GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 78: Rời Tứ Xuyên

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Mấy người huynh đệ của Trần Khác, Đại Lang Nhị Lang muốn thi cử, tất nhiên phải lại đất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Thục. Lục Lang mới mười hai tuổi, thân thể còn chưa phát triển hết, làm sao dám cho đi xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhà? Trần Khác nhắn nhủ Tứ Lang Ngũ Lang chú ý chăm sóc đệ đệ.huyện Thanh Thần, có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đám nhà giàu Lý, Phan, Đồ, Tiền, ai dắm bắt nạt Lục Lang? Trần Khác chỉ lo lắng y đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ức hiếp người khác thôi.

Nhưng khi hắn nói muốn đi, Lục Lang tiểu tử kia khóc nháo đòi đi theo cùng. Trần Khác đương nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177trấn áp không lưu tình chút nào. Ngày xuất phát, hắn liền khóa Lục Langtrong phòng, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đó đưa chìa khóa cho Tứ Lang, bảo Ngũ Lang canh cửa, chờ thuyền đi rồi mới thả nó.

Trên bến tàu, nghe nói Trần Khác phải ra Xuyên, cáccon đều đến đưa tiễn. người gửi hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lộ phí, người gửi hắn thức ăn, còn quần áo, đủ loại vật phẩm thiết yếu chất thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 núi nhỏ. Trần Khác cười khổ nói:

- Đi ra bên ngoài, câu‘Tiền không lộ ra ngoài”. Mọi người gửi ta nhiều như vậy, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sợ ta bị kẻ xấu dòm ngó sao?

con đều lắc đầu nói:

- Kẻ xấu thấy Tam Lang, cũng phải đi đường vòng.

- Hắc…

Trần Khác dở khóc dở cười nói:

- Đây mọi người khen ta hay chửi ta đây?

Vui đùa một lúc, Trần Khác lên thuyền. con biết ý không không đuổi theo, để hắn cùng anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 em gia nói lời tạm biệt.

- Tam Lang thật sự nhân duyên tốt, riêng giày nón đã mấy chục cái.

Hơi ấm gia đình luôn nơi dưỡng dục nâng niu con người ta nhất. Bát Nương bản thân đã phục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hồi được bảy tám phần, che miệng cười nói:

- Chuyện này khiến tỷ tỷ không dám mang lễ vật ra tặng đệ.

- Như thế sao được. Trong lòng ta Bát Nương tỷ quan trọng như mẹ của ta vậy.

Trần Khác ha hả cười nói. Cái gọi “Trưởng tẩu như mẹ”( Trường tẩu: vợ anh trai), tên này không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lúc nào không ám chỉ nàng.

- Chỉ biết nói bừa.

Bát Nương hỏi đỏ mặt, đưa một túi đồ nặng cho hắn nói:

- Trong túi này đều quần áo dựa theo dáng người của đệ may, cũng không biết vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hay không?

Nói xong che miệng cười nói:

- Đúng rồi, bên trong còn túi hương do Tiểu Muội tự tay làm.

- A!

Trần Khác cảm thấy hứng thú, đưa tay vào trong túi quần áo mò. Lại bị Tiểu Muội ngăn lại, nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đỏ mặt nói:

- Không được xem!

Dừng lại một chút, âm thanh lại nhỏ lại như muỗi kêu:

- Không cho người khác nhìn thấy…

- Không xem thì không xem…

Trần Khác thu tay lại, cười nói:

- Phải chia xa một năm, còn không cười một cái cho Tam ca?

- Đi chết đi!

Từ lúc gặp nhau, Tiểu Muội đều bĩu miệng môi. Bốn năm qua, hai người đều kề cận sớm tối. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tiểu Muội từ một đơn thuần, nay cũng dần dần trưởng thành. Trong lòng nàng, Trần Khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 địa vị không thua kém cha huynh. Nghĩ đến phải từ biệt một năm, nàng làm sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể cười được?

Chỉ thấy nàng dùng bàn tay nhỏ trắng nõn giữ lấy túi quần áo, chỉnh trang gọn gàng rồi nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Đi ra ngoài, không nên làm bừa giống như nhà. đôi khi nên nhịn một chút, nhường một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chút, đừng lúc nào cũng ương ngạnh.

- Ừm, ta biết rồi.

Trần Khác gật đầu cười nói:

- Cường long không áp chế đầu đâu!

- Đi ra bên ngoài, ngàn vạn đừng lộ ra tiền tài. Trên người nên mang theo mấy vụn bạc, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lại đều giữ kín đi, đừng cho người khác nhìn thấy.

- Ừ, tiền tài sẽ không lộ ra.

- Không được đi đường nhỏ, không được đi thuyền nhỏ, không đinhững nơi ít người. Nếu lọt vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tay bọn cướp bóc, thì bảo toàn tính mệnh là quan trọng nhất, tiền cứ đưa bọn chúng được. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Ừ, tiền tài vật ngoài thân.

- Phải chú ý ăn uống. thể ăn nóng, không ăn lạnh, ba bữa cơm phải ăn đúng giờ, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 uống nước lã. Nếu chẳng may đổ bệnh, nhất định phải nghỉ ngơi, khỏi bệnh rồi mới lại lên đường. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tuyện đối không được cậy mạnh.

- Ừ…

- Đi ra bên ngoài, không được uống nhiều rượu, uống nhiều hỏng việc, còn không tốt cho sức khỏe nữa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Ừ…

- Đi ra bên ngoài, không nên bị những gái xưng “Bán mình chôn cha”, “Cơ khổ không nơi nương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tựa” lừa bịp, phần lớn họ đó đều lừa tiền, còn để cho bọn cường đạo sờ…

- Hắc…

Trần Khác kiên trì nghe nàng dặn dò, cuối cùng vẫn chút không kiên nhẫn.

- Tiểu Muội, đừng lo lắng Tam ca như vậy.

Thức đứng bên cạnh cũng ồn ào cười nói:

- Tốt nhất đi cùng hắn, trên đường cũng thể chiếu cố lẫn nhau.

- Về sau đừng hy vọng muội truyền tin cho Vương Phất.

Tiểu Muội liếc Nhị ca một cái,Thức liền biến sắc, lại thay đổi giọng điệu:

- A, Tam ca a, những lời muội muội nói, cần ghi nhớ trong lòng. Ta biết huynh có khả năng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nghe qua nhớ nên không cần viết ra. Mỗi ngày, sáng sớm cùng trước khi đi ngủ phải ôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lại một lần, ngàn vạn lần đừng quên…

Lời nói còn chưa dứt, đã bị Trần Khác Tiểu Muội đạp khỏi thuyền.

- Được rồi, ta đi đây!

Trần Khác người trực tính, không thích sự nheo. Hắn tiện tay đem một cây trâm cắm vào tóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của Tiểu Muội, cười nói:

- Hai người trở về đi. Trở về cố gắng ăn nhiều, cho vài bộ phận trên người mau chóng lớn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Chỗ nào vậy?

Tiểu Muội sửng sốt, chợt lại tỉnh ngộ, hai tay che trước ngực, vừa xấu hổ vừa tức giận nói:

- Tam ca là kẻ xấu, không để ý tới huynh nữa!

Nói xong liền lôi kéo tỷ tỷ rời thuyền. Đi một nửa lại quay đầu lại, làm mặt quỷ nói:

- Huynh ngày nào cũng phải nghĩ đến ta đấy!

- Quên sao được. Đi thôi!

Trần Khác cười đấmTriệt một quyền nói:

- Sau này còn gặp lại.

- Ừ, sau này còn gặp lại.

Khuôn mặt vốn trước giờ nghiêm nghị của Triệt, đột nhiên giãn ra cười nói:

- Tiểu Muội phu!

Đây trả thù hôm trước y bị gọi “Cậu em vợ”.

- Xem ta đánh đây!

Trần Khác làm bộ muốn đánh, Tô Triệt vội vàng rời thuyền.

Người chèo thuyền cúi người thu dây thừng lại, rút về ván đi. Trần KhácTống Đoan Bình đứng trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mép thuyền, hướng mọi người trên bờ vẫy tay chào từ biệt.

Những người trên bờ cũng đều vẫy tay. Tiểu Muội không còn bộ dáng mạnh mẽ như trước, dựa vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trên người tỷ tỷ.

Bát Nương cảm thấy bả vai mình vừa ấm lại vừa ướt, nhìn sang thấy Tiểu Muội đã khóc sướt mướt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trong lòng than nhẹ một tiếng… Nhưng khi nàng ngẩng đầu, thoáng nhìn thấy trâm gài tóc trên đầu Tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Muội, nàng quả thật không tin vào mắt mình.

Đây một cái trâm cài nạm ngọc. Phần nền hình chiếc tết lại bằng vàng, giữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một bông hoa ngọc, xung quanh bông hoa những chiếc lá, giữa bông hoa khảm một viên châu tròn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trịa. cuối trâm cài cùng hai bên còn khắc một con ong mật. Trâm cài trang sức hoa lệ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tinh xảo vô cùng, vừa quý báu lại không mất sự đáng yêu, rất thích hợp cho thiếu nữ đeo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 còn hiếm thấy nữa.

Nàng còn nhớ rõ. Vị mẹ chồng Tống thị kia, từng khoe với mình một cây trâm vàng giống như vậy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Nghe nói của hồi môn của nhà mẹ đẻ, giá trị phải hơn trăm ngàn tiền…

Tuy rằng Bát Nương đối với tiền tài không quá mặn mà, nhưng ít ra cũng thể thấy trong lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tam Lang, Tiểu Muội vẫn giữ được vị trí trọng yếu.

Chỉ điều vừa nghĩ tới, người này đem một vật trân quý như vậy tùy ý gắn lên tóc muội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 muội, một lời nói cũng không có, Bát Nương chỉ biết dở khóc dở cười, đây dạng người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vậy?

….

Thuyền đã đi được thật xa, không còn thấy được bến tàu mọi người nữa.

Lúc này, Trần Khác cùng Tống Đoan Bình mới thu hồi ánh mắt, nhìn về phía đuôi thuyền. Cuối cùng dừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đuôi thuyền, một vị hòa thượng đầu đội nón tre lớn, mắt thanh mày ngồi khoanh chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tụng kinh niệm Phật. Trước người hòa thượng có một đôi guốc gỗ, một bát cơm sứ cùng một cây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thiền trượng. Đúng một vị “vân thủy tăng”. (chỉ tăng nhân đi khắp nơi bái học pháp, hành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tung bất định như mây nước)

Nhưng nhìn vị hòa thượng vân thủy ưa nhìn này, Trần Khác Tống Đoan Bình lại cảm thấy buồn rầu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Bởi vị tăng nhân trẻ tuổi pháp danh Huyền Ngọc này, chính là Vương Phương - con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trai duy nhất của sơn trưởng thư viện Trung Nham, thuở nhỏ xuất gianúi Nga Mi. Từ hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 qua gặp nhau, y tổng cộng chỉ nói ba câu:

- A Di Đà Phật, bần tăng Huyền Ngọc, gặp qua Trần thí chủ.

- A Di Đà Phật, bần tăng một bộ áo, một cái bát thấy đủ.

- A Di Đà Phật, đa tạ Trần thí chủ…

Từ sau khi lên thuyền, y không quan tâm người khác náo nhiệt, liền ngồi xuống gần đuôi thuyền tụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kinh. Một thế Phật tổtrong lòng, mọi sự đều không bận tâm…Vị hòa thượng trẻ tuổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 này điển hình của người đã bị tôn giáo tẩy não thành công.

- Sao ta cảm thấy, sơn trưởng lo lắng đứa con, nên mới bảo chúng ta làm bảo tiêu?

Tống Đoan Bình nhỏ giọng nói.

- Sơn trưởng không phải người nông cạn.

Trần Khác vỗ vỗ vai của y, nhỏ giọng nói:

- Ông ấy cònthâm ý khác.

- thâm ý gì?

- Sơn trưởng nay đã già, chỉ còn một đứa con trai này, lại một hòa thượng…

Trần Khác khóe miệng lộ ra vẻ cười quái dị:

- Có ba tội bất hiếu, không con nối dõi tội nặng nhất đó!

- À…

Tống Đoan Bình trừng to mắt, vừa muốn nói chuyện, lại cảm thấy dưới chân rung lên. Y cúi đầu nhìn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thì ra là mình đạp lên cửa khoang thuyền.

Y nhảy dựng lên, cửa khoang thuyền liền bị một người mở ra. Một người thanh niên đen nhẻm trần truồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 từ bên trong nhảy ra, mồ hôi đổ đầy người kêu lên:

- Suýt nữa ta chết ngạt…

Vừa nhìn người nọ, Trần Khác kêu lên:

- Đệ, sao đệ lại ở đây?

- Ca a…

Không phải Ngũ Lang là ai? Y cúi đầu, mặt mang vẻ đau khổ, cẩn thận nói:

- Các huynh vừa đi khỏi cửa, ta liền lén lút đi theo…

Hóa ra y thừa dịp mọi người nói chuyện ở bến tàu, liền bơi sông đi lên thuyền, trốnđáy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khoang thuyền này. Vốn y định qua ngày hôm nay mới đầu ra, ai ngờ mới một canh giờ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 suýt nữa chết ngạt, liền khẩn trương nhảy ra ngoài.

- Đệ sớm đã đọc đủ sách, chính muốn cùng ca ca đi ra ngoài học hỏi.

Người thanh niên đen nhẻm đan hai tay cầu xin nói:

- Ca ca vạn lần đừng đưa đệ trở về.

- Đúnglàm bừa…

Trần Khác lấy ra chiếc khăn, lau mồ hôi trên mặt y, tức giận nói:

- Đi ra rồi thì ra luôn đi.

- Đa tạ ca ca…

Ngũ Lang liền nở nụ cười, cộc lốc nói:

- đệ đi theo, ca ca, không cần làm việc vặt.

- Ai…

Trần Khác thở dài nói:

- Sao không nói thêm một kẻ ăn cơm chùa đi.

- Đệ ăn ít được…

Ngũ Lang đáng thương nói.

Bất kể như thế nào, một nhóm bốn người kỳ quái đã bắt đầu hành trình rời Tứ Xuyên. Bọn họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đi thuyền được nửa tháng, qua hai nghìn dặm thủy lộ mới đến Trường Giang Tam Hiệp… Từ lúc này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trở đi, mới coi nhưđi ra khỏi đất Thục.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 78 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc