GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 77: Nắm Thóp

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Cuối cùng, Chu Đại Lệnh phán định Trình Chi Tài phạm vào tội vu cáo hãm hại, đánh bốn mươi côn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đi đầy hai năm. Mặt khác, thầy kiện kia cũng bị phán vào tội xúi giục vu cáo, hình phạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tăng gấp đôi. Nhưngthời Tống, kẻ tiền vẫn thể dùng tiền chuộc tội. Đây nguyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhânTrình gia không sợ hãi. Sau khi nộp xong một số tiền phạt lớn, Trình Chi Tài được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đưa vào Nhĩ phòng, ngay tại chỗ viết thư bỏ vợ.

gia bên này, cũng cho người đi tới lấy, Trần Khác liền chủ động nhận việc.

Tiến vào phòng ở, hắn liền đóng cửa lại, kéo ghế dựa, ngồi trước mặt vị cùng học ngày xưa cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lạnh.

Trình Chi Tài bỏ bút xuống, vẻ mặt xanh mét nói:

- Ngươi muốn làm gi?

- Hiện tại chắc ngươi đang cảm thấy may mắn chứ?

Trần Khác nói với vẻ nghiền ngẫm.

- Ta cảm thấy may mắn cái gì?

Trình Chi Tài nhíu mày nói.

- Bát Nương lương thiện nên mới lấy ơn báo oán, khiến ngươi giữ được thể diện…

Trần Khác lạnh lùng cười nói:

- Nhưng ta đây, chưa bao giờkiểu người lấy ơn báo oán!

- Ta không ngươi đang nói cái gì?

Trình Chi Tài một lần nữa động bút, không để ý tới hắn. Lại bị Trần Khác lại gần nhéo cổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 áo. Y cứng rắn đứng lên nói:

- Ngươi buông ra, không ta muốn kêu lên!

- Kêu đi, ngươi so với thỏ còn nhát gan hơn nhiều!

Trần Khác căn bản không bị y uy hiếp, gắt gao nắm chặt cái cổ trắng mịn, thanh âm lạnh lùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói:

- Kỳ thật ta không ác cảm với kẻ đồng tính, nhưng riêng ngươi, thực sự khiến ta căm ghét! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Ngươi nói trên đời này làm sao lại một kẻ ích kỷ như ngươi đâu? Ta nhất định phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khiến tiếng xấu của ngươi lan xa, mới không phụ chính mình!

- Ta không hiểu ngươi đang nói cái gì…

Trình Chi Tài sắc bén nói:

- Ta không có thích con trai…

Tuy nói vậy, thanh âm của y lại đè thấp xuống. Hiển nhiênsợ người khác nghe thấy được.

- Ngươi nghĩ rằng mấy ngày nay ta không ăn không ngồi rỗi sao?

Trần Khác lạnh lùng cười:

- Người tình kia của ngươi huyện Thanh Thần, đã bị ta tìm thấy. Ta vốn định xách y đến, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cùng với ngươi ôn chuyện. Tuy nhiên, hiện tại cũng không muộn. Cũng không biết mẹ ngươi biết vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 “Hiền tế” này không?

- Ngươi…

Trình Chi Tài giận tái mặt nói:

- Rốt cuộc ngươi muốn như thế nào?

Y không phải người ngu. Biết đối phương nếu muốn đưa mình ra ánh sáng, thì sẽ không cần phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhiều lời.

- Thông minh.

Trần Khác buông y ra, lấy khăn tay lau lau rồi nói:

- Ta biết nhà ngươi nhớ mãi không quên đối với rượu Hoàng Kiều. Cậu họ kia của ngươi đang làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 công tác trên dưới, ý đồ độc chiếm nó.

- Việc kinh doanh ta chưa bao giờ hỏi đến.

Trình Chi Tài vuốt lại vạt áo, y đối với việc Trần Khác lau tay rất không vui.

- Tốt thôi, ta sẽ đem bạn trai của ngươi mời tới.

Trần Khác gật gật đầu, xoay người liền đi.

- Từ từ…

Bị người nắm thóp, Trình Chi Tài chỉthể đi vào khuôn khổ nói:

- Ngươi muốn ta làm gì?

- Lúc này mới đúng…

Trần Khác quay đầu, sắc mặt không thay đổi nói:

- Ta muốn độc quyền bán mười năm. Chỉ cần ngươi làm được, ta sẽ khiến người kia vĩnh viễn rời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khỏi đất Thục…

- Ta sẽ cố hết sức…

- Còn thời gian hai năm, ngươi nhất định phải làm được.

Trần Khác rạng rỡ cười:

- Bằng không trò hay để xem.

Kỳ thật, đối với một kẻ cặn như Trình Chi Tài, Trần Khác không cần cho y mặt mũi. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhược điểm sỡ dĩ nhược điểm, bởi không ai biết. Uy hiếp chỗ dấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không lộ. Nếu bị tuyên dương ra ngoài, sẽ khiến đối phương điên cuồng trả thù.

Một quái vật lớn như Trình gia, hiện tại mình không thể đối phó được. Nếu khiến cho danh tiếng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bọn họ bị vấy đục, tất nhiên sẽ bị bọn họ tìm mọi cách trả thù. Đến lúc đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gia cũng tốt, Trần gia cũng tốt, xưởng rượu Hoàng Kiều cũng thế, tất cả đều gặp họa. Mình cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phải nhìn xa hơn, nếu không sẽ gặp phải phiền toái lớn.

Vẫn nắm bắt nhược điểm này, khiến Trình gia ném chuột sợ vỡ đồ.

Từ xưa đến nay, loại quan tòa này là không người thắng. gia cố nhiên trở thành bên thắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kiện. Bát Nương cũng được khôi phục tự do, nhưng cả nhà đều bị tổn thất về mặt tinh thần, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lại không biết bao lâu mới thể lấy lại.

Xảy ra việc này, đối với gia lợi gì chứ. Đó liều kích thích mạnh vào tâm tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tiến tới của Tô Tuân. Giúp ông ta thật sâu cảm nhận được câu “Nghèo không bằng giàu, thấp kém © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không bằng cao quý, không cầm quyền thì không tiếng nói, ăn rau thì không bằng ăn thịt”. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Nếu không muốn bị quyền quý khinh rẻ, thì nhà mình phải thành nhà quyền quý. Nếu không muốn bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người ức hiếp, thì chính mình phải năng lực ức hiếp người khác. Bị tưởng này thôi thúc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tuân một mặt đốc thúc đẩy hai con trai chăm chỉ học tập, một mặt khác chạy khắp nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quăng danh trạng. Hy vọng thể một ngày dương danh. Càng sớm gia nhập đoàn đội thân đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phu.

Đương nhiên đâynói sau. Ảnh hưởng trực tiếp của quan tòa lần này chính gia chuẩn bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 từ Thanh Thần trở về Mi Sơn. Tuy nói rằng Tuân phải phụ trách việc cúng bái tổ tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hằng năm của gia, ở Thanh Thần không có thuận tiện. Nhưng ai cũng biết, đây là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gia đang tránh hiềm nghi.

Nhị Lang hiển nhiênkhông muốn. Nhưng anh ta cũng biết, dưới tình hình như bây giờ, tốt nhất vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 là tránh đi một thời gian. Đợiluận lắng xuống, đồng thời khiến Bát Nương xua đi bóng ma, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể một lần nữa tiếp nhận tình cảm mới. Cuối cùng là thi cử cũng sắp đến, mình cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phải chuyên tâm vào bài vở.

Về phần Trần Khác, trải qua hai đời đối nhân xử thế, nên hắn đối với việc phân ly tụ hợp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 coi rất nhạt. Trước khi trở về Mi Sơn, hắn liền đi thư viện Trung Nham, từ biệt thầy đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Vương Phương.

Đối với những việc Trần Khác làm dưới chân núi, Vương Phương chỉ đánh giá hai chữ:”Càn quấy”. Liền đem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đề tài di dời tới trên người Phạm Trọng Yên. Thanh âm ông ta chút trầm thấp:

- Ta đã tìm mấy công báo gần đây xem kỹ càng. Tháng giêng năm nay, Phạm Công dời Toánh Châu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khi tới Từ Châu thì đổ bệnh nặng không dậy nổi. Quan gia phái ngự y tới hỏi, không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tình hình bây giờ như thế nào?

- Chả biết trùng hợp hay không…

Vương Phương lại nhắc tới Âu Dương Tu:

- Đầu tháng này, Âu Dương thái phu nhân chết quan tại Nam Kinh, Âu Dương Vĩnh Thúc phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đeo khăn trắng về tang mẹ. Triều đình muốn ông ta tạm thời hoãn tang lại làm việc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhưng ông ta kiên quyết từ chối. Chắc giờ hiện tại cho ông ta chưa tới Toánh Châu, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hẳn đang trên đường đến.

- Nói như vậy, mục đích của đệ tử lần này, đi tới Toánh Châu?

Trần Khác nhẹ giọng hỏi.

- Đúng vậy!

Vương Phương gật đầu nói:

- Ta sẽ viết một bản tế văn, con giúp ta đi viếng Thái phu nhân.

- Vâng!

Trần Khác cung kính nói.

- Đi đi. Đọc vạn quyển sách không bằng đi ngàn dặm đường, nhất đối với người Thục chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói.

Ánh mắt Vương Phương trở nên thâm thúy:

- Thế nhân thường nói rằng “Ít bất nhập Xuyên”, không phải lời nói ngoa. Xuyên trungnói đất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Thục) mặctốt, nhưng lại ngăn cách với Trung Nguyên. Con phải đi ra ngoài, mới chân chính biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Đại Tống dạng gì.

- Vâng!

Trần Khác lại gật gật đầu.

- Con định đi một mình sao?

- Tống Đoan Bình cũng muốn đi cùng đệ tử.

Trần Khác đáp:

- Hẳncậu ấy đã hướng Viên chấp sự xin nghỉ dài hạn.

Sau khi vào học Suất Tính Đường, điều thư viện thể dạy cũng rất ít. Học sinh chủ yếu lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 việc tự học chính. Thư viện cũng cổ du học, nhằm tăng kinh nghiệm, tránh cho việc chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 biết lý thuyết suông…Là học sinh nhưng kỳ thực thời gian chủ yếu dùng vào giao du quen biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chủ yếu, chỉ không nói rõ ra thôi.

- Tốt lắm.

Vương Phươngsợi râu nói:

- Hai người các ngươi kết bạn đi cũng thuận tiện chiếu cố lẫn nhau.

Ông ta dừng một chút, lại cười nói:

- Ta vốn đang lo lắng ngươi đi một mình, chắc cần thuê thêm bảo tiêu…

- A…

Trần Khác cười nói:

- Không dối gạt thầy, đệ tử cũng ý này…Hai chúng con sao cũng lần đầu ra khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tứ Xuyên. Mang theo một bảo tiêu kinh nghiệm giang hồ phong phú, dù sao cũng an tâm hơn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Ha hả…

Vương Phương cười chút xấu hổ, vuốt vuôt lông mày nói:

- Người nọ là đệ tử của Nga Mi. Võ công cao cường, nhưng kinh nghiệm giang hồ cũng không hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 các ngươi mấy.

- Chậc…

Trần Khác kỳ quái nhìn lão tiên sinh chằm chằm nói:

- Người nọ không phảithân thích của thầy sao?

- So với thân thích còn thân hơn.

Vương Phương lặng lẽ cười:

- con của ta…

- Sớm nghe thấy thầy một trai một gái. Nhưng chưa từng thấy qua lệnh công tử. Hóa ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 núi Nga Mi.

- Phải.

Vương Phương gật đầu nói:

- thuở nhỏ nhiều bệnh, suýt nữa không sống được, nên không thể không đi núi Nga Mi xuất gia. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Đi theo thầy Bạch Vân Thiện tu hành, hiện giờ đã mười lăm tuổi. Theo lệ phải vân du © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thiên hạ.

Nói xong lại cười khổ một tiếng:

- Ta thật sự lo lắng cho nó, nên muốn đi theo các ngươi…

- phụ, phụ thật sự là…

Trần Khác cười khổ:

- Được rồi, đệ tử mang theo cậu ấy được.

Thuận lợi xin được nghỉ, Trần Khác trở về học nốt khóa buổi chiều, liền sắp xếp sách vở vào trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hòm sách. Tống Đoan Bình cũng thế.

Biết hai người bọn họ muốn đi du học. Bạn cùng trường cũng nóng lòng muốn thử. Trong nhà bọn họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chắc sẽ không đồng ý bọn họ ra khỏi Tứ Xuyên. Cho nên chỉ thể nói lời hâm mộ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Nhắn nhủ hai người thường xuyên viết thư gửi về, ghi lại những việc trải qua bên ngoài cho mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người cùng xem.

Hai người tự nhiên đáp ứng. Thu dọn xong hòm sách, liền cùng huynh đệThức đi xuống núi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Trên đường núi, suối nước chảy róc rách, bóng cây tươi mát. Huynh đệ Thức lại cùng uể oải. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Bọn họ vốn cũng định rời Tứ Xuyên, ai ngờ lão cha bị kích thích, kiên quyết không đồng ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bọn họ “Đi ra ngoài chơi bời, bỏ hoang bài vở…”. Bởi năm đó cũng do Tuân nhiệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tình đi khắp nơi du ngoạn khiến chậm trễ việc học. tránh lại giẫm lên vết xe đổ, cha © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của bọn họ Lão Tuyền, đương nhiên sẽ không đồng ý.

Sau sự việc kia, hai huynh đệgia đã trưởng thành không ít. Thức sẽ không giống như năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đó trốn nhà. Tôn Tuân lại càng không. Chovậy, nhìn thấy đồng trang lứa chuẩn bị rời đi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hai huynh đệ vẫn cảm thấy mất mát.

Trần Khác Tống Đoan Bình một đường an ủi. Xuống tới núi, tâm tình của hai ngươi mới đỡ hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chút. Đang đi trên con đê, Triệt liếc Trần Khác một cái, hai người liền dừng lại phía sau. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- chuyện gì?

Trần Khác hỏi.

- Có một chuyện…

Triệt nhìn phía chân trời, chậm rãi nói:

- Vị Lôi tri châu kia, tới cửa cầu hôn muội muội.

-…

Trần Khác trầm mặc một chút, trong chốc lát nhìn y nói:

- Lời này ý của Tô bá hay ý của ngươi?

- Cả hai. Người cũng thể nhìn ra, tiểu muộn thích ngươi. Ý của cha ta là, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhà ngươi không chủ động cầu hôn, ông ấy cũng tuyệt đối không đề tới.

Triệt than nhẹ một tiếng nói:

- Qua việc của tỷ tỷ ta, cha ta đã không còn coi trọng mặt mũi như trước kia…Nếu trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kia, ông ấy sẽ không nói bóng nói gió như vậy.

- Ta đã biết.

Trần Khác gật gật đầu, thở dài nói:

- Lần này ta rời Tứ Xuyên, còn một mục đích khác,thăm hỏi cha ta. Đến lúc đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ta bảo ông ấy mờimối đến cửa cầu hôn.

- Này.

Thái độ này của hắn khiếnTriệt cảm thấy bất mãn nói:

- Cùng em gái của ta kết thân, khiến ngươi không hài lòng sao?

- Làm ơn.

Trần Khác quàng cổ y cười khổ nói:

- Tiểu muội của ngươi mới có mười lăm tuổi. Ngực chưa ra ngực, mông chưa ra mông. Hơn nữa nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thật, ta vẫn coi ấy tiểu muội muội. Ngươi cho rằng cưới một tiểu muội muội, sẽ rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vui sao?

- Ngươi cảm thấy ủy khuất thì thôi đi.

Triệt dùng sức muốn thoát khỏi tay hắn.

Lại bị Trần Khác tăng thêm sức nói:

- Sao thể bỏ được chứ. Chuyện tình cảmthể chậm rãi vun bồi. Nhưng nhìn người khác cưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tiểu muội, ta chịu không nổi.

- Ngươi

Triệt cười khổ nói:

- Vẫn tính tình thối tha kia, không ăn cũng muốn chiếm trước!

- Đúng, ta là người như vậy.

Trần Khác cười ha hả nói:

- Nhưng những lời này, ngươi đừng nói với tiểu muội, bằng không ta lại chịu khổ.

Triệt đột nhiên vùng khỏi Trần Khác, khoát tay, cười to nói:

- Ngươi thấy ta thân với tiểu muội hơn hay là với ngươi hơn?

- Đừng chạy a!

Trần Khác lên quái dị, nhanh chóng đuổi theo.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 77 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc