GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 374: 3: Tay cừ (3)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

- Sức tưởng tượng của Học quả thiênhành không…

 

Tiêu Phong cố tự trấn định lại, cười khan:

 

- Nào có nhân vật nào lớn hơn cả Triệt Vương Điện hạ?

 

- Như vậy, vậy làm phiền các người tự hạ khí.

 

Trần Khác trầm giọng nói:

 

- Bản quan cam đoan sự an toàn của các người. Nếu sau này thể chứng minh chỉ một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hồi sợ bóng sợ gió, sẽ bồi tội với Điện hạ!

 

- Không thể!

 

Tiêu Phong không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt:

 

- Như thế khác khai chiến?

 

- Còn không phải ư!

 

Trần Khác than nhẹ một tiếng, buồn nói:

 

- Hơn mười vạn đại quân Liêu quốc đang tới gần, trong thành văn dân chúng đều giận dữ, nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trí yêu cầu tấn công dịch quán, ngăn cái họa bên trong. Nếu như Tiêu đại nhân không thẹn với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lương tâm, hãy nghe ta nói một lời, tạm thời chịu ủy khuất, bảo toàn tính mạng hơn hai ngàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người.

 

- Học có biết hậu quả nếu làm như vậy không? Nam triềuthể gánh nổi sao?

 

Lần đầu vào trong Tống cảnh, Tiêu Phong vẫn rất cẩn thận, cuối cùng cũng không kìm nổi để lộ ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bản sắc kiêu ngạo của người Liêu.

 

- Những chuyện đó, cũng phải sống rồi mới nói được. Cứ quan tâm tới lúc này đã.

 

Trần Khác nói xong, quay lại ngồi xuống ghế dựa, nâng chén trà lên, nói:

 

- Thời gian không còn nhiều nữa, sau khoảng thời gian một nén nhang nữa chúng ta sẽ tấn công.

 

-…

 

Trán Tiêu Phong rịn ra từng hạt mồ hôi lớn, đôi bàn tay to như cái bát lớn nắm chặt lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 buông lỏng, buông lỏng lại nắm chặt, một lúc lâu sau mới khàn giọng nói:

 

- Học sĩ đại tài, nên biết đạo ép người chính ép mình!

 

-ý gì?

 

Ánh mắt Trần Khác ngưng lại.

 

- Không gì…

 

Tiêu Phong vừa nhịn vừa nhẫn, cuối cùng cũng nhịn được, nói:

 

- Ta thể làm con tin, vẫn không thể khiến đại nhân yên tâm sao?

 

- Để Triệu Vương Điện hạ cũng tới đây nữa.

 

Trần Khác khẽ nhấp một ngụm trà thơm, nói.

 

- Ngươi…

 

Tiêu Phong giận tái mặt:

 

- Đây không phải chuyện tathể làm chủ!

 

- Vậy về hỏi đi.

 

Trần Khác thản nhiên nói:

 

- Còn nửa nén nhang…

 

- Nén nhang này cháy cũng thật nhanh quá đi!

 

Tiêu Phong phun lại một câu, quay người bỏ đi.

 

Trần Khác khẽ vỗ đầu gối, nhìn theo bóng lưng Tiêu Phong, suy nghĩ, lần này sứ đoàn Liêu quốc khẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 định vấn đề lớn, nhưng tối nay hiển nhiên không phải thời điểm đập nồi dìm thuyền. Bởi vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hắn quyết định không nên quá ép bọn họ… sao càng vào sâu Đại Tống người Liêu lại càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như trong chậu, từ Hùng Châu tới Biện Kinh còn có nửa tháng lộ trình, có mật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không tìm ra chứ? Cần phải vội nhất thời?

 

Không tới một nén nhang, Tiêu PhongDa Luật Ất Tân đã đứng trước mặt Trần Khác.

 

Điều này khiến cho Trần Khác lại càng thêm mò, nhưng cũng không xét, chỉ cười rất khách khí: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

- Nghe nói hai vị Vương gia đều mất ngủ, cùng người mất ngủ, không bằng nâng chén thưởng nguyệt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tâm sự một phen, được không?

 

Điều Da Luật Tân lo lắng nhất bị Trần Khác đối xử như binh, hiện giờ thấy hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại nể tình, cũng thả lỏng trong lòng, nói:

 

- Cung kính không bằng tuân mệnh!

 

- Mời!

 

- Mời!

 

Ba người ngồi xuống, vài thứ đồ ăn vặt chút rượu liền được đưa lên.

 

Trần Khác kính rượu trước, Da Luật Ất Tân vội nang chén lên, nói:

 

- Trần Học sĩ, tiểu Vương cam đoan với học sĩ, việc này chúng ta tuyệt đối không ác ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gì, cũng tuyệt đối sẽ không gây chuyện. Kính xin thông cảm!

 

Nói xong, tay kia đưa một cái túi đến trước mặt Trần Khác, cười nói:

 

- Một chút đặc sản quê nhà, để cho lệnh công tử chơi.

 

Trần Khác miệng túi, liền bị sáng mắt. Không ngờ là một túi trân châu lớn cỡ một viên long © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhãn, trong suốt lóng lánh, mượtnõn nà, không khỏi khẽ:

 

- Đông châu?

 

- Học quả nhiên bác học hiểu nhiều.

 

Da Luật Ất Tân khen một tiếng, trong lòng đau như dao cắt. Đây là chí bảo người Nữ Chân tiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cống, mỗi viên đều quý báucùng. Ngọc khảm trên vương miện của Hoàng đế Đại Liêu chính là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đông châu đó.

 

Tuy viên Đông châu trong túi này không lớn như trên Liêu chủ, nhưng mỗi viên vẫn trị giá vạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kim, mội túi này giá trị ít nhất một trăm ngàn quan trở lên!

 

Trần Khác cũng kẻ biết hàng, cũng rất phối hợp để lộ ra thần sắc tham lam, nhưng tay lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đẩy cái túi lại, giả cười:

 

- công bất thụ lộc, huống hồ lại hậu lễ như thế!

 

- Chỉ cầu họcchiếu ứng. Hơn nữa điều kiện tiên quyết là không làm nguy hại đến Đại Tống. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Da Luật Ất Tân cười gượng, đẩy lại:

 

- Chúng ta chỉ hy vọngthể an an ổn ổn hoàn thành lần đi sứ này, giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 số lần trước vậy. Nếu có bất kỳ cử chỉ gây rối nào, ước định của chúng ta sẽ trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thành phế thải, phải không?

 

-…

 

Trần Khác suy nghĩ một chút, giơ chén rượu lên khẽ cụng với y:

 

- Có thể!

 

Thấy hắn đồng ý, Da Luật Ất Tân Tiêu Phong đều nhẹ nhàng thở ra. Ba người vừa uống rượu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vừa nói chuyện, thi thoảng lại liếc mắt về phía đồng hồ cát góc tường, chỉ cảm thấy tối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nay sao dài như vậy!

 

Dằn vặt thêm một canh giờ, tới canh bốn, Lã Công Trứ đi tới, vẻ mặt như vừa gặp quỷ.

 

- Nói thẳng ra đi, không cần gạt hai vị Vương gia.

 

Trần Khác nói.

 

- Ôi.

 

Công Trứ nói:

 

- Thám tử báo lại, nói đại quân Liêu quốc đã dừng lại ngoài biên cảnh, không tiến thêm một bước! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

- Thăm tiếp.

 

Trần Khác chỉ dặn một tiếng, nói với hai Vương gia Liêu quốc:

 

- Đây trò đùa vậy?

 

- Học cũng biết?

 

Da Luật Ất Tân lúng túng nói:

 

- Tính khí của Bệ hạ nhà ta như vậy đó. Hứng lên thể cưỡi ngựa một mình xông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào rừng rậm, tay không trói mãnh hổ. Lúc nửa đêm tuần tra biên cảnh cũng không© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngạc nhiên…

 

- Thật sự là nam tử như gió….

 

Trần Khác cười ha hả:

 

- Nào, hãy cạn ly về sự bất kham của bệ hạ quý quốc!

 

- Cạn!

 

Da Luật Ất Tân oán hận nói thật to.

 

- Cạn!

 

Tiêu Phong cũng to.

 

Một lúc lâu sau, trời sáng choang, Công Trứ lại hồi bẩm:

 

- Người Liêu đã rút quân rồi…

 

Bởi đoán trước thất bại, Phó sứ đại nhân vẻ rất khiên tốn.

 

- Xem rađã sợ bóng sợ gió rồi!

 

Trần Khác không để ý tới y, ôm quyền với hai người Liêu quốc đã uống đến say khướt:

 

- Thật có lỗi. Mời Vương gia quay về nghỉ ngơi thôi.

 

- Đâu đâu có.

 

Da Luật Ất Tân không có vẻ oan uổng, tức giận bị dằn vặt cả đêm, ngược lại như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được đại xá, nói:

 

- Chúng ta quay về nghỉ đây.

 

- Ta tiễn Vương gia.

 

Trần Khác đứng lên nói.

 

- Dừng bước dừng bước.

 

Da Luậ Ất TânTiêu Phong dắt díu nhau, nhiệt tình cáo biệt với Trần Khác, không ai nhìn ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được bọn họ vừa giương cung bạt kiếm một đêm.

 

Quay về tới Đông viện, hai người không hẹn cùng buông đối phương ra, hiển nhiên đều giả say. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

- Rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì?

 

Da Luật Ất Tân nghiêm mặt nói:

 

- Ai thể điều động Thất quân?

 

- Ngoại trừ Hoàng Thái thúc ra thì còn có ai….

 

Tiêu Phong một người ngay thẳng, cười lạnh nói:

 

- Hiệu quả cũngdựng sào thấy bóng, nếu không Trần Khác đó, tối qua chúng ta chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã bị người Tống bắt!

 

- Lão rùa này!

 

Da Luật Ất Tân nghiến răng nghiến lợi nói:

 

- Tâm soán nghịch ai nấy đều biết, đáng tiếc chỉ duy Bệ hạ là không biết, còn giao trọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trách lớn cho lão!

 

- Chuyện đêm qua mới thể khiến cho vị kia ý thức được sự nguy hiểm của việc rời lãnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thổ.

 

Tiêu Phong thở dài nói:

 

- Chúng ta lại đi khuyên bảo một chút.

 

- Ừ.

 

Da Luật Ất Tân gật đầu, nhưng trong lòng cũng không ôm nhiều hy vọng, nếu không y cũng đã không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tốn khoản lớn để hối lộ Trần Khác rồi.

 

Hai người liền băng qua tầng tầng thị vệ, đi vào một tiểu viện, liền gặp một người râu quai nón © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mặc đồ thị vệ đứng đó đánh quyền, uy lực như hổ.

 

Hai người liền nín thở đứng một bên, không dám quấy rầy thị vệ này. Đợi người này thu công mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phát hiện hai người, nhận lấy khăn mặt của một thị nữ mặt thoa kim phấn dâng lên, vừa lau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mồ hôi vừa nói:

 

- Hai người các ngươi làm sao vậy? Mắt đỏ như thỏ vậy.

 

Hai người nổi giận, không khỏi mắng thầm, ngài ngủ thật ngon, không biết chúng ta nát tâm bể mật, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sắc mặt vẫn cùng kính cẩn nói:

 

- Bệ hạ, tối qua biến.

 

Người râu quai nón kia nghe vậy cau mày:

 

- Không phải bảo các ngươi gọi ta là Tra Thứ sao? Sao đã quên rồi?

 

- Đây không phải điều quan trọng.

 

Sắc mặt Tiêu Phong xám xịt, nói:

 

- Tối qua Thất quân đột nhiên xuôi nam, xuống đến tận biên cảnh!

 

- Sau đó thì sao?

 

Người râu quai nón lúc này mới chừng hỏi.

 

- Sau đó lại quay về.

 

Da Luật Ất Tân nhỏ giọng đáp.

 

- Quay về….

 

Người râu quan nón lập tức không còn khẩn trương nữa:

 

- Vậy tốt rồi.

 

- Bệ hạ.

 

Hai người suýt nữa phát điên.

 

- Sao có thể qua loa như vậy?

 

- Gọi ta Tra Thứ.

 

Người râu quai nón nghiêm mặt nói:

 

- Kỳ thật, ta đã trao quyền cho Hoàng thái thúc rồi, cho phép ông ta khi trong tình trạng khẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cấp thể điều động Thất quân.

 

- Bệ…. ngài sao có thể khinh suất như thế?

 

Da Luật Ất Tân buồn bực nói.

 

- Yên tâm, Hoàng thái thúc trung thành tận tâm, cũng giống như các ngươi vậy.

 

Râu quai nón cười nói:

 

- Đúng rồi, hôm nay ta muốn đi dạo thành Hùng Châu, các ngươi an bài chút đi…

 

- Không được!

 

Hai người cùng đen mặt đồng thanh hô lên:

 

- Đừng nghĩ đến chuyện đó nữa!

 

Nghĩ đến vốn định khuyên ngài quay về, hiện cũng không đường mở miệng, trong lòng hai người thầm than © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thất bại.

 

- Các ngươi dám kháng mệnh sao?

 

Râu quai nón cả giận nói.

 

- Tra Thứ!

 

Một thị nữ bên cạnh lên tiếng:

 

- Bây giờ ngài thị vệ, phải nghe lời Vương gia nói.

 

Tuy khuôn mặt nàng thoa kim phấn thật dày, nhưng chỉ nghe giọng nói người ta cũng cảm thấy đây đích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thị một tuyệt đỉnh mỹ nhân.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 374 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc