GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 97: Đế Tâm

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trong quân doanh không cho phép tự ý đi lại, ngay cả cơm chiều đều do quân tốt đưa tới. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Thức ăn trong quân tuy không phong phú, nhưng vẫn bánh hấp, thịt muối, canh, thậm chí còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chút rượu…Trần Khác tưởng rằng đây là ưu đãi, nhưng sau khi nghe ngóng, mới biết mọi người từ binh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lính đến Nguyên soái, đều ăn như vậy.

Tuy nguyên nhân rất lớn là đóng quân trong cảnh nội, dễ dàng cung cấp. Về phương diện hậu cần, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Đại Tống làm không thể chê được. Trần Khác so sánh dọc một chút, từ phương diện dinh dưỡng và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhiệt lượng được cung cấp, không khác biệt với đồ ănchiến trong quân ngũ đời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sau, hơn nữa khó ăn như nhau.

Sau cơm chiều, trời cũng tối đen. Địch Vịnh lại tới lần nữa, mời cha con Trần Hi Lượng đi. Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Khác không ngờ, mình cũng phần.

Đi theo Địch Vịnh tới lều trung quân. Chỉ thấy môt vị tướng quân trạc tuổi trung niên, đầu đội khăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đen, mặc chiến bào làm từ gấm Tứ Xuyên, đai lưng thắt lại. Thân hình người ấy cao ráo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mày kiếm mắt sáng, cả người tràn đấy khí chất đàn ông. Ông ta đang đứng ở trước soái án, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mỉm cười với bọn họ.

Không cần hỏi, cũng biết vị này chính đại danh lừng lẫy Địch Thanh Địch Hán Thần. Cha con Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Hi Lượng vội vàng thi lễ nói:

- Nguyên soái.

- Miễn lễ.

Thanh âm của Địch Thanh sang sảng giống như ngày mùa thu. Ông ta đỡ lấy hai người nói:

- Ta định sớm gặp hiền kiều tử (chỉ hai cha con Trần Hi Lượng), nhưng việc quân quấn thân, hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tại mới thời gian rảnh.

- Nguyên soái không cần khách khí như vậy.

- lời nói thật lòng của ta.

Địch Thanh mời Trần Hi Lượng ngồi xuống, rồi đi tới trước ghế sau án ngồi xuống. Trần Hi Lượng đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dậy nói:

- Không dám.

Lại bị ông ta vẫy tay ngăn cản:

- Cứ thoải mái nói chuyện, không cần phải khách khí như vậy.

Tiểu Lượng ca đành phải ngồi nghiêm chỉnh.

Địch Vịnh cáo lui ra ngoài, mang thân binh bảo vệ lều chủ soái.

Trong lều chủ soái, Địch Thanh quan sát hai cha con ngồi đối diện. Chỉ thấy Trần Hi Lượng sau khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trải qua lao ngục, thân thểchút gầy yếu, mặt mũi sưng phù, nhưng lông mày của ông ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cao vút, khuôn mặt sắc cạnh, đôi mắt trong veo như nước. Quả nhiên không giậnvẫn hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 uy nghiêm, khiến người khác phải tôn trọng. Trần Khác thì chắp tay đứng phía sau phụ thân, thân hình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cao lớn, tướng mạo hiên ngang. Quả nhiên hổ phụkhuyển tử.

- Chỉ cha con như vậy, mới dám làm những việc tày trời như thế.

Địch Thanh không khỏi âm thầm tán thưởng, mỉm cười nói:

- Ta lần này thể vì nước xuất chiến, còn phải đa tạ Hiền Kiều Từ.

- Nguyên soái nói đùa rồi.

- Không phải nói đùa, ta nói sự thật.

Địch Thanh lắc đầu nói:

- Hơn nữa, nếu không các ngươi cố gắng, quan gianhóm tướng công, đến hiện tại cũng sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không đồng ý điều Tây quân nam hạ…

Nói xong thở dài:

- Chỉ dựa vào quân đội Lưỡng Quảng, sợ Tôn Vũ tái sinh, cũng vô lực xoay chuyển trời đất. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Huống chi Địch Thanh chỉ là một người bình thường.

- Nguyên soái quá khiêm tốn rồi.

- Không cần câu nệ.

Địch Thanh nhìn Trần Hi Lượng, cười nói:

- Ta người thích lời nói thật, chứ không thích nghe tán dương.

- Ha ha…

Trần Hi Lượng cười cười nói:

- Nguyên soái chính Thống soái tam quân, Hi Lượng vẫn tội nhân, Nguyên soái hạ mình nói chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 như thế, thực sự khiến Hi Lượng được sủng ái lo sợ.

- Ngươi đã không còn là tội nhân.

Địch Thanh cười, đưa ra một phần thư lệnh:

- Đây thư cho phép phóng tội.

Trần Hi Lượng đứng dậy tiếp nhận nhìn qua. một phần công văn, trên ghi là:

- Ta nghe nói Tri huyện huyện Hành Dương Trần Hi Lượng cấu kết kẻ trộm, thẩm tra mấy tháng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tiến triển.thể thấy án này do người bịa đặt, khôngcăn cứ. Quốc gia đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lúc cần người hết sức, ta còn nghe nói Trần Quân Thanh là người kinh nghiệm già dặn, liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ra lệnh cho Đề Hình Ti Hồ Nam lập tức phóng thích, quan phục nguyên chức. Điều đến quân doanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 làm việc.

Phía sauđại ấn của Lưỡng Hồ Tuyên Phủ Sứ, còn Địch Thanh tên đồng ý.

Hiện tại, đại sự quân chính của Lưỡng Hồ Lưỡng Quảng đều do Địch Thanh một người độc tài. Bất cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kẻ nào cũng không thể can thiệp. Đến cả Kinh Hồ Nam lộ Đề Hình Ti cũng phải ngoan ngoãn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thả người.

- Đa tạ Nguyên soái cứu mạng…

Trần Hi Lượng đứng dậy cảm ơn, nhưng trong lòng còn chút không thoải mái. Ông ta muốn dùng cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trình tự bình thường để chứng minh sự trong sạch của mình, chứ không phải loại Đặc này.

- Trần tri huyện chắc còn cảm thấy không cam lòng.

Địch Thanh nghiêm mặt nói:

- Nhưng đây chính do quan gia an bài.

- Quan gia…

Trần Hi Lượng ngây ngẩn cả người.

- Đúng vậy.

Địch Thanh vuốt cằm nói:

- Quan gia còn truyền cho mạt tướng vài câu khẩu dụ.

Nói xong, ông ta cũng đứng lên.

- Thần nghe thánh huấn.

Trần Hi Lượng khom người nói.

Quan gia nói:

- một vị đại thần chính trực như Trần Hi Lượng, chính phúc khí của quốc gia. Chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 điều, quả nhân khiến ông ấy thất vọng rồi.

Địch Thanh sa sầm mặt, thuật lại từng câu từng chữ:

- Vụ án ông ta nói liên quan đến quân nhu, cùng sự tham ô của văn võ quan lại Lĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Nam. Nếu muốn tra án, tất nhiên sẽ liên lụy đến đủ loại lợi ích của quan lại trong triều. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Cái này đối với cha con ngươi cũng không tốt đẹp gì. Đối với quả nhân cũng bất lợi.

- Tin tưởng quả nhân, giang sơn này là của Triệu gia. Những kẻ tham ô hại nước, quả nhân còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hận hơn ai khác.

Địch Thanh nói tiếp:

- Nhưng, giang sơn lớn như vậy, trên trăm triệu con dân, còn phải dựa vào nhóm quan văn đến trị. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Quả nhân chỉ trước làm cho bọn họ vừa lòng, bọn họ mới thể giúp quả nhân ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sức. Bọn họ ăn no mới không hại đến dân chúng. dân chúng bị hại sẽ khiến tài chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của triều đình bị khô kiệt. Quả nhân không còn cách nào khácphải mắt nhắm mắt mở. Chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cần bọn họ không quá đáng, thì vẫnthể bỏ qua.

- Tin tưởng khanh gia cũng rõ ràng. So với Tùy Đường hai triều trước, quan lại của Tống triều ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 coi như thanh liêm, cuộc sống của dân chúng coi như thỏa mãn. Những quan tham giống như thời Đường, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gần như đã tuyệt tịch triều đại này. Chỉ cần thế, trẫm không yêu cầu nhiều.

Địch Thanh lại thuật lại nói:

- Đại trị thủy, viết “Chữa bệnh không bằng phòng bệnh”. Trị quốc cũng giống như vậy. Chỉ cần quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 viên còn tồn tại bất mãn, cho quả nhân không ngăn chặn lỗ thủng này, bọn họ cũng sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đi nơi khác đào động. Hiện tại bọn họ ăn bớt của quân đội, ăn cũng chính tài sản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của quả nhân, sao cũng chút e dè. Nếu bọn họ đổi loại phương thức khác, trực tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mò tiền trên người dân chúng, thì nguy hiểm không biết lớn hơn bao nhiêu lần.

Địch Thanh thuật lại những lời cuối:

- Quả nhân thừa nhận, mình không cần phải nói ra như vậy. Nhưng ngươi đã lấy quốc đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đãi ta, quả nhân cũng phải chân thành đáp trả. Chỉ mong một vị thần chính trực như ngươi, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nên vứt bỏ quốc gia đi. Phải tin tưởng rằng, vạn vật đều giá trị riêng của nó. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Quả nhân sẽ cố gắng phấn đấu, trở thành vị vua anh minh. Tẩy rửa triều đình, mang lại càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhiều chính khí, xóa bỏ bớt khí. Dân chúng cũng dựa vào đó thái bình hơn…

Sau khi nói xong, Địch Thanh thở phào một cái, lại nhìn Trần Hi Lượng, chỉ thấy ông ta đã rơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lệ đầy mặt, lời nói thấm thía:

- Vi thần tài đức gì, lại thể được quan gia giãi bày âm can, ân cần dạy dỗ? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Nếu thần còn không nhận ra nỗi khổ tâm của quan gia, thì khác hòn đá tri © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177giác?

- Nhớ kỹ trong lòng, không phụ tâm ý của quan gia.

Địch Thanh thở dài nói.

Trong đại doanh trung quân ánh nến chiếu sáng lều lớn, lại một lần nữa an vị, Địch Thanh chắp tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hướng phương Bắc nói:

- Quan gia lòng mang tứ hải, suy xét vấn đề tất nhiênràng hơn chúng ta. Bởi vậy,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một số việc, cho nhất thời không hiểu, chúng ta cũng phải làm theo.

- Toàn bộ nhờ Nguyên soái chỉ bảo.

Trần Hi Lượng thu hồi sự uất ức trước kia, trầm giọng nói.

- Ngươi không cần phải quá thất vọng.

Địch Thanh lạnh lùng nói:

- một số việc, quan gia không nói, làm thần tử cũng phải dốc hết khả năng đi làm, mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không thẹn với sự ưu ái của quan gia.

Kỳ thật, Địch Thanh vốn định chỉ làm mà không nói. Nhưng sao ông ta cũngngười luyện võ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trời sinh chính trực. Không đành lòng nhìn Trần Hi Lượngvẻ mất mát, nên mới ám chỉ như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vậy.

- Vâng…

Trần Hi Lượng gật gật đầu.

Địch Thanh lại nhìn phía Trần Khác nói:

- Vị thiếu niên anh hùng này, đi ngàn dặm cứu cha, đã thành giai thoại, thế nhân đều biết. Ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nghĩ muốn phần thưởng gì?

- Ha ha…

Trần Khác suy nghĩ một chút, cười nói:

- Nguyên soái, hậu sinh muốn làm một việc? Chỉ không biết, Nguyên soái bằng lòng hay không?

Địch Thanh không khỏi lộ ra mỉm cười nói:

- Chỉ cần trong khu vực Lưỡng Hồ Lưỡng Quảng, mọi việc ta đều làm chủ được.

- Vậy thì tốt ạ, vãn bối muốn đánh một người.

- Ai?

- Dư Tĩnh Văn Soái.

- Càn quấy…

Trần Hi Lượng quát lớn nói:

- Văn Soái đức cao vọng trọng. Cho nhất thời không để ý tới án của phụ thân, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ông ấy cũng đại cục xem xét.

- Nếu hiện tại con không đánh ông ta một cái, thực sự khóngăn nổi cơn tức.

- Vậy thì đánh!

Trần Hi Lượng vừa muốn răn dạy, đã thấy Địch Thanh khoát tay chặn lại nói:

- Thay ta đánh cho ông ta mấy quyền. Lão già kia, thực sự rất kỳ cục, ta sớm đã muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đấm lão.

- A…

Cha con Trần gia hốc miệng.

- Các ngươi biết, lão ta phạm vào tội gì không?

Địch Thanh hầm hừ đứng dậy, đem một phần quân báo quăng tới trước mặt cha con Trần gia nói:

- Nhìn đi, thiên hạ cònngười ngu như vậy!

Trần Hi Lượng tiếp nhận nhìn qua, liền trợn tròn con mắt. Đó là một phần báo cáo của Văn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Soái đến phía Nam:

- Sau khi Dương Điền chiến bại, Tĩnh cũng không nhàn rỗi. Y biết mình đối với việc đánh trận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dốt đặc cán mai, liền nghênh ngang chạy trốn, chuẩn bị dùng trí. Y nghĩ tới nghĩ lui, rốt cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nghĩ ra một kỳ mưu.

Sau khi xem chi tiết, Trần Khác phẫn nộ nói:

- Loại đầu heo này, đánh một chút làm saothể hạ giận.

Ít nhất phải cho y bán thân bất toại.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 97 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc