GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 90: Triệu Tông Tích

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thiếu nữ kia lúc đầu còn rất lo lắng, người này đốt sách để chiếu sáng hay không. Không ngờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bọn họ lại rất quy củ, chỉ mở của sổ ra để ánh trăng chiếu vào.

Cửa sổ trên lầu rất nhỏ, chỉ thể dùng để thông khí chứ không chui lọt người, bởi vậy chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một cầu thang thông giữa lầu hai và bên ngoài.

Trần Khác để cho Ngũ Lang canh gác cửa cầu thang, còn hắn thì khoang tay dựa vào bờ tường, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đàm phán với đối phương. Tống Đoan Bình thì ngồitrên hòm sách, hòa thượng Huyền Ngọc thì tùy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ý ngồi một chỗ.

Sau một lúc im lặng, Trần Khác đánh vỡ bầu không khí im lặng nói:

- Rất xin lỗi mọi người, đã khiến các ngươi gặp nguy hiểm rồi…

- Nếu chúng ta bên trong, ngươi đi cứu không?

Tống Đoan Bình hỏi hắn.

- Đương nhiên.

Trần Khác không chút nghĩ ngợi trả lời.

Tống Đoan Bình đưa tay ra nói:

- Vậy được, chúng ta không phải huynh đệ sao.

- Ừ!

Trần Khác thật mạnh, dùng sức vỗ vỗ vai của y, lại nói với hòa thượng Huyền Ngọc:

- Hòa thượng, đã làm việc tu hành của ngươi.

- A Di Đà Phật.

Huyền Ngọc chắp hai tay trước ngực nói:

- Tiểu tăng quả thật đã phạm giới rất nhiều.

Đột nhiên dừng một chút, y nói thật cẩn thận:

- Sau này quay về, không được nói cho phụ của ta biết…

- Hứ…

Không khí lúc trước vống rất đau buồn, một câu này đã khiến tình hình thay đổi hoàn toàn. Trần Khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cười mắng:

- Ngươi cuối cùng là tu hành cho mình hay tu hành cho phụ?

- Mấy ngày nay chút hoang mang.

Huyền Ngọc nói:

-thế đây do việc xuống núi du ngoạn.

- Ha ha ha, không sai, không sai.

Tống Đoan Bình cười rộ lên nói:

- Nếu lúc nào cũng trong phủ, làm sao thể trải nghiệm những việc kích thích như vậy?

- Lúc này có kích thích quả thật rất lớn.

Trần Khác cười khổ nói:

- Thật ra, ta chỉ muốn mở đầu cho người… Trăm ngàn lần cũng không thể tưởng tượng được sẽ gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tình cảnh như vậy.

- Lại nói, tên này cũng không phảimột hòa thượng thành thật.

Tống Đoan Bình chuyển đề tài, chỉ trích Huyền Ngọc nói:

- Mỗi lần ngươi thổi một giai điệu, không ngờ y đều thể biết được tên của giai điệu! Người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đọc sách đời Tống thường chuyên môn học âm luật, nhưng chưa nghe nói hòa thượng cũng phải học… Hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nữa cònnhững ca khúc tình yêu.

- Chẳng lẽ hòa thượng thì không đượcsở thích nhân sao?

Trần Khác trượng nghĩa thay Huyền Ngọc giải vây, nhưng dường như càng làm thì càng thêm đen.

Bọn họ một bên nói giỡn, thiếu nữ kia thị nữ của nàng nghe xong câu chuyện thì đã hoàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 toàn vỡ vụn… Hình thức lãng mạn như vậy, ý cảnh ưu mỹ như vậy, không ngờ lại tín © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hiệu liên lạc của phỉ tặc? Phỉ tặc lúc nào lại trở nên tao nhã như vậy?

Sự thật quá tàn nhẫn.

- Không thể nào!

Tiểu thị nữ trong bụng đầy lửa giận, cuối cùng không kiềm nổi bạo phát nói:

- Các ngươi chỉ phỉ tặc, không thể nào thổi được nhiều ca khúc như vậy!

- Làm sao không thể.

Trần Khác lấy từ trong ngực ra cây sáo liễu, tiện tay quăng cho tiểu thị nữ nói:

- Cho ngươi chơi.

Ai ngờ động tác quá tùy ý nên bị lệch đi một ít, trúng vào ngực thiếu nữ.

- Chỉ thử thân thủ một chút, thật có lỗi quá.

Trần Khác ngượng ngùng nói.

Thiếu nữ vội vàng ôm ngực lại, thị nữ của nàng nhất thời giận dữ nói:

- Lưu manh, hạ lưu, ngang ngược!

Lúc trước, bàn tay bẩn của hắn bịt miệng mũi mình lại, giờ lại ăn đậu (sàm sỡ) của quận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chúa. Thật sựkhông thể nào tha thứ mà. Chỉđiều, nàng cũng không biết mắng người, từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dùng để chửi cũng chỉ quay đi quay lại trong ba từ này!

Trần Khác lạnh lùng nói:

- Cửa sổ con đang mở, ngươi cứ việc kêu đi. Người bên ngoài còn tưởng rằng các người bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đó.

- sỉ…

Tiểu thị nữ rất tức giận, nhưng cũng không dám mở miệng ra nữa.

- Thật lỗi, đã làm liên lụy đến hai người.

Trần Khác quay mặt nói với thiếu nữ kia:

- Đừng sợ hãi, chỉ cần chúng ta an toàn rời khỏi đây thì sẽ không tổn thương đến một sợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tóc của các ngươi.

- Cảm ơn tráng sĩ!

Việc thiếu nữ lo lắng nhất dường như sẽ không xảy ra. Nàng cũng âm thầm thở nhẹ ra, thầm nghĩ: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Xem ra đã gặp được loại đạo tạc nho nhã…

Trong luc nói chuyện, Ngũ Lang vẫn trầm mặc bỗng nhiên lên tiếng nói:

- Ca,người tới.

….

Một tên hệt như giáo đầu hộ vệ mang theo đèn lồng, đi lên lầu dưới ánh nhìn chăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chú của mọi người, nói:

- Cuồng đồ to gan, mau thả tiểu thư nhà ta ra. Nếu tiểu thư bị tổn thương tới một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cọng tóc, thì ngươi chờ bị bầm thây ra trăm mảnh đi…

- Đi chết đi!

Chữ “đi” còn chưa kịp nói ra hoàn toàn đã bị Trần Khác đá một cước lăn xuống cầu thang.

Trong một lát, lại thay một người khác đến. Lần này thì thái độ đã tốt hơn rất nhiều:

- Các vị hảo hán, chủ nhân của chúng ta nói, chỉ cần thả tiểu thư chúng ta ra thì cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũngthể thương lượng.

- Chúng ta không cần cái gì hết, chỉ cần bình an rời khỏi Hành Dương.

Trần Khác trầm giọng nói.

- Việc này thì dễ thôi, chúng tôi sẽ chuẩn bị xe ngựa, tới bình minh sẽ hộ tống các người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ra khỏi thành.

- Cấm quân bên ngoài đồng ý sao?

Trần Khác lạnh lùng nói.

Thị vệ kia kiêu ngạo nói:

- Việc này không cần lo lắng, xe ngựa của chúng ta không ai dám ngăn cản.

- Khẩu khí rất lớn.

Trần Khác cười nói:

- Nhưng việc liên quan tới mạng sống, ngươi phải làm cho ta tin tưởng mới được.

- Việc này…

Thị vệ không biết trả lời ra sao, đành phải lui xuống bẩm báo.

….

- Phụ thân, hay để hài nhi đi lên đi.

Sau khi nghe bẩm báo xong, người thanh niên nói với trung niên mặc hoa phục:

- Bọn họ không thể giải quyết được vấn đề.

Người trung niên lắc đầu:

- Hay để vi phụ tự mình đi một chuyến.

- Hài nhi đi được mà, người trở về đi.

Người thanh niên kiên trì nói, y cũng không nói nhiều, nhưng lại khiến cho người khác cảm thấy chân thật, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đáng tin.

Người trung niên đối với con mình dường như cũng rất tin tưởng. Sau khi suy nghĩ một chút, vẫn gật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đầu:

- Được rồi, nhưng con phải cẩn thận.

- Vâng.

Người thanh niên nhận đèn lồng rồi lên lầu.

Lúc gặp Trần Khác thì hai người liền ngay ra nói:

- ngươi.

- Sao lại ngươi?!

Đây chẳng phải bằng hữu trên thuyền mỗi đêm đều tới trò chuyện cùng nhau sao?

Trần Khác chút xấu hổ, ho khan hai tiếng nói:

- Đúng vậy, là ta. Thậttrùng hợp.

- Bên trong chínhmuội muội của ta, ngươi thể để cho ta gặp nàng trước không?

Nam tử hạ giọng nói.

- Xem đi.

Trần Khác kêu Ngũ Lang tránh thân mình ra.

- Để đèn lồng lại.

Ngũ Lang buồn bực nói:

- Bên trong cất sách.

- ta không đúng.

Người thanh niên đưa đèn lồng cho Ngũ Lang. Trong lòng lại cảm thấy rất kỳ quái, chưa từng thấy© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thêm phỉ tặc nào lại quý trọng sách như vậy.

Sau khi đi lên, người thanh niên thấy muội muội không bịthì mới thở nhẹ ra một cái.

- Đã làm nhị ca phải lo lắng rồi.

Thiếu nữ hạ giọng nói.

- Sau này không được đến những nơi nguy hiểm như vậy nữa.

Người thanh niên cũng không hỏi han ân cần, chỉ thản nhiên giáo huấn nàng một câu, xong chuyển hướng sang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Trần Khác nói:

- Mong ngươi thả mui muội ra, ta sẽ thay thế cho nàng.

- Ca…

Thiếu nữ thở nhẹ ra một tiếng.

- Im miệng.

Người thanh niên khẽ quát một tiếng.

- Hai người không ngại cùng nhau lại chứ.

Trần Khác cười một tiếng nói:

- Người ca ca này của ngươi, là đường ca hay biểu ca, có giá trị bằng nàng hay không ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 còn chưa biếtlắm.

- Cũng đúng.

Người thanh niên gật đầu nhìn về phía Trần Khác nói:

- lẽ, ta cần phải tự giới thiệu một chút.

- Tất nhiên cần.

Trần Khác gật đầu.

- Ta họ Triệu, tênTông Tích, một chức quan lớn, tuy nhiên cũng không đáng khoe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khoang, bởi ta con trai cả quận vương Bắc Hải Đại Tống.

Người thanh niên thở đài nói:

- Hiện tại, ngươi đã biết mình đã gây ra họa rồi.

“Ta khinh…”, Trần Khác mở lớn miệng, lần này quả thật đã làm quá mức rồi. Không ngờ lại bắt cóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 con cháu hoàng tộc, tiểunương kia chẳng phải chính một quận chúa sao? Nhưng hắn rất nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngậm miệng lại, đã chân đất còn sợđi giày. Ngay cả Hoàng đế mình cũng dám kéo xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngựa, con cháu hoàng gia thì tính cái gì?

- Ta cũng phải tự mình giới thiệu một chút, nếu không thật thất lễ.

Trần Khác nhìn người thanh niên kia, chậm rãi nói:

- Ta họ Trần, tên Khác, đến nay cũng không chức quan trên người, bởi ta chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một người cha làm Tri huyện, còn bị giam lại chờ chém đầu.

- Ngươi con của Trần Hi Lượng?!

Triệu Tông Tích chút giật mình nói.

- Chẳng lẽ còn người khác giả mạo sao?

Trần Khác nhún vai nói.

- Ngươi sao lại chỗ này?

- Ta bị bắt, cũng có trách nhiệm của ngươi trong đó.

Trần Khác tấn công tâm của đối phương, khiến đối phương cảm thấy áy náy trong lòng.

- Trách nhiệm của ta?

- Nếu không phải ngươi khen tên Văn Soái kia lên tận trời, ta cũng sẽ không đi tìm lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tố cáo.

Trần Khác bĩu môi nói.

- Tố cáo chuyện gì?

Triệu Tông Tích nói.

- Việc đã đến lúc này, nói cho ngươi biết cũng không sao.

Trần Khác thở dài nói:

- Thật ra cha ta bị hãm hại. Ông ấy sở bị như vậy, do ông đã điều tra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nguyên nhân quân Lĩnh Nam bại trận.

- Cả nước đều suy nghĩ lại chuyện này.

Triệu Tông Tích nói:

- sao chỉ mình ông ta bị hãm hại?

- Bởi các ngươi nghĩ lại, chỉ dừng việc nghĩ, còn phụ thân ta lại hành động.

Trần Khác nhìn ra ánh trăng ngoài cửa sổ nói:

- Cuối cùngbị phụ thân ta điều tra ra được quân chính ba đường Hồ Nam Lưỡng Quảng (gồm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Quảng TâyQuảng Đông) án hủ bại, đương nhiên bị hãm hại.

-…

Triệu Tông Tích im lặng, nghe hắn nói tiếp:

- Chúng ta mất rất nhiều công sức mới có thể lấy được chứng cứ, ôm trong lòng hy vọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể tìmVăn Soái, kết quả Ngươi cũng thấy đó, ta bị lão giam lỏng, vụ án cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bị lão đè xuống.

- Ngươi cũng phải thông cảm cho Văn Soái.

Triệu Tông Tích thở dài nói:

- Lão phải suy nghĩ cho bình định đại cục, hiện tại không phải thời điểm để điều tra.

- Ta không biết cái gọi đại cục!

Trần Khác lạnh lùng ngắt lời nói:

- Ta chỉ biết là, tội không trừng trị, khắp nơi trong quốc gia này sẽ đều kẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ác. công không thưởng, quốc gia này sẽ không có người tốt.

-…

Triệu Tông Tích cũng không biết trả lời ra sao.

- Văn Soái muốn giành thắng lợichuyện bình thường. Nhưng từ trước đến giờ ta chưa từng nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói chủ soái nào thể dựa vào một đám tội phạm tham ô giành thắng lợi!

Trần Khác nói những lời đã nghẹn trong lòng ra, lớn tiếng nói:

- Lui một vạn bước lại nói. Nếu như may mắn thắng trận này, thì thể tưởng tượng ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được triều đình sẽ ân điển cho những tên quan phạm tội này lấy công chuộc tội. Không hề điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tra lại, để cho bọn chúng nhơn nhởn ngoài vòng pháp luật, thậm chítiếp tục làm ác! Cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dẹp loạn được một Chí Thư, thì còn có Trương Trí Thư, Trí Thư, đều được bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chúng tạo ra.

- Ta nghe nói, thế lực của Chí Thưthể phát triển lớn mạnh, bởi rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhiều người Hán của Lĩnh Nam gia nhập. Hiện tại trong quân của gã, người Hán đã chiếm hơn tám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phần, việc này cuối cùng sao. Đều không phải do đám quan tham ô kia bức ép © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sao? sao phải cho bọn chúng thể diện, bọn chúng xứng sao?

- Công lao công lao, phạm lỗiphạm lỗi. Lúc này lấy quang vinh thưởng công lao, lấy hình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phạt nghiêm khác trừng trị lỗi, hai việc không thể cùng làm. Các ngươi có pháp không làm theo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lấy lao chuộc tội, điều này mới làm mất lòng của người trong thiên hạ!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 90 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc