GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 91: Lương Tâm Đại Tống

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trần Khác nói chuyện không chút kiêng nể. Làm cho Tống Đoan Bình to gan cũng phải ra khẽ ho, ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hiệu cho hắn nên chừng mực.

Nhưng tính tình của Trần Khác một không làm, đã làm làm cho trót. Hắn đấm mạnh một quyền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lên tường, làm cho bụi rơi xuống:

- Ai cũng có đạo riêng của mình, không ai nói được ai. Nhưng ta tin tưởng một điều, “bát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đại chi suy, thủy vu nhân tâm” (tám đời suy vong bắt nguồn từ nhân tâm), nếu dân chúng bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đầu làm “phản tặc”, thì vương triều đó nhất định đã vấn đề lớn, cuối cùng cũng không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giấu diếm được! Trên người nếu khối u ác tính, nhất định phải cắt bỏ ngay lập tức, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được chần chừ. Đừng lúc nào cũng lưu luyến cái vỏ bọc “Thái bình thịnh thế”! Bọc càng chặt thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khối u ác tính càng để lâu càng lại nguy hiểm!

Thấy đối phương bình tĩnh không nói lời nào, Trần Khác thở dài nói:

- Tamột nhân vật nhỏ không đáng kể. Lúc này nói những lời không an phận như vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 làm người Triệu gia các người không hài lòng…

Hắn nói xong tự mình cười giễu nói:

-sao ta cũng nhất thời nói ra cho sướng miệng, chỉ mong các ngươi nhân từ với ta cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 như văn Lĩnh Nam

-

Triệu Tông Tích vốn trời sinhmột gương mặt lúc nào cũng bình thản. Nhưng giờ phút này gương mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ấy lại biến thành âm u, hiển nhiên là đã bị hắn làm cho đau nhói. Một lúc lâu sau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mới thở dài ra thật mạnh nói:

- Ngươi rất xem thường người Triệu gia chúng ta…

Tuy nhiên việc này cũng không thể trách được, sau thời của Triệu Khuông Dận (người kiến lập triều Tống), hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đế ba đời triều Tốngso sánh thế nào thì cũng đều mất mặt, khiến tâm huyết dũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khí của dân tộc Hoa Hạ từ lúc khai quốc mất hết, làm sao thể khiến cho người khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 coi trọng?

- Chỉ hy vọng các ngươi chứng minh là ta sai…

Trần Khác mặt không chút thay đổi nói.

Triệu Tông Tích nghe vậy thì cứng miệng. Sau một hồi lâu lại lắc đầu chua xót nói:

- Ta cũng đành bất lực…

- Người bên ngoài phụ thân của ngươi à.

Trần Khác thản nhiên nói:

- Ta mặc thường dân, cũng biết Quận vương Bắc Hải đương kim Hoàng thượngkhông ít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giao tình.

Thiên hạ không ai không biết, Quận vương Bắc Hải Triệu Duẫn Bật bạn chơi cùng với đương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kim Hoàng đế khi còn Thái Tử, tình cảm hai người rất tốt, đã vượt qua tình cảm quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thần bình thường. Năm đó, Hoàng thượng không thể sinh thái tử ra trước, còn chọn một đứa con trai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của Triệu Duẫn Bật cùng đứa con của vị một Vương gia đem vào cung nuôi nấng.

Trần Khác nghĩ, nếu thể nhờ vị Quận vương Bắc Hải giúp đỡ truyền đạt đến bề trên, chắc hẳn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tốt hơn tên Văn Soái chó kia nhiều.

Triệu Tông Tích suy sụp nói:

- Cha ta cũng không thể nào nói. Về phương diện báo chuyện lên, ông ấy cũng không thế nào dây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dưa vào quá sâu, huống chi việc này

Hơn nữa vụ án này lại rất lớn.

- Coi như ta chưa từng nói.

Trần Khác khoanh tay dựa vào tường, trong lòng đầy tức giận.

-

Thấy hắn như vậy, Triệu Tông Tích cảm thấy trên mặt nóng rát, thở dài một hơi, khàn giọng nói:

- Trước hết để ta dẫn các ngươi đi ra ngoài.

- Cho tất cả mọi người rời khỏi đây một trăm bước. Sau đó ta muốn một chiếc xehai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngựa, chuẩn bị nước lương khô… Tốt nhất do đầu bếp của vương phủ làm.

Nếu Vương gia nói thì đương nhiên sẽ yêu cầu cao hơn một chút. Trần Khác suy nghĩ một chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lại nói:

- Cho một người đánh xe nữa, chúng ta sẽ không đánh xe.

……

Tất cả mọi người đều lui ra ngoài, chỉ còn vị Quận vương Bắc Hải bên trong. Xe ngựa cũng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tới dưới lầu, cũng chỉ một đánh xe.

Đương nhiên Trần Khác cũng thả ra hai thiếu nữ theo đúng ước định.

- Ca…

Nữ tử quận chúa khi được thả ra, cuối cùng cũng rơi nước mắt, kéo Triệu Tông Tích nói:

- Chúng ta đi cùng nhau đi.

- Ngu ngốc!

Triệu Tông Tích bỏ tay nàng ra, dùng giọng đáng tin cậy nói:

- Lập tức đi xuống.

Sau khi quận chúa đã đi xuống, Tống Đoan Bình không khỏi lắc đầu nói:

- người ca ca như ngươi vậy sao, đối với muội muội như hoa như ngọc hung dữ như vậy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

-

Triệu Tông Tích lạnh lùng liếc mắt nhìn một cái khiến Tống Đoan Binh nhịn không được rụt cổ lại. Muội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 muội đã thoát ra, y cũng không còn gì cố kỵ, gương mặt lạnh như tiền lại lộ ra.

Trần Khác cũng không để ý đến sắc mặt của hậu duệ hoàng tộc, quay mặt nói với Tống Đoan Bình: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Đi kiểm tra xe đi.

- Ừ.

Tống Đoan Bình dẫn đầu đi xuống kiểm tra một chút. Sau khi thấy không vấn đề, thì huýt sáo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một tiếng.

Trần Khác Ngũ Lang một trái một phải mang theo Triệu Tông Tích đi xuống lầu. Hai thanh đao bóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 loáng đặt trên cổ y. Hòa thượng Huyền Ngọc cắt một mảnh vải cột vào đầu, đi theo để cản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đằng sau lại.

Đợi tất cả mọi người đã lên xe, Trần Khác đóng cửa xe lại thì nghe một âm thanh uy nghiêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói:

- Xin dừng lại một chút!

Liền thấy một người trung niên giống với Triệu Tông Tích chừng tám phần, cùng với vài tên tùy tùng hộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vệ đi tới. Đây lẽ chắc vị Quận vương Bắc Hải.

- Vị tiểu hữu này.

Quận vương Bắc Hải nhìn Trần Khác, chắp tay lại nói:

- Đa tạ ngươi đã không làm tổn thương đến tiểu nữ.

Trần Khác cũng không lên tiêng, lạnh lùng nhìn ông ta, hiển nhiên vẫn còn tức giận.

- Ta đã nghe tiểu nữ nói về cảnh ngộ của các ngươi gặp phải.

Quận vương Bắc Hải thở dài nói:

- Cũng biết được câu trả lời của tiểu khuyển. Tuy nhiên, một số việc cũng không được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ràng lắm.

- Ồ…

Trần Khác cuối cùng cũng phản ứng.

- Lão phu cam đoan với các ngươi ba việc.

Bắc Hải quận vương đưa ba ngón tay lên nói:

- Một sẽ không tiết lộ việc này ra ngoài, sau này cũng không truy cứu, cũng không trả thù. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Thứ hai vụ án của phụ thân ngươi, ta tuy không thể công khai đề cập tới, nhưng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tự tin có phương thức riêng để báo cho quan gia. Ba là, cho cuối cùng không thể thay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đổi được mọi việc, ta cũng sẽ cố hết sức để các ngươi không bị liên lụy, không ảnh hưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đến tiền đồ của các ngươi.

Ba hứa hẹn này mỗi cái đều nặng tựa ngàn cân, Trần Khác đương nhiên biết nên trả lời như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nào:

- Vương gia lấy ân báo oán, tiểu nhân cũng cảm thấy xấu hổ trong lòng. Nếu như phụ thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể được cứu, nhất định sẽ đến nhà nhận tội.

Hắn dừng một chút nói:

- Ta cũng sẽ cam đoan với Vương gia, sẽ không làm tổn thương đến tiểu Vương gia.

- Tốt, chúng ta một lời đã định!

Quận vương Bắc Hải đưa tay lên, thị vệ xa xa chậm rãi mở cửa.

Trong đội tùy tùng vệ vương phủ, xe ngựa từ từ đi ra đường cái.

Trên đường cái, đầy những quan sai Đề hình ti (quảnsự vụ pháp), sương quân của Hành Châu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cùng với một đám cấm quân cao lớn đang lục soát từng nhà tìm gian tế.

- Không hay rồi, tự điển của ta!

Nhìn tình hình qua kẽ hở màn xe, Trần Khác lạnh trong lòng nói.

- Ha ha…

Ngũ Lang cười thô lỗ, tháo một bao đồ trên vai xuống. Tự điển của hắn đương nhiên vẫn yên lành, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được bọc giấu kín bên trong giấy dầu.

- Hắc…

Trần Khác lau mồ hôi, thở ra một hơi nói:

- Thứ này không thể nào để mất.

- Đúng vậy, tín vật đính ước của Tiểu Muội a.

Tống Đoan Bình cười quỷ dị nói.

- Bới hóng hớt đi.

Trong lòng Trần Khác nghĩ, trách không được tiểu Vương gia sắc mặt không tốt với y, tên này mở mồm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chuyên môn làm người ta phải bẽ mặt. Hắn thở dài một tiếng nói:

- Từ điển này thể làm người khác cảm thấy dễ chịu…

Một câu không đầu không đuôi, nhưng bọn Ngũ Lang đều biết rõ. Lúc bọn họ ra Xuyên, đều một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đám tiểu tử không tim không phổi, đơn giản khoái hoạt, hiện tại lại bị cuốn vào một trận đấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tranh tuyệt vọng. một người trẻ tuổi không quyền không thế, không nơi dựa vào, khôngbằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chứng. Tựa như một chiếc khô trôi trên suối, rất khó để không bị tuyệt vọng bất lực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bao trùm.

Điều duy nhất có thể làm bọn họ thả lỏng một chút nhớ lại những kỉ niệm tốt đẹp…

….

Im lặng chạy một đoạn tới cửa thành, lúc này bầu trời cùng vừa mới sáng, cửa thành cũng được mở. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Đề hình ti tăng quân số lên, tất cả các chiếc xe qua lại, đều phải xuống xe chịu sự kiểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tra.

Đám người Trần Khác đều chút hồi hộp, nhưng vệ đi đầu đưa ra mộtcờ màu vàng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Đám quan sai lập tức vội vàng rút lui mở cửa thành cho bọn họ ra không dám kiểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tra.

Xe ngựa cứ nghênh ngang đi, chỉ để lại một những âm thanh xì xào bàn tán.

Ra khỏi thành, cuối cùng mọi việc cũng đã trầm tĩnh lại. Trần Khác hướng tiểu Vương gia nói:

- Ngươi cho đám vệ dừng lại đi, đi thêm ba mươi dặm nữa ta sẽ để ngươi trở về. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Triệu Tông Tích luôn trầm tư trên đường đi bỗng nhiên nói:

- Các ngươi… Các ngươi định làm tiếp theo?

- Ngươi có ý kiến nào hay sao?

Trần Khác nhìn y.

Triệu Tông Tích trầm giọng nói:

- Ta nghĩ một người, ông ta có thể giúp các ngươi.

- Người nào?

- Lăng công.

Triệu Tông Tích nói từng chữ:

- Ngày hôm trước nghe nói ông ta hộ tống linh cửu của Thái phu nhân đến huyện Lăng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 từ đây đến đó khoảng sáu trăm dặm, mặckhông gần nhưng cũng không xa.

Đối với Trần Khác, y cũng nói nhiều hơn một chút.

- Ta đã từng nghĩ tới Âu Dương công, nhưng lão đang tang sự.

Trần Khác lắc đầu nói:

- Làm sao thể rước lấy chuyện phiền toái này?

Triệu Tông Tích lộ ra một nụ cười hiếm hoi nói:

- Đó do ngươi không biết Lăng công. Ông ta người chuyên môn tìm phiền toái, làm sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể sợ phiền toái được.

- Nói cứ như ngươi biết nhiều lắm.

Tông Đoan Bình bĩu môi nói:

- Ta biết được lão đã bị điều đi phòng thủ mười năm, mười năm trước ngươi bao nhiêu tuổi?

- Ngươi…

Triệu Tông Tích hậu duệ của hoàng tộc, bình thường làm gì có người nào dám nói chuyện với y © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 như vậy.

- Ngươi cũng đừng nóng giận, ý của lão Tống là, mười năm lòng người sẽ thay đổi, huống chi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bị điều đi mười năm phòng thủ.

Trần Khác thở dài một tiếng nói:

- Khê ngươi cực sùng bái, hình như giống với bốn vị gián quan kia(*)… không như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đám quan liêu ngấm ngầm làm việc xấu xa thì phải?

(*) Tứ gián: gồm Tĩnh, Âu Dương Tu, Vương Tố, Thái Tương.

- Này…

Triệu Tông Tich bị Trần Khác nói chặn lại, thở dài nói:

- Mọi người kinh thành đều nói, núi xanh dễ đổi, Âu Dương cũng khó dời. Cha ta còn gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lão “Lương tâm của Đại Tống”!

- Vậy ta sẽ tin ngươi thêm một lần nữa?

Thật ra Trần Khác cũng đã sớm nghĩ đến. thể mời được lão tiên sinh Âu Dương “Mọi người đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 say chỉ ta tỉnh” giúp đỡ hay không? Nhưng việc Dư Tĩnh Văn soái đã khiến hắn hết lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tin với các danh thần Đại Tống rồi. Hiện tại chỉ hi vọng vị Lục Nhất công này không từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một thanh đao mổ lợn bị năm tháng mài mòn thành trái chuối mềm…

Triệu Tông Tích tâm tình rầu nói:

- Ta xin ngươi đó.

Trần Khác Tống Đoan Bình ăn ý, nói như thật:

- Việc này quan hệ đến hình tượng của hoàng gia, thể xoay chuyển hay không phải xem lần này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rồi.

-

Tiểu Vương gia cũng hết biết nói gì.

Xe ngựa chạy hơn ba mươi dặm, Trần Khác mở cửa ra, Triệu Tông Tích cũng không đi xuống nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Nếu ta rời khỏi, ngươi không sợ thị vệ của nhà ta đuổi giết sao?

Trần Khác trừng to mắt:

- Khốn! Cha ngươi không biết xấu hổ như vậy sao?

- Cha ta đương nhiên không, nhưng khó nói sẽ không thị vệ tự tiện làm việc. Nói chung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không thể không lòng phòng bị.

Tiểu Vương gia nghiêm trang nói:

- Cho nên ta phải đi theo các ngươi thêm một hồi nữa…

Lúc này ngay cả tiểu hòa thượng Ngũ Lang cũng phải miệng. Trong lòng Trần Khác nghĩ, hay đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cái gọi hội chứng Stockholm (là thuật ngữ tả một trạng thái tâm lý, trong đó người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bị bắt cóc lâu ngày chuyển từ sợ hãi căm ghét sang thông cảm quý mến chính kẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bắt cóc mình) trong truyền thuyết? Chẳng lẽ tên này bị bắt cóc đến nỗi nảy sinh tình cảm?

Nếu biết sớm như vậy, lúc trước nên bắt tiểu quận chúa đi theo.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 91 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc