GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 87: Đại Cục

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Rầm!” Tĩnh tức giận đến nỗi mặt tím lại, lão luôn cho rằng nền cai trị của quan lại địa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phương của Đại Tống triều rất thanh minh, công trạng do Đài Gián giám sát chặt chẽ. Trăm triệu lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũng không thể nghĩ tới, tại Lĩnh Nam nơi trời cao Hoàng đế xa này, quân đội hủ bại như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thế này. thể thấy, những quan văn giám sát bọn chúng cũng đều không ai sạch sẽ!

- Thật sự không thể nào tưởng tượng được, dưới trời đất sáng sủa này lại một việc nhơ nhớp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đến như vậy!

Lão tức sùi bọt mép, cầm cốn sổ tay kia đập thật mạnh tay mấy cái nói:

- Trách không được hai trăm ngàn đại quân lại bị mấy ngàn quân loạn giết đến chết khiếp, hóa ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nguyên nhân thật sự đây! Thật sự làm người nghe kinh sợ, rợn cả tóc gáy!

Trần Khác thấy lão tức giận như vậy, trong lòng cũng buông lỏng hơn phân nửa, thầm nhủ đợt này phụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thân được cứu rồi.

- Ngươi trong tay chứng cứ không?

Tĩnh nhìn về phía hắn, trầm giọng nói:

- Nếu có, lão phu lập tức giải cứu phụ thân ngươi ra!

- Chứng cứ đều bị cha của vãn bối mang đi cất dấu rồi.

Trần Khác hạ giống nói:

- Về phần dấunơi đâu cũng chỉ một mình ông ấy biết.

- Như vậy nhé…

Tĩnh vân sơi râu suy nghĩ một chút, trầm giọng nói:

- Lão phu sẽ viết một tấu chương, thêm với trạng từ này của ngươi, khẩn cấp chạy tám trăm dặm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 báo về kinh thành, xin Hoàng Thượng phái sứ giả tới, hoặc trao quyền cho lão phu điều tra vụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 án này.

Lão đột nhiên ngừng một chút, giải thích nói:

- Mặc dù lão phu quyền quyết định tùy theo thời cơ, nhưng án này chiến sự dù sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũng không phảimột chuyện.

- Vâng.

Trần Khác tuy rằng không quá chấp nhận, nhưng cũng không biện pháp nào khác, ai bảo người ta là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đại lão.

- Trước tiên mang vị tiểu ca này đi ăn cơm đã.

Tĩnh phân phó cho Ngu Hầu tùy thân của lãoThiếp ti nói:

- Lão phu phải đi viết tấu chương.

- Văn Soái.

Lời còn chưa dứt thì Chỉ huy sứ thân vệ của lão đã hiện ra trước cửa, ôm quyền bẩm báo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói:

- Binh lính đã dùng xong cơm canh, bất cứ lúc nào cũng thể khỏi hành.

- Ừ.

Tĩnh suy nghĩ một chút rồi nói:

- Vậy lên thuyền rồi nói tiếp.

Nói xong nhìn Trần Khác cười:

- Tiểu hữu, ngươi cùng lão phu đi chung nhé. Thứ nhất có thể an toàn. Thứ hai án này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khả năng cần ngươi phối hợp bất cứ lúc nào.

“…” Trần Khác đi tới đi lui một chút, ý định lúc đầu của hắn đương nhiên xong mọi việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sẽ rời đi. sao đối với một người thế lực nhỏ yếu nói, ngoài sáng không bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trong tối. Nếu chẳng may bị người nào bán đứng, trở lại Hành Dương thì chẳng phải là chui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đầu lưới sao?

Thực lực hai bên khác nhau, tựa như voi kiến. Voi không nhất định sẽ suy xét cảm thụ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 con kiến. Tĩnh chỉ hỏi một câu mang tính tượng trưng, cũng không đợi hắn phản đối đã rời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đi.

- Đi thôi, tiểu tử.

Vài tên cấm quân vỗ bả vai Trần Khác, không hảo ý cười nói:

- Vóc dáng lớn như vậy, đến lúc trên thuyền thì luyện tập một chút không?

Trần Khác cũng không phản ứng lại sự khiêu khích của cấm quân. Hắn biết mình không được lựa chọn, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể mặc người sắp đặt…Tĩnh ngồi trên kiệu lớn tám người khiêng, phía trước có phiên tán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dẫn đường. Quan uy đã bày ra đã đủ, nhưng tốc độ lại chậm chạp. Nếu lúc trước, với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tính tình của lão sẽ rất sốt ruột. Nhưng hôm nay, lão cũng không hối thúc, dứt khoát buông rèm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kiệu nhắm mắt lại dưỡng sức… Một lòng một dạ nghĩ đến vụ án cực lớn này.

Chỉđiều suy nghĩ của lão đã chuyển từ đầy căm phẫn lúc đầu thành suy nghĩ thực tế hơn… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Với sự từng trải của lão làm sao không biết, vụ án này nếu điều tra ra thì phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177ít nhất mấy chục đầu người rơi xuống. Về phần không giữ được ô sa thì chỉ sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phải hàng trăm… Nói nghiêm trọng hơn, toàn bộ hệ thống quân chính Lĩnh Nam đều sẽ bị nhổ tận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gốc!

Còn về phía hai lộ Quảng Nam Lưỡng Lộc An Phủ Sứ đã có thể thành lệnh tay không. Đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lúc đó thì dựa vào ai chỉnh quân? Dựa vào ai an dân? Dựa vào ai bình định?

Dư Tĩnh không khỏi hít sâu một hơi khí lạnh, làm kẻ bại trong cuộc tranh giành của đảng Khánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Lịch. Lão đã bị trục xuất ra khỏi trung tâm quyền lực gần mười năm. Lão cũng không thể giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 như Âu Dương Vĩnh Thúc gửi gắm tình cảm vào sông núi, cũng càng khôngcách nào giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Phạm Văn Chính, du hành bốn phương, cứu giúp thiên hạ. Tài năng của lãophải bên cạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quân vương mới thể hiện ra. Rời khỏi thành Biện Lương, Hoàng đế cũng không hề để ý tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tấu chương của lão, cũng không ai chú ý đến lời nói của lão. Cuộc đời của lão giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đã chết rồi, nghĩ lại vẫn cảm thấy kinh hãi.

Hiện tại, chịu khổ mấy năm, cuối cùng cũng cơ hội đứng giữa trung tâm sân khấu một lần nữa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lão đã sớm tự thề với chính mình… Tuyệt đối không thể nào lại thất bại lần nữa, nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phải giống như Minh Tướng công, Văn Tướng công. Sáng chói rực rỡ bình định quân phản loạn, một lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hành động đã phong hầu bái tướng.

Lão đột nhiên nghĩ tới lúc trước khi đi, Bạch Hổ lễ đường của Xu Mật Viện, Hàn Tướng công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đã nói với mình một vài điều quái…

Sau khi đưa lão tất cả con dấu và ấn tín, nhận công văn. Xu Mật Sứ Hàn Kỳ của Đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tống đứng dậy ngồi vào ghế bên cạnh lão, đầy hàm súc thâm trầm nói:

-công, trận chiến này liên quan đến vận mệnh quốc gia, ngài tuyết đối không được suất… Ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũng không ngại nói thật với ngài, Liêu quốc Tây Hạ đã có ý định bãi binh giảng hòa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sẽ chờ xem trận chiến Lĩnh Nam của chúng ta. Chúng ta phải bình loạn này thật nhanh, thì mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chuyện sẽ dễ dàng. Nếu một khi chiến dịch này rơi vào vũng bùn, hoặc lỡ lại thất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bại. Ngày hai nước đó quay ngược đầu giáo lại với chúng ta cũng không xa.

- Còn cần Tướng công chỉ giáo nhiều.

Tĩnh vốn chưa đi đánh giặc qua, thấy bồn chồn trong lòng. Dưới sự dọa của Hàn Kỳ lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 này lại càng thêm thiếu tự tin. Nghĩ đến việc Hàn Kỳnho tướng đi ra từ chiến trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tây bắc, lập tức khiên tốn hỏi.

- Thâm niên và kinh nghiệm của Dư công đểu trên Hàn mỗ, chỉ giáo thì không dám nhận.

Hàn Kỳ lắc đầu cười cười nói:

- điều một việc còn cần công cần phải kiềm chế.

-Ừ…

Tĩnh gật gật đầu, nghe Hàn Kỳ chậm rãi nói:

- Chính tính tình ghét ác như ghét thù của công, nhất định phải sửa. Hiện tại, công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũng không phải một trong bốn người can gián, mà là Nguyên soái của Đại Tống Quảng Nam Lưỡng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Lộ. Nếu đã soái, thì phải suy nghĩ mọi việc theo đại cuc… Đại cục chính việc phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhanh chóng bình định loạn đảng, mọi việc khác so với nó đều tiểu tiết.

Dừng lại một chút, Hàn Kỳ thở dài nói:

- Dùng đầu ngón chân để nghĩ, cũng biết vấn đề của Lĩnh Nam. Hơn nữa, con mẹ khẳng định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 còn không ít…

cùng đám đại binh đã cùng một chỗ với nhau lâu. Hàn Kỳ thường thường hay chửi một vài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 câu thô tục, khiến cả nhóm văn thần sửng sốt. Nhưng cũng bởi vậy, không ai dám cứng đối cứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cùng Hàn tướng công đã thô lại còn ngang.

Tuy nhiên lúc này, Tĩnh cũng không chú ý đến điều này, liền nghe Hàn Kỳ nói tiếp:

- Hàn mỗ lo lắng nhất sau khicông đi, quên mất mình Thống soái, coi mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gián quan.

- Tướng công cũng đã quá coi thường hạ quan.

Tĩnh mày rậm nhất thời dựng thẳng lên, trừng hai mắt nói:

- Hạ quan hướng ngài lập quân lệnh trạng, sẽ không quan tâm đến việc khác. Chỉ cần không ảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hưởng đến việc đánh giặc, đặt hết mọi việc qua một bên, đợi đến sau khi thắng lợi mới tính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tiếp.

- Tốt!

Hàn Kỳ lớn tiếng vỗ tay khen:

- Như vậy Hàn mỗ cũng yên tâm…

Lúc đó, chỉ cảm thấy Hàn Kỳ lo lắng tính tình của mình. Nhưng hiện tai, Tĩnh lại phát hiện, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dường như mỗi câu của y đều ám chỉ.

Nghĩ vậy, lão chợt rùng mình. Hàn Tướng công nhân vật số một của hệ thống Xu Mật nhiều năm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 làm sao thể không phát giác hệ thống quân đội của Lĩnh Nam không bình thường? không© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cách nào chỉ thể mặc kệ nó, hay chínhô của bọn họ? Bất kể trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hợp nào thì đều ràng đã ám chỉ mình, ngoài trừ việc bình loạn, không cần xen vào việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của người khác…

Mãi cho đến khi quan thuyền đã rời bến, Tĩnh ngồi trong khoang chủ vẫn còn đang ngây ngốc. Sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đó, Thiếp ti hầu lão lau mặt, lão mới tỉnh lại một ít.

- Văn soái, còn muốn viết tấu chương sao?

Thiếp ti nhẹ giọng hỏi:

- Nếu cần thì tiểu nhân sẽ đi lấy nghiên mực.

“…”Tĩnh thanh âm trở nên khô khốc khó nghe. Ánh mắt lão lạnh lùng như băng nhìn chằm chằm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Thiếp ti nói:

- Bản quan đã kêu ngươi làm sao?

- Văn soái dịch quán đã phân phó cho tiểu nhân.

Thiếp ti hoảng sợ nói.

- Lúc trước khác bây giờ khác…

Dữ Tĩnh thở một hơi dài, nhắm mắt lại nói:

- Trông chừng cẩn thận hậu sinh kia, đừng để bất cứ kẻ nào tiếp cận cậu ta. Cũng đừng cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người khác biết sự tồn tại của cậu ta, bất cứ kẻ nào cũng không thể, đã biết chưa?

Nửa câu đầulão nói với Thiếp ti, nửa câu sau lão nói với Ngu Hầu tùy thân.

- Vâng!

Ngu Hầu trầm giọng đáp lại một tiếng lệnh của Dư Văn soái. Trần Khác ở bên ngoài khoang, hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hai cấm quân đang canh gác. Hiển nhiên muốn đem tên phiền toái như hắn chặn lại bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngoài. Nhưng chính hắn cũng không ra được. Ăn uống đều ở trong không gian này, cũng khôngcái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cửa sổ nào. Bên trong khoang cũng chỉ một cửa để giải quyết.

Cũng may tình trạng này cũng chỉ hai ngày, bằng không thì sẽ thể khiến hắn phát điên lên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Ban đầu, Ngu Hầu nói bảo vệ hắn an toàn hắn còn chút tin tưởng. Nhưng khi tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Hành Dương, hắn bị ép thay giáp trụ của cấm quân, đi chung với đội ngũ xuống quan thuyền. Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Khác thấy Tĩnh quan viên Hồ Nam, Lưỡng Quảng nói chuyện với nhau vui vẻ. Trong lòng liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cảm thấy không ổn…

Tuy rằngthể giải trước mặt người khác, lão cùng đối phương chơi trò mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trái. Nhưng trong lòng Trần Khác dâng lên một sự bất an mãnh liệt. Hắn đột nhiên cảm thấy gương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mặt chính khí, nghiêm nghị kia của Tĩnh chút mơ hồ.

Có thật sự tấu chương đã được đưa đi ra ngoài như Ngu Hầu nói không? Trần Khác không thể xác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 định.

Hành Dương lại chỗ của phủ nha Hành Châu. Nơi này, bọn quan viên Hồ Nam đã sớm thu dọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phủ nha. Chuẩn bị làm hành dinh của An Phủ Sứ đại nhân.

Trần Khác bị cấm quân kehpgiữa, nhưng hắn vẫn nhìn qua kẻ hở thấy được một cái đầu trọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sáng loáng… Thấy Huyền Ngọc hòa thượng đang trong đám người, không đội nón tregiơ tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vuốt cái đầu trọc của mình.

“Ánh mắt tên này thật tốt” Trần Khác không ngờ được y có thể nhận ra mình.

Vào phủ nha, Trần Khác cũng không thoát khỏi tình hình bị giam lỏng như lúc trước. Hắn bị giam giữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một mình, từ sáng tới tối, một ngày ba bữa, nước nóng rửa mặt đánh răng đều có người đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đến. Mỗi ngày trả lại một đống bồn cầu, cuộc sống không chút vấn đề gì, chỉ điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vẫn không được sự tự do.

Với tính tình của Trần Khác thể kiên trì chịu đựng được đến bây giờ, đã là một kỳ tích. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Nếu không phải Trần Hi Lượng, hắn đã tìm cơ hội chạy trốn từ sớm.

Nhưng nhẫn nại đến mấy cũng hạn. Nếu đến lúc này, hắn còn không phát hiện Tĩnh lừa gạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mình, đem mình bán đi thì hắn cũng uổng phí xưng mình đã đối nhân xử thế hai đời!

Hắn đã quyết định sẽ rời khỏi nơi quỷ quái này!

Trong viện trồng một gốc cây liễu thấp bé. Hắn bèn cả ngày thổi các tiểu khúc bằng liễu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Đều những khúc đám cấm quân chưa từng nghe qua, lại có cảm giác rất êm tai. Bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vậy cũng không ai cấm hắn thổi..

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 87 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc