GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 375: 4: Gây náo loạn (4)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

 

Nếungười chuyển lời… thì cũng không cần lo lắng rồi, chỉ cần chờ y truyền lời nốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể an tâm lên giường ngủ.

 

Ngày hôm sau, Trần Khác lại tiếp tục đến sứ quán tiếp khách, Tiếp Bạn Sứ cũng được, Quán Bạn Sứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng thế, kỳ thật chính cùng ăn cùng chơi cùng nói chuyện phiếm, thật sự một việc dễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chịu nhất.

 

Hôm nay Tiêu Phong không muốn chơi cờ, nói:

 

- Cả ngày ngồi trong sứ quán rất buồn chán, không bằng ra ngoài đi dạo thôi.

 

- Muốn đi sao?

 

Cùng chơi nghĩa vụ, đương nhiên Trần Khác không phản đối.

 

- Sớm nghe nói Biện Kinh tám cảnh vang danh thiên hạ.

 

Tiêu Phong hỏi:

 

- Không biết tám cảnh nào?

 

- Phồn đài xuân sắc, Thiết tháp hành vân, Kim trì dạ vũ, Châu kiều minh nguyệt, Lương viên tuyết tế, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Biện thủy thu thanh, Tùy đê yên liễu, Tướng quốc sương chung (Đài xuân, tháp sắt chạm mây, hồ vàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mưa đêm, trăng sáng trên cầu, vườn tuyết, cảnh nước sông Biện, khói đê, chùa Tướng quốc).

 

Trần Khác đáp, thuộc như lòng bàn tay:

 

- Bây giờ lúc Phồn đài xuân sắc, Tùy đê khói liễu. Vương gia muốn đi, để bản quan thu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xếp.

 

- Hay đến Tướng Quốc Tự đi.

 

Tiêu Phong cũng rấtchủ ý:

 

- Người Khiết Đan chúng ta đều tin Phật, cũng nghe qua đại danh Tướng Quốc Tự, ta muốn đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bái một chút.

 

- Ha ha.

 

Trần Khác lại lắc đầu cười nói:

 

- Chỉ sợ ngài sẽ thất vọng, vì hòa thượng Tướng Quốc Tự cũng đã đổi nghề kinh thương rồi, bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giờ nghiệp chủ lớn nhất Đại Tống, Vương gia còn muốn đi dâng hương sao?

 

- A..

 

Tiêu Phong lúng túng nói:

 

- Vậy Khai Phong còn tòa chùa miếu nào linh nghiệm không?

 

- Khai Bảo Tự.

 

Trần Khác cười nói:

 

- Hơn nữa, Linh Cảm tháp của Khai Bảo Tự còn là nơi cao nhất thành Biện Kinh.

 

- Chính tòa Thiết tháp đứng trong viện cũng thể nhìn thấy sao?

 

Trần Khác gật đầu nói:

 

- Chính nó.

 

- Tốt lắm, vậy đến đó.

 

Tiêu Phong nói:

 

- Trần đại nhân chờ một lát, tại hạ đi thay quần áo.

 

- Ta cũng thế.

 

Trần Khác cười nói. Lúc này cao quan phú cổ đều chuẩn bị sẵn vài bộ quần áo trên xe ngựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 để mặc trong trường hợp khác, tuy Trần Khác không phải không chú ý, nhưng ít ra vẫn chuẩn bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một thân y phục hàng ngày.

 

Hắn nhanh chóng thay xong quần áo, đợi Tiêu Phong đi ra, ai ngờ đợi trái đợi phải đều không thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bóng dáng. Cũng may Trần Khác lúc này đã rèn được tính kiên nhẫn, cũng không thúc giục, ngồi đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhắm mắt dưỡng thần. Qua khoảng gần nửa canh giờ mới nghe tiếng bước chân vang lên. Trần Khác trợn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắt nhìn, chỉ thấy Tiêu Phong mặc một thân trường bào người Hán hoa quý, đầu vấn khăn buông thõng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được các thị vệ thị nữ đưa ra.

 

- Để Họcđợi lâu rồi.

 

Tiêu Phong xin lỗi.

 

- Không sao không sao.

 

Trần Khác cười nói:

 

- Vương gia xuất hành, không thể không cẩn thận.

 

- Ha ha…

 

Tiêu Phong cười cười, cũng không giải thích. Ngay sau đó có quan sai dẫn đường, năm cỗ xe ngựa đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào chùa Khai Bảo.

 

Chùa Khai Bảo dựng tại góc đông bắc bên trong thành Biện Kinh, được xây trong những năm Khai Bảo của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đại Tống. Thật ra đây chùa của Hoàng gia, tuy cũng cho phép khách hành hương bình thường đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bái Phật, nhưng chung quy so với chùa bình thường cũng cao quý hơn một chút. Trong chùaLinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Cảm tháp cao nhất thành Biện Kinh, tháp cao mười bảy trượng (~ 41.65m chừng bằng tòa nhà 10-15 © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tầng bây giờ), cả tòa tháp được ốp bằng gạch màu xanh lưu ly, xa xa nhìn như một cây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thiết trụ chống trời sừng sững giữa kinh thành Đại Tống, bởi vậy mới tên Khai Phong thiết tháp. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Tòa tháp này mỗi tháng mở ra hai lần cho thị dân, dọc theo tháp thang đu, cũng có bậc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thang xoắn ốc lên thẳng đỉnh tháp. Nghe nói lên đến tầng năm có thể nhìn thấy phố cảnh Biện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Kinh, tầng bảy thể nhìn thấy đê hộ thành, tầng chín thể nhìn thấy Hoàng hà, leo lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến tầng mười hai sẽ lên thẳng tới trời. Cảm thấy mây trời vờn quanh thân, gió mát dịu dịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mơn man da mặt, như đang trên Thiên cung, vậy còntên “Thiết tháp hành vân”.

 

Sau khi bái Phật, Tiêu Phong hứng khởi đề xuất muốn trèo lên tháp nhìn xuống. Hôm nay vốn không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngày mở cửa, nhưng Trần Khác ra lệnh một tiếng, tòa bảo tháp to như vậy coi như được dành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 riêng cho hai người.

 

- Các ngươi đều đi bái Phật đi.

 

Tiêu Phong liếc nhìn bọn thị vệ thị nữ nói:

 

- Để lại một người hầu hạ đây là được.

 

Dừng một lát, lại nói:

 

- Y Cổ Lệ, ngươilại đi.

 

Y Cổ Lệ kia mặc một trường bào rộng, đeo mạng che mặt… Bão cát phương bắc như đao, nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tử, bất kể già trẻ tôn ti, ra ngoài đều đeo mạng. Tuy thành Biện Kinh xuân phong ấm áp, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhưng thói quen của nữ tử Khiết Đan vẫn không đổi, vẫn đội khăn.

 

Y Cổ Lệ gật đầu, hồ vâng một tiếng, bèn đi theo Vương gia Trần Học vào tháp. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Trần Khác cảm thấy hơi lạ, tuy hắn thể không vào trong tháp, nhưng một cảm giác mãnh liệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thôi thúc hắn khiến cho hắn không thể dừng bước.

 

Lên tới tầng thứ chín, Tiêu Phong thở dài nói:

 

- Cho dù xa ngàn dặm, chỉ có thể leo đến chín tầng lầu… Ta mệt rồi, Y Cổ Lệ, người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cùng Họclên đỉnh đi.

 

Y Cổ Lệ gật đầu, thấy Trần Khác đứng ngẩn đó, bèn nói, giọng nhỏ như muỗi kêu:

 

- Mời Học sĩ.

 

Trần Khác cho người ngu cũng biết được người đứng bên cạnh mình ai… Tim hắn đập nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kịch liệt, tuyệt không phải vì vừa lên đến tầng thứ chín. Với công lực hiện tại của Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Học sĩ, choleo mười chín tầng cũng không phải thở gấp.

 

Đó một loại kích thích?

 

Thấy Trần Khác cùng nữ nhân Khiết Đan kia đi lên, Trần Trung định lên cùng, lại bị Tiêu Phong giơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tay ngăn lại, nói:

 

- Tiểu tử ngu xuẩn, Họcnhà ngươi cho ngươi đi theo sao?

 

- Đại nhân…

 

Trần Trung không để ý tới Tiêu Phong, đi lướt qua.

 

Chỉ thấy Trần Khác lắc đầu.

 

…..

 

Y Cổ Lệ vén váy dài đi lên trước, Trần Khác im lặng đi theo sau. Nhìn theo cặp đùi của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng đong đưa, bờ mông căng tròn lúc ẩn lúc hiện, nghĩ tới chuyện ba năm trước trên thảo nguyên… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tuy đã qua ba năm, nhưng mùi hương thể như lan như xạ hương kia, thân thể mềm mại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không tỳ vết kia, còn cả hai vùng cao ngất mềm mại, còn có hai điểm đỏ ửng kia nữa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tất cả đềuràng như mới nhìn, hương thơm vẫn quanh quẩn…

 

Bao nhiêu năm đấu tranh đáng sợ đã rèn tâm Trần Khác cứng như sắt như đá, nhưng lúc này hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại gần như thất thần…. Hoàng hậu đệ nhất cường quốc đẹp như tiên nữ ấy lại liều lĩnh, cam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mạo kỳ hiểm đến kinh đô địch quốc để gặp hắn, tâm vinh bành trướng khiến cho hắn cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thấy như đạp trên mây, nhẹ nhàng bay lên tầng cao nhất.

 

Trên tầng cao nhất của bảo tháp chỉ vẻn vẹn bảy thước vuông, Trần Khác lên đến nơi đã thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng cởi bộ ngoại bào rộng thùng thình, khoe ra bộ váy dài chấm đất màu xanh da trời. Trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đầu nàng vẫn đội mạng che mặt màu xanh lục, giống như một đóa sen nước thẹn thùng, đang lay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 động giữa không trung…

 

Ba năm trước, nàng đã mặc y như vậy, không sai chút nào, ngay cả hơi thở run run cũng giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như đúc.

 

Chỉ điều, lần trước khẩn trương, lần này kích động…

 

- Đến đây….

 

Thoáng chốc, Trần Khác không nhận ra hắn vừa khàn khàn nhắc lại lời thoại “Đến đây” của năm đó.

 

Nàng gật đầu, không nói gì.

 

- Mang nước đến…

 

Ánh mắt Trần Khác nóng hơn lửa, máu cả người cũng chảy nhanh hơn.

 

Nữ tử vẫn đứng đó, bất động.

 

Trần Khác mỉm cười, lần lần tay gỡ mạng của nàng xuống.

 

Cùng lúc đó, một cây trâm sáng xanh từ đâu phút chốc đâm vào lồng ngực hắn.

 

Vén mặt nạ lên một thiếu nữ, mặc cũng không đến nỗi nào, nhưng so với Tiêu Quan Âm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thì chẳng khác nàomẹ thiên nga.

 

Nhưng tài năng của nàng ta thì cao hơn gấp trăm lần Tiêu Quan Âm, trong chớp mắt Trần Khác vén © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được mặt nạ của nàng, Y Cổ Lệ xoay tay lại, cầm cây trâm đâm về phía hắn, khoảng cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tới ngực của Trần Khác chỉ còn một tấc, xem ra hắn không thoát khỏi rồi!

 

Ai ngờ trong phút giây đó họa sinh phúc, nghe thấy keng một tiếng, nàng kia chững lại, cây trâm trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tay phi tới xén mấy lọn tóc của Trần Khác, rồi cắm phập vào tường sâu ba tấc.

 

Không ngờ tới trường hợp này, nàng ta tưởng rằng mình gặp phải quỷ, nhưng không để cho nàng ta kịp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 suy nghĩ thêm, nắm đấm giận dữ của Trần Khác vội lao tới!

 

công của cô gái kia rất cao, nhưng tầng tháp này quá nhỏ, vậy không chỗchạy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng ta chỉ biết giơ cánh tay lên đỡ. Nhưng không ngờcông của Trần Khác cũng rất cao, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đấm giận giữ này đủ để đập tan một tảng đá, huống chi chỉcánh tay của nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta?

 

Chỉ nghe thấy một tiếng răng rắc, cánh tay phải bị gãy, nàng ta kêu lên thảm thiết. Trần Khác bổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhào lên trước, nhấc nàng ta lên quẳng mạnh xuống đất, bụi bay mịt. Nàng ta kêu la thảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thiết một hồi lâu, sau đó rên rỉ...

 

- Ngươi là ai?!

 

Trần Khác hét lên như một con hổ đang giận dữ.

 

Nàng kia định chống cự, nhưng đã bị đã bị đối phương khéo léo khống chế được, chân tay mình mẩy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không thể động đậy.

 

Chỉđầu là có thể cử động, nàng ta thấy trời đất quay cuồng, cố gắng tập trung nhìn thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thấy một tràng hạt!

 

Thì ra thứ đánh rơi khí lợi hại của mình chính chuỗi hạt bắn vào từ bên ngoài cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sổ. Đâytầng tháp thứ mười hai, không ngờ bên ngoài cửa sổ lại người!

 

Trong đầu nàng ta nhưmười ngàn con quạ đen bay qua, nhắm mắt lại cam chịu số phận.

 

- Vậy thì chết đi!

 

Trần Khác hiểu đây chỉ một công cụ, một công cụ giết người thôi. Nhưng hắn lúc này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đây lại muốn giết người!

 

Nhưng đấm hận thấu xương đó của hắn đã bị một người khác ngăn lại. Hòa thượng Huyền Ngọc xuất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hiện trên tầng tháp Linh Cảm. Một tay của y nắm lấy tay của Trần Khác, tay kia giơ lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 miệng đọc một câu Phật hiệu:

 

- A Di Đà Phật, tháp này có xá lị của Phật Tổ, hà cớ lại tạo thành sát nghiệt? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Năm đó Ngô Việt Vương hàng Tống, đã đem lị Phật Tổ chùa A Dục Vương hiến dâng cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đại Tống. Thái Tổ bèn ra lệnh cho xây chùa Khai Bảođây, cũng tu sửa lại tầng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tháp cao nhất này để thu nạp lợi của Phật Tổ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 375 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc