GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 249: Quần Hiền Tề Tựu 2

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thái Kinh cười nói:

- Sợ là ngươi cũng không thể uống thả cửa nổi.

- Đúng rồi, cứ nói rượu này rượu này.

Âu Dương Tu cười hỏi:

- Chẳng lẽ nó không tên sao?

Mọi người liền nhìn về phía Trần Khác ngồi trong góc. Trần Khác đứng lên trả lời:

- Lão sư, vẫn còn chưa đặt tên, cúi xin lão và các vị tiền bối đặt cho một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cái tên.

Mọi người nghe thế, đều trở nên chộn rộn.

Ở thời đại thuộc về phu, bọn họnhững người nắm giữ thu nhập nhiều nhất, không phải lo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lắng bị mất đầu, tịch thu gia sản, chỉ cần tùy ý hưởng thụ cuộc sống. Bọn họ là những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kẻ được uống thứ rượu tốt nhất, được ôm đàn đẹp nhất, viết những bài thơ hoa lệ nhất, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 theo đuổi cuộc sống hoàn nhất, cũng những kẻ liều mạng theo đuổi sự nhã nhặn, quý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phái nhất….

Hơn nửa, nếu thật sự loại rượu ngon, tên lại do bọn họ đặt ra, thậm chí có thể lưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 danh thiên cổ.

- Nguyên xuân phẩm rượu mới, thật một mở đầu tốt!

Cũng không biết do đã quá chén, hay do hưng phấn quá độ. Âu Dương Tu đỏ bừng mặt nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Hảo ý của Trọng Phương, chúng ta không thể cô phụ. Các vị, ta đề nghị, mỗi người rót đầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một ly, lấy rượu này làm đề, mỗi người làm một bài phú, thế nào?

Mai Nghiêu Thần tán thành đầu tiên, mọi người cũng nhiệt liệt hưởng ứng nhã ý này, liền gọi người mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rượu nóng đến để nhuận bút.

Âu Dương Tu hiện tại Hàn Lâm Học Đãi Chiếu, Tri Thái Thường Tự, kiêm Lễ Nghi Sự, cộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thêm Khinh Xa Đô Úy. Khinh Xa Đô Úy có mười hai cấp, huân hiệu của ông ta thuộc cấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thứ năm, đứng hàng tứ phẩm. Lại vừa tiến phong chức Nhạc An Huyện Khai Quốc Hầu, cấp bậc tước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vị đứng hàng thứ chín, được cấp một ngàn hộ lương thực kèm theo, cộng thêm năm trăm hộ lương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thực, tổng cộng một ngàn ba trăm hộ lương thực. Chức quan liên tục thăng cấp, huân hiệu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngừng tấn thăng, đã đứng vào hàng ngũ công hầu quý tộc.

Thu nhập của ông ta cũng theo đó mà tăng vọt. Trong vòng một năm đổ lại, các khoản thu vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đạt đến hơn sáu trăm vạn quan, điều kiện gia cảnh đương nhiên đổi mới rất nhiều. Các loại giấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tuyên Thành thượng đẳng đủ mọi kích cỡ trong sảnh đều luôn được chuẩn bị đầy đủ. Bảy tám tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tỳ vừa mới thuê trong phủ lập tức rút từng trang giấy Tuyên Thành cuộn ngay ngắn trong tủ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bên tường, đưa lên trên bàn mỗi vị khách.

Thỏi mực trong nghiên mực cũng dùng bông thượng đẳng để ngâm. Lúc này, thỏi mực đang được nóng bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hương, cũng đã tan chảy ra. Trong sảnh thoáng yên tĩnh lại, mọi người trải giấy, cầm bút, vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đang ngưng thần suy nghĩ, Thức đã phóng bút như bay, một hơi viết ra bài “Tân tửu phú”. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Âu Dương Tu nhẹ nhàng đi qua, cầm bài văn củaThức lên xem một lượt, liên tục gật đầu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lại lớn tiếng đọc lên:

- Thị tửu thủ thông minh vu bàn thác, xuất phương trạch vu phanh ngao.

Dữ thử mạch nhi giai thục, phí thung thanh chi tào tào.

Vị cam liệt nhi minh triệt, thán u chi độc cao.

Tri cam toan chi dịch phôi, tiếu lương châu chi bồ đào.

Tự ngọc trì chi sinh phì, phi nội phủ chi chưng cao.

Chước anh đằng chi văn tôn, tiến thạch giải chi sương ngao.(1)

Đọc một hồi, lão tiên sinh gậtđắc ý, cũng đã say đắm:

- Tằng nhật ẩm chi kỷ hà, giác thiên hình chi khả đào.

Đầu trụ trượng nhi khởi hành, bãi nhi đồng chi ức tao.

Vọng tây sơn chi chỉ xích, dục khiên thường du ngao.

Khóa siêu phong chi bôn lộc, tiếp quải bích chi phi nhu.

Toại tòng thử nhi nhập hải, miểu phiên thiên chi vân đào.

Sử phu kê, nguyễn chi luân, dữ bát tiên chi quần hào

Hoặc kỵ lân nhi ế phong, tranh khạp khiết nhi biều thao.

Điên đảo bạch luân cân,lâm li cung cẩm bào! (2)

(1), (2) thuộc bài “Trung sơn tùng liêu phú” của nhà thơ Thức. Với nội dung chính thông qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cảnh vật diễn đạt cảm giác khoái hoạt, mong muốn tự do tự tại của mình.

Không chỉ ông ta, mọi người cùng lên tiếng tán thưởng, rối rít vứt bút đi, nói:

- Không cần viết nữa, một áng văn như châu ngọc trước mắt, làm cho những người khác mang sẵn nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lời nói trong lòng cũng không thể nói ra lời được nữa!

Mai Nghiêu Thần cười ha ha nói:

- Trời sinh Tử Chiêm, ta chỉ một kẻ phàm nhân, đành phải nhượng bộ tránh đi thôi!

Nghe thấy lời này, tâm tình phụ tử gia không khỏi kích động… Mặc kệ kết quả khoa cử đợt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 này thế nào, Thức đã được Mai - Âu khen ngợi như thế, chắc chắn sẽ dương danh thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hạ rồi!

- Vậy thì chưa chắc.

Hàn Duy người hâm mộ của Vương An Thạch, nghe thấy thế lắc đầu cười lớn:

- Tài năng của Vương Giới Phủ không thua người trời đấy.

- Ồ, đúng rồi.

Âu Dương Tu vui vẻ cười lớn nói:

- Vẫn còn tuyệt tác của Giới Phủ thể đánh giá. Ta hôm nay thật may mắn?

Nói xong, đi đến bên Vương An Thạch nói:

- Giới Phủ, đưa tuyệt tác của ngươi đây để lão phu đọc cho mọi người nghe.

Vương An Thạch vẫn đang man, bị giọng nói lớn của Âu Dương Tu gọi mới ngẩng đầu lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 màng nhìn ông ta.

- Âu Dương công muốn đọc bài phú của ngươi.

Tuân ngồi bên y lòng tốt nhắc nhở.

- À.

Vương An Thạch gật đầu, lại lắc đầu nói:

- Vẫn chưa nhấc bút.

- Không phải chứ.

Âu Dương Tu không tin nói:

- Giới Phủ tài trạng nguyên, làm một bài phú dễ như uống nước!

- Chẳng lẽ nghe xong bài phú của Tử Chiêm, thì không muốn cùng y tranh hùng?

Mai Nghiêu Thần nói đùa một câu, nhưng lại lỡ lời, lời này vừa nói ra, làm cho người nghe không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mấy dễ chịu… Nhưng nhìn thấy trên mặt Tuân vẫn mang theo vẻ kiêu ngạo nhàn nhạt thì biết, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 những người không dễ chịu không bao gồm phụ tửgia.

- Ta chưa từng uống qua loại rượu này.

Vẻ mặt Vương An Thạch yên tĩnh như mặt giếng nói:

- Cho nên không biết nên tán thưởng thế nào.

- Thì ra vậy.

Âu Dương Tu lúc này mới nhìn thấy, thì ra ly rượu trước mặt y vẫn đầy, không khỏi quan tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hỏi:

- Giới Phủ, mọi người đều uống rồi, tại sao chỉ mình ngươi không uống giọt nào?

- Xin Âu Dương công lượng thứ.

Vương An Thạch lúc này mới để ý đến Âu Dương Tu đã đứng bên cạnh rồi, vội đứng lên hành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lễ, vẫn mang vẻ mặt bình tĩnh nói:

- Tại hạ trước giờ không uống rượu mạnh.

- Thì rathế…

Âu Dương Tu gật đầu, đột nhiên ha ha cười lớn, nói:

- Hôm nay thay đổi quy củ một chút.

Nói xong liền đích thân bưng ly rượu lên, muốn Vương An Thạch nhất định phải uống.

- Tại hạ không thể.

Dưới ánh mắt của mọi người, Vương An Thạch kiên quyết lắc đầu nói:

- Hôm nay, không uống.

Nói xong, y đưa tay tiếp lấy ly rượu rồi để lại lên mặt bàn.

Cũng không đưa ra lí do nói không uống liền không uống.

Ánh mắt của mọi người trong chốc lát trở nên không vui, cảm thấy người này thật sự không nể mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chút nào.

Tuân không chịu nổi nữa, khẽ kéo vạt áo của Vương An Thạch, nhỏ tiếng nói:

- Cho túy ông chút mặt mũi.

Vương An Thạch vẫn không nhúc nhích, không để ý đến ông ta, làm cho lão cảm thấy không vui. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Âu Dương Tu cũng cùng lúng túng, cũng may tính tình ông ta rộng rãi, tự mình cười xòa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói:

- Được rồi, đàn ông nên cứng rắn như thế, nhớ khi ta còn thuở niên thiếu, cũng tính cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 như vậy. Cho kề dao lên cổ ngươi, ngươi cũng không thay đổi.

Mọi người lập tức cùng nhau khen ngợi, bỏ qua sự lúng túng trước đó.

Âu Dương Tungười thực sự rộng lượng chứ không hề giả vờ. Ông chẳng những không chuyện đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lạnh nhạt với Vương An Thạch, ngược lại còn ngồi cạnh Vương An Thạch và Tuân, dặn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ca kỹ:

- Xướng một vài điệu khúc vui vẻ đi.

Rồi ông lại nói với mọi người:

- Tất cả cứ thoải mái no say!

Âu Dương Tu khi còn trẻ một người phong lưu, ông không chỉ là một tay làm bài từ hay, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngay cả năng lực bình phẩm cùng thưởng thức ca kỹ cũng đứng nhất nhì. vậy những gia kỹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ông dạy bảo thường độ tuổi mười hai, mười ba, ai cũng giọng thanh dáng vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ôn nhu động lòng người. Cái gọi “Lolita (*) người người yêu, đại thúc trong lòng thích”, có những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 oanh ca yến như thế hỏi sao bầu không khí không náo nhiệt cho được?

(*) Lolita: một tiểu thuyết của Vladimir Vladimirovich Nabokov, nhân vật chính của tiểu thuyết tên Humbert Humbert, một người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lớn tuổi có sự ám ảnh về tình dục với một gái mười hai tuổi tên Dolores Haze. "Lolita" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đi vào văn hoá phổ thông như một từ để tả gái trẻ phát triển sớm về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giới tính.

Trong tiếng nhạc hoan hỉ, Âu Dương Tu khoác một tay lên vai Vương An Thạch, tay kia kéo Tuân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lại gần nói:

- Giới Vũ, ta giới thiệu cho ngươi một vị đại tài. Đây Minh Doãn (tên tự của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tuân) đến từ đất Thục, các tác phẩm “Quyền thư”, “Luận hành”,… của y đềungôn biện hùng hồn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tinh thông kim cổ, tài hoa thể sánh với Tô Tần thời xưa.

Đoạn ông cười ha hả:

- Thực ra cầnta khen? Minh Doãn lão đệ của hôm nay đã nổi danh khắp thành, Giới Phủ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chắc ngươi đã xem qua văn chương của y rồi phải không?

- Xem rồi.

Vương An Thạch gật đầu nói. Âu Dương Tu Tô Tuân liền quay sang nhìn, chờ đợi Giới Phủ bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phẩm vài câu, nào ngờ vị lão huynh này không hề ý nói tiếp.

Thấy hai người kia nhìn mình, Vương An Thạch không nỡ khiến Âu Dương công xấu hổ, lúc này ông mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 “tiếc chữ như vàng” nói:

- Hành văn đậm ý cổ…

- Sau đó thì sao?

Môi dưới Âu Dương Tu trề ra, lúc này cằm đã muốn cắm xuống đất. Những người như Văn Ngạn Bác, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Phú Bật, Hàn Kỳ đối với tài năng chính trị củaTuân chỉ cười trừ. Ông rất yêu quý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tài năng của Lão Tuyền, cực kỳ hy vọngnhiều người nhìn nhậnTuân.

Vương An Thạch lắc đầu, không sau đó nữa…

Khuôn mặt cứng nhắc của Tuân hiện tại hết sức khó coi, ông đang cố nén cơn giận, không kiềm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chế phất tay áo bỏ đi.

- Khà khà…

Âu Dương Tu cũng thầm trách Vương An Thạch quá không khách khí rồi, đồ mắc dịch nhà ngươi nếu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhìn nhận tưởng của người ta thì thôi, thuận miệng khen hai ba câu cũng sợ tổn thọ sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Ông chỉ có thể hòa hoãn nói:

- Giới Phủ tiếc chữ như vàng, nhưng ý tứ trong một câu đó nói căn phong của Lão Tuyền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 như thông xanh Hoa Sơn, ý cổ lẫm liệt, quả thật đáng quý. Hiện nay văn phong thế đạo quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hào nhoáng, toàn những câu văn quái lạ tối nghĩa không đúng với tinh thần văn chương, còn trơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trẽn tự xưng “thể Thái Học”! Nếu văn chương như Lão Tuyền đây xuất hiện nhiều một chút, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không tin thể Thái Học thể càn quấy lâu dài!

Nói rồi ông cầm tay hai người đặt lên nhau siết chặt lại, lòng đầy cảm xúc nói:

- Văn đàn hiện nay cần những kẻ học lực khoáng đạt như Giới PhủMinh Doãn đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giúp ta một tay, quét sạch mọi yêu khí, trả lại sự trong sạch cho văn đàn!

Đoạn ông gằn giọng:

- Cũng những người thực tài tạo điều kiện cho họ phát huy!

Khuôn mặt chất phác của Vương An Thạch rốt cuộc cũng xúc động, gật đầu cứng rắn nói:

- Hôm nay ta đến đây cũng vì kính trọng Âu Dương công không màng luận mà cải cách văn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phong!

Vương An Thạch nâng chén rượu lên nói:

- Tại hạ ngoại lệ kính chén rượu này, chỉ mong Âu Dương công thể quét sạch thứ văn phong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hiểm quái kia đi, triều đình chấn hưng phong khí!

Tuân cũng nâng chén rượu, kích động nói:

- Nghĩa cử của Âu Dương công thực sự thể trấn áp những cơn sóng suy đồi, ngăn chặn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thuyết thiên cổ, giúp cho chính khí nhã văn được chắp cánh bay cao, xoa dịu lòng người!

Hai người cùng uống một hơi cạn sạch khiến Âu Dương Tu cùng thích thú, ông cất tiếng cười hào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sảng.

Hai vị này rất thật tình, bình sinh không biết giả vờ, họ thực sự kính phục Âu Dương công, mong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rằng cuộc vận động cổ văn của ông thể thành công! Song điểm xuất phát của hai người lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khác nhau… Đối vớiLão Tuyền, ông cầu lấy công danh hai mươi năm nay lại vấp phải thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Thái Học quỷ quái, chosau này không vào trường thi nữa, ông vẫn nguyện ý nhìn thấy cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trò này nên biến mất.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 249 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc