GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 88: Theo Gió Lẻn Vào Đêm

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Sau khi quan binh cấm quân đã quen, nhạc khí của Trần Khác cũng đã tiến hóa rồi.

Lấy một cành liễu mượt mà, ngắt đầu bỏ đuôi giữ lại một đoạn ngắn. Dùng lực chà xát nhẹ nhàng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cẩn thận đem cọng cây rút ra, giữ lại đầy đủ lớp vỏ bên ngoài. Lại vẫn giống như cũ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trên mặt làm ra nhiều lỗ tròn, thổi lên giống như sáo giọc.thế âm điệu vang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vang quanh quẩn trong sân nhỏ, nhẹ nhàng bao phủ cả phủ nha.

Thậm chí ngay cả quan viên làm việc trước viện, ngẫu nhiên cũng có thể được âm thanh nho nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của sáo. Nhưng tất cả đều cho rằngquý nhân Tây viện đang soạn nhạc, cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người bỏ sức truy tìm.

Chỉ một thiếu nữ trong Tây viện, luôn luôn tập trung lắng nghe. Đợi sau khi kết thúc một khúc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cầm một cây bút lông mảnh khảnh lên, viết lên Tiết Đào tiên (tên một loại giấy) chữ: ‘Liễu Ngoại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lâu.’

phía trên chữ này, lại sáu chữ khác biệt: ‘Hồng nạp áo, tiểu bái môn, thoát bố sam, nguyệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chiếu đình, yết kim môn, khánh đông viên…’

Đem bảy chữ gắn liền một chỗ, thiếu nữ xinh đẹp đứng lên cau mày tựa như trăng non của mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lại, thì thào nói:

- Ba ngày trước, vẫn Dương Châu chậm, Tây chậm, chậm, Thanh Thanh chậm, Thạch Châu chậm… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Hôm nay cuối cùng lại không chậm, đổi thành bảy tên điệu này.

Nói xong thì gật gật đầu khẳng định nói:

- Ta dám chắc, trong này mật không thể cho ai biết.

Phía sau nàng một thị nữ khuôn mặt dịu dàng, nghe vậy che miệng cười nói:

- Chủ nhân lúc lào cũng thích nghĩ ngợi lung tung.

- Ngươi không tin nhưng ta tin.

Thiếu nữ cũng không để ý tới cô ta, hai tay chống lên má, nhìn về đóa hoa ngoài cửa sổ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 âm thanh của nàng nhẹ nhàng khoan khoái, tự nhiên hào phóng, không kiều mỵ cũng không thô bạo, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phải giống như một nữ tử Giang Nam dịu dàng yếu ớt, khiến cho người nghecùng thư thái: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Ta nghĩ, không chừng sau lưng người này cất giấu một chuyện xưa đau buồn. Nữ tử bị cha mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhốt trong nhà, liền dùng sáo liễu báo tin cho lang quân của nàng…

Nói xong còn làm như thật chỉ vào trên Tiết Đào nói:

- Ba ngày trước, ‘chậm, chậm, chậm’ nói thờikhông thích hợp, không nên tùy tiện gặp mặt. Hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nay, dường như cuối cùng hội cũng đã đến. Ngươi xem Nguyệt chiếu đình, Khánh đông viên, Liễu Ngoại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lâu… Đây chẳng phải ‘người hẹn gặp sau hoàng hôn, lúc trăng đã lên đầu cành sao?

- Nếu giống như chủ nhân nói.

Thị nữ cười khanh khách nói:

- Vậy ‘Thoát bố sam’ (cởi áo) nghĩa sao?

Thiếu nữ mặt đỏ đến cổ, giơ tay ra dọa thị nữ kia:

- Ngươi dám đùa giỡn bổn quận chúa hả!

-tỳ không dám, nô tỳ không dám…

Hai người nhau cười một tràng.

Trần Khác bị giam lỏng bên trong Đông viện, hôm này cũng đã sôi nổi hơn. Bởi sáng sớm nay, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Dư Văn soái mang quân ra Thiều quan, chỉ để lại một ít cấm quân giữ phủ và trông chừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hắn.

Văn soái vừa đi, binh lính cấm quân trông coi hắn tự nhiên không kiêng kị, không thấy Trần Khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thổi sáo liễu thì cười mắng:

- Cả ngày đều không thời gian nghỉ ngơi, còn ngươi thì có thời gian thổi sao a?

Trần Khác dừng lại, bỏ tay xuống nói:

- Các người vui để giải trí không?

- Ngươi to lớn như vậy.

Đám đại binh cười ha hả nói:

- Hay ta đấu vật đi, đó mới thú vui của nam nhi.

- Được.

Trần Khác lần này cũng không cự tuyệt, híp mắt lại cười nói:

- Không biết ngươi chơi như thế nào, muốn bị thương hay không bị thương?

- Bị thương nghĩa sao?

- Việc này còn phải xem các người thể bỏ ra bao nhiêu.

Trần Khác cười tủm tỉm nói.

- Chuyện cười, đừng coi thường.

Đám đại binh ồn ào nói:

- Bao nhiêu tiền ngươi cứ ra giá, chúng ta nhiều huynh đệ như vậy, nhất định sẽ không để ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chịu thiệt.

- Trong lúc loạn lạc vào mấy ngày trước, ta bắt được một con chó vàng lớn, đang gửi lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chỗ chủ nhà.

Trần Khác nhảy xuống cây, khoa tay múa chân nói:

- Ta định giá mười quan, các ngươi thấy được không?

- Được!

Đám đại binh lập tức xem hắn cừu non, tranh nhau vào sân. Cuối cùng đành phải để Trần Khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chỉ định một người… Đương nhiên người vóc dáng nhỏ nhất.

- Ngươi chắc chắn chứ?

- Chắc chắn.

- Tiểu tử, mắt ngươi không tốt rồi.

Đám đại binh vui sướng khi thấy người khác gặp họa cười nói:

- Tiểu Quan Tác hạng nhất đô vật trong Bổng Nhật quân.

“…” Trần Khác nhún nhún vai, không nói gì. Hắn cởi đai lưng ra, ném áo bào bên ngoài ra, cởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trần nửa người trên, chỉ còn lại quần đùi, sau đó lại siết chặt đai quần một lần nữa, đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vào trận đấu.

Lúc trước, hắn mặc áo nho rộng thùng thình nhìn không ra. Lúc này hắn vừa cởi ra, đám đại binh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 liền trừng lớn mắt. Hèn gì tiểu tử này điên cuồng như vậy, hóa ra hắn cũng vốn để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cuồng… Nhìn từ phía sau, vai hắn đặc biệt rộng, dây lưng buộc lại nhìn eo vẻ nhỏ, dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quần đùi lộ ra cặp chân dài, thể rắn chắc.

Đây cái gọi ‘Cánh tay hổ, thắt lưng ong, chân bọ ngựa’, tiêu chuẩn tuyển binh của Thượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tứ quân trong cấm quân Đại Tống.

Nghe nói ba quy tắc nàydo Thái Tổ tự mình định ra. Người như vậy thân thể, tố chất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đều tốt nhất. Sở trường đầu tiên đi, một ngày thể đi một trăm sáu mươi dặm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trở lên. Hai giỏi về nhảy, tường cao hai trượng khi nhảy lên hai tay bám vào, xoay người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thì thể nhảy qua. Sở trường thứ ba đánh nhau, nếu dưới tình huống công bằng, người chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhất định kẻ khác.

Tiểu Quan Tác kia thấy vậy cũng không dám sơ suất. Người để trần, bên dưới cũng mặc quần đùi để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lộ ra chân, đội khăn quấn đầu màu đen, đi giày. Những người còn lại cũng rời khỏi sân đấu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Nếu nói đá cầu quốc cầu của Tống triều, thì đô vật thuật truyền thống Trung Quốc thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tống triều. Đương nhiên có một quy củ đàng hoàng, cho trong quân cũngtrọng tài chuyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 môn, vẽ một vòng tròn, cũng nói rõ quy định như: ‘Không được đánh lén, không được đánh vào chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 yếu hại,dừng phải dừng.’ Xong rồi mới từ từ buông hai người ra, kêu lên: ‘ tấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 công!’ rồi để cho hai người bọn họ tha hồtấn công.

Nói thì chậm nhưng lại rất nhanh, hai người liền lao vào cùng một chỗ. Tiểu Quan Tác dựa vào tốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 độ mau lẹ, di chuyển xung quanh Trần Khác tựa như hồ điệp xuyên hoa. Trần Khác cũng nhanh chóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thủ thế, cẩn thận đối phó, trong nháy mắt liền thọc, nhảy, đoạt, dò xét, bắt, húc, thức đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hợp lại. Tiểu Quan Tác cuối cùng cũng bị Trần Khác chụp cánh tay kéo vào trong lòng ngực.

Không ngờ chỉ là tính kế, thuận thế vọt tới vào dưới sườn trái của hắn. Hai tay ôm lấy đùi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trái của hắn, dùng vai húc vào bụng hắn, lại dùng thêm lực mạnh muốn nâng hắn lên.

Ai ngờ chân Trần Khác giống như dính dưới mặt đất, còn trở tay ôm Tiểu Quan Tác lên. Đợi đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khi hắn quẳng đi, lại bị Tiểu Quan Tác ôm chặt lấy thân người, hai người cùng lúc ngã xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mặt đất. Trong giây phút ngã xuống đất, Tiểu Quan Tác bỗng nhiên cảm thấy sức lực của Trần Khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 biến mất. cũng không nghĩ ngợi chút nào, đè chặt Trần Khác bên dưới người, ghìm thật chặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cổ Trần Khác lại.

- Ngừng!

Trọng tại ngừng.

Tuy rất nhanh đã phân ra thắng bại, nhưng Trần Khác vẫn làm Tiểu Quan Tác kinh sợ đổ mồ hôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lạnh đầy người. đúng lên đưa tay kéo Trần Khác lên nói:

- Sao đột nhiên ngươi lại mất hết sức lực.

- Do nhất thời dùng quá nhiều sức.

Trần Khác cười khổ nói.

Tiểu Quan Tác gật đầu nói:

- Ngươi nên tiếp tục rèn luyện nữa, thân thể này của người thật sự rất tốt.

Đợi đến khi trời tối, Tiểu Quan Tácđám bằng hữu đều không tập trung canh gác, đi ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chơi nhạc.

Sau khi Văn soái tới Hành Dương, đem bại binh Lưỡng Quảng đuổi ra ngoài thành đóng quân, giải trừ lệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cấm đi lại ban đêm. Tửu lầu với kỹ viện cũng được khai trương lần nữa. Thừa dịp lại không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trong thành, đương nhiên binh lính cấm quân phải vui chơi cho thỏa thích.

Cho một người đi trước dành chỗ, Tiểu Quan Tác kéo thêm vài người, cùng mình đi lấy con chó vàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 về. Cũng không phải sợ chuyện gì, chỉ muốn trên đường đingười nói chuyện đỡ buồn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Dựa vào địa chỉ Trần Khác đưa, mấy người đã tìm được căn hộ kia. Sau khi cửa nửa ngày, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mới ngươi đến mở cửa. Bọn họ ngạc nhiên khi thấy một người đàn ông đen thui, đầu cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tớicửa.

“Ách…”Tiểu Quan Tác chỉ cao chưa tới vai người ta, nên nói chuyện chút thoái chí:

- Vị đại ca này, không biết phải Trần Tam Lang đây phải không?

Bị một người đàn ông hơn ba mươi tuổi kêu mình là đại ca, trong lòng Ngũ Lang cũng không tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lắm. Y trừng đôi mắt trâu của mình lên, quan sát bốn người mặc quân bào màu đỏ này.

Trong cấm quân, Bổng Nhật, Thiên Vũ, Hổ Dực bình thường đều mặc vải bồi màu đỏ làm quân phục.

- Các ngươi muốn cái gì?

Ngũ Lang giọng ồm ồm hỏi.

- Chúng ta đến lấy đồ thay hắn, hắn có cho chúng ta chìa khóa này.

Tiểu Quan Tác thoáng nhấc tay lên một cái, trong tay đã một cái chìa khóa bằng đồng.

- Vào đi.

Ngũ Lang nghiêng người tránh đường.

Bốn tên binh lính nối đuôi nhau đi vào. Ngũ Lang đóng cửa chính lại, chỉ vào Tây Sương phòng nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- gian phòng kia.

Tiểu Quan Tác liền dùng chìa khóa mở cửa đi vào, ba người còn lại thì đứng bên ngoài. Sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khi đi vào một lúc lâu sau vẫn không thấy động tĩnh gì, kêu cũng không thấy trả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lời, bèn để cho một người khác vào xem.

Ai ngờ người nọ cũng không thấyđộng tĩnh gì. Hai người còn lại nhất thời trở nên căng thẳng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đưa tay sờ vào binh khí bên hông. Đầu hai người lại bị Ngũ Lang dùng một tay chụp lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đập vào nhau, khiến cả hai ngất xỉu đi.

Lúc này, Huyền Ngọc từ trong Tây Sương phòng đi ra, hai tay tạo thành chữ thập, vẻ mặt áy náy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói:

- A Di Đà Phật, tội lỗi tội lỗi…

-rảnh rỗi thì niệm phật đi.

Tống Đoan Bình từ bên ngoài đi vào, trầm giọng nói:

- Ta nghe bọn chúng nói còn bạn tửu lâu đặt bàn, thời gian còn lại của chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không nhiều.

Hai người gật gật đầu, kéo hai tên lính khác vào. Trói tất cả lại, bịt miệng lại, rồi lột áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bào của bọn họ ra mặc vào. Cho lấy số lớn nhất đưa cho Ngũ Lang, cậu ta vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lấy vải bố rộng thùng thình mặc vào, thành chiếc áo sát thân.

Bên ngoài trời đã tối đen, ba người đi trên đường cũng không thấy rõ khuôn mặt. Đây đúng thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gian đục nước béo có tốt nhất.

Văn soái đi ra ngoài, trạm gác của phủ nha môn tiếp theo cũng sẽ đổi từ cấm quân thành sương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quân. Thấy ba người bọn họ mặc quân phục của cấm quân đi vào, bọn lính canh hỏi cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dám hỏi lập tức để bọn họ đi vào.

Ba người cứ nghênh ngang đi qua hai chốt canh gác trên đường, đên trước hành lang thông với Đông viên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thì dừng lại. Phía trước do cấm quân canh gác, nếu gặp mặt nhất định sẽ bị phát hiện. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Ba người lui về từ giữa đường hành lang, chuyển tới một chỗ góc tường không người. Nhìn tường viện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rất trơn cao hơn một trượng. Ngũ Lang buồn bực thở dài, chống tay vào chân đường đứng vững lại. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Huyền Ngọc nhẹ nhàng nhảy lên đứng trên đầu vai y. Sau khi đã đứng vững thì nhìn Tống Đoan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Bình gật gật đầu. Tống Đoan Bình lùi về sau hai bước, thở ra một hơi rồi lao tới thả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người nhảy lên mặt tường. Đến khi nhảy đến chỗ cao nhất, Huyền Ngọc lại nâng y thêm một lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nữa lên tới đầu tường.

Tống Đoan Bình cũng kéo Huyền Ngọc lên đầu tường. Chỉ Ngũ Lang đáng thương là phải dưới, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cách nào lên được.

“Chờ chỗ này tiếp ứng” Tống Đoan Bình khoa chân múa tay thủ thế ra hiệu, an bài sứ mệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quang vinh này cho Ngũ Lang. Tối nay là mười lăm, trăng tròn rất sáng, vừa đúng thể dựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vào ánh trăng nhìn toàn bộ sân vườn. Quả nhiên đã tìm ra được Liễu ngoại lầu.

Trong viện rất yên tĩnh, cấm quân canh gác ở đây chủ yếu tập trung ở tòa tiểu lầu sườn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đông, đó cũng nơi của Tĩnh. Còn ‘Liễu ngoại lâu’ này chỉ hai binh lính canh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gác đang ngồi tảng đá trước cửa hóng gió nói chuyện.

Cũng không tốn bao nhiêu công sức, hai người đã đánh ngất xỉu hai tên lính nhiệm vụ canh gác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đó. Lục soát từ trên người bọn chúng được một cái chìa khóa. Mở cửa phòng, thả Trần Khác đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đợi lâu ra.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 88 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc