnh khô, quả gừng, quả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vai với mua thêm nhiều loại điểm tâm màukhác ra để dụ hoặc nàng.

Nước dãi A Bảo chảy dài tận 3000 thước nhưng vẫn nắm chặt tay, giữ vững lập trường chính mình, quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt đi nội tâm lệ sầu tuôn rơi.

Trong chuyện muốn biến nàng thành người này, Lương Nguyên Kính biểu hiện thật sự quá tích cực, không khỏi làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nàng hoài nghi ý đồ nào khác của chàng.

“Có phải chàng nghĩ tới rồi không?” Nàng hỏi Lương Nguyên Kính.

“Nghĩ tới gì?”

“Nghĩ tới chuyện đó.” A Bảo mặt không biến sắc nói.

“……”

Mặt Lương Nguyên Kính đỏ bừng ngay tức khắc, lắp bắp phủ nhận: “Không, không phải……”

A Bảo cười giễu chàng: “Thẹn thùng cái gì, có thể hiểu mà.”

Từ đêm động phòng lần trước đến nay đã hơn một tháng. Chàng lại mới được khai trai, nhớ mãi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quên cảm thụ mất hồn kia nên muốn thêm lần nữa, về tình cũng có thể tha thứ.

“Thật sự không phải!”

Lương Nguyên Kính xấu hổ lẫn giận dữ muốn chết, gấp đến độ trên cổ quấn lớp phấn hồng hồng, “Hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nayđông chí, ngoài đường sẽ rất náo nhiệt, anh… Anh chỉ muốn dẫn em ra ngoài chơi thôi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nói xong, lẽ sợ A Bảo chưa tin, còn chêm thêm lời lẽ nghiêm túc vào: “Anh không muốn làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện đó với em thật mà.”

“………………”

A Bảo cũng rối rắm, nghe được chính miệng phu quân nói câu ‘không muốn làm chuyện đó với em’, rốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuộc nàng nên nổi giận hay không đây?

“À,” A Bảo miệng mỉm cười nhưng trong lòng chẳng vui, “Cũng phải ha, sao làm chuyện đó với em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng đâu sung sướng gì.”

Lương Nguyên Kính ngây dại.

“Sao vậy?” A Bảo ‘tri kỷ’ hỏi thăm, “Chẳng lẽ không phải như chàng nghĩ à?”

“Không phải……”

“Vậy thì sao?”

Lương Nguyên Kính giương mắt nhìn nàng rồi lại nhanh chóng mắt xuống như không dám nhìn thẳng. Lông mi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mảnh dài đậm màu, đáy mắt còn tạo ra hình quạt, khuôn mặt tuấn hồng hồng, môi im lặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngập ngừng nhấp ra mấy chữ.

“Hả?” A Bảo nghiêng tai dán lại gần, “Em không nghe rõ, lớn tiếng lên chút.”

“Sung sướng lắm.”

“Sung cơ?” A Bảo bám riết không tha,

“Cùng em…… Chuyện đó sung sướng lắm.”

Lương Nguyên Kính đỏ mặt ráng nặn ra mấy chữ này, chàng bất đắc nhìn A Bảo: “Nương tử, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được đùa bỡn anh.”

“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha!”

A Bảo phì cười, đấm lên bàn cười ha hả.

Trời, Lương Nguyên Kính thú vị quá!

Sao chàng lại thú vị thế?

Chỉ cần hằng ngày chọc cho chàng đỏ mặt hoài vẫn không thấy chán. Đùa với Lương Nguyên Kính vui như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy, sau này đi đầu thai rồi sẽ không được thấy nữa, nghĩ tới vẫn thấy chút khổ sở. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Làm sao vậy?” Lương Nguyên Kính thấy nàng cười cười đột nhiên ngừng lại thì hỏi liền.

“Em……”

A Bảo đang tính nói chuyện, cửa thư phòng bị vang lên, nàng đành phải ngậm miệng lại.

Lương Nguyên Kính đi qua mở cửa thấy lão đứng bên ngoài.

“Công tử, cơm xong rồi.”

“Được, tôi biết rồi, qua ngay đây.”

lão nghe xong gật gật đầu, vẫn không lập tức rời đi, mà đầu ngó qua ngó lại trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thư phòng, bấy giờ mới muốn nói lại thôi rồi bỏ đi.

“Vừa rồi em muốn nói gì?” Lương Nguyên Kính quay đầu hỏi A Bảo.

A Bảo không đáp, thần sắc nghiêm túc: “Dư lão hoài nghi chàng.”

Lương Nguyên Kính ngẩn ra, cuối cùng bình tĩnh nói: “Anh sẽ giải quyết.”

**

Hôm sau, lão liền bị Lương Nguyên Kính sa thải.

Ông vốnngười hầu quên quán Dương Châu của Lương Nguyên Kính. Tháng chín năm ngoái, Lương Nguyên Kính đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để tang bị kim thượng ban chỉ chiếu nhập kinh, đảm nhiệm chức vụ Đãi Chiếu cục tranh vẽ Hàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lâm.

lão đi theo cậu chủ lên phía bắc, ông người goá vợ, đứa con trai tại thành Dương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Châu. Lương Nguyên Kính cho ông hai mươi lượng bạc, tiễn ông lên thuyền về quê để ông chăm coi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà cũ.

A Bảo rất nghi ngờ vấn đề không lão thì Lương Nguyên Kính thể sống sót hay không. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao vừa nhìn chàng đã biết công tử sống trong nhung lụa từ nhỏ, tay chân lọng cọng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngay cả ngũ cốc cũng không phân biệt được.

Còn Lương Nguyên Kính thì nói chàngcách, cách của chàng tự lực cánh sinh, tự nấu cơm cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình ăn.

Nói ngoài miệng thì dễ, Lương Nguyên Kính không biết nhóm cả lửa. Vẫn nhờ dưới sự chỉ huy của A © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bảo, chàng mới miễn cưỡng châm lửa nhà bếp, làm cho mặt mày xám tro.

A Bảo lúc này càng nghi hoặc hơn: “Rốt cuộc chàng nấu cơm được không vậy?”

“Được.”

Lương Nguyên Kính lấy tay áo chùi chùi mặt, nghiêm trang nói, nhưngmặt chàng vốn dính tro bếp, chùi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xong trên gương mặt trắng nõn vẫn lốm đốm vài vết đen đen.

A Bảo thấy chàng chắc bẳm đến thế, không giống nói dối lắm mới hỏi: “Chàng từng xuống bếp à?”

Lương Nguyên Kính: “Ừm.”

A Bảo nghĩ thầm chàng từng xuống bếp lại không biết nhóm lửa, còn phải nhờ nàng chỉ nữa. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngẫm lại đây cũng ngày đầu tiên Lương công tử sống độc lập mà, không thể quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đả kích lòng tự tin của chàng, đành phải nhịn lời nói bên môi xuống, lẳng lặng mắng thầm dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đáy lòng.

Nhưng sự thật chứng minh rằng nàng đã quá đánh giá cao Lương Nguyên Kính rồi.

Cuối cùng nấu cơm xong, hai người nhìn cái nồi lông vỏ tỏi, vẻ ngoài trông nhão nhẹt dinh dính, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không canh hay cháo thì cùng nhau im lặng.

Khoé miệng A Bảo co quắp: “Chàng làm ra cái quái gì vậy? Ăn được không đó? Đến chó còn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ăn… Hở? Quái lạ, sao cảm giác như em từng nói lời này rồi nhỉ?”

Nàng hết sức hoang mang, Lương Nguyên Kính nghiêng đầu khoé miệng khẽ nhếch lên, bả vai hồ run rẩy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Cười thể lây bệnh, chàng cười, chọc cả A Bảo cũng nở nụ cười theo.

Hai người nhìn mặt nhau ngây ngô cười hồi lâu, vất vả lắm mới dừng lại, A Bảo nói với Lương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nguyên Kính: “Chàng kêu Dư lão quay lại đi, còn không mướn tôi tớ khác cũng được, em sợ chàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chết đói trong nhà ấy.”

Lương Nguyên Kính không đồng ý.

Không lão vẫnchỗ tốt, ít nhất khi bọn họ nói chuyện sẽ không còn cố tình giảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 âm lượng lo lắng bị lão nghe thấy nữa, cũng không cần phải để ý xemlão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang rình đâu đây không.

Dây thần kinh căng chặt của A Bảo rốt cuộc cũng được thả lỏng, nhưng loại nhẹ nhõm tự tại này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng chỉ giới hạn trong toà tiểu viện này thôi.

Ra khỏi sân, nàng chọn cố gắng hết sức cách xa Lương Nguyên Kính chút, không nói chuyện với chàng, tránh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để chàng những cử chỉ dị thường trong mắt người ngoài.

Nhưng cách đi khá xa, tầm mắt Lương Nguyên Kính vẫn thường nhìn về phía nàng, A Bảo đã nhắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhở rất nhiều lần chàng vẫn không thay đổi. Nàng không làm được với chuyện này, chỉ thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gửi gắm hy vọng vào Giác Minh hoà thượng phương bắc xa xôi mau mau trở về.

**

Thời tiết từ sau vào giữa đông, sắc trời thành Đông Kinh luôn âm u khá xấu nhìn như sắp đổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trận mưa to nhưng không thành, khiến tâm tình con người ẩm mốc theo, ấm ức phiền muộn, không hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thoải mái.

Thời tiết hôm nay vẫn không tốt như thường, Lương Nguyên Kính cùng A Bảo đi dạy học Quốc Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giám xong về nhà. Chợt thấy trong nhà xảy ra sự kiện kỳ quặc quái gở.

Trên bàn bày biện cơm canh nóng hầm hập, trong nhà đã lâu không quét dọn sạch sẽ trở lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rụng trong sân được quét hết, ngay cả chăn gối sáng sớm chưa kịp gấp cũng được gấp gọn gàng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Có phảilão về rồi không?” A Bảo hỏi.

Cả hai tìm khắp cơn nhà nhỏ đều không thấy bóng dáng lão đâu, trong phòng cũng không có hành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của ông.

Lạ quá, nếu không phảilão thì sẽ người xông vào nhà người khác không ăn trộm ăn cắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13sẽ nấu xong cơm canh, quét nhà giúp người đó sao?

“Bất thường nha.”

A Bảo cùng Lương Nguyên Kính hai mặt nhìn nhau, cuối cùng không nhịn được run lẩy bẩy hỏi: “Chàng nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 coi,khi nào quỷ làm không?”

Lương Nguyên Kính: “……”

A Bảo nói: “Chàng nhìn em làm gì? Emquỷ thì không được sợ quỷ chắc?”

Chuyện lạ kéo dài mấy ngày liên tiếp, mỗi lần Lương Nguyên Kính trở về từ hoạ viện hay Quốc Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giám, trong nhà vẫn luôn gọn gàng cơm canh ngon miệng, quần áo giày vớ chưa kịp giặt của chàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng được giặt sạch xong phơi nắng trong sân.

Tuy người hầu hình này chăm lo rất tốt nhưng A Bảo vẫn thấy sởn tóc gáy.

Nàng luôn tin chắc chuyện này do con quỷ nào đó làm, nhưng không biết sao vị ‘đồng loại’ này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của nàng vẫn tránh không lộ diện ra gặp mặt nàng.

A Bảo không cần trèo tường trực tiếp bay vào, nhìn dáng người trèo tường thuần thục của Lương Nguyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Kính thì trợn mắt há mồm: “Chàng cũng biết trèo tường á?!”

Thấy Lương Nguyên Kính trèo tường nàng còn giật mình hơn thấy heo mẹ biết leo cây đó.

“Ừm,” Lương Nguyên Kính phủi phủi bụi đất dính trên áo ngoài, “Được một tiểu nương dạy.”

Tiểunương?

Nhất thời đáy lòng A Bảo ngập giấm: “Tiểu nương gì? Tiểu nương nào? Dạy anh trèo tường làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì? Quan hệ hai người rất tốt à?”

“Em ấy muốn ăn sơn trà trong sân người ta.”

Lương Nguyên Kính cười giải thích, bỗng nghe thấy động tĩnh truyền từ cửa viện, nhanh chóng thôi cười, lách mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trốn vào thư phòng, nhìn trộm qua kẽ hở cửa.

Nhìn nhìn bỗng nhiên sắc mặt nghiêm túc.

A Bảo thấy lạ: “Sao vậy? ai đi vào? Em nhìn xem.”

Nàng bay tới nhìn qua khe cửa, tức khắc cứng người theo.

Người đi vào xách giỏ tre chất đầy trái cây rau củ, khuôn mặt thon, dáng dấp tinh tế, ngũ quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thanh tú. Duy chỉ bớt đỏ trải gần như trải dài hết khuôn mặt.

Là Thiền Nương.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phế Hậu A Bảo, Phế Hậu A Bảo Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Phế Hậu A Bảo Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Phế Hậu A Bảo Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Phế Hậu A Bảo full, Phế Hậu A Bảo online, read Phế Hậu A Bảo, Đao Thượng Phiêu Phế Hậu A Bảo

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 45 — Phế Hậu A Bảo

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc