GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 355: Quốc sắc thiên hương

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Lẽ nào trong những phu nằm ngoài triều đình khôngmột ai đủ tri thức để nhìn ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 biến số trong thể cục này sao?

 

Nghĩ vậy, hắn không thể không khâm phục cái tên Vương Bàng kia, có thể tạo ra chuyện này không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 để lộ một dấu vết nào, đúng người xấu luôn luôn trá hình…

 

Trong lòng rối như vò, hắn đâu còn tâmđọc sách nữa, ngẩng đầu lên thì thấy bên ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trời đã tối, bèn gọi thắp đèn lên.

 

Trần Nghĩa bước nhanh vào trong, tay cầm một cây đèn đang thắp sáng, nhỏ nhẹ nói:

 

- Đại nhân, nên ăn chút đó.

 

- Ăn cái đầu ngươi ấy.

 

Trần Khác tức giận nói:

 

- Hôm nay vẫn chưa thấy có khách đến sao?

 

- Không có.

 

Trần Nghĩa lắc đầu nói:

 

- Đại nhân muốn gặp họ như vậy, tại sao không đi đến nhà họ thăm hỏi trước?

 

Theo Trần Nghĩ thấy, bọn họ vốntiếng tăm từ lâu, người đức cao vọng trọng, phẩm cấp cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cao hơn không biết bao nhiêu lần phẩm cấp đại nhân Trần Khác của y. Dù có bán thân thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũng phải giữ lại thể diện, xem ra họ sẽ không chủ động tới đây đâu.

 

- Ngươi biết cái mà nói…

 

Trần Khác lườm y một cái. nhiên tới nhà thăm hỏi thì không thành vấn đề, nhưng hắn gánh việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của vua, chỉtiện đường ghé qua Lạc Dương thôi, không cái cớ chính đáng thì sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177thể tùy tiện tới thăm viếng được? Tối thiểu thì cũng phải đưa được cái thiệp đến chứ?

 

Ngay cả thư mời cũng không nhận được thì thật sự quá mất mặt rồi.

 

Hai chủ tớ đang buồn bực lo lắng thì Trần Tín bước vào, thì thào nói:

 

- Đại nhân,một đứa trẻ đưa tới một đồng tiền, nói phải đưa cho ngài xem, không biết© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chuyện xảy ra không?

 

- Tiền đồng gì?

 

Trần Khác thuận miệng hỏi.

 

Trần Tín vội xòe bàn tay ra.

 

Dưới ngọn đèn, Trần Khác nhìn thấy một đồng tiền màu vàng sáng bóng.

 

- A!

 

Trò chơi ý này thực sự đối với hắn quá quen thuộc, năm đó nhận được mấy đồng tiền này đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dùng vào việc lớn, đây đúng “tiền vàng Thiệu Ung” làm cũng thuận lợi.

 

- Sao ta lại quên mất người đó chứ!

 

Trần Khác kích động nói:

 

- Nhanh đưa đứa đó vào đây.

 

- Đứa bé kia đưa tiền liền chạy đi rồi.

 

Trần Tín cẩn thận nói:

 

- Các huynh đệ sợ gây phiền phức cho đại nhân nên cũng không ngăn lại.

 

- Biết rồi.

 

Trần Khác cười không thèm để ý nói:

 

- Thay quần áo, chuẩn bị lễ vật, đại nhân ta đêm nay phải tới hỏi thăm ẩn sĩ.

 

- Đại nhân không phải nói, khôngthiệp mời thì sẽ không đi sao?

 

Trần Nghĩa nhỏ giọng nói..

 

- Hửm?

 

Trần Khác quay đầu lại liếc nhìn y một cái, Trần Nghĩa vội vàng rụt đầu lại, không dám nhiều chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nữa.

 

Nhà Thiệu Ung bờ Lạc Hà không khác biệt so với phòng của dân chúng xung quanh, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không phải nhà cao cửa rộng gì. Từ ngoài nhìn vào, điểm không giống duy nhất con đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhỏ bằng gạch xanh dưới chân, trong phòng ngoài phòng thúy trúc mọc xanh mướt một mảng.

 

Thấp thoáng trong rừng thúy trúc một căn đình hóng mát nho nhỏ, trong đình treo đèn, một bàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hai ghế và một than. Trên bàn bày nguyên bộ trà cụ, bình nước bằng đồng đặt trên bếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lò, trên ghế có hai người ngồi đối diện…

 

Một người Trần Khác ăn mặc giống người đọc sách bình thường, người kia một trung niên áo gai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vuông, khuôn mặt quắc thước xuất trần, chínhphu tử Thiệu Ung có duyên gặp một lần trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Nhạc Dương lầu năm đó.

 

- Từ biệtNhạc Dương, mười

 

năm xuân thu, tiên sinh đã lâu không gặp.

 

Trần Khác cung kính.

 

- Ha ha.

 

Thiệu Ung cười ấm áp:

 

- Cậu nhóc của mười năm trước,

 

hiện giờ đã Trần họcnổi danh khắp thiên hạ rồi, thật sự đáng mừng.

 

- Trước mặt tiên sinh, vãn sinh nào

 

dám cho mình là học sĩ?

 

Trần Khác cung kính thưa:

 

- Tiên Thiên học của tiên sinh vãn

 

sinh khổ công nghiên cứu mấy năm nay, điều chất ngu dốt, vẫn chưa từng nhìn thấy được chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ý!

 

- Trọng Phương quá khiêm tốn rồi,

 

qua một năm này, Thiệu mỗ cũng không làm khác, cũng vinh dự được đọc qua “Đại học chương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tập chú” “Trung Dung chương tập chú” của ngươi.

 

Thiệu Ưng cười cười nói:

 

- học ngươi lập ra, tuy học

 

thuyết của đời sau, nhưng thắng lợi ở chỗ hệ thống nghiêm chỉnh, lại tinh tế hữu dụng, bao hàm thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nghiệm quan sát tỉ mỉ, toàn diện, đúng học thuyết tiếp cận gần với Thánh nhân nhất.

 

Nói xong lại cười ha ha:

 

- Mấy ngày trước, Trương

 

Hoành Cừ tới đây, ta nói với nó, học vừa ra, những học thuyết khác đều sợ lui tránh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177cũng rất đồng ý.

 

- Tiên sinh quá khen rồi.

 

Trần Khác cười khổ:

 

- Hoành Cừ huynhđồng niên

 

của tiểu tử, đương nhiên muốn giữ thể diện cho tôi. Thật đảm đương không nổi.

 

- Ha ha, chớ khẩn trương.

 

Thiệu Ung không cười nữa:

 

- Lần này mời ngươi tới cũng

 

không phải để hàn huyên.

 

Châm trà cho Trần Khác nói:

 

- Tiền đồng lần trước ta đưa cho

 

ngươi có còn không?

 

- Cộng thêm hôm nay còn ba

 

đồng.

 

Trần Khác nói xong, lấy ra ba đồng tiền từ trong tay áo, cười nói:

 

- Năm đó tiên sinh ban tặng, đã

 

giúp tiểu tử một đại ân, một lần nữa đa tạ tiên sinh.

 

- Dễ như trở bàn tay, không đáng

 

nói đến.

 

Thiệu Ung vươn tay nói:

 

- Với vị trí của ngươi hiện nay, tự

 

nhiên cũng không cần đồng tiền này nữa. Trả lại cho ta đi!

 

Trần Khác cười cười:

 

- Còn muốn giữ làm kỉ niệm.

 

- Ha ha ha…

 

Thiệu Ung bị chọc cười, lấy lại một đồng từ trong tay hắn rồi cất vào tay áo. Sau đó ngưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cười nói:

 

- Còn nhớ lần đó trên Nhạc Dương

 

lầu, ta đã nói với ngươi không?

 

- A, tiên sinh nói rất nhiều.

 

Trần Khác giả bộ hồ đồ.

 

- Lúc ấy ta nói, sớm muộn cũng

 

sẽ đoán một quẻ cho ngươi.

 

Thiệu Ung nheo nheo đôi mắt dài, vẫn giống như mười năm trước, gằn từng tiếng nói:

 

- Bởi ngươi kẻ loạn số trời!

 

- ...

 

Tim Trần Khác đập thìch thịch, những việc mình đã làm chẳng phải triều Đại Tống thay đổi vận mệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đó sao? Nén lại sóng gió trong lòng, hắn cười lớn:

 

- Thiên đạo hữu thường. Bất vi

 

nghiêu tồn bất vi kiệt vong. (việc làm của trời Đạo thường, khôngvua Nghiêu Đạo ấy còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũng không vua Trụ mà Đạo ấy mất đi) Ai cũng không loạn được số trời.

 

- Số trời chỉmột phần, còn phải

 

xem số người.

 

Thiệu Ung lại lắc đầu, kiên định nói:

 

- Ngươi nhất định phải để cho ta

 

xem một quẻ!

 

- Còn có cả việc bức người cho

 

xem bói hay sao?

 

Trần Khác cười khổ nói.

 

- Đúng là không biết tốt xấu,

 

biết bao nhiêu quan lại quyền quý đến xin ta bói một quẻ không?

 

Thiệu Ung lạnh lùng cười nói:

 

- Không gạt ngươi, mười mấy năm

 

trước, Nhữ Nam quận Vương mời ta xem tướng cho đám con trai ông ta. Trong số đó có một Bát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tự (giờ ngày tháng năm sinh viết theo Thiên can Địa chi) Nhâm Thân, Nhâm Dần, Bính Ngọ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Giáp Tuất quy ra số hai bốn một hai cộng lại thành chín, suy ra “ngẫu”, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vô cùng cao quý khó nói được.

 

- Thập tam phải không?

 

Miệng Trần Khác khô khốc.

 

- Không sai.

 

Thiệu Ung vuốt cằm.

 

- Xem ra ý trời như vậy…

 

Trần Khác than nhẹ nói:

 

- Tôi cũng nên sớm dự định.

 

- Không hẳn vậy.

 

Thiệu Ung lại lắc đầu:

 

- Ta mới vừa nói, số trời chỉ một

 

phần. câu “Nhất mệnh, nhị vận, tam phong thủy, tứ tích công đức, ngũ độc thư, lục danh, thất tướng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bát kính thần, cửu giao quý nhân, thập dưỡng sinh, thập nhất trạch nghiệp dữ trạch ngẫu, thập nhị xu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cát yếu tị hung” chỉ về những thứ quyết định cuộc sống một con người: thứ nhất mệnh, thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 haivận, thứ ba phong thủy, bốn tích công đức, sáu danh tiếng, bảy quan hệ, tám kính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thần, chín quen với quý nhân, mười dưỡng sinh, mười một chọn nghiệp chọn vợ chồng, mười hai biết theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cát tránh hung). Tiên thiên chi mệnh tất nhiên quan trọng, nhưng thời vận không tới, không gặp người hiền, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 âm đức không sâu, tâm tính không thuần khiết, đến cùng vẫn cứ hoa trong gương trăng trong nước. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Ví dụ như ca ca Lưu Diễn của Hán Quang cũng có mệnh cực quý, nhưng không đề phòng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rốt cuộc chịu khổ đột tử, ngược lại để lại thuận lợi cho đệ đệ của mình.

 

Dừng một chút, Thiệu Ung lại nói:

 

- Huống chi, mạng của y cũng

 

không được cho quá tốt. Ngọ hỏa thiếp thân (Lửa nóng như giữa trưa ngay bên cạnh) xung với Nhâm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tổn hại hết sức. Vận mệnh trong thànhbại,lên làm Hoàng đế cũng khó tránh trở thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kẻ tích sự, thánh thọ không dài…

 

- Ý của tiên sinh là…?

 

Sắc mặt Trần Khác trở nên nghiêm trọng, mặc đối với mấy thứ huyền hoặc này hắn từ trước tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giờ cũng không quá quan tâm, nhưng đối phương lại vị đại tướng số cách bậc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhất Đại Tống trong ngàn năm qua, nên không thể không coi trọng.

 

- Ý của ta là, vận mệnh của một

 

người do nhiều nhân tố khác nhau cùng quyết định. Trong đó bát tự ngày sinh tháng đẻ, danh tính, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phong thủy, kính thần, tu thân, kết giao quý nhân đềucùng quan trọng. Cũng không phải nói bát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tự của ai tốt thì nhất định có thể thành công.

 

Thiệu Ung thản nhiên nói.

 

Lòng Trần Khác vừa động, hắn hơi hiểu được ý tứ của đối phương, mỉm cười nói:

 

- Nếu đã vậy, sao tiên sinh còn

 

muốn xem tướng cho ta?

 

- Nếu người trong thiên hạ ai cũng

 

giống như ngươi, thế nào thầy bói cũng chết đói.

 

Thiệu Ung cười ha ha nói:

 

- Nói cho ta nghe bát tự của ngươi!

 

Đối phương đã nói đến nước này rồi, Trần Khác cũng chỉthể cố làm, nói ra bát tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của mình.

 

- Bát tự cũng bình thường.

 

Thiệu Ung bấm đốt ngón tay tính toán nói

 

- Ngươi nhớ không nhầm chứ?

 

Trần Khác không khỏi trợn trừng mắt.

 

- Loại bát tự phá này, saothể

 

đậu Trạng Nguyên nhỉ?

 

Thiệu Ung lắc đầu nguầy nguậy:

 

- Không thể tưởng tượng được,

 

không thể tưởng tượng được.

 

- Không phải tiên sinh nói bát tự

 

chỉ một phần thôi sao?

 

Trần Khác tức giận hỏi lại.

 

- Không sai.

 

Thiệu Ung nghiêm nét mặt nói

 

- Tiên thiên mệnh số của ngươi cực

 

kỳ bình thường, nhưng tướng mạo ngươi lại thể phong vương đấy!

 

Trần Khác bất động nói:

 

- Không biếtphong vương khi

 

còn sống hay là phong vương khi đã chết?

 

- Khi còn sống.

 

Thiệu Ung thản nhiên đáp lại:

 

- Cho nên ta mới nói, ngươi kẻ

 

loạn thiên mệnh.

 

- Phong vương khi còn sống?

 

Trần Khác cười lớn nói:

 

- Đây chẳng phải nói, ta thể

 

thu phục mười sáu châu Yến Vân?

 

Vương tước triều Tống không quyền thế giống như thời Hán, chỉ dựa vào một số trọng thần sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khi chết mới thể được truy phong làm vương, nhưng được phong vương khi còn đang sống ngoài Sài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tông Huấn Tiền Thục ra thì không có ai.

 

Hai vị kia một người đứng đầu Hậu Chu, một là vua Ngô Việt, cho nên thể nói phong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vương khác họ cho tới giờ vẫn không có. Tuy nhiên, tổ huấn Hoàng Tống viết “Phục mười sáu châu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Yến Vân sẽ được phong Vương” – đây mức thưởng tối cao Triệu gia ban ra để thu phục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 U Yến, cho nên Trần Khác mới nói vậy.

 

- thể sau này xuất hiện phần

 

thưởng đó cũng không biết chừng.

 

Thiệu Ung lại cười ha ha.

 

- A…

 

Nhất thời Trần Khác không nói được gì. Tuy nhiên nghĩ lại, chođược thưởng đi nữa, Vương cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tước vị tối cao. Đương Kim Hoàng thượng thánh thọ không còn lâu, khẳng định mình không thể được phong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vương ở bản triều, tương lai nếu Triệu Tông Thực lên làm Hoàng đế, mình lại càng không trông chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177rồi, cho nên chỉthể… Nghĩ vậy, hắn thở dài một tiếng, hỏi:

 

- Người làm loạn thiên mệnh tốt

 

hay xấu?

 

- Ha ha…

 

Thiệu Ung chậm rãi đứng dậy, đi ra ngoài mép đình, đổi đề tài:

 

- Đứng từ đây nhìn ra thể

 

nhìn thấy một cây cầu.

 

Trần Khác đứng dậy ra theo, quả nhiên nhìn thấy một cây cầu nối liền hai bờ nam bắc Lạc Thủy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giống như một con rồng đang nằm. Lúc này trăng sáng treo cao, ánh trăng chiếu trên mặt sông Lạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Thủy, trên sông sóng sánh ánh nước, mông lungmàng, khiến người say mê, liền hạ giọng nói:

 

- Tiên sinh thơ viết rằng: “Xuân khán

 

Lạc thành hoa, hạ thưởng thiên tân nguyệt” (Xuân ngắm hoa Lạc thành, Hạ ngắm trăng Thiên Tân), lẽ nào chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cầu Thiên Tân?

 

- Đúng.

 

Thiệu Ung gật đầu nói:

 

- Ta thường cùng bạntản bộ

 

trên cầu Thiên Tân , ngắm trăng thưởng đào, thảnh thơi đắc ý.

 

- Tiên sinh thậtnhã hứng.

 

- một ngày không lâu trước đó.

 

Sắc mặt Thiệu Ung nghiêm lại nói

 

- Ta cùng với vài người bạn thân

 

ngắm trăng trên cầu Thiên Tân, đang khi say sưa ngắm trăng, bỗng nhiên âm phong nổi lên bốn phía, nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lên trời, chỉ thấy mây đen che mặt trăng, chốc lát sau từ trong đám mây vang lên tiếng chim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quyên.

 

Nói rồi nhìn Trần Khác, nói tiếp:

 

- Ngươi đã nghe tiếng chim quyên kêu chưa?

 

-phương Nam cũng từng nghe

 

qua.

 

Trần Khác gật đầu nói:

 

- Chim quyên kêu không êm tai

 

như sơn ca. Cái gọi “Tiếng than đỗ quyên” ý chỉ chim quyên kêu to, tiếng nghe thê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thảm, kêu tới mức chảy máu trong miệng.

 

- Đúng vậy, ngày đó nghe được,

 

quả thực khiến cho người ta ruột gan, đau khổ không thôi, ngay cả tiếng nước chảy của sông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Lạccũng như đang nức nở.

 

Thiệu Ung cau mày, lo lắng nói:

 

- Đúng như lời ngươi nói, chim

 

quyên loài chim phương nam, Lạc Dương trước nay chưa từng có, nhưng bây giờ bay tới Lạc Dương, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chính dấu hiệu thiên hạ đại loạn!

 

- Giải thích thế nào?

 

Trần Khác thắt tim lại, thấp giọng

 

hỏi.

 

- “Xuân Thu” giảng “Lục ích điểu thối phi, lai sào, khí sử chi dã” ý tức là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chim trời loàitiên thiên khí, nay chim quyên bay tới phương Bắc, địa khí phương Nam sắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tràn lên phương Bắc.

 

Thiệu Ung chậm rãi giải thích:

 

- Đây dấu hiệu cho thấy người

 

phương Nam sắp đắc thế. Không tin ngươi xem, không tới vài năm sau, tất người phương Nam làm tướng! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

 

Một câu nói bình thản này, đặt trong thời kỳ triều Tống này ngược lại giống như trời long đất lở. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 BởiTống Thái tổ tổ huấn “Người phương Nam không được làm tướng”. Mặc tổ huấn này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chưa bao giờ công khai với chúng nhân, nhưng khai quốc trăm năm, không biết bao nhiêu người phương Nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vẫn bị ngăn cách với tướng vị, tổ huấn này không cần nói cũng biết.

 

Một ngoại lệ duy nhấtVương Khâm Nhược của triều Chân Tông. Lúc ấy Tể tướng Vương Đán dứt khoát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói:

 

- Thần thấy từ triều tổ tông chưa

 

hề người phương nam làm quốc giả, tuy cổ nói lập hiền phương (dùng người hiền không luận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thân phận, quê quán), chỉ cần hiền thể. Thần làm Tể tướng, không dám tự mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quyết, đành phải tự xem công luận.

 

Coi như đã công khai công bố quy

 

tắc ngầm này cho chúng nhân.

 

- Tuy rằng về sau Vương Khâm

 

Nhược vẫn ngồi đó, dưới sự ủng hộ của Chân Tông trở thành Tể tướng, nhưng lão được xem như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một trong số ít gian thần của triều Tống trong trăm năm qua, cho nên lần ngoại lệ này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chẳng những không đạp đổ cấm kỵ, ngược lại còn khiến cho các phu phương Bắc càng thêm mâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thuẫn với người phương Nam… Không tới ba năm năm, nếu không Tể tướng người phương Nam nào thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chức vị quan trọng của triều đình cũng sắp bị người phương Nam chiếm.

 

Sắc mặt Thiệu Ung đầy ưu nói:

 

- Đây đúng kết quả của việc địa

 

khí phương Nam tràn lên phương Bắc.

 

- Địa khí phương Nam sắp tràn lên

 

phương Bắc, thiên hạ sẽ đại loạn sao?

 

Trần Khác hỏi.

 

- Căn cứ theo kinh nghiệm xưa này, thiên hạ tướng trị, địa khí từ bắc tới nam, nay địa khí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 loạn từ nam lên bắc…

 

Thiệu Ung xoa xoa cằm nói:

 

- Nay địa khí phương Nam tràn lên phương Bắc, nếu không bổ cứu, thiên hạ sẽ đại loạn!

 

- Phải bổ cứu thế nào?

 

Trần Khác hỏi, giọng hơi đanh lại.

 

- Hôm trước Thiệu mỗ gieo được một quẻ, khó khăn lần này phải do người Thục đến giải.

 

Hai mắt Thiệu Ung sáng ngời nhìn Trần Khác nói:

 

- Lúc ấy ta liền nghĩ đến ngươi! Kẻ loạn số trời ngươi!

 

- Tôi?

 

Trần Khác cười khổ nói:

 

- Bản thân tôi còn khó bảo toàn.

 

- Thật sao?

 

Thiệu Ung cười ngẫm nghĩ

 

- Lời này của ngươi được mấy phần thật tâm?

 

- cùng thật tâm.

 

Trần Khác đáp.

 

- Ha ha ha…

 

Thiệu Ung cười lớn, dọa cho chim trời bay loạn, cười xong, lão ép giọng nói xuống thật thấp, nhỏ giọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhấn mạnh từng tiếng:

 

- Vương Tuấn – Dân – làm - Trạng Nguyên…

 

Trần Khác nhất thời như bị sét đánh, hai tay giấu trong tay áo không tự chủ được run lên.

 

Thấy cuối cùng hắn cũng thay đổi sắc mặt, Thiệu Ung khá đắc ý, ngồi xuống bàn trà, chỉ vào ghế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dựa, thản nhiên cười nói:

 

- Lần này học rời kinh, ngược lại đã tự loại bỏ mình ra.

 

Trần Khác chậm rãi ngồi xuống, khôi phục lại sự điềm tĩnh:

 

- Lời này của tiên sinh ý gì?

 

- “Thử trung hữu chân ý, dục biệnvãng ngôn”. (Trong cảnh chân ý, muốn tả nhưng đã quên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lời) (*)

 

Thiệu Ung cười ha hả:

 

- Học sĩ không cần lo lắng, nếu Thiệu mỗ ý xấu, cần phải mời ngươi lại đây, nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thẳng hết với ngươi thế này?

 

(*) Một câu trích từ bài thơ “Ẩm tửu” của Đào Nguyên Minh, ý nói thi nhân đã xa rời tục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thế, trở về sống an nhàn thảnh thơi chốn quê yên bình.

 

- Tại hạ không có chuyện gì không thể nói với người khác.

 

Trần Khác cười lạnh nói

 

- Tiên sinh thể nghỉ rồi!

 

Thiệu Ung nghe vậy lại mỉm cười, vỗ tay nói:

 

- Người như học thể ủy thác đại sự.

 

Trần Khác không lên tiếng trả lời, cầm chén trà lên nhấp một ngụm, mới nhận ra trà đã nguội rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

 

- Vương Nguyên Trạch, chỉ thể làm đầy tớ, không thể lập mưu…

 

Thiệu Ung thản nhiên nói:

 

- Học muốn dựa vào y mà dựng nghiệp lớn cho vị đó của ngươi, chỉ sợ đã tính sai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rồi.

 

Trần Khác thầm thở dài, đối phương nói đến nước này rồi, hiển nhiên chyện xảy ra Đông Kinh đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nắm như trong lòng bàn tay.

 

Nhưng theo như lời Thiệu Ung nói, nếu lão thật sự muốn hại mình, cầnphải mời mình đến đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói nhiều như vậy?

 

Tất cả nhữnghồ trước đó tới lúc này đã sáng tỏ, đối phương muốn gia nhập trận tranh đoạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 này rồi.

 

Cho Thiệu Ung đại tướng số ngàn năm khó gặp, Trần Khác vẫn không tin lão có thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 biết được mật được giấu sâu như vậy. Rất hiển nhiên, lão không phải một người thể chiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đấu. Lúc này, tập đoànphu không cầm quyền thành Lạc Dương cùng với vị đại lão không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chịu đơn kia đều hồ hình ảnh vị đại này đằng sau.

 

Chẳng trách, chẳng trách không ai hỏi han mình, hóa ra người ta đã sớmtổ chức, lập mưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tính trước rồi!

 

Mà Thiệu Ung này chính quân tiên phong của bọn họ.

 

Nên ngừng thì ngừng, không ngừng sẽ loạn, tâm niệm Trần Khác thay đổi rất nhanh, chớp mắt đã quyết định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 làm đạo đến Lạc Dương vào Bảo Sơn tay không trở về? Huống chi nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lảng tránh, tất nhiên bọn họ sẽ chuyển sang đối thủ, bán luôn mình với giá cao, cho nên căn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bản không còn lựa chọn nào khác! Chỉ có thể đánh cuộc một lần.

 

Thấy sắc mặt Trần Khác âm tình bất định, Thiệu Ung khẽ mỉm cười, nhấc chén trà thưởng thức chút trà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thơm, một chút cũng không vội giục. Nếu đối phương thể hiện ra tố chất không đủ cách, sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không đặt cược toàn bộ tập đoàn không cầm quyền Tây Kinh lên trên người bọn họ.

 

Nhưng ngay sau đó, Trần Khác đã khôi phục điềm tĩnh, cười vang:

 

- Chẳng có thể gạt được tiên sinh thần diệu toán.

 

- Chút tài mọn thôi.

 

Thiệu Ung được tâng bốc tán tụng, liền ngậm miệng lại. Cái gì nên nói lão đã nói rồi, nói thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nữa thì sẽ mất hết giá trị, hiện giờ lúc nghe Trần Khác nói.

 

- Tiên sinh cảm thấy chiêu này của Vương Nguyên Trạch, phần thắng sẽ như thế nào?

 

Trần Khác hỏi.

 

- Coi như không tệ, nhưng ngọn lửa này thể cháy thành thế nào còn phải xemcủi ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sao.

 

Thiệu Ung thản nhiên trả lời.

 

- Không sai!

 

Trần Khác gật đầu nói:

 

- Kỳ thật Thánh ý như thế nào chỉ là một phía, chúng ta cũng hiểu rõ, quan gia không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nào giao vị trí hoàng đế này cho một Hoàng tử không được đại thần ủng hộ.

 

- Hợp lý thôi.

 

Thiệu Ung gật đầu nói:

 

-triều Đại Tống, cứ cho được lòng thánh thượng thì cũng cần phải được lòng các đại thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mới được.

 

Đặt chén trà xuống, lão nói tiếp:

 

- Huống chi, Hàn tướng công mấy năm nay giấu tài, mũi đao chưa thử, một khi lão ra chiêu, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sợ ngay cả Thánh Thượng cũng không ngăn được.

 

- Chúng ta lo nhất chính là Hàn tướng công.

 

Trần Khác thản nhiên đáp:

 

- Chuyện lần này cũng làm thay đổi một chút suy nghĩ của lão.

 

- Không thể nào.

 

Thiệu Ung lắc đầu nói:

 

- Động được vào Hàn Kỳ sao?

 

Giọng nói đầy vẻ giễu cợt:

 

- Năm đó quân giới xảy ra vụ tai tiếng lớn như thế, lão lại có thể từ Xu Mật Sứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 leo lên chức Tể Tướng, chẳng lẽ vẫn chưa hiểu được cái gì gọi vững như Thái Sơn sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

 

- Ầy…

 

Trần Khác nghĩ đến một chuyện, tim nhảy thót một cái, nhưng sắc mặt vẫn điềm tĩnh:

 

- Đúng vậy, cũng may Phú tướng công thể trấn trụ lão, bằng không thật không thể tưởng tượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nổi sẽ thế nào.

 

- Phú Ngạn Quốc sao? Hai mươi năm trước, hai người cùng xưng “Phú Hàn” Phú trước, Hàn sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 có đạo đấy.

 

Thiệu Ung cười khinh thường nói:

 

- Nhưng người già đi thì sẽ thay đổi,người càng già càng nhát gan, người già nhưng vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cường mãnh. Điều không may là, Phú loại trước, Hàn là loại sau.

 

- Ý của tiên sinh là….

 

Trần Khác không thể không thừa nhận, Thiệu Ung lại nói đúng. Hắn Triệu Tông Tích không phải không nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tới cách làm của Phú Bật,thế bọn họ tốn không ít công phu thể hiện trước mặt Phú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tướng công, nhưng lão quan này vẫn không hề đáp lại, hiển nhiên không muốn bị cuốn vào vòng phi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177này:

 

- Phú tướng công đấu không lại Hàn tướng công?

 

- Còn chưa đấu nữa mà, khuyên người khác nghe theo ý kiến của mình!

 

Thiệu Ung gật đầu nói:

 

- Điểm mấu chốt người ta không chịu xuất đầu lộ diệnngươi, khóc cũng không làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được.

 

- Vậy còn ai có thể đấu thắng được Hàn Kỳ?

 

Trần Khác giận dữ hỏi.

 

- Tuy không nhiều lắm, nhưng không phải không có.

 

Thiệu Ung thản nhiên nói:

 

- Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.

 

- Chẳng lẽ tiên sinh người?

 

Hai mắt Trần Khác sáng lên.

 

- Ta chẳng qua chỉ một kẻ thảo dân, sao đấu lại nổi Tể tướng đương triều?

 

Thiệu Ung bật cười nói:

 

- Trọng Phương, đoán được chớ giả bộ hồ đồ đi!

 

- Ha ha…

 

Trần Khác cười ngượng nói:

 

- Vậy, tiên sinh nói hẳn Văn tướng công?

 

- Ừ!

 

Thiệu Ung gật đầu.

 

- Cái này…

 

Trần Khác lại có vẻ khó xử, nói:

 

- Tiên sinh điều không biết, năm đó chúng ta đã đắc tội với Văn tướng công.

 

- Ha ha…

 

Thiệu Ung cười lớn nói:

 

- Ngươi muốn nói đến chuyện sông Lục Tháp phải không?

 

- Cũng không hẳn vậy.

 

Trần Khác thẳng thắn nói:

 

- Còn chuyện với Lăng tiên sinh năm đó…

 

- Ồ, cũng không phải thù giết cha đoạt vợ, huống chi đều chủ nhân của mình, lại không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thù

 

Thiệu Ung mỉm cười nói:

 

- Trọng Phương nếu ngươi đồng ý, ta sẽ làm trung gian cho ngươi Văn tướng công gặp mặt một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lần, nói hết những điều khó nói thì ổn rồi?

 

- Như thế….

 

Trần Khác trầm ngâm một chút, hạ giọng nói:

 

- Đương nhiên tốt, chỉ có điều, để nhân vật như tiên sinh dính vào bụi trần thế tục, thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sự áy náy.

 

- trừ khử đại họa lần này, Thiệu mỗ cũng bất chấp rất nhiều.

 

Thiệu Ung để lộ ra vẻ mặt “ta không vào Địa ngục thì ai vào đây” nói:

 

- Chỉ có thể vào hồng trần một lần này thôi!

 

Quay lại bên trong dịch quán, Trần Khác đóng cửa lại, sau đó hoa chân múa tay, cònmiệng cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ha hả không ra tiếng.

 

Không thể trách hắn không hưng phấn, bởi cả đảng không cầm quyền của Lạc Dương cộng lại cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sánh bằng một Văn Ngạn Bác! Cũng giống như việc ngươi chỉ muốn sờ vào năm đồng tiền của giải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thưởng nhỏ nhưng lại trúng được năm triệu vậy.

 

Một khi đối phương thiếu mất Văn Ngạn Bác, bên ta thêm được một Văn Ngạn Bác, tuyệt đối sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dựng sào thấy bóng, xấu tốt bày cả ra đấy, tình thế thay đổi lớn!

 

Một hồi lâu hắn mới tỉnh táo lại, cẩn thận suy nghĩ buổi gặp gỡ tối nay.

 

Hiện tại xem ra, Thiệu Ung đã quấy rối Văn Ngạn Bác đến cùng rồi. Nhìn chung, thái độ của Văn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Ngạn Bác cũng nắm lấy cái chân thối của Triệu Tông Thực. Làm sao lại đột nhiên thay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đàn đổi dây, muốn leo lên thuyền của Triệu Tông Tích chứ?

 

Nhưng cũng không phải không có manh mối, nếu không Trần Khác cũng sẽ không đến Lạc Dương chuyến này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

 

Sởdám suy đoán Văn Ngạn Bác và Triệu Tông Thực đã càng lúc càng xa căn cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vào hai chuyện.

 

Trần Khác nhắm mắt nhớ lại một chuyện từ đầu năm nay. Đầu tiên là chuyện Long Xương Kỳ. Chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 từ sau khi Long Xương Kỳ bị khiển trách dị đoan, một Văn Ngạn Bác tích cực tiến cử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 y liền trở nên im lặng, không thêm bất cứ động tĩnh gì.

 

Xa hơn trước còn một chuyện khác, chính Lưu Thiên Vương kia, cũngcái bẫy Lạc Dương. Lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói tiếp, cũng từ sau khi Văn Ngạn Bác tiến cử Long Xương Kỳ…

 

Về phần giữa Văn Ngạn Bác Triệu Tông Thực kia còn lục đục, mình cũng không thể biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rồi.

 

Tuy nhiên, hai chuyện này cũng đủ cân nhắc được rồi.

 

Sự trước sau, trước tiên nói về Lưu Thiên Vương, hơn nữa đây cũng điểm chết người.

 

Không còn nghi ngờ gì, đối với việc tên khốn này bị ngã ngựa Lạc Dương, Văn tướng công nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 định rất căm tức, liên hệ đến vụ án bối hoàng thất, mặc kệ ngươi làm thế nào thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũng toàn thân dính bùn. Nếu không nhờ lão quyết định thật nhanh, sai người giết chết Lưu Thiên Vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trên đường đi, chỉ sợ sẽ hoàn toàn đắc tội với Hoàng thượng, còn trở thành trò cười cho người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khắp thiên hạ!

 

Với trí tuệ của Văn tướng công, nhất định có thể đoán được, đây cũng có thể xem kế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trong kế. Nhìn khắp triều đình, vốn khôngngười nào thích hợp hơn lão. Hơn nữa đối phương khẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 định biết, với tính cách của lão, tuyệt đối sẽ không giấu diếm, nhưng cũng không biết thì sẽ nói… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

 

Đường đường Tể tướng, mặc tiền nhiệm, lại trở thành quân cờ trong mắt người khác, thậm chí còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cái bồn cầu. Điều này tất nhiên khiến cho Văn tướng công tức giận không thôi. Nhưng rốt cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ai bày ra âm mưu tinh vi này, ngoại trừ Hàn Kỳ ra cũng không còn ai khác, bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chỉ Hàn tướng công mới thể coi sự uy hiếp đối với Văn Ngạn Bác, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũng chỉ Hàn tướng công mới dám đùa giỡn Văn Ngạn Bác trong lòng bàn tay như thế.

 

Một khi hiểu ra được thái độ của Hàn Kỳ đối với mình, bầu nhiệt tâm kia của Văn Ngạn Bác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũng nguội đi một nửa. Không chỉ chỗ Triệu Tông Thực, mình vĩnh viễn không sánh bằng Hàn Kỳ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Hơn nữa, họ Hàn tám phầntật giật mình, sẽ không cho mình hội tái khởi đông sơn! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

 

Việc khiến cho Văn Ngạn Bác hoàn toàn lạnh tâm lại là chuyện Long Xương Kỳ. Khi Long Xương Kỳ rợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vào thế bị công kích toàn diện, Triệu Tông Thực không tận lực bảo vệ cho y còn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngừng trốn tránh. Sau này, khi Long Xương Kỳ lại kinh thành nhiều năm, Triệu Tông Thực cũng chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quan tâm hỏi thăm, sợ rằng sẽ lại gặp phải phiền toái.

 

Bấy nhiêu đó cũng đủ cho lão nhìn ra người này bạc bẽo ra sao, cũng thấy được ý đồ xấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của Hàn Kỳ thế nào, nếu Văn Ngạn Bác còn muốn chen chúc trên thuyền của Triệu Tông Thực thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quá thấp hèn, quá nhẫn nhịn rồi.

 

Hơn nữa với trí tuệ của Văn tướng công, không thể không nhìn ra Hoàng thượng đang thiên vị Triệu Tông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tích... Thứ nhất, mấy năm qua, tấu chượng buộc tội Trần Khác mà Ngân Đài Ti nhận được thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chất đầy một gian phòng rồi, đổi người khác, cho Tể tướng cũng đã bị đuổi ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khỏi kinh thành không biết bao nhiêu lần. Trần khác lại chẳng hề chịu chút tổn thất nào sống© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Khai Phong, trở thành bất khả xâm phạm…

 

Thứ hai,Đông Xuyên quân Vương công Vân Nam, xem như nằm trong phạm vi thế lực của Trần Khác rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Quan gia từ chối thỉnh cầu chủ động lĩnh binh của Triệu Tòng Cổ, ngược lại để cho Triệu Tông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tích xuôi nam, mặc dù để cho người việc hài hòa, nhưng cũng ý để cho Triệu Tông Tích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gây dựng thế lực của mình, kiến công lập nghiệp.

 

Thứ ba, cũng điểm quan trọng nhất, Quan gia đương nhiên hiểu rõ, tệ nạn của triều Đại Tống triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kéo dài lâu ngày đã đến lúc không thể cứ thế cho qua không làm gì, chỉ có vượt qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 muôn vàn khó khăn, thi hành cải cách mới giảm bớt suy tàn, kéo dài vận mệnh quốc gia. Xét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 về điều kiện tiên quyết này, Triệu Tông Tích đương nhiên thích hợp hơn Triệu Tông Thực.

 

Muốn hiểu ba điều này, nếu Văn Ngạn Bác vẫn còn tâm, nhất định lão ta sẽ đưa ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sự lựa chọn.

 

Tuy nhiên nói thật thì, từng đủ loại ân oán, lại thêm khoảng cách giữa Triệu Tông ThựcTriệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tông Tích thực sự quá lớn, Văn Ngạn Bác đồng ý lội vào vũng nước đục này không thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không ai dám chắc.

 

Nhưng theo như lời tướng quân Hồ Lâm Dực đời sau đã nói: “Chiến sự không vạn toàn. Người cầu vạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 toàn sẽ không toàn được toàn. Nơi nơi cẩn thận sẽ thành nơi nơi không thể cẩn thận…. Thành sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tại trời, bại sự tại người. Chiến sự không được tính quá nhiều, tính đến được năm sáu phần thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phải bạo gan buông tay làm không có kế sách nào là vẹn toàn cả”.

 

Điều Hồ Nhuận nói tuyvề chiến sự, nhưng sự tàn khốc trong đấu tranh chính trị không thua kém © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chút nào việc chém giết trên sa trường, đạo này cũng phổ biến.

 

Hơn nữa, Trần Khác cũng không phải không chuẩn bị đã xông thẳng đến Lạc Dương. Trước đó, hắn đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể hiện thiện chí với Văn Ngạn Bác thông qua Long Xương Kỳ. Trong khoảng thời gian lão tiên sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 còn Biện Kinh, Trần Khác dùng lễ đệ tử khiêm tốn thỉnh giáo, cùng với lão nghiên cứu “Trúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thư kỷ niên” phát biểu một bài văn đầy trọng lượng, cũng đã cứu vãn danh dự cho lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tiên sinh.

 

một phần tình nghĩa đồng hương, lại thêm Trần Khác nể mặt lão rất nhiều, lão tiên sinh cũng mượn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cớ xuống thang, cùng hắn thành bạn vong niên, cũng coi như tạo nên một đoạn giai thoại.

 

Khi Long Xương Kỳ nhận lời mời của Văn Ngạn Bác rời khỏi Biện Kinh đến Lạc Dương dạy học, Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Khác liền nhờ y hòa giải, hy vọng có thể xóa được hiềm khích lúc trước với Văn tướng công. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Long Xương Kỳ vui vẻ đồng ý, mang theo hậu lễ Trần Khác đã chuẩn bị, còn cả thư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 viết tay đến Lạc Dương gặp Văn Ngạn Bác.

 

Văn Tướng công không hồi âm, nhưng một năm sau đó cũng không phất cờ ủng hộ cho Triệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tông Thực. Theo như Trần Khác thấy đó chính thiện ý lão đáp lại.

 

Đương nhiên, việc đến Lạc Dương gặp Văn Ngạn Bác, Trần Khác không nói cho Vương Bàng biết, thậm chí cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chỉ nhắc tới với Triệu Tông Tích qua thư. Chuyện xảy ra bất ngờ không cách nào, căn bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không đợi được tới khi Triệu Tông Tích gửi thư hồi đáp, chỉ thể tự mình quyết.

 

Hiện giờ xem ra, Văn Ngạn Bác quả nhiên động lòng, điều này khiến cho Trần Khác hết sức vui mừng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhưng vừa nghĩ lại thì vui mừng không nổi, điều kiện đối phương đưa ra thật sự rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khắc!

 

Cái “Chim quyên xuất hiện Lạc Dương, địa khí từ nam lên bắc”, cái thứ chuyện ma quỷ đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Trần Khác đều không tin. ràng đối phương tự bịa ra, cái cớ yêu cầu Triệu Tông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tíchngười của đảng Tân Học chia tách ra.

 

Rất hiển nhiên, đám người của Đảng chưa cầm quyền ở Lạc Dương đã sớm chú ý đến người của đảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tân Học đang hoạt động sôi nổi phía Nam, cũng coi uy hiếp chủ yếu trong tương lai. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Cho nên họ mới phải sắp xếp sở ngầm bên cạnh Vương Bàng, nếu không sẽ không thể biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được chuyện tuyệt mật kia.

 

Bọn họ muốn Triệu Tông Tích đáp ứng tuân thủ tổ huấn “Không cho người phương Nam làm Tể tướng”, chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tương laithể độc chiếm quả ngọt của chiến thắng kia.

 

Nghĩ vậy, Trần Khác không khỏi sởn tóc gáy. Hợp tác với đám người đảng chưa cầm quyền này giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bảo lột da hổ vậy.

 

Nhưng nghĩ lại, chẳng lẽ hợp tác với người của đảng Tân Học không phải bảo hổ lột da sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

 

Hơn nữa, thỏa hiệp với hai lão hổ, dường như so với việc đấu với một lão hổ thì an toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hơn.

 

Nghĩ tới nghĩ lui suốt cả đêm, tới hừng đông Trần Khác mới ngủ, nhưng vừa nhắm mắt chưa được bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lâu đã bị Trần Nghĩa khe khẽ gọi:

 

- Lăng tiên sinh gửi thiệp mời, mời đại nhân tham gia hội hoa Mẫu Đơn hôm nay.

 

- Khi nào?

 

Trần Khác vẫn còn buồn ngủ.

 

- Hôm nay..

 

- Cầu!

 

Trần Khác vùng dậy, vừa đi giày vừa dặn:

 

- Nhanh nhanh hầu lão gia rửa

 

mặt…

 

Mẫu đơn được xem như quốc hoa, không ai không thích. Khi còn Biện Kinh, mỗi khi đến mùa này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 các quan lại quyền quý tất sẽ tìm cách thu mua được mấy chục chậu loại tốt nhất Lạc Dương, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tổ chức tiệc hoa mẫu đơn trong nhà, bao nhiêu người giàu sang vây quanh một chậu mẫu đơn phú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quý, đánh giá tán thưởng, điền từ uống rượu, quả nhiên phong nhã…. Lúc này, tuyệt đối không ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhắc tới chuyện vận chuyển từ Lạc Dương đến Khai Phong vất vả thế nào.

 

Nhưng hội hoa Mẫu Đơn ở Biện Kinh lớn thế nào thì cũng chỉ là một hội nhỏ, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 muốn thỏa sức thưởng thức mẫu đơn chỉ cách tự mình đến Tây Kinh mới được. Thành Lạc Dương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thời gian này, bất kể thân phận chủ nhà ra sao, từ trong tường ra ngoài tường, nhà nào cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phủ đầy hoa mẫu đơn đủ màu sắc hình dạng, người không phân biệt nam nữ sang hèn, trên đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đều cài hoa mẫu đơn, ngay cả phu khuân vác người quang gánh cũng không ngoại lệ, thực sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một biển hoa.

 

Mọi người ai nấy đều mang chậu hoa mẫu đơn mà nhà mình đã tỉ mỉ chăm sóc ra trưng bày. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Khắp nơi đâu đâu cũng bày đầy chậu hoa thành hàng dài, bày khắp đường cái thành Lạc Dương, thậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chí trong những ngôi chùa cổ tòa nhà hoang cũng thả màn trướng bày chợ hoa, để cho người ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngắm miễn phí.

 

Dân chúng Lạc Dương thực sự yêu mẫu đơn, nghe nói đâu giống hiếm lạ..., giống như Diêu Hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mẫu đơn có thể ngàn đóa hoa vàng, tất cả người dân trong thành sẽ đổ đi xem, dân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chúng nông thôn cũng dìu già dắt trẻ, rủ bạn đến ngắm hoa. Du khách cũng không thiếu người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bên ngoài, thậm chí cònngười vượt ngàn dặm xa xôi tới xemmuốn nhìn được thắng cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hội hoa mẫu đơn.

 

Vạn hoa hút mắt, bất giác xe ngựa đã đi qua con ngõ nhỏ, dừng trước cửa một lâm viên. Thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tống, lâm viên Lạc Dương nổi danh khắp thiên hạ, Phạm Văn Chính đã từng nói “Tây đôđại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phu viên lâm tương vọng” (Sĩ phu Tây Đô gặp nhau lâm viên). Quang cũng thơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 viết “Lạc Dương danh viên bất thắng kỷ, môn hạng tương liên như trất xỉ. Tu trúc trường dương thâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kính vu, lệnh nhân ấp ấp khí bất thư….” nói lâm viên rất nhiều, nằm khắp nơi, cây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cối xum xuê khiến người khó thở). Lâm viên nhiều đến nỗi khiến người ta muốn nghẹt thở.

 

Mắt thấy chỗ này không phải một lâm viên bình thường, Trần Khác không khỏi âm thầm cảm thán, đây chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phải dấu ấn quyền lực cực lớn của quá khứ nền móng cho quyền lực đại của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tương lai sao? Biết bao lão thần trí nghỉ hưu đợi công tác đã antrong các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 biệt thự lâm viên rải khắp tứ phía này, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất đầu, quấy rầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Đại Tống đến long trời lở đất!

 

Bình tĩnh lại, Trần Khác cho người cửa.

 

Chỉ chốc lát sau, một lão bộc rất phong độ ra mở cửa, nhìn thăm trang phục và xe ngựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hoa lệ đằng sau của Trần Khác một chút, chắp tay hỏi:

 

- Đại nhân chỉ bảo?

 

Trần Nghĩa hai tay nâng thiệp mời, Trần Khác ôm quyền nói:

 

- Nhờ lão nhân gia truyền bẩm, hậu bối Trần Khác đặc biệt đến bái kiến Lăng tiên sinh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

 

- Hóa ra Trần học sĩ, gia chủ đã sớm dặn dò, họctới không cần thông bẩm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mời vào luôn được.

 

Lão bộc vội mở cửa, xoay người nghênh đón.

 

Dẫn Trần Khác đi vài bước, lão bộc xoay người lại nói:

 

- Xin đại nhân đi thong thả, lão đi truyền báo, để tránh chủ nhân thất lễ.

 

Nói xong, xoay người bước nhanh đi trước.

 

Trần Khác quay đầu lại nhìn, Trần Nghĩa đã theo mình vài năm vẫn ngu độn thì không khỏi thầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 than, quả nhiên “Hóa bỉ hóa đắc nhưng, nhân bỉ nhân đắc tử” (hàng so với hàng chỉ muốn ném © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đi, người so với người chỉ muốn đập đầu chết), xem người hầu nhà người ta phong phạm biết bao…. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Lại nghĩ, lão phu sơn như Long Xương Kỳ thể dạy dỗ ra tôi tớ như vậy không? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Nói vậy người làm này, kể cả luôn cái vườn này, đều Văn tướng công kia tặng cho ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ta sao.

 

Vừa nghĩ vừa thong thả đi, thưởng thức cảnh sắc lâm viên, chỉ thấy trúc xanh cây đá, đình các cầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đường, quanh co khúc khuỷu, cao lớn mát mẻ, xanh mướt nõn nà, bao la rộng lớn, quả nhiên rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thế cục, tất nhiên phải nhờ tay một danh gia mà thành.

 

Khi đang vừa đi vừa nhìn, liền nghe phía trước tiếng cười sang sảng vang lên, Trần Khác tập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trung nhìn vào, liền thấy Văn Ngạn Bác đỡ Long Xương Kỳ đứng trong bụi mẫu đơn quốc sắc thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hương cười ung dung. Sau lưng bọn họ, mười mấy phu tên tuổi cũng mỉm cười thân thiện với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hắn.

 

Thật phí cảnh! Giáthay bằng một đoàn tiểu nương tử lệ chẳng phải đẹp hơn sao?

 

Tâmphóng đãng vừa chợt lóe lên, Trần Khác vội vàng rảo bước nhanh, khom người nói:

 

- Vãn sinh bái kiến Văn tướng công,Lăng công phúc thọ diên niên!

 

- Ha ha ha, sáng sớm hôm nay chim khách đã hót mà. Quả nhiênkhách quý đến nhà.

 

Long Xương Kỳ chín mươi tuổi, tinh thần vẫn quắc thước, suy nghĩ vẫn rất ràng, chỉ điều đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đứng không vững nữa thôi.

 

- Lão hủ cung nghênh học đại giá quang lâm.

 

Văn Ngạn Bác mỉm cười vuốt râu với Trần Khác, cũng không nói lời nào, hơn nữa nụ cười hình như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177chút miễn cưỡng.

 

Trần Khác không dám chậm trễ, quay sang bái kiến lão đại nhân. Trong sự vây quanh của mọi người, cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 với Văn Ngạn Bác một trái một phải đỡ Long Xương Kỳ đi vào trong hoa viên.

 

Vừa đi, Long Xương Kỳ vừa cười nói với Trần Khác:

 

- Lần này học một thân vào hang địch, dùng lời nói cảm hóa người khiến cho Đại Tống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bách tính thoát được một hồi binh tai, sau này tất sẽ truyền lại thành một thiên giai thoại cổ! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

 

- Lão tiên sinh khen nhầm rồi.

 

Trần Khác cười khổ nói

 

- Vãn bối chẳng qua chỉ đùa bỡn múa mép khua môi, không thể coi thật.

 

- Lời này đầy oán hận đó nhỉ.

 

Long Xương Kỳ quay sang nói với Văn Ngạn Bác:

 

- Tuy nhên oán hận cũng là bình thường, ta nghe nói học từ Sơn Tây trở về, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trên đường chỉ gặp sự lạnh lùng, cũng không biết những quan viên địa phương kia nghĩ thế nào, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thật sự đánh nhau, xui xẻo nhất chính bọn họ, còn không biết điều một chút.

 

- Bọn họ cũng có lời khó nói.

 

Văn Ngạn Bác cười khổ.

 

- phải bọn họ sợ đám người Biện Kinh biết sẽ làm khó dễ không?

 

Long Xương Kỳ hỏi.

 

- Ha ha..

 

Văn Ngạn Bác gượng cười không biết trả lời thế nào.

 

- Bọn họ sợ, đám người các ngươi cũng không phải sợ à?

 

Long Xương Kỳ râu tóc bạc trắng, cười như một đứa trẻ nói:

 

- Tuy nhiên, lão phu vẫn sợ các

 

ngươi ra sức khước từ, nên không báo trước với các ngươi mời Trần học sĩ tới. Những quan viên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 địa phương kia không biết tốt xấu, các ngươi cũng không thể để cho đại công thần của chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cứ như vậy lặng lẽ không lời nàoquay về kinh chứ?

 

- Không không có…

 

Văn Ngạn bác và một đám phu cười nói:

 

- Chúng ta lại không trông cậy vào ai, saothể không phân tốt xấu thế được?

 

- Đúng đấy, Trần học cứ yên tâm, chúng ta ủng hộ ngài!

 

- Đúng đấy, bọn họ không phân được tốt xấu, chúng ta sẽ lột da mặt bọn họ!

 

Trần Khác biết đâybọn họ nói cho mình nghe, bèn rất phối hợp cảm động ra mặt gật đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 liên tục.

 

Vừa đi vừa nói, mọi người đã vào trong vườn, đã thấy muôn hồng ngàn tía tràn ngập, thật giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quỳnh cung hoa uyển.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 355 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc