GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 356: Thi Chế khoa

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Giữa muôn hoa, đình đài nước chảy, chủ nhân thiết yến tiệc, đầu tóc quần áo đều ngát hương thơm, các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kỹ nữ bắt đầu gảy đàn, vừa hát vừa nhảy múa, tiếng ca hát cùng cánh hoa tung bay trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gió, thấm vào tận trong tâm đám phu.

 

Trần Khác vẫn chưa bị hoa tươi rượu ngon trước mắt làm cho mê đắm, hắn vẫn chưa quên mục đích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mình đến đây, nhưng đối phương ngược lại dường như không có hứng thú nói chuyện nhiều với hắn.

 

Các tân khách cũnghồ nhận ra Văn Ngạn Bác dường như chút xa cách với vị khách không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mời mà đến này. Trần Khác vài lần muốn bắt chuyện đều bị lão tránh khéo, nếu nhớ lại những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bất hòa ngày trước của hai người thì điều này cũng chẳng có lạ.

 

Mới qua ba tuần rượu, gia nhân của Văn Ngạn Bác báo chuyện trong nha môn, giục tướng công mau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chóng trở về.

 

- Lão sư, chuyện thế tục quấn thân, khó được nửa ngày rảnh rỗi.

 

Văn Ngạn Bác xin lỗi Long Xương Kỳ nói:

 

- Học sinh xin được cáo lui trước.

 

- Mất hứng mất hứng.

 

Long Xương Kỳ không vui nói.

 

- Đều học sinh không phải, ngày khác sẽ nhận lỗi với lão sư.

 

Nói xong Văn Ngạn Bác giơ chén rượu lên nói với Trần Khác:

 

- Trọng Phương xin cứ tự nhiên, hết mình tận hưởng.

 

- Tướng công xin cứ tự nhiên.

 

Trần Khác cạn xa với lão một ly, sau khi uống hết một chén, Văn Ngạn Bác vội vàng ra đi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

 

Chính chủ đi rồi, Trần Khác chúng tân khách trái lại liền thảnh thơi hẳn đi, không khí trong bữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tiệc lại rất hòa hợp. Long Xương Kỳ liên tiếp nâng chén, Văn Ngạn Bác liên tiếp thêm rượu, chư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vị sĩ phu liên tiếp kính khách, Trần Khác nhận từng chén rượu mời một cách cùng hào sảng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lại liên tiếp đáp lễ cám ơn các chủ nhân, nhất thời chỉ thấy vui vẻ hòa thuận, cảnh vật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hiền hòa, thực say quên cả sầu.

 

Đại khái tới hoàng hôn tiệc rượu mới chấm dứt, các ca lần lượt tiễn khách, khách chủ chào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhau, lưu luyến chia tay.

 

Xe ngựa của Trần Khác chạy qua, Long Xương Kỳ kéo tay hắn, sắc mặt ái ngại nói:

 

- Trọng Phương, thật xin lỗi.

 

Lần này lại làm cho ngươi khó chịu, vốn ý ta…

 

- Ý tốt của lão tiên sinh, vãn sinh cùng cảm kích.

 

Trần Khác cười nói:

 

- Hơn nữa thể uống chén rượu cùng với Văn Tướng công, tôi đã hài lòng rồi, không thể tham © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lam yêu cầu nhiều hơn nữa.

 

Chỉ điều, nụ cười của hắn trong mắt mọi người dường như mang đầy chua xót.

 

- Trọng Phương lại thêm vài ngày nữa, để lão phu thu xếp lần nữa.

 

Long Xương Kỳ chân thành nói.

 

- Vãn sinh thân gánh vác hoàng minh, không dám lâu, sáng sớm mai phải khởi hành rồi.

 

- Như thế sao…

 

Sắc mặt Long Xương Kỳ đầy thất vọng nói:

 

- Vậy chỉ đành để lần sau.

 

- Được, để lần sau đi.

 

Trần Khác nắm chặt tay ông ta, nói:

 

- Lão tiên sinh bảo trọng…

 

Sáng sớm hôm sau, Trần Khác rời Lạc Dương về kinh. Không ngoài dự đoán của các học sinh, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lặng lẽ ra đi, rất ít người đưa tiễn. Không ít người thầm than, ôi, lão chuyện này thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phức tạp, cũng thật thảm quá đi.

 

Dọc đường đi, tâm tình của Trần Khác ngược lạicùng tốt, ra roi thúc ngựa, hai ngày đã về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đến Biện Kinh.

 

Ngày hôm sau lên triều, hắn thức dậy hơi trễ, khi đến chầu viện, các quan viên khác phần lớn đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đã đến.

 

Khi hắn đi vào, đám quan viên đang tập trung lại một chỗ nói ra nói vào, cái “Mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nóng dán vào mông lạnh”, “Hiện giờ nước đến chân mới nhảy, cũng không nghĩ tới ban đầu là ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hại người ta thảm như vậy”, “Chokhông kể đến hiềm khích lúc trước, người thông minh như vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũng không thể chôn cùng bọn họ”.

 

Nhưng vừa thấy hắn tiến vào, câu chuyện lập tức đổi thành “Hôm nay thời tiết thật đẹp”, “Đúng vậy, trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 về phải mang chăn ra phơi mới được…”, hồn nhiên quên mất bên ngoài trời đang mưa nhỏ.

 

Trần Khác vẫn tiến vào như không việc gì, ăn xong hai phần cháo thì có tiếng chuông báo giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lên triều vang lên.

 

Cả ban thượng triều phục chỉ, Quan gia nhẹ nhàng khen ngợi một hồi, mệnh cho Hữu Ti ban thưởng rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cho Trần Khác lui xuống.

 

Tây Hạ Ấp La đều yên tĩnh, Hoàngcũng sửa xong, quân thần rất thoải mái nhẹ nhõm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không bao lâu sau buổi tảo triều đã tan.

 

Ra đến cửa Tuyên Đức, Trần Khác đi đến bên cạnh xe ngựa của mình, vừa định lên xe đã thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Giáp Đản đến gần, cười nói:

 

- Cho đệ đi nhờ xe.

 

- Xe của ta không được chắc chắn lắm.

 

Trần Khác cười đáp.

 

- Xe đổ đứt ruột đệ cũng chấp nhận.

 

Giáp Đản nói xong, liền chui vào xe.

 

Trần Khác lắc đầu, trong lòng ngược lại cảm thấy chút cảm động, trong tình hình này còn dám lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 xe của mình, đó mớihuynh đệ thật sự.

 

Ngồi trên xe, nét mặt Giáp Đản không còn mỉm cười nữa, đầy phẫn nộ nói:

 

- Huynhbiết đám khốn kiếp kia lúc nãy đang nói không?

 

- Đại khái đang nói mấy chuyện thị phi về ta.

 

Hắn cười cười đáp:

 

- Nếu không, khi ta vừa vào, bọn họ cần phải như ngỗng bị bóp cổ chứ?

 

- Huynh hiểu được thì tốt.

 

Giáp Đản nhìn hắn, nói:

 

- Bọn họ nói huynh khi tuyệt vọng thì cái cũng có thể làm.Lạc Dương tìm Thiệu Ung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đoán mệnh, còn muốn nối dây với Văn Ngạn Bác thông qua Long Xương Kỳ, kết quả là… mất mặt. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

 

- Tin tức thật nhanh nhạy đấy.

 

Trần Khác hơi bất ngờ nói:

 

- Không ngờ còn đến Biện Kinh sớm hơn cả ta.

 

- Nhất cử nhất động của huynh sớm đã bị bọn chúng để mắt tới rồi.

 

Giáp Đản thở dài nói:

 

- Ca, đúng như lời bọn họ nói sao?

 

- Bọn họ nói đúng đấy.

 

Trần Khác cười cười trả lời:

 

- thể khiến cho mọi người vui, ta coi như cũng không uổng một chuyến.

 

- Ca, huynh còn không nhận ra…

 

Sắc mặt Giáp Đản đầy ưu tư:

 

- Lòng người, hoàn toàn nghiêng về phía bên kia rồi.

 

- Tiểu tử ngươi, chuyên tâm làm chuyện thủy lợi của ngươi đi…

 

Trần Khác cười mắng một tiếng:

 

- Đừng cả ngày đi lo chuyện người khác.

 

- Đệ sẽ đi với huynh đến cùng.

 

Giáp Đản lại thở dài nói:

 

- Cũng không phải tất cả đồng niên đều dự tính treo cổ trên một thân cây, huynh phải làm cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 an lòng người đi.

 

- Đệ đã dùng sàng lực thức ăn chưa?

 

Trần Khác lại thản nhiên đáp lại:

 

- Nếu đệ không lắc thì sẽ không rơi một hạt cát, cho nên náo động nhiều một chút cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177cái tốt.

 

- Đến giờ này huynh vẫn còn lòng tin sao?

 

Sự chú ý của Giáp Đản đều đặt cả vào câu nói đầy tự tin của hắn.

 

- Không tự tin thì ta vất vả làm gì?

 

Trần Khác lườm y một cái:

 

- Hay là đệ thực sự nghĩ rằng ta đang vùng vẫy giãy chết.

 

- Nhưng huynh cũng thấy đấy, tuyệt đại đa số đại thần cũng không đứng về phía chúng ta.

 

Ngay cả Giáp Đản một quan viên kỹ thuật rất không nhạy cảm với triều cục cũng cảm thấy sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hãi, điều nàythể thấy được sự nghiêm trọng của tình hình.

 

- Không to tát đâu.

 

Trần Khác cười nói:

 

- Dạy đệ một đạo tuyệt đối không bao giờ truyền ra ngoài. Trên đời này, mãi mãi một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nửa phần tinh anh, nửa phần bại hoại, chín phần còn lại thì phần lớn không chủ kiến.

 

- ý gì?

 

Giáp Đản mở to mắt, điều này hoàn toàn trái với những lời Thánh nhân y được học.

 

- Ý là, không nên bị cục diện trước mắt dọa cho sợ. Nhiều khi lòng người còn quý hơn vàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bạc, nhưngkhi lại thứ không đáng tiền nhất. Bởi đại đa số người đều chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gió chiều nào theo chiều ấy, nước chảy bèo trôi thôi.

 

Trần Khác thản nhiên giải thích:

 

- Cho nên, quyết định thắng bại vẫn do một số rất ít, người thắng sẽ được hết thảy, đương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhiên bao gồm cả lòng người.

 

- Đây thuật Đế vương sao?

 

Giáp Đản bị kinh sợ tới mức đổ mồ hôi lạnh.

 

- Ha ha…

 

Trần Khác không nhận xét, cười cười, kỳ thật đây luận của Tô Liên Nhân.

 

- Dường như vẻ rất lợi hại…

 

Giáp Đản ngẫm nghĩ một chút, gãi đầu nói:

 

- Thôi bỏ đi, quả nhiên đệkhông lo được chuyện này, vẫn là nên đi làm công việc thủy lợi của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mình thôi.

 

Dứt lời, y biến sắc nói tiếp:

 

- Thiếu chút nữa thì quên chính sự, sông Nhị Cổ đã xảy ra vấn đề lớn rồi!

 

- Không phải chứ!

 

Trần Khác hốc miệng:

 

- Bỏ ra nhiều tiền như vậy, vừa mới sửa lại…

 

- Nhiều nguyên nhân khác nhau tạo thành.

 

Giáp Đản cau mày nói:

 

- Thứ nhất là khi thiết kế, áp dụng theo cách “thúc thủy xung sa” nên đường sông lệch hẹp. Nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mưa xuân nhiều nước, lượng nước còn lớn hơn năm ngoái. Thứ hai là, sau Đông Chí cũng đẩy nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tốc độ, kết quả đầu xuân băng tan, trên đê lớn đâu đâu cũng vết rạn, nơi rộng nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể nhét cả nắm tay vào. Hai điều đó kết hợp với nhau thì cực kỳ nguy hiểm, một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khi hạ đến, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi…

 

Nghe nói nghiêm trọng như vậy, Trần Khác cũng sợ ngây người, trừng mắt hói:

 

- Sao đệ không nói sớm?

 

- Lúc ấy cũng không nhìn rađiểm gì xấu, tới khi xảy ra vấn đề mới tìm được nguyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhân.

 

Giáp Đản đau khổ trả lời.

 

- Việc xảy ra rồi mới nói!

 

Trần Khác mắng:

 

- Đệ báo lên trên chưa?

 

- Chưa báo. Đệ vừa mới đi tuần tra toàn đê về, báo cáo còn chưa viết xong.

 

Lại hỏi thử:

 

- Huynh sẽ không muốn giấu diếm chứ?

 

- Ta với đệ có thù oán sao?

 

Trần Khác mắng tiếp một câu:

 

- Tấn tình như quân tình, khẩn trương báo cáo!

 

- Đệ biết rồi!

 

Giáp Đản gật đầu.

 

- Còn kịp bổ cứu không?

 

Trầm một lát, Trần Khác lại hỏi.

 

- Chỉ có thể nghe thiên mệnh.

 

Giáp Đản khổ sở đáp:

 

- Nếu ông trời thấy mùa xuân mưa nhiều quá rồi,thể mùa mưa ít hơn một chút thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 còn thể cứu.

 

- Ừ.

 

Trần Khác gật đầu.

 

Lúc này xe ngựa dừng lại, Trần Khác hỏi:

 

- Ta tới chỗ Trượng nhân gia, đệ đi không?

 

- Không đi không đi!

 

Giáp Đản vén rèm xe lên, nhìn thấy Phủ, vội lắc đầu:

 

- Đệ thực sự sợ lão bá, vẫn quay về viết báo cáo của đệ thì hơn.

 

- Đưa Giáp đại nhân về.

 

Trần Khác dặn một tiếng, bèn đi vào đại môn Tô phủ.

 

Vào trong cửa này, Trần Khác thật sự hơi nhức đầu, bởinhạc phụ đại nhân của hắn ngày càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khó đoán. Tuy nhiên, ngẫm lại mình chỉ cần nhẫn nhịn một chút, còn huynh đệ Tô gia ngày nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũng phải chịu đựng, tâm tình của hắn lập tức khá lên nhiều.

 

Nói lại, từ năm Gia Hựu thứ tư, hai huynh đệ phục khuyết về Kinh, cho đến giờ đã hơn hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 năm rồi, huynh đệgia vẫn lại trong kinh, chưa đi làm quan.

 

Cũng không phải triều đình quên anh em họ. Trên thực tế, hai người vừa hồi kinh, Trần Khác đã thu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 xếp ổn thỏa cho họ. Thức được phân làm Chủ bộ huyện Phúc Xương,Triệt được bổ nhiệm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 làm Chủ bộ huyện Thằng Trì, quan không lớn nhưng cũngthực quyền, so với các đồng niên trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tiên phải kiến tập ba năm đã rất hạnh phúc rồi.

 

Nhận được bổ nhiệm, huynh đệ hai người cũng không ý kiến gì, họ chuẩn bị thu xếp một chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rồi đi nhậm chức. Lão Tuyền lại không vui, lão ngại quan Chủ bộ quá nhỏ, không biết tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 năm tháng nào đứa con tài năng của mình mới có thể thăng chức. Kỳ thực chủ yếu đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 so sánh với Trần Khác đấy, lão vẫn cảm thấy con trai mình còn ưu hơn con rể, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sao con rể còn thể làm đến Học sĩ, còn con mình chỉ một Chủ bộ?

 

Thế là, lão bảo nhị Tô cùng từ chối không nhận, nghĩ ra đủ mọi do để lại kinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thành. Bởi từ chỗ Phú Tướng công, lão xác nhận được một tin: rất thể trong vòng một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hai năm, triều đình sẽ tiến hành thi Chế khoa.

 

Chế khoa này cũng được gọi đại khoa, còn quan trọng hơn cả khoa cử. Nếu hai đứa con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể đạt được thứ hạng tốt, ngày sau tất một bước lên mây.

 

Tổ tiên của một vị phu nhân của Trần Khác, vị Cuồng nho Liễu Khai kia, năm đó nổi danh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đã xếp đầy một xe với hơn một ngàn quyển sách mình viết, tới khi thi bèn tự mình đẩy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 xe vào trường thi, khiến cho tất cả mọi người đều kinh ngạc. Nhưng bất kể thế nào, Liễu Khai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kia sau đó cũng đã nổi danh, thể nói rất am hiểu nghệ thuật tiếp thị.

 

Ai biết được, nhà mẹ đẻ của vị phu nhân còn lại cũng cao thủ trong lĩnh vực này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 muốn thay đổi hình tượng tài tử phóng đãng không biết kiềm chế trong quá khứ của con trai, khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cho y giống Trần Khác, xây dựng hình tượng quốc sĩ, Tuân không cho phép Tô Thức lãng phí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tinh hoa trong làng chơi. Bản thân cũng lấy cớ thân thể không tốt cáo bệnh, ở nhà ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đêm đốc thúc, buộc y phải động bút nghiên, viết liền một lúc hai mươi lăm bài “Tiến sách”, hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mươi lăm bài “Tiến luận” tổng cộng năm bài sách luận công chúng.

 

Năm mươi bài sách luận này Trần Khác đều đã xem rồi, nội dung trong đó khá toàn diện, từ chỉnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đốn quan viên, kế hoạch tài chính lâu dài, trấn an dân chúng, quản hộ khẩu, chính sách thuế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 má, trị an hội cho đến cường hóa quân sự,…. cái cũng có. Quả thực thần đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sinh ra đã biết, toàn trí toàn năng, năm trăm năm,không, tám trăm năm mới một.

 

Người trước đó ư? Chính là Gia Cát Lượng đó.

 

Xét về tổng thể, năm mươi cuốn sách luận của Thức lặp đi lặp lại cũng một vấn đề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 - thiên hạ mặc đang an, nhưng kỳ thực khắp nơi đều tồn tại mầm họa, một khi gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chuyện không may liền nguy hiểm lớn!

 

Cho nên thế đạo này không thay đổi nhất định không được, hy vọng Quan gia thể “Phấn kỳ cương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kiện chi uy”, tức là “người thông thái nguyện bày mưu này, người dũng vui vẻ thực hiện”, chỉ cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trên dưới một lòng, thiên hạ đại sự không không thể làm.

 

Đương nhiên ngoại trừ việc khẩu hiệu, Thức cũng chủ trương cụ thể, chínhlăp lại tinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thần nhân ái, dùng đức trị thiên hạ của Nho gia. Tuy y thừa nhận loại tai họa ngầm trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mắt cũng có khuyết điểm của lập pháp, nhưng hơn hết chính con người tự làm mất. Cái gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 “mất do con người, chứ không phải do cái sai của lập pháp”, y cũng chủ trương “Pháp giả, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mạt dã” (người lập pháp là ngọn), cũng kiên trì “Lễ giả, bản dã” (người dùng lễ,gốc), chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lấy lễ trị quốc, dùng đức trị quốc.

 

Đồng thời y kiên quyết phản đối đám “Hủ nho tiểu sinh” muốn cải cách, công kích bọn họ là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hoặc thế chủ!

 

Y lấydụ nói, quốc gia giống như một người bệnh thời kỳ đầu, trước mắt thì ngôn ngữ, ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 uống, sinh hoạt, hành động, không khác người thường, nhìn không ra bệnh chứng. Gặp tình huống này, đám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lang băm đều vô tri giác, nhưng nếu để cho Biển Thước Thương Công (danh y thời chiến quốc) © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhìn qua, thì chỉ nhìn thôi cũng thấy sợ.

 

Cho nên quốc gia chỉ cần hiền giả tại vị, dùng người không nghi ngờ người, phát huy hết kỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tài mới thành công thìthể phòng ngừa chu đáo, vào thời kỳ đầu của bệnh liền điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trị để quốc gia khỏe mạnh. Nếu tùy tiện dùng thứ thuốc hổ lang “Biến pháp”, sẽ chỉ khiến cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 “thiên hạ không thể trị” thậm chí gây ra “Loạn tượng lập sinh”.

 

Cho nên quan điểm chính y muốn trình bày là: chỉ cần dùng người thích đáng, sẽ không cần cải cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chính trị!

 

Vậy dùng người thế nào? Đương nhiên một cao nhân như ta... đương nhiên lời này phải là lời nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngầm!

 

Tuy ngàn năm về sau, tất cả mọi người đều có thể hiểu được chủ trương Nhân trị của Thức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 căn bản không giải quyết được cố tật quốc gia, nhưng thời đại này chủ trương của y vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177chỗ đứng.

 

Bởi chokêu gọi biến cách hiện giờ chủ lưu, nhưng đối với việc cải cách chính trị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thế nào, khắp nơi đều không có cái nhìn giống nhau, khẩn thiết to cải cách. Phái bảo thủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lại không muốn phá hỏng luật lệ của tổ tông, hy vọng thông qua năng lực giác ngộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của quân thần, giải quyết được nguyquốc gia đang gặp phải trong khuôn khổ nội bộ.

 

Cho nên bài văn của Thức rất hợp với khẩu vị của các vị lão thần.

 

Hơn nữa tài văn chương của y thực sự rất cao, mấy cuốn tranh luận đều hùng hồn, nhẹ nhàng cuốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hút. Nghe nói lúc ấy Âu Dương Tu phát sốt, đọc xong mấy cuốn sách luận này củaThức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thì mừng đến toát mồ hôi đầy người, xem xong không ngờ hạ sốt luôn.

 

Âu Dương Tu chẳng qua chỉ cùng ý kiến…

 

Còn có các danh thần Phú Bật, Hàn Kỳ, Bao Chửng, sau khi đọc văn của Thức đều khen không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dứt miệng, cho là y chính kỳ tài không lộ diện. Cái tên Tam vốn thiên hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đều biết, hiện giờ người ta lại truyền miệng với tốc độ che trời phủ đất, hiệu quả chấn động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tạo nên đương nhiên vượt xa Liễu Khai năm đó.

 

Cuối cùng, trong đêm trước cử hành Chế khoa, đại danh của Thức lên như diều gặp gió, chấn phục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thiên hạ, ngay cả đại thẩm bán đồ ăn cũng biết.

 

Tuy nhiên, để Trần Khác ném đi tình cảm riêng nhận xét thì, bài văn của Thức cố nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khí thế hùng hồn, không hổ văn hào nổi danh trong tương lai, nhưng về nội dung thì chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhặt nhạnh trí tuệ của cổ nhân thôi. thể nói hết bài này đến bài kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chỉ lời nói suông. Chuyện này cũng rất bình thường, sao cho tới giờ Thức cũng chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tiếp xúc với bất cứ quốc chính đại lược gì, thậm chí ngay cả những khó nhọc trong dân gian, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 những việc vặt trong phủ cũng đều không biết. Đứng trên đỉnh núi mà nhìn xuống Trường Giang cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể nhìn hết, một khi đứng từ trên cao nhìn xuống, chỉthểlời nói sáo rỗng, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ý nghĩa gì.

 

Lời đầu môi của Đại Cữu tử vẫn thường nói là “Đầu bút ngàn chữ, trong ngực vạn cuốn sách, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 làm nên Nghiêu Thuấn, khó?”. Nhữngphu mới ra đời, chưa gặp nhieuu62 chuyện đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 suy nghĩ như thế này… Tuy nhiên, bất kể thế nào, dưới sự khổ tâm tạo thế của Tuân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trong đại khoa sắp tới, vị trí của Tô Thức hẳn nắm chắc rồi.

 

Mắt thấy cuộc thi sắp tới, Trần Khác đương nhiên muốn quan tâm một chút.

 

Đối với cảnh ngộ huynh đệ Tô gia, hắnnhiênnghe qua, nhưng cũng không giúp được gì, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể nhẹ nhàng an ủi thôi.

 

- Không nói chuyện của ta nữa.

 

Trần Khác cười với Thức:

 

- Từ nay trở đi vào cuộc thi rồi, sao nhìn ngươi không khẩn trương chút nào vậy?

 

- Ôi!

 

Tuân không nhà, Thức mới dám cười khổ nói:

 

- Ai hơi đâu nghĩ tới nó, nghĩ đến sau khi thi xong sẽ có thể phóng ra ngoài, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đã thấy thoải mái cả người.

 

- Ha ha, ca ca bị phụ thân quản giáo thảm rồi.

 

Triệt he miệng cười nói:

 

- Chỗ sách luận đó đều phụ thân nói ý chính trước, sau đó bắt ca ca làm, ca ca © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chẳng vui thích chút nào.

 

- Thật muốn đổi chỗ với Tử Do.

 

Thức buồn bực nói:

 

- ta đứng trước đỡ đòn, nó thoải mái hơn hẳn.

 

- Lại nói tới,

 

Trần Khác nhìn Tô Triệt nói:

 

- Tử Chiêm ta không lo lắng, nhưng Tử Do ngươilòng tin không?

 

- Văn chương của ta so với ca ca không thể nói xuất sắc.

 

Tô Triệt hạ giọng nói:

 

- Nếu muốn trúng tuyển thì… chỉ đành đọ sức một chút.

 

- Đọ sức như thế nào?

 

Trần Khác hỏi.

 

- Nếu đã thi khoa Cực ngôn trực gián.

 

Triệt hạ giọng nói:

 

- Ta cũng không ngại can gián một lần.

 

- Chẳng lẽ ngươi muốn khai đao với Quan Gia?

 

Trong lòng Trần Khác thót một cái.

 

- Làm sao ngươi biết?

 

Triệt đầu tiên cả kinh, sau đó chợt hiểu ra nói:

 

- Cái gì cũng không qua mắt được ngươi.

 

- Ha ha.

 

Trần Khác cười nói:

 

- Ta còn không Tử Do ngươi hay sao?

 

Tiểu một người kỳ lạ, nói thật,bên cạnh ca ca thiên tài của y, một Triệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lặng lẽ cũng dễ khiến cho người ta xem nhẹ. Nhưng nếu luận đến tài năng chính trị, Tiểu© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 còn vượt xa tam ca của mình. Y thà rằng im lặng, không động không nóng nảy, tố dưỡng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chính trị cực kỳ cao, tâm tính cực kỳ kiên nhẫn, thể khiến cho người khác không chú ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mình.

 

Nhưng khi cần phát lực, Triệt cũng sẽ không chút do dự, bày ratâm hừng hực của mình. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tuy nhiênTriệt cũng không kích động, bởi y biết rõ, chokhông thể được như ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nguyện, nhưng với quy tắc không giết sĩ phu của triều Tống trăm năm qua, tất cũng không cần lo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đến tính mạng. Canh bạc này xác nhận hữu kinh vô hiểm (có kinh hãi nhưng không nguy hiểm).

 

- Sao? Ngươi cảm thấy có được không?

 

Triệt chăm chú nhìn Trần Khác, trầm giọng nói:

 

- Ta thật lòng muốn giúp ngươi một phen, điều nếu không gây trở ngại vẫn tốt hơn.

 

- Ừ…

 

Trần Khác suy nghĩ một lát, gật đầu thật mạnh:

 

- Không sao.

 

- Vậy tốt rồi, vậy tốt rồi!

 

Triệt thở phào nhẹ nhõm nói:

 

- Đúng rồi, Tứ Lang, Đoan Bình, Chương Tử Hậu, Vương Tử Thuần, Cát Phủ cũng muốn tham gia.

 

- Ta biết.

 

Trần Khác gật đầu, cười nói

 

- Ta còn nghe nói, Cát Phủ gần đây cũng rất sôi nổi.

 

- Nghe đồn hy vọng nhất khoa này chính Cát Phủ và ca ca ta.

 

- Tên tiểu tửCát Phủ nàykhông thật thà.

 

Thức chút khinh thường nói:

 

- Từ khi vào kinh, y liền chui ngay vào Khánh Lăng Quận Vương phủ, cũng không thèm lui tới với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chúng ta, muốn leo cành cao khác.

 

- Chim khôn chọn cây đậu, điều này cũng không đáng trách.

 

Trần Khác cũng không để tâm, cười cười:

 

- Cát Phủ cũng có quyền chọn lựa.

 

Bởi hai người sắp tham gia cuộc thi, Trần Khác nói một lát liền cáo từ đi về. Ba ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sau, Chế khoa khảo thí bắt đầu. Chế khoa là cuộc thi cấp bậc cao nhất của triều đình, trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 danh nghĩa không hạn chế thân phận, bất cứ kẻ nào cũng thể tham gia, nhằm thể hiện thái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 độ trọng dụng duy tài, duy hiền của thiên tử. Nhưng muốn đứng trên điện Sùng Chính, được đích thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Hoàng đế khảo thí, tuyệt đối khó như lên trời.

 

Điều kiện tiên quyết là, ngươi nhất định phải nhận được sự tiến cửu của hai trọng thần triều đình trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lên mới cách báo danh tham gia thi. Sau đó, còn phải qua ba cửa nữa: Đầu tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trình sách luận của mình lên lưỡng chế, tức Hàn Lâm Học Sĩ, Tri Chế Cáo của chưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nội chế ngoại chế, dâng lên sách luận tổng cộng năm mươi bài, do lưỡng chế lựa chọn ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người được tham gia thi. Đây cũng nguyên nhân Tuân buộc Thức nước tới chân mới nhảy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ai bảo tiểu tử này bình thường chỉ biết điền từ làm thơ tặng các hoa khôi nương tử, một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chút vốn trong tay cũng không có.

 

Sau khi qua được cửa lưỡng chế này, tiếp theo thi lục luận các (thi mật); cuối cùng mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể tham gia Ngự thí của Hoàng đế.

 

Từ điều này, mọi người đều hiểu được, sao ba trăm năm lưỡng Tống cũng chỉ hơn hai mươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người trúng Chế khoa. Thật sự quá khó khăn.

 

Nhưng như thế mới tìm được kỳ trân hiếm có, có thể thi đậu Chế khoa chính giấc mộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của mỗi quan viên….bài văn của người không phải tiếnlàm tốt tới mức nào cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không thể thông qua cửa lưỡng chế kia, cho nên Chế khoa được xưng “Duy tài thị cử” (chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tài mới được trọng dụng) thực ra đã sớm đổi thành độc quyền của đám tiếnrồi.

 

Đến ngày hết hạn, lưỡng chế tổng cộng thu được một ngàn năm trăm bài sách luận của hơn ba trăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người. Hàn Lâm Học Sĩ hiện nay thừa chỉ là Lưu Sưởng, Tri Chế Cáo Vương An Thạch. Hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người tăng giờ làm việc, dùng thời gian năm ngày chọn ra từ trong số đó năm mươi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 văn từ nổi bật xuất sắc để tiến vào vòng thi các sau đó.

 

Khi công bố, Trần Khác phát hiện, Tống Đoan Bình, Vương Thiều, Tằng Bố, Giáp Đản đều không tên trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bảng… Có thể thấy nơi này thực sự tàn khốc.

 

Đương nhiên cũng không tên của hắn,điều đó không phải văn của hắn không hợp nhãn lưỡng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chế, hắn được bổ nhiệm làm Trực Các, làm trợ thủ cho đám người Tham tri Chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sự Vương Khuê, Âu Dương Tu, Đồng tri của vòng thicác.

 

Trần Khác được bổ nhiệm cũng cùng bất ngờ. Chính một ngày trước cuộc thi, công đẩy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lui Tây Hạ nên hắn được tấn thăng làm chính ngũ phẩm Triều Phụng Đại Phu, Trực Các, Phán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Hoàng giahọc viện.

 

Lần bổ nhiệm này khiến cho cả triều phải sợ hãi, bởi từ nay về sau, Trần Khác sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể tham dự bàn bạc giải quyết chuyện quân cơ, hơn nữa viện Võ học được gây dựng càng ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hưng thịnh vẫn còn nằm trong tay hắn.

 

Không phải nói Trần Khác bị ghẻ lạnh không được dùng sao? Nếu đây được coi bị ghẻ lạnh không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được dùng, thì chín phần quan viên còn lại chẳng phải đều thành rác rưởi cả sao?

 

Tuy nhiên rất nhanh, sự chú ý của mọi người đều bị cuốn đi, bởi lại một loạt cấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quan trọng được bổ nhiệm – Nhằm tăng cường biên phòng, Tham tri Chính sự Tống Tường ra phòng thủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Lân Châu, Tri phủ Khai Phong Âu Dương Tu làm Tham Tri Chính sự. Xu Mật phó sứ Tôn Biện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quản trong coi việc của phủ Đại Danh, nguyên Tri Đại Danh phủ sựChiêu Lượng tuổi già © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 về hưu, Ti Sử Bao Chửng chuyển làm Xu Mật Phó sứ.

 

Một chuỗi bổ nhiệm quan trọng này sớm không đến muộn không tới, cố tình hạ xuống đúng ngày diễn ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Chế khoa khảo thí. ràng Quan gia hy vọng giảm bớt sự chú ý cũng như lực cản. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Bởihai vị trọng thần rời kinh lần này đều người kiên định ủng hộ Triệu Tông Thực, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Chiêu Lượng nghe nói cũng đã rất thân thiết với y, người mới gia nhập vào trung tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 triều đình Âu Dương Tu Bao Chửng lại có giao tình với Trần Khác không ít, từ trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đến nay vẫn không cùng một bầu trời với Triệu Tông Thực.

 

Lại liên tưởng đến lời đồn khi Triệu Tông Tích hồi kinh sẽ được phong Vương, khiến cho người ta rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khó không nhìn ra, Quan Gia đang chèn ép Triệu Tông Thực, bồi dưỡng phe Triệu Tông Tích.

 

Nhưng tại sao lại như vậy? ràng khi diễn ra khoa cử vẫn còn để cho Khánh Lăng Quận Vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 làm quan tổng tài thi đình, bồi dưỡng y thế kế vị, vậy tại sao khi kỳ thi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đình vừa qua một cái đã bắt đầu rút củi dưới đáy nồi?

 

Không riêngđám triều thần không hiểu,ngay cả Triệu Tông Thực cũng hồ.

 

Sau khi biết được những bổ nhiệm quan trọng này, y ngồi ngây ra một hồi lâu, mới hỏi mưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Mạnh Dương của mình:

 

- Thế nàyý gì?

 

- Điện hạ, phải người đã đắc tội chỗ nào với Hoàng thượng?

 

- Không có.

 

Triệu Tông Thực chút bực bội trả lời:

 

- Mỗi ngày sớm chiều thỉnh an, theo đúng khuôn phép, ngay cả thở cũng không dám lớn tiếng.

 

- Thế mới lạ.

 

Triệu Tông Hữu líu lưỡi nói:

 

- Tại sao Quan Gia lại làm như thế? Không hợp lý! Hay thật sự muốn tăng cường biên phòng? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

 

- Không thể nào!

 

Mạnh Dương quả quyết lắc đầu nói:

 

- Tôn BiệnTống Tường người của chúng ta. Âu Dương Tu Bao Chửng đều nổi danh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vừa thối vừa cứng, vả lại từ trước tới nay đều không dính dáng chút nào với điện hạ. Trung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tâm triều đình hai vào hai ra, chúng ta hiện tại đã rơi vào hoàn cảnh xấu rồi.

 

- Không phải chứ?

 

Triệu Tông Hữu kinh ngạc nói.

 

- Thật sựthế.

 

Mạnh Dương thở dài nói:

 

- Hiện tại hai phủ tám công, chúng ta ba ngườiHàn tướng công Vương Xu tướng, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Ngô Khuê Ngô Phó Xu, năm người còn lại, tất cả đều không phải người của chúng ta…

 

- Nhưng cũng không phải người của tiểu tử Triệu Tông Tích kia chứ?

 

Triệu Tông Hữu không phục nói.

 

- Nói thế nào nhỉ? Như như không.

 

Mạnh Dương nói đầy khổ sở:

 

- Thanh danh của năm người này đều rất tốt, dường như công bằng không thiên vị, là những quần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thần chỉ nghe theo lệnh của Hoàng thượng. Nhưng bọn họ không thể nào khôngthiên vị… Âu Dương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tu thầy của Trần Khác, Vương Khuêđồng hương của Trần Khác, Tằng Công Lượng người giám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 định ủng hộ cải cách học của Trần Khác, Bao Chửng cũng rất khen ngợi Trần Khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Triệu Tông Tích, từng nhiều lần lên tiếng bọn họ… Tên cáo già Phú Bật này sẽ không dễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dàng tỏ thái độ, nhưng một khi Quan Gia khuynh hướng nào đó, lão sẽ thuận nước đẩy thuyền. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

 

- Cho nên chúng ta ba so với bốn, thậm chíba so với năm sao?

 

Triệu Tông Hữu sợ ngây người. Không phải nói đại cục đã định sao, sao trong nháy mắt đã thay đổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rồi?

 

- mối nguy này.

 

Mạnh Dương nghiêm mặt nói:

 

- Cho nên chúng ta nhất định phải biết rốt cuộc đã chuyệnxảy ra Quan Gia lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hạ độc thủ!

 

- Cái đó….

 

Triệu Tông Thực cuối cùng cũng nói thật:

 

- phải chuyện ta câu thông trong kỳ thi đình đã bị phát hiện rồi không?

 

- Hả?

 

Mạnh Dương Triệu Tông Hữu cùng trợn tròn mắt hỏi:

 

- Không phải ngươi đã nói kiên quyết không tiếp nhận bất cứ nhờ vả nào sao?

 

- Ôi…

 

Triệu Tông Thực buồn bực nói:

 

- Nói một chuyện, làm thì mới

 

khó. Sở mọi người ủng hộ ta , đơn giản ta nhân nghĩa, đi theo ta tương lai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sau này sẽ lợi. Ta nghĩ thi đình chẳng qua cũng chỉ xếp thứ tự, lại không truất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phế, huống chi người từ chối không được cũng không nhiều, nên chuyển tên của mười mấy người lên trên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhưng chỉ tiện tay chuyển thôi, không ảnh hưởng tới toàn cục. cớ động vào oán niệm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của bọn họ chứ?

 

- Lời này cũng không sai.

 

Mạnh Dương nói:

 

- phải để lộ phong thanh bị người khác nắm được điểm yếu rồi không?

 

- Không thể nào.

 

Triệu Tông Thực lắc đầu nói:

 

- Chuyện như thế này một khi tiết lộ ra ngoài, đời này con cháu của nhà bọn họ đều bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hủy hết, ai dám tiết lộ chứ?

 

- Nếu Quan gia thực sự nhận thấy được cái gì, trực tiếp đánh rớt bọn họ khỏi tam giáp, hoặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tìm do cho bọn họ loại kém thì đều có thể đấy.

 

Mạnh Dương chậm rãi nói:

 

- Sau khi yết bảng, nếu bọn họ đều đứng đầu danh sách, thì thể thấy được hẳn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 để lộ điều gì.

 

- Đó mới lạ…

 

Triệu Tông Hữu không tìm được đầu mối:

 

- Hay Quan Gia đang muốn chơi chúng ta?

 

- sao quan gia lại muốn chơi ta?

 

Triệu Tông Thực căm tức nói:

 

- Ta còn phải làm thế nào nữa thì người mới vừa lòng?

 

Vương phủ của y thể nói nhà chỉbốn bức tường, số lượng cung nữ nội thị chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bằng một phần ba quy chế, đồ ăn mỗi ngày quá ít thức ăn mặn, cho bữa chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũng chỉ ba mặn một canh, bốn mùa quần áo chỉ sáu bộ thay giặt, chưa từng thừa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

 

Trong phủ y không nuôi ca kỹ, thậm chí khôngthiếp thất, y không bất kỳ đam xấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nào, duy chỉ thích đọc sách, hơn nửa phần bổng lộc đều biến thành thư tịch.

 

Từ khi phụng mệnh giải quyết công việc chính trị Tây phủ, mỗi ngày y xem duyệt hơn một ngàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kiện công văn, hết ngày dài lại đêm thâu, chưa từng lười biếng… Khiến cho quan viên Xu Mật Viện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vừa thẹn vừa xấu hổ, không ngờ hiệu suất làm việc tăng cao gấp đôi.

 

Từng lời ca tụng của mọi người sau lưng y đều những áp bức tàn khốc đối với y. Đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đường Vương gia Đại Tống lại tự làm khổ mình như thế, đương nhiên chỉ tính toán một việc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Một khi cố gắng của mình không được nhìn nhận, khó tránh khỏi sinh ra cảm xúc buồn bực căm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hận…

 

- Điện hạ bớt giận, hỏi ý Hàn tướng công trước đi.

 

Mạnh Dương vội vàng an ủi:

 

- Nói không chừng lại thâm ý khác.

 

- Ừ…

 

Triệu Tông Thực nặng nhọc thở dài...

 

người tức giận thì cũng người vui mừng.

 

Biết được Âu Dương Tu Bao Chửng đều gia nhập vào trung tâm triều đình, Trần Khác cũng được tham © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dự việc quân cơ, Vương Bàng không kìm nổi sự hưng phấn, đặc biệt đi đến quý phủ của Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Khác.

 

- Hiện giờ xem ra…

 

Trên khuôn mặt tuấncủa y hiện sự sảng khoái:

 

- Lo lắng của ngươi đúng thừa !

 

- Ha ha….

 

Trần Khác cười cười, không nhận xét gì.

 

Kỳ thực không trách được bọn Triệu Tông Thực không hiểu gì, bởi vì lần này vốnmột lần hãm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hại. Không biết tại sao Vương Bàng biết được một số chuyện câu thông của Triệu Tông Thực, cũng chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sao, đã gọi vu oan, thì cũng mặc kệ ngươi làm sai hay không.

 

Phương pháp của Vương Bàng đơn giản đến khiến người ta líu lưỡi, tâm sâu đến mức khiến người ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sởn tóc gáy.

 

Bản thân hắn chính Quốc Tử Giám sinh, lại thêm trong tay người đảng Tân Học chỉ đường, đương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhiên biết như lòng bàn tay Vương Tuấn Dânngười danh tiếng cao nhất khoa này. Y © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 biết đối phươngcông tử Hàn Tướng công quan hệ không ít, từng đọc sách nhà Hàn Kỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lão gia, cũng chấp lễ đệ tử.

 

thể được Hàn Kỳ coi trọng, học thức nhân tài của Vương Tuấn Dân cũng tự nhiên nổi tiếng. Tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cả mọi người đều xem thành Lưu Kỷ thứ hai… Cũng chính Lưu Huy sau này, cho rằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quán quân không người thứ hai.

 

Vương Bàng Chương Đôn quan hệ rất tốt, từ đó mới biết, năm đó Lưu Huy đậu Trạng Nguyên, nguyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhân lớn nhất bởi người được Triệu Tông Thực coi trọng.

 

Hiện giờ Vương Tuấn Dân người được Hàn tướng công coi trọng, trong mắt chúng nhân, đậu Trạng Nguyên gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 như rất thuận lợi.

 

Bởi vậy Vương Bàng đoán, nếu Vương Tuấn Dân đậu Trạng Nguyên cũng không dị nghị, Hàn tướng công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kia sẽ không để rớt chức Trạng Nguyên kia.

 

Một chuyện thuận lý thành chương như thế, lại bị Vương Bàng thấy được hội, chính là do tin tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trong ngoài không ăn khớp.

 

Mặc Quan gia cả đời sống ở Biện Kinh, nhưng kỳ thực mắt không thể tự nhìn, tai không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tự nghe, tất cả những người biết đều từ người bên cạnh nói. Các đại thần nội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thị nói cho người cái thì người biết cái ấy, không nói cho người biết thì người cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 biết.

 

Đương nhiên Triệu Trinh biết nghe một tai thì không công bằng, trước giờ vẫn nghe nhiều chiều, xác minh lẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhau, tránh bị đại thần lừa gạt. Nhưng mấy năm gần đây thân thể tinh lực của người cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bằng lúc trước, quân quốc đại sự cũng khiến cho thân thể mệt mỏi, sớm không chú ý đến chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chuyện nguy cấp này.

 

Từ chỗ Hiến, Vương Bàng nghe ngóng được, như chuyện danh tiếng của Vương Tuấn Dân cao nhất, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trước khoa cử Quan Gia lại không hề nghe thấy. Một kế sách liền xuất hiện trong đầu y, y © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bảoHiến sau khi bắt đầu thi thì bẩm báo việc này lên Quan Gia. Nhưng chỉ nói sáu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tiếng “Vương Tuấn Dân làm Trạng Nguyên” còn lại một mực không nói gì hết.

 

Triệu Trinh không biết nguyên nhân, đột nhiên nghe nói kỳ thi đình còn chưa bắt đầu thì Trạng Nguyên đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được dự báo, nhiên giận dữ cho rằng đại lễ tuyển tài của mình lại bị đám giám khảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 biến thành bữa tiệc để lấy lòng đại thần, giành lợi.

 

Nếu đổi thành một vị Hoàng đế khác, thể sẽ lập tức nổi giận lôi đình, hạ lệnh tra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 việc này. Nhưng tính tình Triệu Trinh lại âm nhu, vả lại tâm thâm trầm, sau một cơn giận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngắn ngủi, ông ta muốn lợi dụng cơ hội này nhìn cho kỹ sắc mặt của đám người đó.

 

thế ông phá lệ bổ nhiệm Triệu Tông Thực làm quan Tổng tài hội thi Đình. Lần phá lệ này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được cho là một sự bổ nhiệm ý nghĩa đặc thù, nhưng thật ra là sự khảo nghiệm quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trọng Triệu Trinh dành cho Triệu Tông Thựcnhìn xem việc mình ân cần nghiêm khắc dạy bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được Tông Thực tuân theo hay không, chỉ một chút tác dụng, xem xem y cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gan nói không với các đại thần hay không!

 

Vương Bàng đoán chắc, chỉ cần cuối cùng Vương Tuấn Dân thật sự đỗ Trạng Nguyên, đám người Triệu Tông Thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 này coi như đã rơi xuống vũng bùn rồi, nói cũng không nói rõ. Cho không phải thì cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quấy nhiễu được mộng Trạng Nguyên của đối phương, thế nào cũng không thiệt.

 

Nhưng người tính không bằng trời tính, tuy Triệu Tông Thực chẳng biết gì, nhưng y cũng từng hội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giải vây. Chính lúc Dương Nhạc Đạo tranh với Vương An Thạch. Dương Nhạc Đạo hết sức quen thuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 với văn của Vương Tuấn Dân, chọn luôn làm Trạng Nguyên, nhưng Vương An Thạch lại không chịu, kiên trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phải chọn một vị khác.

 

Ai cũng biết, Vương An Thạch một người không tâm, hơn nữa học thức hơn xa Dương Nhạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Đạo, lựa chọn của y đương nhiên càng công bằng.

 

Nếu Triệu Tông Thực chọn ủng hộ Vương An Thạch, cho duy trì trung lập, cuối cùng Trạng Nguyên cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không rơi vào tay Vương Tuấn Dân.

 

Đáng tiếc, Triệu Tông Thực chỉ biết Dương Nhạc Đạo người Hàn Kỳ chọn, đương nhiên muốn ủng hộ y © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 điều kiện.

 

Kết quả lại sa vào hố của Vương Bàng rồi…

 

Chiêu này của Vương Bàng phải nói cực kỳ gọn đẹp. Kế này, ngoại trừHiến thì không còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ai tham gia, khiến nguy hiểm thể xảy ra giảm xuống mức thấp nhất.

 

Nhưng nếu không muốn ai biết, trừ khi mình đừng làm, tất cả vẫn không giấu được Văn Ngạn Bác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Lạc Dương. Ban đầu, Trần Khác nghĩ rằng bên cạnh Vương Bàng gián điệp của Văn Ngạn Bác, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nghĩ lại tính tình Vương Bàng khá kín đáo, tuyệt đối không để người bên cạnh biết việc này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Hơn nữa, khả năng Văn Ngạn Bác giấu tai mắt cạnh một người mới mười bảy mười tám tuổi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lớn.

 

Tai mắt hẳn bên cạnh hoàng đế.

 

Mà việc Văn Ngạn Bác biết làm, chỉ sợ Hàn Kỳ cũng biết, nếu Văn Ngạn Bác biết chuyện đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không nào Hàn tướng công không biết . . .

 

Khi Trần Khác nói chuyện này cho Vương Bàng thì y hoảng sợ không nói ra lời.

 

Trần Khác cũng không nói mấy câu nhảm nhí đại loại như ‘lúc trước ta đã khuyên ngươi, thế này không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được’,... tỉnh táo nói:

 

- Cũng may bọn họ không nắm giữ điểm yếu của ngươi, không cần lo lắng bọn họ nói huyên thuyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trước mặt Quan gia. thế chúng ta thắng ván này, hơn nữa toàn thắng.

 

- Ừm. . .

 

Vương Bàng chầm chậm gật đầu, thở dài nói:

 

- Nhưng Hàn tướng công biết rồi. . .

 

- Đã đi đến bước này, cũng không sợ bọn họ biết. Không lẽ bọn họ chúng ta đặt ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kế hoạch mà đặt kế hoạch với chúng ta?

 

- Cũng phải, trung tâm triều đình hai vào hai ra, bọn họ khẳng định sợ choáng váng.

 

Lúc này, vẻ mặt Vương Bàng mới chuyển biến tốt hơn, gật đầu nói:

 

- Khi đã tỉnh táo lại, tất nhiên phải phản công mạnh mẽ.

 

- Đúng vậy.

 

Sắc mặt Trần Khác ngưng trọng, nói:

 

- Quan gia đã hứa năm nay sẽ chọn ra thái tử, bước tiếp theo tất nhiên sẽ không chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không thôi.

 

- Ai sợ ai.

 

Trên mặt Vương Bàng hiện ra nét kiêu ngạo quen thuộc, nói:

 

- Bây giờ chúng ta đã không còn Ngô Hạ A Mông bảo đã giỏi hơn trước nhiều, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thua kém người khác)!

 

- Ha ha. . .

 

Trần Khác cũng cười rộ lên, nhưng trong lòng hắn tuyệt đối không thoải mái. Hắn thật sự không biết đội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quân hỗn tạp do đảng Tân Học, phái Tại Dã và Gia Hữu Học liên hợp lại có thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đối kháng với quân chính quy của Triệu Tông Thực hay không... Đấu tranh chưa biết khi nào bắt đầu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cuộc thi Bí Các lại trong tình trạng cấp bách.

 

ThiCác sáu luận giai đoạn quan trọng nhất trong thi Chế Khoa, quyết định cách tham gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cuộc thi cuối cùng điện Sùng Chính, đồng thời cũng phần thi khó khăn nhất. Phạm vi ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đề của thi Các sáu luận cực kỳ rộng. Lấy Cửu Kinh, Kiêm Kinh, Chính Sử làm chủ, bàn đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Thất Thư Kinh, Quốc Ngữ Chư Tử. Ngoài chính văn ra, các kinh cũng kiêm luôn chú giải. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

 

Điều này không chỉ yêu cầu thí sinh hiểu biết rộng rãi, khái quát mà còn phải thuộc nằm lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 những kiến thức đó, chưa kể câu văn phải tốt mớithể vượt qua. Người thời này đều xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Các sáu luận khó khăn nhất, gọi thi Các ‘Qua Các’. Thi Các phức tạp khó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đây cũng là nguyên nhân khiến Trung Quốc rất ít người thi đậu.

 

đối phó cuộc thi Các khó khăn phức tạp, đã thế chỗ nào cũng hỏi, anh em Tô Thức mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hoãn nhậm chức để chuyên tâm chuẩn bị.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 356 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc