GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 355: Quốc sắc thiên hương

Đã copy!
Trước
#1 Tam Lang, Ngũ Lang và Lục Lang #2 Huynh đệ #3 Tự cứu #4 Trộm cướp cũng có đạo #5 Mưu tính #6 Tam Lang liều mạng #7 Tìm cha ở Mi Sơn #8 Tô thị #9 Trần hi lượng #10 Người phải có văn hóa #11 Khí phách thư sinh #12 Triều Tống chúng ta không quỳ #13 Huyện thanh thần #14 Chém đứt ruột #15 Sống ở Đại Tống #16 Đầu bếp trời sinh #17 Không thể nào quên #18 Gian khổ mưu sinh #19 Quan phác #20 Ghế mũ quan #21 Điều thần kỳ trong truyền thuyết #22 Chia phần #23 Bệnh nặng #24 Quá tầm thường #25 Thương trọng vĩnh #26 Trong sách tự có Nhan Như Ngọc #27 Bắt đầu tôi luyện #28 Có làm sư phụ không? #29 Hạnh phúc ở xa không? #30 Khai nghiệp #31 Bỗng nhiên nổi tiếng #32 Thù du #33 Cuộc sống hạnh phúc ở triều Tống #34 Rượu ngon ngát hương #35 Cấp lực! #36 Làm ăn #37 Tân hỏa #38 Sinh con xem như Trần Tam Lang #39 Người người đều yêu mến Trần Tam Lang #40 Thiên hạ bản chính #41 Chương 041: Họa Phúc Vô Thường #42 Chương 042: Tác Phẩm Lớn Thất Truyền #43 Chương 043: Tên Mặt Râu Không Có Trời Sinh #44 Chương 044: Trên Đời Không Còn Lý Nguyên Hạo #45 Chương 045: Nhị Lang Thất Tình Ký #46 Chương 046: Nghiên Mực Thiên Thạch #47 Chương 047: Bao Hắc Tử Rất Hiếm Lạ Sao? #48 Chương 048: Sum Họp #49 Chương 049: Láng Giềng #50 Chương 050: Vấn Đề Thiếu Niên #51 Chương 051: Thư Viện Trung Nham #52 Chương 052: Ứng Thí #53 Chương 053: Huynh Đệ Cùng Đánh Hổ #54 Chương 054: Tây Côn Và Thái Học #55 Chương 055: Ác Bá #56 Chương 056: Con Lừa Lông Ngắn #57 Chương 057: Đưa Tiễn #58 Chương 058: Ỷ Quyền Cướp Đoạt #59 Chương 059: Lão Bách Tính Chúng Ta, Hôm Nay Quả Rất Vui Vẻ #60 Chương 060: Phản Chế #61 Chương 061: Gừng Càng Già Càng Cay #62 Năm Tháng Không Dấu Vết #63 Đá Cầu #64 Tiểu Muội #65 Thiếu Nữ Và Tự Điển #66 Trọng Bảo #67 Thương Cảm Tấm Lòng Cha Mẹ #68 Tấm Gương #69 Bát Nương #70 Nam Nhi Không Nên Làm Cái Túi Dự Phòng #71 Chương 071: Xông Vào Nhà Dân #72 Chương 072: Phải Phân Rõ Địch Ta #73 Vạn Lần Đừng Đắc Tội Với Người Đọc Sách #74 Giang Khanh Kiêu Ngạo #75 Xử Án #76 Trong Sạch #77 Nắm Thóp #78 Rời Tứ Xuyên #79 Lầu Nhạc Dương #80 Loạn Lĩnh Nam #81 Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh #82 Kinh Biến #83 Đại Án #84 Thăm Tù #85 Chuyện Bê Bối #86 Dư Văn Soái #87 Đại Cục #88 Theo Gió Lẻn Vào Đêm #89 Nguyệt Thần Hiển Linh #90 Triệu Tông Tích #91 Lương Tâm Đại Tống #92 Đường #93 Âu Dương Tu Thiên Thính #94 Đổi Tướng #95 Địch Hán Thần #96 Kiểu Mẫu #97 Đế Tâm #98 Ngươi Dám Giết Ta? #99 Ta Dám! #100 Côn Luân Quan #101 Quyết Chiến #102 Dương Gia Tướng #103 Đại Thắng Tây Nam Không Chiến Sự #104 Thưởng Phạt Phân Minh #105 Ngày Ba Tháng Ba Lại Đến #106 Sinh Nhật #107 Lễ Vật #108 Trở Về #109 Di Dân #110 Biện Lương #111 Mẹ Kế #112 Tâm Sự Của Tiểu Lượng Ca #113 Người Nhất Tứ Nhạc Nghiệp #114 Vụ Buôn Bán Lớn #115 Thế Gia Nghìn Năm #116 Nỗi Khổ Của Hoàng Đế #117 Nỗi Đau Của Đế Quốc #118 Tiểu Vương Gia Phát Điên #119 Hiền Vương #120 Nhầm Vào Động Quỷ #121 Mông Lung #122 Đông Anh Em Tốt Thật #123 Thái Học Thể Thịnh Hành #124 Địch Nguyên Soái Càng Oai Hơn #125 Tuyệt Không Từ Bỏ! #126 Không Lời Gì Để Nói #127 Cuộc Sống Bình Thường #128 Tam Lang Đáng Thương #129 Danh Nhân #130 Giăng Đèn Lên Lầu Đài #131 Vui Tiệc Thâu Đêm #132 Âm Thanh Của Thiên Nhiên #133 Chữa Tốt Thành Xấu #134 Hợp Mưu #135 Kính Thiên Lý #136 Tự Bạch Của Một Phần Tử Hắc Bang #137 Trời Bắt Đầu Mưa #138 Mưa Liên Tục #139 Ta Là Dượng Của Ngươi Đấy #140 Lại Không Kìm Nổi #141 Thiên Âm Thủy Tạ #142 Cái Tát #143 Gặp Mặt Lão Bao #144 Nước Ngập Quân Đội Xuất Chinh #145 Giết Chóc #146 Cứu Viện #147 Hang Ổ #148 Muốn Thay Lòng Với Cố Nhân #149 Lại Mượn Cớ Cố Nhân Thay Lòng #150 Phẫu Thuật #151 Kết Quả Cuộc Chiến #152 Sự Lang Mạnh Nhất Lịch Sử #153 Ý Nghĩ Của Tể Tướng #154 Dã Tâm Của Vương Gia #155 Hai Cha Con Sinh Ra Làm Cái Túi Dự Phòng #156 Phích Nước Nóng #157 Đao Của Liễu Lão Thái Gia #158 Kiếm Của Tam Thiếu Gia #159 Nước Ngập Khai Phong #160 Tình Thế Nguy Cấp Của Địch Thanh #161 Lý Tưởng #162 Đối Sách #163 Hành Vi Đặc Biệt #164 Phẩm Trà #165 Luận Khúc #166 Khúc Dạo Đầu Trong Cuộc Chiến Bảo Vệ Địch Thanh #167 Phong Phạm Danh Thần Trong Cuộc Chiến Bảo Vệ Địch Thanh #168 Dĩ Kỳ Nhân Chi Đạo #169 Hoán Trị Kỳ Nhân Chi Thân #170 Đại Hốt Du(*) Trong Cuộc Chiến Bảo Vệ Địch Thanh #171 Con Bướm Trong Trận Chiến Bảo Vệ Địch Thanh #172 Mãn Giang Hồng #173 Chạm Tới Cửa #174 Bình Minh Của Mùa Xuân #175 Buổi Triều Sớm #176 Bãi Tướng #177 Bia Thần Công Thánh Đức #178 Thi Hương #179 Thi Tỏa Thính #180 Vua Của Ứng Thí #181 Thể Thái Học Chết Tiệt #182 Bảo Tàng Của Đại Long Đầu #183 Bao Nhiêu Tiền? #184 Đấu Trí #185 Đầu Tư #186 Dự Lễ #187 Giàu Ngang Một Nước #188 Messiah #189 Gặp Chuyện #190 Trạng Nguyên Lầu #191 Đấu Giải Nguyên #192 Toàn Cơ Đồ #193 Chấn Động #194 Lời Mời #195 Tình Thế Nguy Hiểm #196 Tiểu Quận Chúa #197 Chế Định Kế Sách Như Thế Nào? #198 Tất Cả Bắt Đầu Từ Nơi Này #199 Xin Giống #200 Kí Hiệp Ước #201 Lam Đồ #202 Khách Từ Cố Hương #203 Diễn Trong Diễn Ngoài #204 Hôn Lễ Của Tiểu Lượng Ca #205 Gừng Càng Già Càng Cay #206 Mối Tình Đầu Của Hoàng Đế #207 Đồng Cảm #208 Mọi Việc Đều Có Ngoại Lệ #209 Điều Kiện #210 Quần Là Áo Lượt #211 Lão Bao #212 Vào Cửa #213 Một Đêm Dài #214 Thuyết Khách #215 Bầu Trời Sao #216 Bầu trời sao 2 #217 Tráng Sĩ Tự Chặt Tay #218 Tâm Tư Của Đế Vương #219 Ám Chiến #220 Mùi Thuốc Súng #221 Đoạn Đường Hoàng Kim #222 Thanh Thiên #223 Con Đường Phát Tài #224 Xây Dựng VI Phạm Luật Lệ #225 Buôn Bán Lớn #226 Món Tiền Khổng Lồ #227 Bí Mật Kinh Doanh #228 Tiền Hào Biện Kinh #229 Khai Trương #230 Dùng Tiền Đè Chết Người #231 Đại Hội Mãi Phác #232 Đại Hội Mãi Phác 2 #233 Khởi Mị Nhi #234 Khởi Mị Nhi 2 #235 Nghiệp Vụ Quản Lý #236 Răng Vàng #237 Răng Vàng 2 #238 Tất Cả Mới Chỉ Là Bắt Đầu #239 Tất Cả Mới Chỉ Là Bắt Đầu 2 #240 Lễ Vật #241 Lễ Vật 2 #242 Ùn Ùn Đi Rút Tiền #243 Ùn Ùn Đi Rút Tiền 2 #244 Ùn Ùn Đi Rút Tiền 3 #245 Ùn Ùn Đi Rút Tiền 4 #246 Tuyên Chiến #247 Tuyên Chiến 2 #248 Quần Hiền Tề Tựu #249 Quần Hiền Tề Tựu 2 #250 Vương An Thạch #251 Vương An Thạch 2 #252 Kế Hoạch #253 Kế Hoạch 2 #254 Kỳ Thi Mùa Xuân #255 Kỳ Thi Mùa Xuân 2 #256 Nghịch Thiên Tặc #257 Nghịch Thiên Tặc 2 #258 Sấm Rền Gió Cuốn #259 Sấm Rền Gió Cuốn 2 #260 Bút Lông Ngỗng #261 Bút Lông Ngỗng 2 #262 Bút Lông Ngỗng 3 #263 Gậy Ông #264 Gậy Ông 2 #265 Gậy Ông 3 #266 Cướp Tân Lang #267 Cướp Tân Lang 2 #268 Cướp Tân Lang 3 #269 Đêm Không Ngủ #270 Đêm Không Ngủ 2 #271 Đêm Không Ngủ 3 #272 Đêm Không Ngủ 4 #273 Đáp Lại #274 Đáp Lại 2 #275 Đáp Lại 3 #276 Truyền Lư #277 Truyền Lư 2 #278 Dạo Chơi Trên Hồ Kim Minh! #279 Hỏi Chàng Lần Này Sẽ Đi Bao Lâu #280 Cây Muốn Lặng Mà Gió Chẳng Ngừng #281 Đại Lý Quốc #282 Đoàn Thị #283 Khốn Long #284 Ám Sát #285 Hiến Đất #286 Nơi Trời Ban #287 Giải Quyết Vấn Đề Thiếu Tiền #288 Lão Cao Đành Chịu #289 Tiểu Trần Vô Sỉ #290 Tây Tuyến Không Có Chiến Sự #291 Thành Kỳ Tích #292 Nhận Đầu Hàng #293 Khởi Điểm Vĩ Đại #294 Cuộc Chiến Nơi Bến Cảng #295 Kẻ Lừa Đảo Quốc Tế #296 Tài Phú Quý Giá Nhất #297 Điền Đồng #298 Chân Tướng Rõ Ràng #299 Trung Tâm Mới Của Đại Lý #300 Vùng Đất Hoàng Kim #301 Thần Tượng Của Dân Chúng #302 Đảo Trạng Nguyên #303 Mùa Xuân Lạnh Ở Biện Kinh #304 Phô Trương Thanh Thế #305 Đàm Phán #306 Sứ Liêu #307 Yến Vân #308 Trạng Nguyên Gặp Trạng Nguyên #309 Liêu Chủ #310 Kim Phong Ngọc Lộ #311 Tìm Người Nơi Đâu #312 Sự quyết đoán của Hoàng đế #313 Một Trận Cầu Quyết Định Càn Khôn #314 Tạm Biệt, Da Luật Hồng Cơ #315 Về Kinh #316 Trùng Phùng #317 Việc Giải Trừ Quân Bị Gặp Khó Khăn #318 Quỷ Dị #319 Ai Làm Chủ Thăng Trầm #320 Tô Gia Vào Kinh #321 Điểm Binh #322 Cấm Quân Đại Tống #323 Bình Địa Nổi Mưa Giông #324 Chân Tướng Rõ Ràng #325 Gièm Pha #326 Bi Thương Vô Cùng #327 Tâm Chết #328 Đêm Thất Tịch #329 Võ Học Hoàng Gia #330 Long Xương Kỳ #331 Võ Học Và Võ Cử #332 Kinh Diên #333 Đại Sư #334 Nghi Nam Hoa Đúng Dịp #335 Hoa Thơm Đêm Rằm #336 Bận Bịu Vì Thiện Chính #337 Mất Vuốt Chỉ Còn Đường Lui #338 Bắn Người Phải Bắn Ngựa Trước #339 Thu Đến Xuân Đi Sớm #340 Nỗi Đau Của Mỹ Nhân Tuổi Xế Chiều #341 Vật Tượng Tiêm Vô Ẩn #342 Cầm Tình Chính Tự Mê #343 Vấn Cừ Ná Đắc Thanh Như Hứa #344 VI Hữu Nguyên Đầu Hoạt Thủy Lai #345 Bạo Trúc Thanh Trung Nhất Tuế Trừ #346 Cung cấm mở vì ai #347 Thái độ #348 Xuân #349 Hạ #350 Thu #351 Đông #352 Cầu thân #353 Đơn đao vào doanh địch #354 Xuân phong đắc ý #355 Quốc sắc thiên hương #356 Thi Chế khoa #357 Điềm lành #358 Nhật thực - Vỡ đê #359 Thuyết khách #360 Chuyện xấu #361 Chọn người #362 2: Ngươi có Trương Lương kế, ta có thang trèo tường (1) #363 1: Khải hoàn (1) #364 4: Phong thủy luân chuyển (4) #365 4: Tề Vương Điện hạ (4) #366 2: Phủ Doãn khó làm (2) #367 4: Trống rách (4) #368 3: Hỏa hoạn (3) #369 2: Nghịch chuyển (2) #370 3: Mai phục (3) #371 4: Chó cùng rứt giậu (4) #372 4: Làm như cố nhân đến (4) #373 4: Cải trang vi hành (4) #374 3: Tay cừ (3) #375 4: Gây náo loạn (4) #376 3: Bộc phát (3) #377 4: Như kẻ mất hồn (4) #378 4: Tân thiên (4) #379 4: Bạch hổ đường (4) #380 2: Trên đỉnh Tử Cấm thành, không thấy Diệp Cô Thành (2) #381 1: Người nhân nghĩa trong thiên hạ (1) #382 Phần kết nhất phẩm giang sơn!
Tiếp

Lẽ nào trong những phu nằm ngoài triều đình không một ai đủ tri thức để nhìn ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 biến số trong thể cục này sao?

 

Nghĩ vậy, hắn không thể không khâm phục cái tên Vương Bàng kia, thể tạo ra chuyện này mà không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 để lộ một dấu vết nào, đúngngười xấu luôn luôn trá hình…

 

Trong lòng rối như vò, hắn đâu còn tâmđọc sách nữa, ngẩng đầu lên thì thấy bên ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trời đã tối, bèn gọi thắp đèn lên.

 

Trần Nghĩa bước nhanh vào trong, tay cầm một cây đèn đang thắp sáng, nhỏ nhẹ nói:

 

- Đại nhân, nên ăn chútđó.

 

- Ăn cái đầu ngươi ấy.

 

Trần Khác tức giận nói:

 

- Hôm nay vẫn chưa thấy khách đến sao?

 

- Không có.

 

Trần Nghĩa lắc đầu nói:

 

- Đại nhân muốn gặp họ như vậy, tại sao không đi đến nhà họ thăm hỏi trước?

 

Theo Trần Nghĩ thấy, bọn họ vốn tiếng tăm từ lâu, người đức cao vọng trọng, phẩm cấp cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cao hơn không biết bao nhiêu lần phẩm cấp đại nhân Trần Khác của y. bán thân thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng phải giữ lại thể diện, xem ra họ sẽ không chủ động tới đây đâu.

 

- Ngươi biết cái nói…

 

Trần Khác lườm y một cái. Dĩ nhiên tới nhà thăm hỏi thì không thành vấn đề, nhưng hắn gánh việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của vua, chỉ tiện đường ghé qua Lạc Dương thôi, không cái cớ chính đáng thì sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể tùy tiện tới thăm viếng được? Tối thiểu thì cũng phải đưa được cái thiệp đến chứ?

 

Ngay cả thư mời cũng không nhận được thì thật sự quá mất mặt rồi.

 

Hai chủ tớ đang buồn bực lo lắng thì Trần Tín bước vào, thì thào nói:

 

- Đại nhân, một đứa trẻ đưa tới một đồng tiền, nói phải đưa cho ngài xem, không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chuyệnxảy ra không?

 

- Tiền đồng gì?

 

Trần Khác thuận miệng hỏi.

 

Trần Tín vội xòe bàn tay ra.

 

Dưới ngọn đèn, Trần Khác nhìn thấy một đồng tiền màu vàng sáng bóng.

 

- A!

 

Trò chơi ý này thực sự đối với hắn quá quen thuộc, năm đó nhận được mấy đồng tiền này đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dùng vào việc lớn, đây đúng “tiền vàng Thiệu Ung” làm cũng thuận lợi.

 

- Sao ta lại quên mất người đó chứ!

 

Trần Khác kích động nói:

 

- Nhanh đưa đứa đó vào đây.

 

- Đứa bé kia đưa tiền liền chạy đi rồi.

 

Trần Tín cẩn thận nói:

 

- Các huynh đệ sợ gây phiền phức cho đại nhân nên cũng không ngăn lại.

 

- Biết rồi.

 

Trần Khác cười không thèm để ý nói:

 

- Thay quần áo, chuẩn bị lễ vật, đại nhân ta đêm nay phải tới hỏi thăm ẩn sĩ.

 

- Đại nhân không phải nói, không thiệp mời thì sẽ không đi sao?

 

Trần Nghĩa nhỏ giọng nói..

 

- Hửm?

 

Trần Khác quay đầu lại liếc nhìn y một cái, Trần Nghĩa vội vàng rụt đầu lại, không dám nhiều chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nữa.

 

Nhà Thiệu Ung bờ Lạc không khác biệt so với phòng xá của dân chúng xung quanh, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không phải là nhà cao cửa rộng gì. Từ ngoài nhìn vào, điểm không giống duy nhất con đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhỏ bằng gạch xanhdưới chân, trong phòng ngoài phòng thúy trúc mọc xanh mướt một mảng.

 

Thấp thoáng trong rừng thúy trúc một căn đình hóng mát nho nhỏ, trong đình treo đèn, một bàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hai ghế và một than. Trên bàn bày nguyên bộ trà cụ, bình nước bằng đồng đặt trên bếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lò, trên ghế hai người ngồi đối diện…

 

Một người Trần Khác ăn mặc giống người đọc sách bình thường, người kia một trung niên áo gai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9vuông, khuôn mặt quắc thước xuất trần, chính phu tử Thiệu Ung duyên gặp một lần trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nhạc Dương lầu năm đó.

 

- Từ biệt Nhạc Dương, mười

 

năm xuân thu, tiên sinh đã lâu không gặp.

 

Trần Khác cung kính.

 

- Ha ha.

 

Thiệu Ung cười ấm áp:

 

- Cậu nhóc của mười năm trước,

 

hiện giờ đã Trần học nổi danh khắp thiên hạ rồi, thật sự đáng mừng.

 

- Trước mặt tiên sinh, vãn sinh nào

 

dám cho mình học sĩ?

 

Trần Khác cung kính thưa:

 

- Tiên Thiên học của tiên sinh vãn

 

sinh khổ công nghiên cứu mấy năm nay,điều tư chất ngu dốt, vẫn chưa từng nhìn thấy được chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ý!

 

- Trọng Phương quá khiêm tốn rồi,

 

qua một năm này, Thiệu mỗ cũng không làm khác, cũng vinh dự được đọc qua “Đại học chương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tập chú” “Trung Dung chươngtập chú” của ngươi.

 

Thiệu Ưng cười cười nói:

 

- Lý học ngươi lập ra, tuyhọc

 

thuyết của đời sau, nhưng thắng lợi chỗ hệ thống nghiêm chỉnh, lại tinh tế hữu dụng, bao hàm thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghiệm quan sát tỉ mỉ, toàn diện, đúnghọc thuyết tiếp cận gần với Thánh nhân nhất.

 

Nói xong lại cười ha ha:

 

- Mấy ngày trước, Trương

 

Hoành Cừ tới đây, ta nói với nó, học vừa ra, những học thuyết khác đều sợ lui tránh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng rất đồng ý.

 

- Tiên sinh quá khen rồi.

 

Trần Khác cười khổ:

 

- Hoành Cừ huynh đồng niên

 

của tiểu tử, đương nhiên muốn giữ thể diện cho tôi. Thật đảm đương không nổi.

 

- Ha ha, chớ khẩn trương.

 

Thiệu Ung không cười nữa:

 

- Lần này mời ngươi tới cũng

 

không phải để hàn huyên.

 

Châm trà cho Trần Khác nói:

 

- Tiền đồng lần trước ta đưa cho

 

ngươicòn không?

 

- Cộng thêm hôm nay còn ba

 

đồng.

 

Trần Khác nói xong, lấy ra ba đồng tiền từ trong tay áo, cười nói:

 

- Năm đó tiên sinh ban tặng, đã

 

giúp tiểu tử một đại ân, một lần nữa đa tạ tiên sinh.

 

- Dễ như trở bàn tay, không đáng

 

nói đến.

 

Thiệu Ung vươn tay nói:

 

- Với vị trí của ngươi hiện nay, tự

 

nhiên cũng không cần đồng tiền này nữa. Trả lại cho ta đi!

 

Trần Khác cười cười:

 

- Còn muốn giữ làm kỉ niệm.

 

- Ha ha ha…

 

Thiệu Ung bị chọc cười, lấy lại một đồng từ trong tay hắn rồi cất vào tay áo. Sau đó ngưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cười nói:

 

- Còn nhớ lần đó trên Nhạc Dương

 

lầu, ta đã nói với ngươi không?

 

- A, tiên sinh nói rất nhiều.

 

Trần Khác giả bộ hồ đồ.

 

- Lúc ấy ta nói, sớm muộn cũng

 

sẽ đoán một quẻ cho ngươi.

 

Thiệu Ung nheo nheo đôi mắt dài, vẫn giống như mười năm trước, gằn từng tiếng nói:

 

- Bởi ngươi kẻ loạn số trời!

 

- ...

 

Tim Trần Khác đập thìch thịch, những việc mình đã làm chẳng phải vì triều Đại Tống thay đổi vận mệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đó sao? Nén lại sóng gió trong lòng, hắn cười lớn:

 

- Thiên đạo hữu thường. Bất vi

 

nghiêu tồn bất vi kiệt vong. (việc làm của trời Đạo thường, không vua NghiêuĐạo ấy còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng không vì vua Trụ Đạo ấy mất đi) Ai cũng không loạn được số trời.

 

- Số trời chỉ một phần, còn phải

 

xem số người.

 

Thiệu Ung lại lắc đầu, kiên định nói:

 

- Ngươi nhất định phải để cho ta

 

xem một quẻ!

 

- Còn cả việc bức người cho

 

xem bói hay sao?

 

Trần Khác cười khổ nói.

 

- Đúng không biết tốt xấu,

 

biết bao nhiêu quan lại quyền quý đến xin ta bói một quẻ không?

 

Thiệu Ung lạnh lùng cười nói:

 

- Không gạt ngươi, mười mấy năm

 

trước, Nhữ Nam quận Vương mời ta xem tướng cho đám con trai ông ta. Trong số đó một Bát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tự (giờ ngày tháng năm sinh viết theo Thiên can Địa chi) Nhâm Thân, Nhâm Dần, Bính Ngọ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Giáp Tuất quy ra số hai bốn một hai cộng lại thành chín, suy ra“ngẫu”, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cùng cao quý khó nói được.

 

- Là Thập tam phải không?

 

Miệng Trần Khác khô khốc.

 

- Không sai.

 

Thiệu Ung vuốt cằm.

 

- Xem ra ý trời như vậy…

 

Trần Khác than nhẹ nói:

 

- Tôi cũng nên sớm dự định.

 

- Không hẳn vậy.

 

Thiệu Ung lại lắc đầu:

 

- Ta mới vừa nói, số trời chỉ một

 

phần. câu “Nhất mệnh, nhị vận, tam phong thủy, tứ tích công đức, ngũ độc thư, lục danh, thất tướng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bát kính thần, cửu giao quý nhân, thập dưỡng sinh, thập nhất trạch nghiệp dữ trạch ngẫu, thập nhị xu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cát yếu tị hung” chỉ về những thứ quyết định cuộc sống một con người: thứ nhất mệnh, thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hai vận, thứ ba là phong thủy, bốn tích công đức, sáu danh tiếng, bảy quan hệ, tám kính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thần, chín quen với quý nhân, mười dưỡng sinh, mười một chọn nghiệp chọn vợ chồng, mười hai biết theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cát tránh hung). Tiên thiên chi mệnh tất nhiên quan trọng, nhưng thời vận không tới, không gặp người hiền, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 âm đức không sâu, tâm tính không thuần khiết, đến cùng vẫn cứ hoa trong gương trăng trong nước. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9dụ như ca ca Lưu Diễn của Hán Quang cũng mệnh cực quý, nhưng không đề phòng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rốt cuộc chịu khổ đột tử, ngược lại để lại thuận lợi cho đệ đệ của mình.

 

Dừng một chút, Thiệu Ung lại nói:

 

- Huống chi, mạng của y cũng

 

không được cho quá tốt. Ngọ hỏa thiếp thân (Lửa nóng như giữa trưa ngay bên cạnh) xung với Nhâm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tổn hại hết sức. Vận mệnh trong thành bại, lên làm Hoàng đế cũng khó tránh trở thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kẻ tích sự, thánh thọ không dài…

 

- Ý của tiên sinh là…?

 

Sắc mặt Trần Khác trở nên nghiêm trọng, mặc đối với mấy thứ huyền hoặc này hắn từ trước tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giờ cũng không quá quan tâm, nhưng đối phương lạivị đại tướng số cách bậc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhất Đại Tống trong ngàn năm qua, nên không thể không coi trọng.

 

- Ý của ta là, vận mệnh của một

 

người do nhiều nhân tố khác nhau cùng quyết định. Trong đó bát tự ngày sinh tháng đẻ, danh tính, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phong thủy, kính thần, tu thân, kết giao quý nhân đều cùng quan trọng. Cũng không phải nói bát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tự của ai tốt thì nhất định thể thành công.

 

Thiệu Ung thản nhiên nói.

 

Lòng Trần Khác vừa động, hắn hơi hiểu được ý tứ của đối phương, mỉm cười nói:

 

- Nếu đã vậy, sao tiên sinh còn

 

muốn xem tướng cho ta?

 

- Nếu người trong thiên hạ ai cũng

 

giống như ngươi, thế nào thầy bói cũng chết đói.

 

Thiệu Ung cười ha ha nói:

 

- Nói cho ta nghe bát tự của ngươi!

 

Đối phương đã nói đến nước này rồi, Trần Khác cũng chỉ có thể cố làm, nói ra bát tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của mình.

 

- Bát tự cũngbình thường.

 

Thiệu Ung bấm đốt ngón tay tính toán nói

 

- Ngươi nhớ không nhầm chứ?

 

Trần Khác không khỏi trợn trừng mắt.

 

- Loại bát tự phá này, sao thể

 

đậu Trạng Nguyên nhỉ?

 

Thiệu Ung lắc đầu nguầy nguậy:

 

- Không thể tưởng tượng được,

 

không thể tưởng tượng được.

 

- Không phải tiên sinh nói bát tự

 

chỉ là một phần thôi sao?

 

Trần Khác tức giận hỏi lại.

 

- Không sai.

 

Thiệu Ung nghiêm nét mặt nói

 

- Tiên thiên mệnh số của ngươi cực

 

kỳ bình thường, nhưng tướng mạo ngươi lại thể phong vương đấy!

 

Trần Khác bất động nói:

 

- Không biết phong vương khi

 

còn sống hay phong vương khi đã chết?

 

- Khi còn sống.

 

Thiệu Ung thản nhiên đáp lại:

 

- Cho nên ta mới nói, ngươi kẻ

 

loạn thiên mệnh.

 

- Phong vương khi còn sống?

 

Trần Khác cười lớn nói:

 

- Đây chẳng phải nói, ta thể

 

thu phục mười sáu châu Yến Vân?

 

Vương tước triều Tống không quyền thế giống như thời Hán, chỉ dựa vào một số trọng thần sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khi chết mới thể được truy phong làm vương, nhưng được phong vương khi còn đang sống ngoài Sài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tông Huấn Tiền Thục ra thì không có ai.

 

Hai vị kia một người đứng đầu Hậu Chu, một là vua Ngô Việt, cho nên thể nói phong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vương khác họ cho tới giờ vẫn không có. Tuy nhiên, tổ huấn Hoàng Tống viết “Phục mười sáu châu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Yến Vân sẽ được phong Vương” đây mức thưởng tối cao Triệu gia ban ra để thu phục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 U Yến, cho nên Trần Khác mới nói vậy.

 

- thể sau này xuất hiện phần

 

thưởng đó cũng không biết chừng.

 

Thiệu Ung lại cười ha ha.

 

- A…

 

Nhất thời Trần Khác không nói được gì. Tuy nhiên nghĩ lại, chođược thưởng đi nữa, Vương cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tước vị tối cao. Đương Kim Hoàng thượng thánh thọ không còn lâu, khẳng định mình không thể được phong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vương ở bản triều, tương lai nếu Triệu Tông Thực lên làm Hoàng đế, mình lại càng không trông chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rồi, cho nên chỉ thể… Nghĩ vậy, hắn thở dài một tiếng, hỏi:

 

- Người làm loạn thiên mệnh tốt

 

hay xấu?

 

- Ha ha…

 

Thiệu Ung chậm rãi đứng dậy, đi ra ngoài mép đình, đổi đề tài:

 

- Đứng từ đây nhìn rathể

 

nhìn thấy một cây cầu.

 

Trần Khác đứng dậy ra theo, quả nhiên nhìn thấy một cây cầu nối liền hai bờ nam bắc Lạc Thủy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giống như một con rồng đang nằm. Lúc này trăng sáng treo cao, ánh trăng chiếu trên mặt sông Lạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thủy, trên sông sóng sánh ánh nước, mông lung màng, khiến người say mê, liền hạ giọng nói:

 

- Tiên sinh thơ viết rằng: “Xuân khán

 

Lạc thành hoa, hạ thưởng thiên tân nguyệt” (Xuân ngắm hoa Lạc thành, Hạ ngắm trăng Thiên Tân), lẽ nào chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9cầu Thiên Tân?

 

- Đúng.

 

Thiệu Ung gật đầu nói:

 

- Ta thường cùng bạn tản bộ

 

trên cầu Thiên Tân , ngắm trăng thưởng đào, thảnh thơi đắc ý.

 

- Tiên sinh thật có nhã hứng.

 

-một ngày không lâu trước đó.

 

Sắc mặt Thiệu Ung nghiêm lại nói

 

- Ta cùng với vài người bạn thân

 

ngắm trăng trên cầu Thiên Tân, đang khi say sưa ngắm trăng, bỗng nhiên âm phong nổi lên bốn phía, nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lên trời, chỉ thấy mây đen che mặt trăng, chốc lát sau từ trong đám mây vang lên tiếng chim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quyên.

 

Nói rồi nhìn Trần Khác, nói tiếp:

 

- Ngươi đã nghe tiếng chim quyên kêu chưa?

 

- phương Nam cũng từng nghe

 

qua.

 

Trần Khác gật đầu nói:

 

- Chim quyên kêu không êm tai

 

như sơn ca. Cái gọi “Tiếng than đỗ quyên” ý chỉ chim quyên kêu to, tiếng nghe thê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thảm, kêu tới mức chảy máu trong miệng.

 

- Đúng vậy, ngày đó nghe được,

 

quả thực khiến cho người ta ruột xé gan, đau khổ không thôi, ngay cả tiếng nước chảy của sông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lạc cũng như đang nức nở.

 

Thiệu Ung cau mày, lo lắng nói:

 

- Đúng như lời ngươi nói, chim

 

quyên là loài chim phương nam, Lạc Dương trước nay chưa từng có, nhưng bây giờ bay tới Lạc Dương, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chính dấu hiệu thiên hạ đại loạn!

 

- Giải thích thế nào?

 

Trần Khác thắt tim lại, thấp giọng

 

hỏi.

 

- “Xuân Thu” giảng “Lục ích điểu thối phi, cù lai sào, khí sử chi dã” ý tức© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chim trời loài tiên thiên khí, nay chim quyên bay tới phương Bắc, địa khí phương Nam sắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tràn lên phương Bắc.

 

Thiệu Ung chậm rãi giải thích:

 

- Đây dấu hiệu cho thấy người

 

phương Nam sắp đắc thế. Không tin ngươi xem, không tới vài năm sau, tấtngười phương Nam làm tướng! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

Một câu nói bình thản này, đặt trong thời kỳ triều Tống này ngược lại giống như trời long đất lở. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bởi Tống Thái tổ tổ huấn “Người phương Nam không được làm tướng”. Mặctổ huấn này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chưa bao giờ công khai với chúng nhân, nhưng khai quốc trăm năm, không biết bao nhiêu người phương Nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vẫn bị ngăn cách với tướng vị, tổ huấn này không cần nói cũng biết.

 

Một ngoại lệ duy nhất là Vương Khâm Nhược của triều Chân Tông. Lúc ấy Tể tướng Vương Đán dứt khoát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói:

 

- Thần thấy từ triều tổ tông chưa

 

hề người phương nam làm quốc giả, tuy cổ nói lập hiền phương (dùng người hiền không luận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thân phận, quê quán), chỉ cần hiền thể. Thần làm Tể tướng, không dám tự mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quyết, đành phải tự xem công luận.

 

Coi như đã công khai công bố quy

 

tắc ngầm này cho chúng nhân.

 

- Tuy rằng về sau Vương Khâm

 

Nhược vẫn ngồi đó, dưới sự ủng hộ của Chân Tông trở thành Tể tướng, nhưng lão được xem như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một trong số ít gian thần của triều Tống trong trăm năm qua, cho nên lần ngoại lệ này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chẳng những không đạp đổ cấm kỵ, ngược lại còn khiến cho các phu phương Bắc càng thêm mâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thuẫn với người phương Nam… Không tới ba năm năm, nếu không Tể tướng người phương Nam nào thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chức vị quan trọng của triều đình cũng sắp bị người phương Nam chiếm.

 

Sắc mặt Thiệu Ung đầy ưu nói:

 

- Đây đúng kết quả của việc địa

 

khí phương Nam tràn lên phương Bắc.

 

- Địa khí phương Nam sắp tràn lên

 

phương Bắc, thiên hạ sẽ đại loạn sao?

 

Trần Khác hỏi.

 

- Căn cứ theo kinh nghiệm xưa này, thiên hạ tướng trị, địa khí từ bắc tới nam, nay địa khí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 loạn từ nam lên bắc…

 

Thiệu Ung xoa xoa cằm nói:

 

- Nay địa khí phương Nam tràn lên phương Bắc, nếu không bổ cứu, thiên hạ sẽ đại loạn!

 

- Phải bổ cứu thế nào?

 

Trần Khác hỏi, giọng hơi đanh lại.

 

- Hôm trước Thiệu mỗ gieo được một quẻ, khó khăn lần này phải do người Thục đến giải.

 

Hai mắt Thiệu Ung sáng ngời nhìn Trần Khác nói:

 

- Lúc ấy ta liền nghĩ đến ngươi! Kẻ loạn số trời ngươi!

 

- Tôi?

 

Trần Khác cười khổ nói:

 

- Bản thân tôi còn khó bảo toàn.

 

- Thật sao?

 

Thiệu Ung cười ngẫm nghĩ

 

- Lời này của ngươi được mấy phần thật tâm?

 

- cùng thật tâm.

 

Trần Khác đáp.

 

- Ha ha ha…

 

Thiệu Ung cười lớn, dọa cho chim trời bay loạn, cười xong, lão ép giọng nói xuống thật thấp, nhỏ giọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhấn mạnh từng tiếng:

 

- Vương Tuấn Dân làm - Trạng Nguyên…

 

Trần Khác nhất thời như bị sét đánh, hai tay giấu trong tay áo không tự chủ được run lên.

 

Thấy cuối cùng hắn cũng thay đổi sắc mặt, Thiệu Ung khá đắc ý, ngồi xuống bàn trà, chỉ vào ghế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dựa, thản nhiên cười nói:

 

- Lần này học rời kinh, ngược lại đã tự loại bỏ mình ra.

 

Trần Khác chậm rãi ngồi xuống, khôi phục lại sự điềm tĩnh:

 

- Lời này của tiên sinhý gì?

 

- “Thử trung hữu chân ý, dục biện vãng ngôn”. (Trong cảnh chân ý, muốn tả nhưng đã quên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lời) (*)

 

Thiệu Ung cười ha hả:

 

- Học sĩ không cần lo lắng, nếu Thiệu mỗý xấu, cần phải mời ngươi lại đây, nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thẳng hết với ngươi thế này?

 

(*) Một câu trích từ bài thơ “Ẩm tửu” của Đào Nguyên Minh, ý nói thi nhân đã xa rời tục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thế, trở về sống an nhàn thảnh thơi chốn quê yên bình.

 

- Tại hạ không chuyện không thể nói với người khác.

 

Trần Khác cười lạnh nói

 

- Tiên sinhthể nghỉ rồi!

 

Thiệu Ung nghe vậy lại mỉm cười, vỗ tay nói:

 

- Người như học thể ủy thác đại sự.

 

Trần Khác không lên tiếng trả lời, cầm chén trà lên nhấp một ngụm, mới nhận ra trà đã nguội rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

- Vương Nguyên Trạch, chỉ thể làm đầy tớ, không thể lập mưu…

 

Thiệu Ung thản nhiên nói:

 

- Học muốn dựa vào ydựng nghiệp lớn cho vị đó của ngươi, chỉ sợ đã tính sai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rồi.

 

Trần Khác thầm thở dài, đối phương nói đến nước này rồi, hiển nhiên chyện xảy ra Đông Kinh đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nắmnhư trong lòng bàn tay.

 

Nhưng theo như lời Thiệu Ung nói, nếu lão thật sự muốn hại mình, cần gì phải mời mình đến đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói nhiều như vậy?

 

Tất cả những mơ hồ trước đó tới lúc này đã sáng tỏ, đối phương muốn gia nhập trận tranh đoạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này rồi.

 

Cho Thiệu Ung đạitướng số ngàn năm khó gặp, Trần Khác vẫn không tin lão thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 biết được mật được giấu sâu như vậy. Rất hiển nhiên, lão không phải một người thể chiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đấu. Lúc này, tập đoàn phu không cầm quyền thành Lạc Dương cùng với vị đại lão không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chịu cô đơn kia đều hồhình ảnh vị đại này đằng sau.

 

Chẳng trách, chẳng trách không ai hỏi han mình, hóa ra người ta đã sớm có tổ chức, lập mưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tính trước rồi!

 

Thiệu Ung này chínhquân tiên phong của bọn họ.

 

Nên ngừng thì ngừng, không ngừng sẽ loạn, tâm niệm Trần Khác thay đổi rất nhanh, chớp mắt đã quyết định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 làm đạo đến Lạc Dương vào Bảo Sơn mà tay không trở về? Huống chi nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lảng tránh, tất nhiên bọn họ sẽ chuyển sang đối thủ, bán luôn mình với giá cao, cho nên căn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bản không còn lựa chọn nào khác! Chỉ thể đánh cuộc một lần.

 

Thấy sắc mặt Trần Khác âm tình bất định, Thiệu Ung khẽ mỉm cười, nhấc chén trà thưởng thức chút trà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thơm, một chút cũng không vội giục. Nếu đối phương thể hiện ra tố chất không đủ cách, sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không đặt cược toàn bộ tập đoàn không cầm quyền Tây Kinh lên trên người bọn họ.

 

Nhưng ngay sau đó, Trần Khác đã khôi phục điềm tĩnh, cười vang:

 

- Chẳng thể gạt được tiên sinh thần cơ diệu toán.

 

- Chút tài mọn thôi.

 

Thiệu Ung được tâng bốc tán tụng, liền ngậm miệng lại. Cáinên nói lão đã nói rồi, nói thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nữa thì sẽ mất hết giá trị, hiện giờ lúc nghe Trần Khác nói.

 

- Tiên sinh cảm thấy chiêu này của Vương Nguyên Trạch, phần thắng sẽ như thế nào?

 

Trần Khác hỏi.

 

- Coi như không tệ, nhưng ngọn lửa này thể cháy thành thế nào còn phải xem củi ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao.

 

Thiệu Ung thản nhiên trả lời.

 

- Không sai!

 

Trần Khác gật đầu nói:

 

- Kỳ thật Thánh ý như thế nào chỉ một phía, chúng ta cũng hiểu rõ, quan gia không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nào giao vị trí hoàng đế này cho một Hoàng tử không được đại thần ủng hộ.

 

- Hợp thôi.

 

Thiệu Ung gật đầu nói:

 

- triều Đại Tống, cứ cho là được lòng thánh thượng thì cũng cần phải được lòng các đại thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mới được.

 

Đặt chén trà xuống, lão nói tiếp:

 

- Huống chi, Hàn tướng công mấy năm nay giấu tài, mũi đao chưa thử, một khi lão ra chiêu, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sợ ngay cả Thánh Thượng cũng không ngăn được.

 

- Chúng ta lo nhất chính là Hàn tướng công.

 

Trần Khác thản nhiên đáp:

 

- Chuyện lần này cũng làm thay đổi một chút suy nghĩ của lão.

 

- Không thể nào.

 

Thiệu Ung lắc đầu nói:

 

- Động được vào Hàn Kỳ sao?

 

Giọng nói đầy vẻ giễu cợt:

 

- Năm đó quân giới xảy ra vụ tai tiếng lớn như thế, lão lại có thể từ Xu Mật Sứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 leo lên chức Tể Tướng, chẳng lẽ vẫn chưa hiểu được cáigọi vững như Thái Sơn sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

- Ầy…

 

Trần Khác nghĩ đến một chuyện, tim nhảy thót một cái, nhưng sắc mặt vẫn điềm tĩnh:

 

- Đúng vậy, cũng may Phú tướng công thể trấn trụ lão, bằng không thật không thể tưởng tượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nổi sẽ thế nào.

 

- Phú Ngạn Quốc sao? Hai mươi năm trước, hai người cùng xưng “Phú Hàn” – Phú trước, Hàn sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đạo đấy.

 

Thiệu Ung cười khinh thường nói:

 

- Nhưng người già đi thì sẽ thay đổi, người càng già càng nhát gan, người già nhưng vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cường mãnh. Điều không may là, Phú loại trước, Hàn là loại sau.

 

- Ý của tiên sinh là….

 

Trần Khác không thể không thừa nhận, Thiệu Ung lại nói đúng. Hắn Triệu Tông Tích không phải không nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tới cách làm của Phú Bật, vì thế bọn họ tốn không ít công phu thể hiện trước mặt Phú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tướng công, nhưng lão quan này vẫn không hề đáp lại, hiển nhiên không muốn bị cuốn vào vòng phi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9này:

 

- Phú tướng công đấu không lại Hàn tướng công?

 

- Còn chưa đấu nữa mà, khuyên người khác nghe theo ý kiến của mình!

 

Thiệu Ung gật đầu nói:

 

- Điểm mấu chốt người ta không chịu xuất đầu lộ diện ngươi, khóc cũng không làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được.

 

- Vậy còn ai thể đấu thắng được Hàn Kỳ?

 

Trần Khác giận dữ hỏi.

 

- Tuy không nhiều lắm, nhưng không phải không có.

 

Thiệu Ung thản nhiên nói:

 

- Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.

 

- Chẳng lẽ tiên sinh người?

 

Hai mắt Trần Khác sáng lên.

 

- Ta chẳng qua chỉ một kẻ thảo dân, sao đấu lại nổi Tể tướng đương triều?

 

Thiệu Ung bật cười nói:

 

- Trọng Phương, đoán được chớ giả bộ hồ đồ đi!

 

- Ha ha…

 

Trần Khác cười ngượng nói:

 

- Vậy, tiên sinh nói hẳn Văn tướng công?

 

- Ừ!

 

Thiệu Ung gật đầu.

 

- Cái này…

 

Trần Khác lại vẻ khó xử, nói:

 

- Tiên sinh có điều không biết, năm đó chúng ta đã đắc tội với Văn tướng công.

 

- Ha ha…

 

Thiệu Ung cười lớn nói:

 

- Ngươi muốn nói đến chuyện sông Lục Tháp phải không?

 

- Cũng không hẳn vậy.

 

Trần Khác thẳng thắn nói:

 

- Còn chuyện với Lăng tiên sinh năm đó…

 

- Ồ, cũng không phải thù giết cha đoạt vợ, huống chi đều chủ nhân của mình, lại không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9thù

 

Thiệu Ung mỉm cười nói:

 

- Trọng Phương nếu ngươi đồng ý, ta sẽ làm trung gian cho ngươi và Văn tướng công gặp mặt một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lần, nói hết những điều khó nói thì ổn rồi?

 

- Như thế….

 

Trần Khác trầm ngâm một chút, hạ giọng nói:

 

- Đương nhiên tốt, chỉ điều, để nhân vật như tiên sinh dính vào bụi trần thế tục, thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sự áy náy.

 

-trừ khử đại họa lần này, Thiệu mỗ cũng bất chấp rất nhiều.

 

Thiệu Ung để lộ ra vẻ mặt “ta không vào Địa ngục thì ai vào đây” nói:

 

- Chỉ thể vào hồng trần một lần này thôi!

 

Quay lại bên trong dịch quán, Trần Khác đóng cửa lại, sau đó hoa chân múa tay, cònmiệng cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ha hả không ra tiếng.

 

Không thể trách hắn không hưng phấn, bởi cả đảng không cầm quyền của Lạc Dương cộng lại cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sánh bằng một Văn Ngạn Bác! Cũng giống như việc ngươi chỉ muốn sờ vào năm đồng tiền của giải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thưởng nhỏ nhưng lại trúng được năm triệu vậy.

 

Một khi đối phương thiếu mất Văn Ngạn Bác, bên ta thêm được một Văn Ngạn Bác, tuyệt đối sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dựng sào thấy bóng, xấu tốt bày cả ra đấy, tình thế thay đổi lớn!

 

Một hồi lâu hắn mới tỉnh táo lại, cẩn thận suy nghĩ buổi gặp gỡ tối nay.

 

Hiện tại xem ra, Thiệu Ung đã quấy rối Văn Ngạn Bác đến cùng rồi. Nhìn chung, thái độ của Văn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Ngạn Bác cũng là nắm lấy cái chân thối của Triệu Tông Thực. Làm sao lại đột nhiên thay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đàn đổi dây, muốn leo lên thuyền của Triệu Tông Tích chứ?

 

Nhưng cũng không phải không có manh mối, nếu không Trần Khác cũng sẽ không đến Lạc Dương chuyến này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

Sở dám suy đoán Văn Ngạn Bác Triệu Tông Thực đã càng lúc càng xa căn cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vào hai chuyện.

 

Trần Khác nhắm mắt nhớ lại một chuyện từ đầu năm nay. Đầu tiên chuyện Long Xương Kỳ. Chính© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 từ sau khi Long Xương Kỳ bị khiển trách dị đoan, một Văn Ngạn Bác tích cực tiến cử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 y liền trở nên im lặng, không thêm bất cứ động tĩnh gì.

 

Xa hơn trước còn một chuyện khác, chính Lưu Thiên Vương kia, cũng cái bẫy Lạc Dương. Lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói tiếp, cũng là từ sau khi Văn Ngạn Bác tiến cử Long Xương Kỳ…

 

Về phần giữa Văn Ngạn Bác Triệu Tông Thực kia còn có gì lục đục, mình cũng không thể biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rồi.

 

Tuy nhiên, hai chuyện này cũng đủ cân nhắc được rồi.

 

Sự trướcsau, trước tiên nói về Lưu Thiên Vương, hơn nữa đây cũng là điểm chết người.

 

Không còn nghi ngờ gì, đối với việc tên khốn này bị ngã ngựa Lạc Dương, Văn tướng công nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 định rất căm tức, liên hệ đến vụ án bối hoàng thất, mặc kệ ngươi làm thế nào thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng toàn thân dính bùn. Nếu không nhờ lão quyết định thật nhanh, sai người giết chết Lưu Thiên Vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trên đường đi, chỉ sợ sẽ hoàn toàn đắc tội với Hoàng thượng, còn trở thành trò cười cho người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khắp thiên hạ!

 

Với trí tuệ của Văn tướng công, nhất địnhthể đoán được, đâycũng thể xemkế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trong kế. Nhìn khắp triều đình, vốn không người nào thích hợp hơn lão. Hơn nữa đối phương khẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 định biết, với tính cách của lão, tuyệt đối sẽ không giấu diếm, nhưng cũng không biết thì sẽ nói… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

Đường đường Tể tướng, mặc tiền nhiệm, lại trở thành quân cờ trong mắt người khác, thậm chí còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cái bồn cầu. Điều này tất nhiên khiến cho Văn tướng công tức giận không thôi. Nhưng rốt cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ai bày ra âm mưu tinh vi này, ngoại trừ Hàn Kỳ ra cũng không còn ai khác, bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chỉ Hàn tướng công mớithể coi sự uy hiếp đối với Văn Ngạn Bác, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng chỉHàn tướng công mới dám đùa giỡn Văn Ngạn Bác trong lòng bàn tay như thế.

 

Một khi hiểu ra được thái độ của Hàn Kỳ đối với mình, bầu nhiệt tâm kia của Văn Ngạn Bác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng nguội đi một nửa. Không chỉ chỗ Triệu Tông Thực, mình vĩnh viễn không sánh bằng Hàn Kỳ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hơn nữa, họ Hàn tám phần có tật giật mình, sẽ không cho mình hội tái khởi đông sơn! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

Việc khiến cho Văn Ngạn Bác hoàn toàn lạnh tâm lại là chuyện Long Xương Kỳ. Khi Long Xương Kỳ rợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vào thế bị công kích toàn diện, Triệu Tông Thực không tận lực bảo vệ cho y còn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngừng trốn tránh. Sau này, khi Long Xương Kỳ lại kinh thành nhiều năm, Triệu Tông Thực cũng chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quan tâm hỏi thăm, sợ rằng sẽ lại gặp phải phiền toái.

 

Bấy nhiêu đó cũng đủ cho lão nhìn ra người này bạc bẽo ra sao, cũng thấy được ý đồ xấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của Hàn Kỳ thế nào, nếu Văn Ngạn Bác còn muốn chen chúc trên thuyền của Triệu Tông Thực thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quá thấp hèn, quá nhẫn nhịn rồi.

 

Hơn nữa với trí tuệ của Văn tướng công, không thể không nhìn ra Hoàng thượng đang thiên vị Triệu Tông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tích... Thứ nhất, mấy năm qua, tấu chượng buộc tội Trần Khác Ngân Đài Ti nhận được thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chất đầy một gian phòng rồi, đổingười khác, cho là Tể tướng cũng đã bị đuổi ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khỏi kinh thành không biết bao nhiêu lần. Trần khác lại chẳng hề chịu chút tổn thất nào sống© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Khai Phong, trở thành bất khả xâm phạm…

 

Thứ hai,Đông Xuyên quân Vương công Vân Nam, xem như nằm trong phạm vi thế lực của Trần Khác rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Quan gia từ chối thỉnh cầu chủ động lĩnh binh của Triệu Tòng Cổ, ngược lại để cho Triệu Tông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tích xuôi nam, mặc để cho người việc hài hòa, nhưng cũng ý để cho Triệu Tông Tích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gây dựng thế lực của mình, kiến công lập nghiệp.

 

Thứ ba, cũng điểm quan trọng nhất, Quan gia đương nhiên hiểu rõ, tệ nạn của triều Đại Tống triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kéo dài lâu ngày đã đến lúc không thể cứ thế cho qua không làm gì, chỉvượt qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 muôn vàn khó khăn, thi hành cải cách mới giảm bớt suy tàn, kéo dài vận mệnh quốc gia. Xét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 về điều kiện tiên quyết này, Triệu Tông Tích đương nhiên thích hợp hơn Triệu Tông Thực.

 

Muốn hiểu ba điều này, nếu Văn Ngạn Bác vẫn còn tâm, nhất định lão ta sẽ đưa ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sự lựa chọn.

 

Tuy nhiên nói thật thì, từng đủ loại ân oán, lại thêm khoảng cách giữa Triệu Tông Thực Triệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tông Tích thực sự quá lớn, Văn Ngạn Bác đồng ý lội vào vũng nước đục này không thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không ai dám chắc.

 

Nhưng theo như lời tướng quân Hồ Lâm Dực đời sau đã nói: “Chiến sự không vạn toàn. Người cầu vạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 toàn sẽ không toàn được toàn. Nơi nơi cẩn thận sẽ thành nơi nơi không thể cẩn thận…. Thành sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tại trời, bại sự tại người. Chiến sự không được tính quá nhiều, tính đến được năm sáu phần thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phải bạo gan buông tay làm không kế sách nào vẹn toàn cả”.

 

Điều Hồ Nhuận nói tuy về chiến sự, nhưng sự tàn khốc trong đấu tranh chính trị không thua kém © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chút nào việc chém giết trên sa trường, đạo này cũng phổ biến.

 

Hơn nữa, Trần Khác cũng không phải không có chuẩn bị đã xông thẳng đến Lạc Dương. Trước đó, hắn đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể hiện thiện chí với Văn Ngạn Bác thông qua Long Xương Kỳ. Trong khoảng thời gian lão tiên sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 còn Biện Kinh, Trần Khác dùng lễ đệ tử khiêm tốn thỉnh giáo, cùng với lão nghiên cứu “Trúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thư kỷ niên” phát biểu một bài văn đầy trọng lượng, cũng đã cứu vãn danh dự cho lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiên sinh.

 

một phần tình nghĩa đồng hương, lại thêm Trần Khác nể mặt lão rất nhiều, lão tiên sinh cũng mượn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cớ xuống thang, cùng hắn thành bạn vong niên, cũng coi như tạo nên một đoạn giai thoại.

 

Khi Long Xương Kỳ nhận lời mời của Văn Ngạn Bác rời khỏi Biện Kinh đến Lạc Dương dạy học, Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Khác liền nhờ y hòa giải, hy vọng thể xóa được hiềm khích lúc trước với Văn tướng công. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Long Xương Kỳ vui vẻ đồng ý, mang theo hậu lễ Trần Khác đã chuẩn bị, còn cả thư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 viết tay đến Lạc Dương gặp Văn Ngạn Bác.

 

Văn Tướng công dù khônghồi âm, nhưng một năm sau đó cũng không phất cờ ủng hộ cho Triệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tông Thực. Theo như Trần Khác thấy đó chính thiện ý lão đáp lại.

 

Đương nhiên, việc đến Lạc Dương gặp Văn Ngạn Bác, Trần Khác không nói cho Vương Bàng biết, thậm chí cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chỉ nhắc tới với Triệu Tông Tích qua thư. Chuyện xảy ra bất ngờ không cách nào, căn bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không đợi được tới khi Triệu Tông Tích gửi thư hồi đáp, chỉthể tự mình quyết.

 

Hiện giờ xem ra, Văn Ngạn Bác quả nhiên động lòng, điều này khiến cho Trần Khác hết sức vui mừng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhưng vừa nghĩ lại thì vui mừng không nổi, điều kiện đối phương đưa ra thật sự rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khắc!

 

Cái “Chim quyên xuất hiện Lạc Dương, địa khí từ nam lên bắc”, cái thứ chuyện ma quỷ đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trần Khác đều không tin. Rõ ràng đối phương tự bịa ra, cái cớ yêu cầu Triệu Tông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tích người của đảng Tân Học chia tách ra.

 

Rất hiển nhiên, đám người của Đảng chưa cầm quyền Lạc Dương đã sớm chú ý đến người của đảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tân Học đang hoạt động sôi nổi phía Nam, cũng coi là uy hiếp chủ yếu trong tương lai. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cho nên họ mới phải sắp xếp sở ngầm bên cạnh Vương Bàng, nếu không sẽ không thể biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được chuyện tuyệt mật kia.

 

Bọn họ muốn Triệu Tông Tích đáp ứng tuân thủ tổ huấn “Không cho người phương Nam làm Tể tướng”, chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tương lai thể độc chiếm quả ngọt của chiến thắng kia.

 

Nghĩ vậy, Trần Khác không khỏi sởn tóc gáy. Hợp tác với đám người đảng chưa cầm quyền này giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bảo lột da hổ vậy.

 

Nhưng nghĩ lại, chẳng lẽ hợp tác với người của đảng Tân Học không phảibảo hổ lột da sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

Hơn nữa, thỏa hiệp với hai lão hổ, dường như so với việc đấu với một lão hổ thì an toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hơn.

 

Nghĩ tới nghĩ lui suốt cả đêm, tới hừng đông Trần Khác mới ngủ, nhưng vừa nhắm mắt chưa được bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lâu đã bị Trần Nghĩa khe khẽ gọi:

 

- Vũ Lăng tiên sinh gửi thiệp mời, mời đại nhân tham gia hội hoa Mẫu Đơn hôm nay.

 

- Khi nào?

 

Trần Khác vẫn còn buồn ngủ.

 

- Hôm nay..

 

- Cầu!

 

Trần Khác vùng dậy, vừa đi giày vừa dặn:

 

- Nhanh nhanh hầu lão gia rửa

 

mặt…

 

Mẫu đơn được xem như quốc hoa, không ai không thích. Khi cònBiện Kinh, mỗi khi đến mùa này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 các quan lại quyền quý tất sẽ tìm cách thu mua được mấy chục chậu loại tốt nhất Lạc Dương, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tổ chức tiệc hoa mẫu đơn trong nhà, bao nhiêu người giàu sang vây quanh một chậu mẫu đơn phú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quý, đánh giá tán thưởng, điền từ uống rượu, quả nhiên phong nhã…. Lúc này, tuyệt đối không ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhắc tới chuyện vận chuyển từ Lạc Dương đến Khai Phong vất vả thế nào.

 

Nhưng hội hoa Mẫu Đơn Biện Kinh lớn thế nào thì cũng chỉ một hội nhỏ, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 muốn thỏa sức thưởng thức mẫu đơn chỉ cách tự mình đến Tây Kinh mới được. Thành Lạc Dương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thời gian này, bất kể thân phận chủ nhà ra sao, từ trong tường ra ngoài tường, nhà nào cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phủ đầy hoa mẫu đơn đủ màu sắc hình dạng, người không phân biệt nam nữ sang hèn, trên đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đều cài hoa mẫu đơn, ngay cả phu khuân vác người quang gánh cũng không ngoại lệ, thực sự© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một biển hoa.

 

Mọi người ai nấy đều mang chậu hoa mẫu đơn nhà mình đã tỉ mỉ chăm sóc ra trưng bày. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Khắp nơi đâu đâu cũng bày đầy chậu hoa thành hàng dài, bày khắp đường cái thành Lạc Dương, thậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chí trong những ngôi chùa cổ tòa nhà hoang cũng thả màn trướng bày chợ hoa, để cho người ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngắm miễn phí.

 

Dân chúng Lạc Dương thực sự yêu mẫu đơn, nghe nói ở đâu giống hiếm lạ..., giống như Diêu Hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mẫu đơn có thể ngàn đóa hoa vàng, tất cả người dân trong thành sẽ đổ xô đi xem, dân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chúng nông thôn cũng dìu già dắt trẻ, rủ bạn đến ngắm hoa. Du khách cũng không thiếu người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bên ngoài, thậm chí còn có người vượt ngàn dặm xa xôi tới xem muốn nhìn được thắng cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hội hoa mẫu đơn.

 

Vạn hoa hút mắt, bất giác xe ngựa đã đi qua con ngõ nhỏ, dừng trước cửa một lâm viên. Thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tống, lâm viên Lạc Dương nổi danh khắp thiên hạ, Phạm Văn Chính đã từng nói “Tây đô đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phu viên lâm tương vọng” (Sĩ phu Tây Đô gặp nhau lâm viên). Quang cũng thơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 viết “Lạc Dương danh viên bất thắng kỷ, môn hạng tương liên như trất xỉ. Tu trúc trường dương thâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kính vu, lệnh nhân ấp ấp khí bất thư….” nói lâm viên rất nhiều, nằm khắp nơi, cây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cối xum xuê khiến người khó thở). Lâm viên nhiều đến nỗi khiến người ta muốn nghẹt thở.

 

Mắt thấy chỗ này không phải một lâm viên bình thường, Trần Khác không khỏi âm thầm cảm thán, đây chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phải dấu ấn quyền lực cực lớn của quá khứ nền móng cho quyền lực đại của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tương lai sao? Biết bao lão thần trí sĩ nghỉ hưu đợi công tác đã an trong các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 biệt thự lâm viên rải khắp tứ phía này, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất đầu, quấy rầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Đại Tống đến long trời lở đất!

 

Bình tĩnh lại, Trần Khác cho người cửa.

 

Chỉ chốc lát sau, một lão bộc rất phong độ ra mở cửa, nhìn thăm trang phục và xe ngựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hoa lệ đằng sau của Trần Khác một chút, chắp tay hỏi:

 

- Đại nhân chỉ bảo?

 

Trần Nghĩa hai tay nâng thiệp mời, Trần Khác ôm quyền nói:

 

- Nhờ lão nhân gia truyền bẩm, hậu bối Trần Khác đặc biệt đến bái kiến Lăng tiên sinh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

- Hóa ra Trần học sĩ, gia chủ đã sớm dặn dò, học tới không cần thông bẩm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mời vào luôn được.

 

Lão bộc vội mở cửa, xoay người nghênh đón.

 

Dẫn Trần Khác đi vài bước, lão bộc xoay người lại nói:

 

- Xin đại nhân đi thong thả, lão đi truyền báo, để tránh chủ nhân thất lễ.

 

Nói xong, xoay người bước nhanh đi trước.

 

Trần Khác quay đầu lại nhìn, Trần Nghĩa đã theo mình vài năm vẫn ngu độn thì không khỏi thầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 than, quả nhiên “Hóa bỉ hóa đắc nhưng, nhân bỉ nhân đắc tử” (hàng so với hàng chỉ muốn ném © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi, người so với người chỉ muốn đập đầu chết), xem người hầu nhà người ta phong phạm biết bao…. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lại nghĩ, lão phu sơn như Long Xương Kỳ thể dạy dỗ ra tôi tớ như vậy không? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nói vậy người làm này, kể cả luôn cái vườn này, đều Văn tướng công kia tặng cho ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta sao.

 

Vừa nghĩ vừa thong thả đi, thưởng thức cảnh sắc lâm viên, chỉ thấy trúc xanh cây đá, đình các cầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đường, quanh co khúc khuỷu, cao lớn mát mẻ, xanh mướt nõn nà, bao la rộng lớn, quả nhiên rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 có thế cục, tất nhiên phải nhờ tay một danh gia thành.

 

Khi đang vừa đi vừa nhìn, liền nghe phía trước tiếng cười sang sảng vang lên, Trần Khác tập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trung nhìn vào, liền thấy Văn Ngạn Bác đỡ Long Xương Kỳ đứng trong bụi mẫu đơn quốc sắc thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hương cười ung dung. Sau lưng bọn họ, mười mấy phu tên tuổi cũng mỉm cười thân thiện với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hắn.

 

Thật phí cảnh! Giá mà thay bằng một đoàn tiểu nương tử lệ chẳng phải đẹp hơn sao?

 

Tâmphóng đãng vừa chợt lóe lên, Trần Khác vội vàng rảo bước nhanh, khom người nói:

 

- Vãn sinh bái kiến Văn tướng công, Lăng công phúc thọ diên niên!

 

- Ha ha ha, sáng sớm hôm nay chim khách đã hót mà. Quả nhiên có khách quý đến nhà.

 

Long Xương Kỳ chín mươi tuổi, tinh thần vẫn quắc thước, suy nghĩ vẫn rất ràng, chỉ điều đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đứng không vững nữathôi.

 

- Lão hủ cung nghênh học đại giá quang lâm.

 

Văn Ngạn Bác mỉm cười vuốt râu với Trần Khác, cũng không nói lời nào, hơn nữa nụ cười hình như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chút miễn cưỡng.

 

Trần Khác không dám chậm trễ, quay sang bái kiến lão đại nhân. Trong sự vây quanh của mọi người, cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với Văn Ngạn Bác một trái một phải đỡ Long Xương Kỳ đi vào trong hoa viên.

 

Vừa đi, Long Xương Kỳ vừa cười nói với Trần Khác:

 

- Lần này học một thân vào hang địch, dùng lời nói cảm hóa người khiến cho Đại Tống và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bách tính thoát được một hồi binh tai, sau này tất sẽ truyền lại thành một thiên giai thoại cổ! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

- Lão tiên sinh khen nhầm rồi.

 

Trần Khác cười khổ nói

 

- Vãn bối chẳng qua chỉ đùa bỡn múa mép khua môi, không thể coi thật.

 

- Lời này đầy oán hận đó nhỉ.

 

Long Xương Kỳ quay sang nói với Văn Ngạn Bác:

 

- Tuy nhên oán hận cũng bình thường, ta nghe nói họctừ Sơn Tây trở về, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trên đường chỉ gặp sự lạnh lùng, cũng không biết những quan viên địa phương kia nghĩ thế nào, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thật sự đánh nhau, xui xẻo nhất chính bọn họ, còn không biết điều một chút.

 

- Bọn họ cũng lời khó nói.

 

Văn Ngạn Bác cười khổ.

 

- phải bọn họ sợ đám người Biện Kinh biết sẽ làm khó dễ không?

 

Long Xương Kỳ hỏi.

 

- Ha ha..

 

Văn Ngạn Bác gượng cười không biết trả lời thế nào.

 

- Bọn họ sợ, đám người các ngươi cũng không phải sợ à?

 

Long Xương Kỳ râu tóc bạc trắng, cười như một đứa trẻ nói:

 

- Tuy nhiên, lão phu vẫn sợ các

 

ngươi ra sức khước từ, nên không báo trước với các ngươimời Trần học tới. Những quan viên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 địa phương kia không biết tốt xấu, các ngươi cũng không thể để cho đại công thần của chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cứ như vậy lặng lẽ không lời nào quay về kinh chứ?

 

- Không có không có…

 

Văn Ngạn bácmột đám phu cười nói:

 

- Chúng ta lại không trông cậy vào ai, sao thể không phân tốt xấu thế được?

 

- Đúng đấy, Trần học cứ yên tâm, chúng ta ủng hộ ngài!

 

- Đúng đấy, bọn họ không phân được tốt xấu, chúng ta sẽ lột da mặt bọn họ!

 

Trần Khác biết đây bọn họ nói cho mình nghe, bèn rất phối hợp cảm động ra mặt gật đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 liên tục.

 

Vừa đi vừa nói, mọi người đã vào trong vườn, đã thấy muôn hồng ngàn tía tràn ngập, thật giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quỳnh cung hoa uyển.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Tam Lang, Ngũ Lang và Lục Lang #2 Chương 2: Huynh đệ #3 Chương 3: Tự cứu #4 Chương 4: Trộm cướp cũng có đạo #5 Chương 5: Mưu tính #6 Chương 6: Tam Lang liều mạng #7 Chương 7: Tìm cha ở Mi Sơn #8 Chương 8: Tô thị #9 Chương 9: Trần hi lượng #10 Chương 10: Người phải có văn hóa #11 Chương 11: Khí phách thư sinh #12 Chương 12: Triều Tống chúng ta không quỳ #13 Chương 13: Huyện thanh thần #14 Chương 14: Chém đứt ruột #15 Chương 15: Sống ở Đại Tống #16 Chương 16: Đầu bếp trời sinh #17 Chương 17: Không thể nào quên #18 Chương 18: Gian khổ mưu sinh #19 Chương 19: Quan phác #20 Chương 20: Ghế mũ quan #21 Chương 21: Điều thần kỳ trong truyền thuyết #22 Chương 22: Chia phần #23 Chương 23: Bệnh nặng #24 Chương 24: Quá tầm thường #25 Chương 25: Thương trọng vĩnh #26 Chương 26: Trong sách tự có Nhan Như Ngọc #27 Chương 27: Bắt đầu tôi luyện #28 Chương 28: Có làm sư phụ không? #29 Chương 29: Hạnh phúc ở xa không? #30 Chương 30: Khai nghiệp #31 Chương 31: Bỗng nhiên nổi tiếng #32 Chương 32: Thù du #33 Chương 33: Cuộc sống hạnh phúc ở triều Tống #34 Chương 34: Rượu ngon ngát hương #35 Chương 35: Cấp lực! #36 Chương 36: Làm ăn #37 Chương 37: Tân hỏa #38 Chương 38: Sinh con xem như Trần Tam Lang #39 Chương 39: Người người đều yêu mến Trần Tam Lang #40 Chương 40: Thiên hạ bản chính #41 Chương 041: Họa Phúc Vô Thường #42 Chương 042: Tác Phẩm Lớn Thất Truyền #43 Chương 043: Tên Mặt Râu Không Có Trời Sinh #44 Chương 044: Trên Đời Không Còn Lý Nguyên Hạo #45 Chương 045: Nhị Lang Thất Tình Ký #46 Chương 046: Nghiên Mực Thiên Thạch #47 Chương 047: Bao Hắc Tử Rất Hiếm Lạ Sao? #48 Chương 048: Sum Họp #49 Chương 049: Láng Giềng #50 Chương 050: Vấn Đề Thiếu Niên #51 Chương 051: Thư Viện Trung Nham #52 Chương 052: Ứng Thí #53 Chương 053: Huynh Đệ Cùng Đánh Hổ #54 Chương 054: Tây Côn Và Thái Học #55 Chương 055: Ác Bá #56 Chương 056: Con Lừa Lông Ngắn #57 Chương 057: Đưa Tiễn #58 Chương 058: Ỷ Quyền Cướp Đoạt #59 Chương 059: Lão Bách Tính Chúng Ta, Hôm Nay Quả Rất Vui Vẻ #60 Chương 060: Phản Chế #61 Chương 061: Gừng Càng Già Càng Cay #62 Chương 62: Năm Tháng Không Dấu Vết #63 Chương 63: Đá Cầu #64 Chương 64: Tiểu Muội #65 Chương 65: Thiếu Nữ Và Tự Điển #66 Chương 66: Trọng Bảo #67 Chương 67: Thương Cảm Tấm Lòng Cha Mẹ #68 Chương 68: Tấm Gương #69 Chương 69: Bát Nương #70 Chương 70: Nam Nhi Không Nên Làm Cái Túi Dự Phòng #71 Chương 071: Xông Vào Nhà Dân #72 Chương 072: Phải Phân Rõ Địch Ta #73 Chương 73: Vạn Lần Đừng Đắc Tội Với Người Đọc Sách #74 Chương 74: Giang Khanh Kiêu Ngạo #75 Chương 75: Xử Án #76 Chương 76: Trong Sạch #77 Chương 77: Nắm Thóp #78 Chương 78: Rời Tứ Xuyên #79 Chương 79: Lầu Nhạc Dương #80 Chương 80: Loạn Lĩnh Nam #81 Chương 81: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh #82 Chương 82: Kinh Biến #83 Chương 83: Đại Án #84 Chương 84: Thăm Tù #85 Chương 85: Chuyện Bê Bối #86 Chương 86: Dư Văn Soái #87 Chương 87: Đại Cục #88 Chương 88: Theo Gió Lẻn Vào Đêm #89 Chương 89: Nguyệt Thần Hiển Linh #90 Chương 90: Triệu Tông Tích #91 Chương 91: Lương Tâm Đại Tống #92 Chương 92: Đường #93 Chương 93: Âu Dương Tu Thiên Thính #94 Chương 94: Đổi Tướng #95 Chương 95: Địch Hán Thần #96 Chương 96: Kiểu Mẫu #97 Chương 97: Đế Tâm #98 Chương 98: Ngươi Dám Giết Ta? #99 Chương 99: Ta Dám! #100 Chương 100: Côn Luân Quan #101 Chương 101: Quyết Chiến #102 Chương 102: Dương Gia Tướng #103 Chương 103: Đại Thắng Tây Nam Không Chiến Sự #104 Chương 104: Thưởng Phạt Phân Minh #105 Chương 105: Ngày Ba Tháng Ba Lại Đến #106 Chương 106: Sinh Nhật #107 Chương 107: Lễ Vật #108 Chương 108: Trở Về #109 Chương 109: Di Dân #110 Chương 110: Biện Lương #111 Chương 111: Mẹ Kế #112 Chương 112: Tâm Sự Của Tiểu Lượng Ca #113 Chương 113: Người Nhất Tứ Nhạc Nghiệp #114 Chương 114: Vụ Buôn Bán Lớn #115 Chương 115: Thế Gia Nghìn Năm #116 Chương 116: Nỗi Khổ Của Hoàng Đế #117 Chương 117: Nỗi Đau Của Đế Quốc #118 Chương 118: Tiểu Vương Gia Phát Điên #119 Chương 119: Hiền Vương #120 Chương 120: Nhầm Vào Động Quỷ #121 Chương 121: Mông Lung #122 Chương 122: Đông Anh Em Tốt Thật #123 Chương 123: Thái Học Thể Thịnh Hành #124 Chương 124: Địch Nguyên Soái Càng Oai Hơn #125 Chương 125: Tuyệt Không Từ Bỏ! #126 Chương 126: Không Lời Gì Để Nói #127 Chương 127: Cuộc Sống Bình Thường #128 Chương 128: Tam Lang Đáng Thương #129 Chương 129: Danh Nhân #130 Chương 130: Giăng Đèn Lên Lầu Đài #131 Chương 131: Vui Tiệc Thâu Đêm #132 Chương 132: Âm Thanh Của Thiên Nhiên #133 Chương 133: Chữa Tốt Thành Xấu #134 Chương 134: Hợp Mưu #135 Chương 135: Kính Thiên Lý #136 Chương 136: Tự Bạch Của Một Phần Tử Hắc Bang #137 Chương 137: Trời Bắt Đầu Mưa #138 Chương 138: Mưa Liên Tục #139 Chương 139: Ta Là Dượng Của Ngươi Đấy #140 Chương 140: Lại Không Kìm Nổi #141 Chương 141: Thiên Âm Thủy Tạ #142 Chương 142: Cái Tát #143 Chương 143: Gặp Mặt Lão Bao #144 Chương 144: Nước Ngập Quân Đội Xuất Chinh #145 Chương 145: Giết Chóc #146 Chương 146: Cứu Viện #147 Chương 147: Hang Ổ #148 Chương 148: Muốn Thay Lòng Với Cố Nhân #149 Chương 149: Lại Mượn Cớ Cố Nhân Thay Lòng #150 Chương 150: Phẫu Thuật #151 Chương 151: Kết Quả Cuộc Chiến #152 Chương 152: Sự Lang Mạnh Nhất Lịch Sử #153 Chương 153: Ý Nghĩ Của Tể Tướng #154 Chương 154: Dã Tâm Của Vương Gia #155 Chương 155: Hai Cha Con Sinh Ra Làm Cái Túi Dự Phòng #156 Chương 156: Phích Nước Nóng #157 Chương 157: Đao Của Liễu Lão Thái Gia #158 Chương 158: Kiếm Của Tam Thiếu Gia #159 Chương 159: Nước Ngập Khai Phong #160 Chương 160: Tình Thế Nguy Cấp Của Địch Thanh #161 Chương 161: Lý Tưởng #162 Chương 162: Đối Sách #163 Chương 163: Hành Vi Đặc Biệt #164 Chương 164: Phẩm Trà #165 Chương 165: Luận Khúc #166 Chương 166: Khúc Dạo Đầu Trong Cuộc Chiến Bảo Vệ Địch Thanh #167 Chương 167: Phong Phạm Danh Thần Trong Cuộc Chiến Bảo Vệ Địch Thanh #168 Chương 168: Dĩ Kỳ Nhân Chi Đạo #169 Chương 169: Hoán Trị Kỳ Nhân Chi Thân #170 Chương 170: Đại Hốt Du(*) Trong Cuộc Chiến Bảo Vệ Địch Thanh #171 Chương 171: Con Bướm Trong Trận Chiến Bảo Vệ Địch Thanh #172 Chương 172: Mãn Giang Hồng #173 Chương 173: Chạm Tới Cửa #174 Chương 174: Bình Minh Của Mùa Xuân #175 Chương 175: Buổi Triều Sớm #176 Chương 176: Bãi Tướng #177 Chương 177: Bia Thần Công Thánh Đức #178 Chương 178: Thi Hương #179 Chương 179: Thi Tỏa Thính #180 Chương 180: Vua Của Ứng Thí #181 Chương 181: Thể Thái Học Chết Tiệt #182 Chương 182: Bảo Tàng Của Đại Long Đầu #183 Chương 183: Bao Nhiêu Tiền? #184 Chương 184: Đấu Trí #185 Chương 185: Đầu Tư #186 Chương 186: Dự Lễ #187 Chương 187: Giàu Ngang Một Nước #188 Chương 188: Messiah #189 Chương 189: Gặp Chuyện #190 Chương 190: Trạng Nguyên Lầu #191 Chương 191: Đấu Giải Nguyên #192 Chương 192: Toàn Cơ Đồ #193 Chương 193: Chấn Động #194 Chương 194: Lời Mời #195 Chương 195: Tình Thế Nguy Hiểm #196 Chương 196: Tiểu Quận Chúa #197 Chương 197: Chế Định Kế Sách Như Thế Nào? #198 Chương 198: Tất Cả Bắt Đầu Từ Nơi Này #199 Chương 199: Xin Giống #200 Chương 200: Kí Hiệp Ước #201 Chương 201: Lam Đồ #202 Chương 202: Khách Từ Cố Hương #203 Chương 203: Diễn Trong Diễn Ngoài #204 Chương 204: Hôn Lễ Của Tiểu Lượng Ca #205 Chương 205: Gừng Càng Già Càng Cay #206 Chương 206: Mối Tình Đầu Của Hoàng Đế #207 Chương 207: Đồng Cảm #208 Chương 208: Mọi Việc Đều Có Ngoại Lệ #209 Chương 209: Điều Kiện #210 Chương 210: Quần Là Áo Lượt #211 Chương 211: Lão Bao #212 Chương 212: Vào Cửa #213 Chương 213: Một Đêm Dài #214 Chương 214: Thuyết Khách #215 Chương 215: Bầu Trời Sao #216 Chương 216: Bầu trời sao 2 #217 Chương 217: Tráng Sĩ Tự Chặt Tay #218 Chương 218: Tâm Tư Của Đế Vương #219 Chương 219: Ám Chiến #220 Chương 220: Mùi Thuốc Súng #221 Chương 221: Đoạn Đường Hoàng Kim #222 Chương 222: Thanh Thiên #223 Chương 223: Con Đường Phát Tài #224 Chương 224: Xây Dựng VI Phạm Luật Lệ #225 Chương 225: Buôn Bán Lớn #226 Chương 226: Món Tiền Khổng Lồ #227 Chương 227: Bí Mật Kinh Doanh #228 Chương 228: Tiền Hào Biện Kinh #229 Chương 229: Khai Trương #230 Chương 230: Dùng Tiền Đè Chết Người #231 Chương 231: Đại Hội Mãi Phác #232 Chương 232: Đại Hội Mãi Phác 2 #233 Chương 233: Khởi Mị Nhi #234 Chương 234: Khởi Mị Nhi 2 #235 Chương 235: Nghiệp Vụ Quản Lý #236 Chương 236: Răng Vàng #237 Chương 237: Răng Vàng 2 #238 Chương 238: Tất Cả Mới Chỉ Là Bắt Đầu #239 Chương 239: Tất Cả Mới Chỉ Là Bắt Đầu 2 #240 Chương 240: Lễ Vật #241 Chương 241: Lễ Vật 2 #242 Chương 242: Ùn Ùn Đi Rút Tiền #243 Chương 243: Ùn Ùn Đi Rút Tiền 2 #244 Chương 244: Ùn Ùn Đi Rút Tiền 3 #245 Chương 245: Ùn Ùn Đi Rút Tiền 4 #246 Chương 246: Tuyên Chiến #247 Chương 247: Tuyên Chiến 2 #248 Chương 248: Quần Hiền Tề Tựu #249 Chương 249: Quần Hiền Tề Tựu 2 #250 Chương 250: Vương An Thạch #251 Chương 251: Vương An Thạch 2 #252 Chương 252: Kế Hoạch #253 Chương 253: Kế Hoạch 2 #254 Chương 254: Kỳ Thi Mùa Xuân #255 Chương 255: Kỳ Thi Mùa Xuân 2 #256 Chương 256: Nghịch Thiên Tặc #257 Chương 257: Nghịch Thiên Tặc 2 #258 Chương 258: Sấm Rền Gió Cuốn #259 Chương 259: Sấm Rền Gió Cuốn 2 #260 Chương 260: Bút Lông Ngỗng #261 Chương 261: Bút Lông Ngỗng 2 #262 Chương 262: Bút Lông Ngỗng 3 #263 Chương 263: Gậy Ông #264 Chương 264: Gậy Ông 2 #265 Chương 265: Gậy Ông 3 #266 Chương 266: Cướp Tân Lang #267 Chương 267: Cướp Tân Lang 2 #268 Chương 268: Cướp Tân Lang 3 #269 Chương 269: Đêm Không Ngủ #270 Chương 270: Đêm Không Ngủ 2 #271 Chương 271: Đêm Không Ngủ 3 #272 Chương 272: Đêm Không Ngủ 4 #273 Chương 273: Đáp Lại #274 Chương 274: Đáp Lại 2 #275 Chương 275: Đáp Lại 3 #276 Chương 276: Truyền Lư #277 Chương 277: Truyền Lư 2 #278 Chương 278: Dạo Chơi Trên Hồ Kim Minh! #279 Chương 279: Hỏi Chàng Lần Này Sẽ Đi Bao Lâu #280 Chương 280: Cây Muốn Lặng Mà Gió Chẳng Ngừng #281 Chương 281: Đại Lý Quốc #282 Chương 282: Đoàn Thị #283 Chương 283: Khốn Long #284 Chương 284: Ám Sát #285 Chương 285: Hiến Đất #286 Chương 286: Nơi Trời Ban #287 Chương 287: Giải Quyết Vấn Đề Thiếu Tiền #288 Chương 288: Lão Cao Đành Chịu #289 Chương 289: Tiểu Trần Vô Sỉ #290 Chương 290: Tây Tuyến Không Có Chiến Sự #291 Chương 291: Thành Kỳ Tích #292 Chương 292: Nhận Đầu Hàng #293 Chương 293: Khởi Điểm Vĩ Đại #294 Chương 294: Cuộc Chiến Nơi Bến Cảng #295 Chương 295: Kẻ Lừa Đảo Quốc Tế #296 Chương 296: Tài Phú Quý Giá Nhất #297 Chương 297: Điền Đồng #298 Chương 298: Chân Tướng Rõ Ràng #299 Chương 299: Trung Tâm Mới Của Đại Lý #300 Chương 300: Vùng Đất Hoàng Kim #301 Chương 301: Thần Tượng Của Dân Chúng #302 Chương 302: Đảo Trạng Nguyên #303 Chương 303: Mùa Xuân Lạnh Ở Biện Kinh #304 Chương 304: Phô Trương Thanh Thế #305 Chương 305: Đàm Phán #306 Chương 306: Sứ Liêu #307 Chương 307: Yến Vân #308 Chương 308: Trạng Nguyên Gặp Trạng Nguyên #309 Chương 309: Liêu Chủ #310 Chương 310: Kim Phong Ngọc Lộ #311 Chương 311: Tìm Người Nơi Đâu #312 Chương 312: Sự quyết đoán của Hoàng đế #313 Chương 313: Một Trận Cầu Quyết Định Càn Khôn #314 Chương 314: Tạm Biệt, Da Luật Hồng Cơ #315 Chương 315: Về Kinh #316 Chương 316: Trùng Phùng #317 Chương 317: Việc Giải Trừ Quân Bị Gặp Khó Khăn #318 Chương 318: Quỷ Dị #319 Chương 319: Ai Làm Chủ Thăng Trầm #320 Chương 320: Tô Gia Vào Kinh #321 Chương 321: Điểm Binh #322 Chương 322: Cấm Quân Đại Tống #323 Chương 323: Bình Địa Nổi Mưa Giông #324 Chương 324: Chân Tướng Rõ Ràng #325 Chương 325: Gièm Pha #326 Chương 326: Bi Thương Vô Cùng #327 Chương 327: Tâm Chết #328 Chương 328: Đêm Thất Tịch #329 Chương 329: Võ Học Hoàng Gia #330 Chương 330: Long Xương Kỳ #331 Chương 331: Võ Học Và Võ Cử #332 Chương 332: Kinh Diên #333 Chương 333: Đại Sư #334 Chương 334: Nghi Nam Hoa Đúng Dịp #335 Chương 335: Hoa Thơm Đêm Rằm #336 Chương 336: Bận Bịu Vì Thiện Chính #337 Chương 337: Mất Vuốt Chỉ Còn Đường Lui #338 Chương 338: Bắn Người Phải Bắn Ngựa Trước #339 Chương 339: Thu Đến Xuân Đi Sớm #340 Chương 340: Nỗi Đau Của Mỹ Nhân Tuổi Xế Chiều #341 Chương 341: Vật Tượng Tiêm Vô Ẩn #342 Chương 342: Cầm Tình Chính Tự Mê #343 Chương 343: Vấn Cừ Ná Đắc Thanh Như Hứa #344 Chương 344: VI Hữu Nguyên Đầu Hoạt Thủy Lai #345 Chương 345: Bạo Trúc Thanh Trung Nhất Tuế Trừ #346 Chương 346: Cung cấm mở vì ai #347 Chương 347: Thái độ #348 Chương 348: Xuân #349 Chương 349: Hạ #350 Chương 350: Thu #351 Chương 351: Đông #352 Chương 352: Cầu thân #353 Chương 353: Đơn đao vào doanh địch #354 Chương 354: Xuân phong đắc ý #355 Chương 355: Quốc sắc thiên hương #356 Chương 356: Thi Chế khoa #357 Chương 357: Điềm lành #358 Chương 358: Nhật thực - Vỡ đê #359 Chương 359: Thuyết khách #360 Chương 360: Chuyện xấu #361 Chương 361: Chọn người #362 Chương 362-2: Ngươi có Trương Lương kế, ta có thang trèo tường (1) #363 Chương 363-1: Khải hoàn (1) #364 Chương 364-4: Phong thủy luân chuyển (4) #365 Chương 365-4: Tề Vương Điện hạ (4) #366 Chương 366-2: Phủ Doãn khó làm (2) #367 Chương 367-4: Trống rách (4) #368 Chương 368-3: Hỏa hoạn (3) #369 Chương 369-2: Nghịch chuyển (2) #370 Chương 370-3: Mai phục (3) #371 Chương 371-4: Chó cùng rứt giậu (4) #372 Chương 372-4: Làm như cố nhân đến (4) #373 Chương 373-4: Cải trang vi hành (4) #374 Chương 374-3: Tay cừ (3) #375 Chương 375-4: Gây náo loạn (4) #376 Chương 376-3: Bộc phát (3) #377 Chương 377-4: Như kẻ mất hồn (4) #378 Chương 378-4: Tân thiên (4) #379 Chương 379-4: Bạch hổ đường (4) #380 Chương 380-2: Trên đỉnh Tử Cấm thành, không thấy Diệp Cô Thành (2) #381 Chương 381-1: Người nhân nghĩa trong thiên hạ (1) #382 Chương 382: Phần kết nhất phẩm giang sơn!
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 355 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW