GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 248: Quần Hiền Tề Tựu

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Nhưng ngược lại, điều này càng làm gia tăng mị lực của y, các nhóm phu lấy việc không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kết giao với Vương An Thạch sự đáng tiếc lớn nhất… Những người thông thường cũng cho rằng nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đã cao nhân thì đương nhiên không thể lấy tiêu chuẩn của người thường để yêu cầu y làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 theo.

Thế nhưng, Âu Dương Phát cũng không hiểu, bỏ chút công sức để tự chải đầu, thay y phục thì sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 làm trễ nải việc làm thánh hiền sao? Nhưng y làm sao dám bất kính với vị Vương đại nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hiền danh này, nhanh chóng mời Vương An Thạch vào trong.

- Giới Phủ!

Vương An Thạch vừa vào thì Âu Dương Tu đã trông thấy y, vui vẻ đứng lên nghênh đón, nói:

- Ta biết ngài nhất định sẽ đến!

Nói xong, lớn tiếng giới thiệu với mọi người:

- Đây chính Vương An Thạch đại danh đỉnh đỉnh!

Rồi hiện lên vẻ mặt đắc ý.

Vẻ mặt của khách khứa đầy ngưỡng mộ, cảm thán nói:

- Cũng mặt mũi của Âu Dương công…

Thì ra từ khi Vương An Thạch nổi danh, đã không thích tụ tập với mọi người, không tham gia tiệc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tùng, ngay cả yến tiệc công vụ cũng đưa đẩy từ chối, huống hồ loại tiệcthế này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Kết quả Vương An Thạch đến kinh thành hơn nửa năm, trừ những lúc qua lại xửcông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vụ với y, đa số mọi người đều chỉ nghe danh chứ không thấy được người.

- Không phải là mặt mũi của lão phu.

Âu Dương Tu cười, vuốt chòm râu nói:

- Giới Phủ Tử Cố bạn tốt đồng hương, không thể không để cho mặt mũi.

Mọi người liền theo đó nhiệt tình hỏi thăm Vương An Thạch.

Mai Nghiêu Thần không chê Vương An Thạch mùi, cứ kéo cánh tay y, lắp bắp nói với Âu Dương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tu:

- Túy ông, lớp anh tài như Giới... Giới Phủ, chúng... chúng ta có thể nhắm mắt xuôi tay rồi… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Ông ta nói chuyện hơi bị líu lưỡi, thì ra là uống say rồi.

Sao vẫn chưa khai tiệc lão tiên sinh này đã say rồi? Bởi ông ấy nhìn thấy mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rượu mà Trần Khác mang đến, nhớ đến lời Âu Dương Phát, quả thật hiếu đến mức không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhịn được, bèn kêu hắn khui một ra nếm thử. Với quan hệ của Mai Nghiêu Thần Âu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Dương Tu, đương nhiên hoàn toànthể coi Trần Khác là tiểu bốisai khiến.

- Không phải là tiếc không cho thúc uống.

Trần Khác cười nói:

- do rượu này quá mạnh, bụng trống không thể uống được.

- Ngươi coi thường thúc thúc rồi.

Mai Nghiêu Thần lặng lẽ cười nói:

- Năm đó, tathể so rượu được với tửu quốc tể tướng Thạch Mạn Khanh. Từ trước đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giờ ta đều uống rượu thay nước, ngươi đã nghe ai nói bụng rỗng không thể uống nước chưa.

Lời nói khôi hài của ông ta làm cho mọi người cười rộ lên.

Không nói được ông ta, Trần Khác đành bảo người mang chung trà đến, lấy một rượu, bỏ đi lớp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đậy bên trên, tức thì, cả phòng đều nồng nặc mùi rượu.

Mọi người đều hiếu lại gần xem Trần Khác rót đầy chung rượu. Chỉ thấy rượu đó không màu, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vắt như nước, hoàn toàn không giống với thứ rượu uống thường ngày.

- Nhìn giống như nước, nhưng mùi rượu thật nồng.

Mọi người vừa bình luận, vừa đốc thúc Mai Nghiêu Thần nếm thử.

Mai Nghiêu Thần rượu, sớm đã thấy cái mình yêu thích mà thèm, bưng lên ngửi một cái, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mang theo vẻ mặt saynói:

- Mùi vị thật nồng.

Rồi ngửa cổ uống một hơi cạn sạch. Đây là thói quen uống rượu của ma men thời Tống, chỉ cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nghĩ đến đời sau uống bia thế nào thì biết.

Trần Khác chưa kịp ngăn lại.

Huynh đệ Trần gia, Tăng gia,gia phùng mang trợn mắt nhìn chằm chằm. Chỉ thấy sắc mặt của Mai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Nghiêu Thần lập tức trắng, rồi chuyển sang đỏ. Ông ta siết cổ họng thật chặt, cổ trương lên đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mức ngã nhào về phía sau…..

Ngay lúc mọi người cảm thấy nên gọi đại phu đến cổ của Mai Nghiêu Thần dần dần hồi phục như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũ, hai tay ôm lấy bụng,một hơi dài đầy mùi rượu.

- Rượu này thế nào?

Mọi người vội hỏi.

Mai Nghiêu Thần nhìn bọn họ, rồi lại nhìn sang rượu. Đột nhiên khóc rống lên, nói:

- Mạn Khanh, Mạn Khanh, ngươi chết sớm quá!

Nếu như ai không chuyện, nhất định bị dọa cho phát sợ. Mọi người đều tự nhủ trong lòng, rượu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 này thể làm cho người ta hóa điên, mất hết tâm trí hay sao?

Nhưng mọi người đều biết, đây sự đánh giá cao nhất đối với rượu này.

Mạn Khanh chính Thạch Mạn Khanh Mai Nghiêu Thần vừa nãy nói, tên gọi Thạch Diên Niên, là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bằng hữu tốt nhất của Mai Nghiêu Thần và Âu Dương Tu. Người này cử chỉ quang minh lỗi lạc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tài hoa cùng, đạiphu thuộc học thuyết Ngụy Tấn của Đại Tống triều. Lúc ông ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 còn sống, người ta xưng ông ta cùng với Âu Dương Tu Đỗ Mặc tam hào… Âu Dương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tu văn hào, Đỗ Mặc ca hào, ông ta tửu hào.

‘Tửu hào’ thì đương nhiên tửu lượng phải hơn người. Ông ta đã từng cùng với một người bằng hữu gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Lưu Tiềm, đến Vương Thị tửu lầu Biện Kinh, không nói câu nào, ngồi xuống bóc một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rượu uống hết, lại mở tiếp một vò, uống nguyên cả ngày. Uống hết rượu của tửu lầu đó rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thì trời đã tối, hai người chắp tay bái biệt, cũng không cần người đỡ, giống như người không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 việcvậy… Còn sau khi về đến nhà thế nào thì cũng không thể nào biết được.

Câu chuyện này chẳng những cho thấy tửu lượng của Thạch Mạn Khanh rất lớn, còn nói rõ được vấn đề, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rượu của thời đại này quả thật quá tệ. Đây bởi vì vẫn chưa áp dụng được kĩ thuật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chưng cất rượu. Dùng lương thực đểra rượu thì tạp chất quá nhiều, hàm lượng tinh chất rượu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quá thấp.

Cho nên, ở thời đại này, trước khi uống rượu phải dùng cái râylót vải bố lọc qua mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 uống được. Bước đó gọi là si (cái rây) tửu. vậy Tòng mớithể uống liền mười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tám chén…

Trần Khác đương nhiên biết, loại rượu nồng độ thấp sau khi trải qua chưng cấtthể trở thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rượu nồng độ cao. Nhưng trước giờ hắn chưa từng nhắc đến… Bởi thị trường đất Thục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hạn, phát minh ra rượu trắng thì sẽ chiếm mất thị phần của Hoàng Kiều tửu, phí sức như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 để làm gì?

Lúc hắn đang trị thương cho Liễu Nguyệt Nga, mới ý thức được rượu trắng không chỉ rượu, cồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 còn thể cứu mạng, vậy hắn mới quyết tâm đưa ra chủ ý này. Nhưng hắn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kinh nghiệm, chỉ trong lúc đọc sách về y học kiếp trước, nhớ lại “bản thảo cương mục” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177nói ‘Cất rượu không phảiviệc đãtừ xưa chỉ mới có từ đời Nguyên. Phương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 pháp chưng cất nấu hỗn hợp rượu cho hơi bốc lên rồi làm lạnh để ngưng đọng thành thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lỏng’, hắn bèn dựa vào cách này để tìm tòi một thời gian.

Sau đó Giản đến đây, Trần Khác giao lại nhiệm vụ này lại cho ông ta. Đã qua khảo nghiệm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 suốt mùa đông, cũng xem như đã làm ra được công cụ chưng cất rượu hoàn chỉnh. rượu này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cố tình chưng cất nhiều lần, đã tương tự với ‘nhị oa đầu’ (một loại rượu trắng người Bắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Kinh yêu thích) rồi.

Mai Nghiêu Thần quen uống thứ rượunồng độ thấp, dùng cách uống hoàng tửu để uống nhị oa đầu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cổ họng không bị cay đến sặc sụa mới lạ.

Mai Nghiêu Thần khóc cho Thạch Mạn Khanh bởi điều Thạch Mạn Khanh hận nhất trong đời uống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thứ rượu lạt tếch, để thể thêm tăng thêm lạc thú của việc uống rượu, ông ta sáng tạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ra vô số cách chơi rượu lạ. Ví dụ như làm cho đầu tóc của mình khách rối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tung, dùng gông xiềng xích tay chân lại, vừa hát vừa uống, gọi ‘tù ẩm’; hoặccùng khách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 leo lên cây uống, gọi là ‘Sào ẩm’; hay là dùng rơm bện thành sợi dây cỏ, hai bên trói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhau lại, trên mặt đất giống con rùa đen, lúc muốn uống rượu chỉ việc đưa đầu ra, uống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 xong thu đầu lại, đây gọi ‘miết ẩm’.

Vị tửu tiên như vậy, cuối cùng quả nhiên chết rượu. Nhưng không phải say chết, thèm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chết. Khi đó, hoàng thượng yêu thích tài năng của ông ta, khuyên nên kiêng rượu, Thạch Mạn Khanh vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nghe, cảm động vô cùng, thề độc sẽ không bao giờ uống rượu nữa. Kết quả tích tụ thèm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khát sinh bệnh tậtchết.

Trước khi lâm chung, người nhà đổ rượu cho ông ta, để vị tửu hào uống xong thể nhắm mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lên đường, nhưng ông ta lại lắc đầu không uống.

Người nhà khó hiểu, cuối cùng chỉ Mai Nghiêu Thần mới hiểu được người tửu quốc chiến hữu của mình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói:

- Sở ông ta uống nhiều như thế, quả thật vì rượu quá nhạt, cần phải thêm chút mùi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vị vào. Bây giờ không dễ dàng cai được rượu rồi, sẽ không uống lại loại rượu làm cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người ta không thể thỏa mãn này.

Nếu như sớm loại rượu trắng này trên đời, lẽ Thạch Mạn Khanh sẽ không qua đời mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 theo tiếc nuối như thế….

Nhớ đến tên lão bằng hữu, Mai Nghiêu Thần uống một ly rồi lại một ly thưởng thức loại rượu trắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mùi hương vẫn còn lưu lại trên ly, mùi đậm đặc, vị say nồng, vị khó tan. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Lúc trông thấy Vương An Thạch, đầu lưỡi ông ta đã líu lại….

Mấy người thanh niên huynh đệ Trần Khác, Tống Đoan Bình nhịngồi cùng một bàn. Tiệc rượu vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chưa bắt đầu, mọi người đều thoải mái trò chuyện. Hắn nhìn đám khách khứa đang trò chuyện, nói cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trong đại sảnh, lại cảm động đến muốn khóc… Âu Dương Tu, Tăng Củng, Vương An Thạch, Tuân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Thức, Triệt! Lục gia trong Tống Đường bát đại gia đều tề tựu trong căn phòng này. Đội hình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 xa hoa thế này, sợ rằng trong thời đại này cũng không xuất hiện được mấy lần.

Sao khôngmáy chụp hình, sao không máy quay phim chứ!

- Tử Chiêm, ngươi Đan Thanh Thánh Thủ (một họa gia tài giỏi), nhất định phải vẽ lại bức tranh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngày hôm nay.

khi để Tô Đông Pha vẽ lại kỉ niệm dường như lại ý nghĩa hơn chụp ảnh nhiều?

- Không được đâu…

Thức lần đầu tiên bái kiến minh chủ văn đàn, tay chân còn lóng ngóng, sao dám lỗ mãng chứ? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Sao lại không được, việc trọng đại trong thế gian như thế này, không đồ bút để lại kỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 niệm mới tội.

Trần Khác đột nhiên nghĩ đến “Tây Viên Nhã Tập Đồ” của Công Lân vẽ, Mễ Phất đề thơ. Ngàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 năm sau đã trở thành quốc bảo của Nhật Bản trị giá một tỷ đô la mỹ. Lượng tiền trị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giá của khách đến hiện tạithể còn cao hơn mấy lần so với Tây Viện!

môn lục học sĩ,thể so với Tống lục gia sao? Lý Công Lân thể so với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Đông Pha sao? Bức họa này đến lúc đó giá trị ít nhất cũng phải hai tỉ đô la© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không chừng! Bản thân mình không cần để lại gì cho đám con cháu cả, chỉ cần để lại bức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tranh này được rồi!

Trần Khác đang chìm đắm trong ý đồ đen tối hạn, máu huyết dâng trào, lập tức gọi đứa con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trai bảy tuổi của Âu Dương Tu nói:

- Hòa thượng, nhanh mang giấy bút vẽ tranh đến đây.

Âu Dương Biện nhất nhất nghe theo lời Trần Khác, lập tức vung đôi chân nhỏ chạy đến thư phòng, một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lát sau mang toàn bộ dụng cụ vẽ tranh của anh đến.

- Thật muốn vẽ sao?

Bị Trần Khác áp bức, Thức cũng không còn cách nào, chỉ đành ngẩng đầu quan sát trong sân, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đầu bắt đầu phác họa.

Không cần phải nói, minh chủ văn đàn, chủ nhân của nơi này, Âu Dương Tu đương nhiên trung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tâm của bức tranh. Nhưng Âu Dương học đi đâu rồi chứ?

Quét mắt nhìn qua một vòng, y mới phát hiện, hóa ra Âu Dương Tu đang đứng trong viện, nâng chén © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhìn ra bầu trời mặc niệm. Sau đó vẩy rượu ra mặt đất. Làm ba lần như thế mới giao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ly rượu lại cho trưởng tử Âu Dương Phát, rồi xoay người đi vào trong sảnh.

Trong chính đường của Âu phủ, hương khói lượn lờ, giăng đèn kết hoa, bàn vuông bày biện khắp nơi. Quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khách được phân chia theo tuổi tác, lai lịch sắp xếp chỗ ngồi, chăm chú theo dõi Âu Dương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tu đi từ ngoài vào, chúc ông ta những lời chúc tốt đẹp nhất.

Sau khi ông ta đã an vị tại chỗ ngồi của chủ buổi tiệc, chúng quan khách mới hỏi ông ta: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Túy ông vừa nãy đang tế trời sao?

Âu Dương Tu gật đầu, cười nói:

- Ta cầu trời phù hộ Đại Tống ta năm nay vận xấu qua đi, gặp nhiều may mắn, mưa thuận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gió hòa!

- Lời này thật đúng!

Mọi người đều gật đầu. Năm ngoái Đại Tống quả thật gặp nhiều khó khăn, cũng cả thiên tai. Thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tai chỉ những cơn mưa lớn trên cả nước, tánh gặp phải thiên tai nghiêm trọng công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trình sông Lục Tháp. Nếu ban đầu nghe theo lời khuyên của Âu Dương Tu, hoặc đám cẩu quan đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không tự tiện hành sự, có lẽ sẽ không tạo nên nạn kiếp lớn như vậy, cũng sẽ không© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhiều tánh trở thành oan hồn.

Qua một năm, bởi phạm vi cứu trợ trên toàn quốc của Đại Tốngquốc khố thâm thụt. Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 năm nay lại không thể an sinh, sợ rằng sẽ xảy ra đại loạn.

- Nghe nói bắt đầu từ hôm qua đến tết nguyên tiêu, hoàng thượng đềutrong cung trai đàn cầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nguyện…

Mọi người xôn xao nghị luận:

- Phải, xin ông trời phù hộ, Đại Tống không thể chịu nổi một phen lao đao liên tục như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nữa.

- Được rồi, các vị, ổn định lại tâm trạng thôi.

Âu Dương Tu nâng ly, rót đầy rượu rồi cất cao giọng nói:

- Đừng để lão tặcsỉ ta đây ảnh hưởng đến cuộc vui, chúng ta bắt đầu thôi!

Mọi người rộn ràng nâng ly, chúc xuân vui vẻ. Uống xong, Thái Tương ngồi cùng bàn với Âu Dương Tu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói:

- Túy ông, già thì già, nhưng không phải tặc, cũng không sỉ.

Thái Tương người giỏi thư pháp, thơ văn, yêu thích trà đạo,một người trong Tô, Hoàng, Mễ, Thái, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bạn chi giao với Âu Dương Tu.

- Sao không phảitặc? Giàkhông chết chính tặc.

Âu Dương Tu lắc đầu cười nói:

- Lão phu đã năm mươi tuổi vẫn chưa chết, không phải tặc thì gì?

Mọi người đều cười, lại nghe ông ta nói tiếp:

- Đêm qua, ta nằm thấy mình bạc trắng cả đầu, rụng hết cả răng. Khi tỉnh lại, quả nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thiếu mất mấy cái răng, đây không phải sỉ sao? (vô sỉ đây trong tiếng hán đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 âm với không có răng)

Mọi người cười phá lên, Âu Dương Tu cũng lớn tiếng cười theo. Chỉ có điều trong tiếng cười này của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ông dường như còn mang theo một nỗi đau khôn xiết… ‘Phùng Đường dịch lão, Quảng nan phong, tráng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chí vị thù, thân tiên bạch đầu’.

(Phùng Đường người Tây Hán, không được trọng dụng Đến khi Hán đế cầu hiền, người đề cử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ông ta. Nhưng lúc đó, ông ta đã hơn chín mươi nên không thể ra làm quan; Quảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một danh tướng của Hán đế, nhiều năm chống Hung nô, lập nhiều công lớn, thế nhưng đến cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đời vẫn không được phong hầu)

Chí lớn chưa thành, mà tóc đã bạc trắng, đâynỗi bi ai lớn nhất của đại trượng phu.

Lúc này, ca trên sảnh đang biểu diễn, hát bài “Tô già mạc, lộ đê bình” của Mai Nghêu Thần. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

‘Yên thự yểu. Loạn thảo thê thê, hậu giang thiên hiểu...’

Đâydanh khúc kinh điển nhất của ông, mọi người cùng hòa nhịp theo ca kĩ mà hát lên.

‘Độc hữu dữu lang niên tối thiếu. Tốt địa xuân bào, nộn sắc nghi tương chiếu...’

Lúc hát đến đoạn ‘Kham oán vương tôn, bất quy kỳ tảo. Lạc tận hoa xuân hựu liễu’, mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người đều say đắm trong điệu nhạc du dương. Nhưng đến đoạn cuối ‘Mãn địa tàn dương, thúy sắc hòa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 yên lão...’, những quan khách lớn tuổi đều thổn thức:

- Thì ra Thánh Du cũng già rồi…..

(Bài thơ trên miêu tả cảnh sắc sau cơn mưa, trời lại sáng, cỏ cây hoa tươi mơn mởn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đây, Mai Nghiêu Thần dùng thủ pháp nhân hóa để miêu tả cái đặc sắc của mùa xuân nhằm ám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chỉ sự nảy nở, phát triển tài năng của thiếu niên anh tài)

- Ta không sợ già, có ai không già chứ? Ta sợ sau này văn đàn không người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kế tục.

Mai Nghiêu Thần cười mỉm lắc đầu nói:

- Cũng may trời không không đối xử tệ với Đại Tống. Giang sơn mỗi đời đều nhân tài xuất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hiện, thể thay thế mấy lão già chúng ta, giữ vững đạo đức, văn chương của thiên hạ.

Nói xong ông nâng ly rượu, hướng về phía đám vãn bối nói:

- Đâu chỉ như vậy, gánh nặng giúp vua vượt qua Nghiêu, Thuấn (Nghiêu, Thuấn hai vị vua anh minh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trong huyền sử Trung Hoa cổ), miễn giảm hàn chotánh, cũng giao lại trên người các ngươi! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Lời này sai rồi.

Âu Dương Tu lại lắc đầu nói:

- Nếu để thanh niên thay thế quá sớm, chính dục tốc bất đạt, sẽ xuất hiện lại bi kịch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tân Chính năm Khánh Lịch. Mấy lão già chúng ta vẫn chưa thể buông tay được, phải cố cho đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khi bọn nó trưởng thành, thật sự thể gánh vác được giang sơn Đại Tống thì mới thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 xuôi tay.

- Lão phục lịch, chí tại thiên lý, liệt sĩ mộ niên, tráng tâm bất dĩ.

(Ngựa chiến nằm co, chí còn rong ruổi. Anh hùng luống tuổi, hhẳng khái vẫn kia.)

Mai Nghiêu Thần cười nói:

- Chỉ cần già nhưng đừng hồ đồ được rồi.

Lại làm cho mọi người cười vang.

Ca lại hát lên bài “thiếu niên du” của Âu Dương Tu. Không khí buổi tiệc lại trở nên hoạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bát. Âu Dương Tu nhấp một ngụm rượu trong ly, nhắm mắt hưởng thụ một chút, nói:

- Rượu này thật mạnh. Từ cổ họng đến lồng ngực đều giống nhưlửa đốt cháy, cả người nóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rực, cứ muốn bốc ra ngoài!

Gật đầu tán thành, nói:

- Đây mới thứ rượu đàn ông uống.

- Chỉ điều từ nay về sau, không thể uống theo cách điên cuồng được nữa rồi.

Mai Nghiêu Thần cười khổ nói.

- Nếu không nhất định sẽ bị say chết không chừng.

- Rượu này giá cả cũng cao hơn so với hoàng tửu.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 248 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc