GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 96: Kiểu Mẫu

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Mấy ngày sau, Âu Dương Tu đang ngồi dưới bóng cây chơi cờ “đánh song lục” với Ngũ Lang. Đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một loại trò chơi cực kỳ lưu hành thời đại này.

Một bộ song lục bao gồm một bàn cờ, ba mươi quân cờ chia làm trắng đen, cùng hai con xúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 xắc. Lúc chơi, ném hai con xúc xắc xuống, được mấy điểm thì tiến gần ấy bước. Phải đem tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cả quân cờ của mình vượt qua quân cờ của đối phương, đi đến điểm đích, thìchiến thắng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Bởi vì loại cờ này dùng xúc xắc, lại cần tính toán đường đi, nên tính thú vị cùng ngẫu nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rất mạnh, tính trí tuệ cũng cao. Bởi vậy người Tống từ trên xuống dưới đều yêu thích loại trò © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chơi này. Không thể tưởng tượng được chính là, Ngũ Lang đúng cao thủ trong trò chơi này. Đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 với Âu Dương Tu thật khó phân thắng bại. Trần Khác và Tống Đoan Bình đứng một bên, không ngừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ồn ào cổ vũ.

Đang vui vẻ, hòa thượng Huyền Ngọc ngồi cạnh đấy, đột nhiên mở mắt ra nói:

- một nhóm người cưỡi ngựa vào thôn.

Tam Lang Tống Đoan Bình lập tức đứng lên, Ngũ Lang cũng bỏ lại xúc xắc đứng lên đi theo. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Đều ngồi xuống.

Âu Dương Tu cười mắng:

- Không việc gì phải cả kinh như thế. Những kẻ xấu này cho dù ăn tim gan hổ báo, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không dám đến tới trước cửa nhà lão phu hung hăng.

Mấy người Trần Khác lại không sự tự tin như ông, lấy binh khí từ dưới bàn ra… Một thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trực đao bằng thép tinh luyện sáng loáng, đây bội đao của quân Bổng Nhật, đoạt từ trong tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mấy người Tiểu Quan Tác.

Nhìn mấy tiểu tử cầm binh khí sáng loáng, tư thế sẵn sàng nghênh địch, Âu Dương Tu không khỏi cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khổ:

- Thực đúng mộtthích bạo lực mà.

Đứng lên đầu tường, ngó ra ngoài xem, chỉ thấy mấy chục kỵ binh đang chậm rãi phóng ngựa trên con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đường quê quanh co khúc khuỷu. Bọn Trần Khác lúc này mới nhẹ nhàng thở ra. Nếu tới bắt người, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sẽ không đi từ từ như vậy, còn cẩn thận khỏi giẫm phải hoa mầu.

Đợi đội kỵ kia đến gần, thì thấy người đi đầumột vị thanh niên mặc một thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 áo bào trắng, đang hỏi thăm thôn dân cái đó. Qua một lát, y lại xoay người xuống ngựa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dẫn theo hai tùy tùng, đi về hướng nhà Âu Dương Tu.

- Dường nhưcông tử ca của vị tướng quân nào đó.

Trần Khác buông lỏng tay, nhảy xuống đất nói:

- Phỏng chừng tới tham kiến Âu Dương công.

- Làm danh nhân thậtphiền phức a.

Âu Dương Tu vuốt râu nói:

- Giúp ta ngăn cản người ấy.

- Vâng.

Trần Khác liền đi ra ngoài, vừa ra cửa thì gặp thanh niên mặc áo trắng kia. Hắn không khỏi sửng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sốt, tiểu tử này đúngrất đẹp trai. Dưới ánh mặt trời, đôi chân mày kia, khuôn mặt kia, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thần thái kia, cùng với bộ áo trắng như tuyết, làm cho người ta hoa cả mắt. Thực sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vị mỹ nam tử hiếm thấy trên nhân gian.

Trần Khác tự coi mình cũng người tuấn lịch sự, nhưng so với người trẻ tuổi này, mới thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mình không cái gì. Cái gọi thái thiên nhân? Cái gọi là tự nhiên, phóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khoáng, xuất trần? Cái gọi phong thái như trích tiên? Nhìn tiểu tử này, thì biết ngay.

Vị thanh niên kia sớm đã quen bị người khác nhìn chăm chằm như vậy. Y ôn hòa cười cười, khách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khí hỏi:

- Vị huynh đài này, tiểu đệ Địch Vịnh, phụng mệnh gia phụ, tiếp kiến Âu Dương công. Xin hỏi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ông ấy nhà không?

- Địch Vịnh…

Trần Khác trừng to mắt nói:

- Lệnh tôn là?

- Tục danh của gia phụ không dám nhắc đến, người khác xưngĐịch Hán Thần.

- Con thứ hai của Địch Thanh a!

Trần Khác giật mình, trong long nói, thảo nào được gọi “Kiểu mẫu”.

Địch Thanh, nhiều năm qua vẫn được xưng đệ nhất mỹ nam tử của Đại Tống. Sau này, danh hiệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của ông ta bị con thứ hai đoạt đi. Địch Vịnh đẹp tới mức độ nào, được người dân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Đại Tống đều xưng y “Kiểu mẫu”.

- Đợi ta đi bẩm báo một tiếng.

Trần Khác xoay người đi vào, một bên âm thầm buồn bực nói:

- Tiểu tử này, đúng không để cho những nam tử khác ngẩng mặt lên mà…

Sau khi thông báo, Địch Vịnh được mời vào. Y trịnh trọng thi lễ với Âu Dương Tu, rồi dâng lễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vật cùng thư của Địch Thanh lên.

Mở bức thư ra nhìn, Âu Dương Tu nói với mấy người Trần Khác:

- Địch Nguyên soái mời các ngươi đi theo nhị công tử trở về.

- Chúng ta?

Trần Khác giật mình không nhỏ:

- Địch Nguyên soái làm sao biết chúng ta?

- Ha ha, gia phụ cũng là phụng mệnh làm việc.

Định Vịnh cười rạng rỡ nói:

- Quý nhân yêu cầu chúng ta, cam đoan sự an toàn của các ngươi.

Trần Khác nhìn phía Âu Dương Tu, thấy ông ta gật đầu, bèn nói:

- Vậy thì đợi chúng ta thu dọn một chút rồi đi theo ngươi.

Mấy người đi vào trong buồng, liền thấy Triệu Tông Tích vẻ mặt ảm đạm đứng đó. Y cũng quen © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 biết Địch Vịnh, không tiện đi ra ngoài gặp nhau, nhưng những lời bên ngoài, y đều nghe được.

Mấy người Trần Khác cũng ảm đạm, tất cả mọi người đều biết, thời gian ly biệt đã đến rồi. Tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vương gia cùng bọn họ tới đây đã không được cho phép, vẫn duyên cớ Âu Dương Tu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ở nơi thâm sơn cùng cốc này chịu đại tang, vạn lần không thể bất chấp lẽ phải trên đời, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 để gặp mặt với Địch Thanh.

- Yến tiệc nào cũng phải tàn.

Trần Khác người theo lẽ tự nhiên, vỗ vỗ bả vai Triệu Tông Tích nói:

- Ngươi làm cách nào trở về?

- Các ngươi không cần lo lắng.

Triệu Tông Tích hạ giọng nói:

- Thị vệ của ta đã sớm tìm tới đây. Chỉ có điều bọn họ thông cảm ta được ra ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không dễ, nên mới không quấy rầy.

- Vậy thì yên tâm rồi.

Mấy người Trần Khác cũng thở dài nhẹ nhõm nói:

- Các ngươi tiếp theo định đi đâu, xem xem chúng ta thể gặp nhau hay không?

- Giờ chưa đi được, nếu không ta cũng muốn cùng các ngươi hồi kinh.

Triệu Tông Tích cũng dần hết thương cảm. Cười khổ nói:

- Bởi sau khi trở về, kiểu gì cũng bị cấm túc.

- tôn thấtkhác, được đối xử nhẹ nhàng hơn.

Trần Khác cười nói:

- Nếu chúng ta, kiểu chả bị đánh đến nát mông rồi.

- Thực hâm mộ các ngươi, thể tùy ý đi ra ngoài du ngoạn, mở mang kiến thức.

Triệu Tông Tích thở dài nói:

- Phải viết thư thường xuyên cho ta nhé, báo cho ta tình hình của các ngươi.

- Không thành vấn đề.

Tống Đoan Bình cười nói:

- Lần khoa cử sau, chúng ta phải đi kinh thành thi cử. Đến lúc đó, ngươi cũng đừng quên lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hứa của mình.

- Không thành vấn đề

Triệu Tông Tích cười nói:

- Cam đoansẽ mang các ngươi đi khắp thành Biện Lương, ăn uống chơi bời thả cửa.

- Sau này còn gặp lại.

Trần Khác cùng mọi người lần lượt tới ôm Triệu Tông Tích một cái.

- Sau này còn gặp lại.

Mắt của Triệu Tông Tích đỏ lên. Tuy rằng những ngày vui vẻ đã qua rất khó lại được, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tình bằng hữu này, vĩnh viễn không bị mất.

Sau năm ngày rời khỏi Lư Lăng, mấy người Trần Khác đi theo Địch Vịnh, đến ngoài thành Sầm Mi, nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Địch Nguyên Soái đang tập hợp ba mươi nghìn Tây quân. Ba mươi nghìn quân đội này, chính quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đội chủ lực của Địch Thanh dùng để bình định. Tuy rằng nhân số không nhiều lắm, nhưng lại là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quân đội mạnh nhất của Đại Tống.

Theo sự phân chia, quân đội Đại Tống phân làm cấm quân sương quân. Cấm quân quân chủ lực, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tương tự chia làm ba bộ phận: Quân Bắc, Tây quân cùng với Kinh doanh. Về phần các lộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phía Nam, tất cả cấm quân cộng lại rất ít ỏi, gộp lại cũng không bằng một đội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của cấm quân phía Bắc.

Ban đầu, trong ba bộ cấm quân, Tây quânyếu nhất. Nhưng sau Hiệp ước Thiền Uyên, quân Bắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhanh chóng bị hủ bại. Kinh Doanh thì sớm chỉ bài trí cho đẹp mắt. Chỉ có Tây quân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bất luậnquân chính quy, hay phiền binh, đều là những binh lính cường tráng, trang bị cung tiễn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hoàn hảo. Trong các chiến dịch với người Khương, vẫn duy trì được sức chiến đấu hùng mạnh.

Đây một nhánh quân đội thể chịu khổ, dám hy sinh, dám xâm nhập vào sa mạc ngàn dặm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chiến, Đại Tống mở mang bờ cõi. Cho nên, Hoàng Đế để cho Địch Thanh tuyển binh, ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ta liền không do dự lựa chọn Tây quân.

Tuy nhiên, quân kỷ của Tây quân lại rất kém, ngay cả Trần Khác cũng sớm nghe thấy. Nhưng khi ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ta bước vào tòa doanh trại ngoài thành, lại kinh ngạc phát hiện. Không chỉ thành trại vững chắc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chiến hào được sắp đặt cẩn thận tỉ mỉ.các lều trướng cũng được sắp xếp theo các phương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Bát quái trong kinh dịch. Làm cho người ta nhìn hoa cả mắt. tốt trong doanh trướng tuy nhiều, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhưng không ồn ào, đi đường đều quy củ hàng ngũ. Tuyệt không đi lấn với đường lớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dành cho kỵ binh.

Đây mới quân đội đích thực. Trần Khác không khỏi âm thầm tán thưởng. Nhất là so với quân đội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Lưỡng Quảng trong thành Hành Dương lui về, đúng chỉ đống bùn nhão.

Kỳ thực, Tây quân vẫn là Tây quân ấy, bệnh cũ không tuân quân kỷ không đổi được. Nhưng phân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dưới trướng của Địch Thanh, trong tay Địch Thanh, những đại hán Quan Lũng bướng bỉnh này cũng phải ngoan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngoãn vâng lời. Bởikhông chỉ do uy danh của Địch Thanh, còn võ nghệ của ông ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khiến nhóm binhtrong Tây quân phải tán phục không thôi.

Những thứ tinh tế này, mấy người Trần Khác tự nhiên không biết. Bọn họ chỉ cảm thấy đi trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 doanh trại, giống như đi trên băng mỏng, sát khí vờn quanh. Còn chưa tới lều trung quân, loại kính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sợ với Địch Thanh Địch Nguyên Soái đã tràn lan như nước Hoàng Hà, thao thao bất tuyệt.

Đi tới trước một lều lớn được phòng ngự nghiêm ngặt. Địch Vịnh bảo bọn họ chờ một chút, đi vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thông báo một tiếng, rồi quay lại nói:

- Nguyên Soái đang nghị sự, bảo các ngươi đi gặp Trần tri huyện trước.

- Cha ta đã được thả ra?

Lúc trước trên đường, Trần Khác đã hỏi Địch Vịnh việc này. Địch Vịnh bảo không ràng lắm. Không nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tới, vừa tiến vào quân doanh, đã nghe được tin tức tốt như vậy.

Đi theo Địch Vịnh đến trước một cái lều, thì gặp Trần Hi Lượng mặc một bộ nho sĩ, đang từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bên trong đi ra rót nước.

Nhìn thấy Trần Khác, Ngũ Lang, ông ta liền đánh rơi ấm nước, ấm nước rơi vung vãi trên mặt đất. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Mắt của Trần Khác Ngũ Lang cũng đỏ lên.

Bọn họ đã từng nghĩ, cuộc đời này phải âm dương vĩnh biệt. Giờ phút này gặp lại, mặc không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đến nỗi ôm đầu khóc rống. Nhưng Trần Hi Lượng hai tay giữ chặt Tam LangNgũ Lang, thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lâu không buông ra.

Cha con cùng nhau đi vào lều trại. Trần Khác liền giới thiệu Huyền Ngọc Địch Vịnh. Trần Hi Lượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 liền hướng Địch Vịnh tạ ơn:

- Lần này cha con có thể gặp lại, toàn bộ nhờ Nguyên Soái che chở. Ta muốn đến trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mặt ông ấy cảm ơn, mong Nhị công tử có thể truyền đạt.

- Nhất định rồi.

Địch Vịnh đứng dậy lễ phép nói:

- Cha con Trần đại lệnh gặp lại, nhất định còn nhiều lời muốn nói. Mạt tướng xin phép được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cáo lui, sau đó lại đến thăm.

Đợi Địch Vịnh đi rồi, cha con bọn họ liền ôn lại chuyện đã qua. Không lâu sau khi Tống Đoan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Bình thăm doanh trại, Trần Hi Lượng liền bị truy hỏi mấy ngày. Lúc đầu vẫn nói bóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói gió. Về sau, trực tiếp bị bức khai ra. Nhưng Trần Hi Lượng vẫn một mực chắc chắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chưa thấy qua, mặc cho đối phương tra tấn như thế nào, đều không khai.

Cũng may bởi vì ông ta có thân phận quan văn, nên đối phương không dám quá đáng, mới không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lưu lại vết sẹo gì. Về sau lạiChỉ Huy Sứ Tây quân cầm mệnh lệnh của Địch Nguyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Soái, đột nhiên đến huyện Hành Dương. Không nói một lời, liền đưa ông ta đi tới nơi này. Ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ta cũng chỉ mới đến ngày hôm qua.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 96 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc