GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 17: Không thể nào quên

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Hiếu Kinh” sách nhập môn của học sinh trung học triều Tống. Vẫn là tác phẩm kinh điển giảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 về đạo hiếu của Nho giáo. Chương đầu tiên đã nói rõ: ‘hiếu thuận gốc rễ của đạo đức, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dạy con từ thuở còn thơ.’

Quyển sách này cũng chính là quyển sách ngắn nhất cũng bản nhất của Nho giáo, trước tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cần đọc hiểu được “Hiếu Kinh”, mới bắt đầu giảng đến “Tứ Thư”. Trần Khác từ nhỏ đã học y, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trước khi đọc sách y học, cần phải học vỡ lòng, quyển Hiếu kinh này phải đọc điều đương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhiên, tuy nhiên đời sau đãbản xác định, quyển sách này là Hán Nho làm giả. Nhưng nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 như hắn giám nói với Trần Hi Lượng rằng: Thứ đồ chơi này Đổng Trọng Thư giúp người ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 biên soạn ra để tẩy não thiên hạ, thì chắc rằng sẽ bị ăn đòn ngay.

Đối với một đứa trẻ mười tuổi thì việc sáng suốt nhất vẫn ngoan ngoãn đọc, đọc thuộc từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 câu, từng đoạn.

Bởi nền tảng của các bậc tiền bối, hơn nữa hắn đã từng đọc thuộc quyển sách này, nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đến chân rồi mới ôm chân phật, hắn nghĩ thể nhớ được bảy tám phần rồi, bèn đọc thuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lại từ đầu:

quot;Trọng ni cư, tằng tử thị. Tử viết: ‘tiên vương hữu chí đức yếu đạo, thuận thiên hạ, dân dụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hòa mục, thượng hạ oán. Nhữ tri chi hồ?quot; (BTV dịch nghĩa: một ngày, Khổng Tử ngồi nhàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177nhà của mình, đệ tử của ông Tằng Tham cũng ngồi bồi tiếp bên cạnh. Khổng Tử nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quot;Thánh vương xưa một loại đạo đức tuyệt vời đạo tinh diệu. Lấy để thống trị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thiên hạ, người trong thiên hạ đều thể rất hòa khí tương thân tương kính, trên đến Thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tử, dưới đến thứ dân, đều không thù hận lẫn nhau. Diệu dụng của đạo đức này, con hiểu không?) © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Trần Hi Lượng mới đầu nhắm mắt lại, ngón tay nhẹ lên mặt bàn, chậm rãi vuốt cằm theo nhịp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 điệu. Đến khi Trần Khác đọc đến đoạn “Dụng thiên chi đạo, phân địa chi lợi, cẩn thân tiết dụng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177dưỡng phụ mẫu, thử thứ nhân chi hiếu dã” (BTV dịch nghĩa: Phải biết lợi dụng khí hậu bốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mùa để trồng trọt thu hoạch, thích ứng với thời tiết. Phân biệt tính chất của đất đai, để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trông trọt và chăn nuôi thu lại những thành quả tốt nhất. Ngoài ra con người còn phải giữ gìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sức khỏe bản thân cẩn thận, yêu danh dự của bản thân, biết tiết kiệm chi tiêu hợp lý. Chăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sóc phụng dưỡng cha mẹ, đócái hiếu của thứ dân.) thì, ông mãn nguyện mở mắt, thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 học thuộc tới đoạn này thìthể hôm nay Tam Lang đã rất cố gắng.

Ông vốn nghĩ Trần Khác sẽ rất ngập ngừng, rồi dừng lại. Vậy thằng tiểu tử này lạithể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đọc như cầm sách đọc vậy, đọc một cách rất nhịp nhàng.

Khi Trần Khác đọc đến đoạn, 'Ngũ hình chi chúc tam thiên, nhi tội mạc đại vu bất hiếu. Yếu quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giả thượng, phi thánh nhân giả vô pháp, phi hiếu giả thân. Thử đại loạn chi đạo dã.' © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 (BTV dịch nghĩa: Điều văn của Ngũ hình khoảng hơn ba nghìn, trong đó tội lớn nhất bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hiếu. Hi vọng người đời tốt nhất đừng đi theo con đường sai lầm của kẻ yếu đạo, phi thánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhân, phi hiếu. Nếu đi theo những con đường sai lầm đó, không chỉ là căn nguyên gây nên đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 loạn cho quốc gia, ngay cả bản thân người đó cũng gặp phải sự chế tài nguy hiểm) © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thì, Trần Thầm ngạc nhiên tới nỗi hốc mồm, hôm nay y chủ yếu chăm nom hai tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đệ, không ngờ đứa em lớn lại hoàn toàn biến đổi như vậy, không những biết mặc cả, xào rau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 còn học thuộc lòng như cháo chảy. Đến khi Trần Khác đọc đến đoạn, 'Giáo dân thân ái, mạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thiện vu hiếu. Giáo dân lễ thuận, mạc thiện vu đễ. Di phong dịch tục, mạc thiện vu nhạc. An © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thượng trị dân, mạc thiện vu lễ...(BTV dịch nghĩa: Dạy dân tương thân tương ái, không tốt hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hiếu đạo. Dạy dân cung kính hòa thuận, không tốt hơn đễ đạo, muốn chuyển di phong khí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của hội, thay đổi tập tục dân văn, không có tốt hơn âm nhạc. Muốn ổn định thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tâm của trường quan, trị dân một nước, không có gì tốt hơn lễ pháp.) thì Trần Hi Lượng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 há hốc mồm.

Đọc một mạch tới “Sinh sự ái kính, tử sự ai thích, sinh dân chi bản tận hĩ, tử sinh chi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nghĩa bị hĩ”, Trần khác mới dừng lại, hơi ngượng ngùng nói:
- Đoạn sau không nhớ nữa...

- Đã đoạn cuối cùng cùng rồi...
Cha và huynh đều cười ngất ngưởng.

- Hả…
Trần Khác giật nảy nình, tuy rằng đầu óc hắn vỗn không phải ngu dốt, nhưng để học thuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một bài dài thì cũng cần phải cố gắng hết sức. Quyển “Hiếu Kinh” này tuy chỉ có 1903 chữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhưng chia thành từng đoạn, đọc thuộc lòng chuyện rất khó.

Nhưng hắn cũng không biết sao đầu óc hắn lại minh mẫn như vậy, nghĩ đến đoạn nào là nội dung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của đoạn đó lại hiện lên trong đầu, muốn đọc sai cũng không thể đọc sai.

Người đương sự người đứng xem đều ngạc nhiên, mãi sau Trần Hi Lượng mới ho khan hai tiếng, dấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khuân mặt phấn khích đi, nói:
- Đọc thuộc như vậy vẫn chỉ qua loa đại khái.
Nhưng trí nhớ chỉmột mặt, còn phải dùng trái tim để cảm nhận nữa. Nói đến đây thần thái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của ông trở nên nghiêm khắc nói:
- Tam Langbiết tại sao phải đọc thuộc lòng “Hiếu Kinh” không?

- Biết.
Trần Khác gật đầu hạ giọng nói:
- Bởi mấy ngày trước con đã đánh thím.

- Đúng.
Trần Hi Lượng vẻ mặt ngôi giận, bưng bát lên nhấp một ngụm nước nói:
- biết sai đâu không? - Biết.
Trần Khác nói:
- bề dưới mạo phạm bề trên, đánh mẫu là nghịch tử.

- Chưa đúng.
Trần Hi Lượng đặt bát xuống nói:
- Bị ngược đãi không thể phản kháng thì khác con lợn, con dê? Lấy ơn báo oán, dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trả ơn? Lấy chính nghĩa báo oán, lấy đức báo đức, điều hiển nhiên.
Ông dừng lại một lúc nói:
- Nhưng sống trên đời này cần tôn trọng quy tắc trên đời, quy tắc cái gì? “Hiếu Kinh” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chính quy tắc. Đại Tống lấy hiếu trị thiên hạ, các bậc quân vương các triều đại đều tôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sùng đạo hiếu, trong thiên hạ khôngai không coi đạo hiếu làm đầu, đối với kẻ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177đạo hiếu trăm điều khinh bỉ. Thói đời như vậy, mọi người không hiểu nội tình, nói chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cần đôi điều là nhẹ dạ cả tin, vu cho con nỗi nhục không thể rửa sạch, khiến con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 miệng không thể biện minh.

- Không cần phải cảm thấy ấm ức. trước hiếu đạo, ngay cả đương kim thiên hạ đệ nhất nhân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đường đường quan gia đại Tống cũng phải nhẫn nhịn.
Trần Hi Lượng tận tình khuyên bảo:
- Bấy giờ nói những điều này với con, e hơi sớm, nhưng ta tin với bản chất thông minh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hẳn là con có thể hiểu được điều này.

- Lẽ nào để cho tiểu đệ bị bắt nạt sao?
Trần Khác không nói gì, Trần Thầm bên cạnh bèn lên tiếng.

- Đương nhiên không, nhưng phải dùng cách thật thông minh.
Trần Hi Lượng nói:
- Với bản lĩnh hiện tại của Tam Lang tại sao lại không nghĩ ra việc dẫn các em tới huyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thành tìm con, sau đó con lại dẫn chúng tới gặp ta, vậy mọi chuyện không phảisẽ được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giải quyết sao.

Nỗi nhục này của Trần Khác, lúc đó, trong đầu hắn căn bản không hình bóng của cha hờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 huynh hờ này.

- Chuyện đã qua thì không nên nhắc lại nữa, đó chủ yếu là trách nhiệm của người làm cha.
Trần Hi Lượng sợ hắn tự trách mình, khoát tay nói:
- Các con hãy nhớ thánh nhân dạy, 'Tam nhi hậu hành' con người trước khi làm đó nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 định phải suy xét trước hậu quả của sau đó mới làm, nếu như không thể chịu trách nhiệm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cho hậu quả đó thì không được làm...

Đợi các con suy nghĩ một hồi rồi ông mới đứng dậy nói:
- Không còn sớm nữa, đi ngủ sớm đi.

- Cha đi làm gì?

- Tạnh mưa rồi, bên ngoài không khí trong lành ta đi dạo một chút.
Trần Hi Lượng nói rồi mở cửa đi ra ngoài.

Ra đến sân, trên bầu trời ánh sao sáng rực rỡ, Trần Hi Lượng đột nhiên cười ngặt nghẽo, chảy cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nước mắt, ông chỉ về hướng bắc, vẻ mặt đắc ý nói,
- Ha ha ha ha,Lão Tuyền, hôm nay ta cũngđứa con đọc đến đâu nhớ đến đấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 để xem sau này ông tâng bốc như thế nào với ta nữa!

trong phòng, Lục Lang sợ run cầm cập:
- Ca ca, chớ không phải có quỷ?

-cái đầu quỷ ý, ngoan ngoãn ngủ đi.
Tam Lang đẩy đầu vào trong chăn, một tay cầm quyển “Tuyển tập văn bát cổ” của Trần Hi Lượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chọn đại một chương, đọc kỹ từ đầu tới cuối, cũngmột chương dài khoảng hơn hai nghìn chữ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hắn đọc một mạch ba lượt tới lúc tắt đèn.

Đợi Trần Hi Lượng vào tắt đèn, hắn bèn nằm xuống nhắm mắt, bắt đầu nhớ lại tác phẩm ấy, quả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhiêntừng chữ, tững chữ hiện ra trước mắt hắn, một câu cũng không quên.

Sáng hôm sau ngủ dậy, Trần Khác nhớ lại tác phẩm đó, vẫn nhớ được hơn chín phần trở lên, đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 là dạng trí nhớ gì vậy? Hoàn toàn lợi hại hơn so với mình trước đây, chuyện này là sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vậy, do sau khi xuyên việt biến chứng thành như vậy hay bản thân Tam Lang chính thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đồng?

'Không cần biết chuyện gì, sao cũng không phải chuyện xấu. ' sống lại có chỗ tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 như vậy, rất nhanh sẽ thích nghi với sự thay đổi của bản thân.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Ăn sáng xong Trần Hi Lượng lại đi cả ngày, tối mới về. Lần này không thể dấu được vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chán nản, ngồi đó thở dài.

- Sao cha lại thở ngắn than dài?
Trần Thầm bưng cho ông bát nước, rốt cục không kìm được hỏi.

- Ôi, nói với con cũng không giải quyết được gì.
Trần Hi Lượng lại thở dài nói:
- Cha dụng, đến mấy nhà để đòi nợ, cũng chỉ đòi mấy trăm đồng thôi vậy ngay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cả mấy đồng lẻ cũng không đòi được

- Tại sao lại không đòi được?
Nếu Trần Hi Lượng không coi hắntrẻ con, thì Trần Khác cũng không tỏ ra non nớt:
- Không phải nếu thực sự không thể đòi được thì báo quan sao?

- Cũng không dễ đâu.
Trần Hi Lượng lắc đầu nói:
- Không phải là đang phải nuôi dưỡng người già trẻ em thì làm ăn thua lỗ, ta sao thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dồn họ vào đường cùng được?

- Vậy chúng ta làm thế nào...
Tâm trạng Trần Thầm cùng phức tạp, kỳ thực hôm qua sau khi nghe Trần Khác kể lại chuyện đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cậu cũng không hi vọng cha đòi được tiền. Sau hai ngày đấu tranh tưởng, cậu quyết định hi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sinh.

- Trời không tuyệt đường ai.
Cảm thấy không khí áp lực, Trần Hi Lượng ý thức được rằng mình chính trụ cột của gia đình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ông giũ bỏ tâm trạng suy sụp, cười vang nói:
- Cha người đàn ông sức dài vai rộng, taychân tri thức, lẽ nào không nuôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được mấy đứa nhãi con này?

- Cha...
Trần Thầm lấy hết dũng khí mãi mới nói được một câu:
- Con nghĩ kỹ rồi con không đi học nữa, cùng với cha nuôi ba em ăn học.

- ....
Lúc đầu Trần Hi Lượng sửng sốt, tiện đà nói luôn:
- Tuyệt đói không được! Không được, không đi học thì tương lai chứ! Không được nhắc chuyện này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nữa!

- Cha...
Trần Thầm còn muốn nói nữa.

Sắc mặt Trần Hi Lượng tối sầm lại, nghiêm khắc nói:
- Câm miệng cho ta! Chuyện này không được bàn đến nữa!

- ...
Trần Thầm sao cũng sợ cha, đành cúi đầu gạt lệ

- Vậy còn cha thì sao, cha tiếp tục học nữa không?
Một câu của Trần Khác khiến Trần Hi Lượng suýt chút nữa bật khóc.

- Vì thế, tất cả đều tiếp tục đi học, học thì mớitương lai.
Lời nói của Trần Khác tình ý sâu xa.

- ...
Trần Hi Lượng suy nghĩ hồi lâu, đột nhiêm mỉm cười, Tam Lang hiểu biết sớm, lại ăn nói như người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lớn, chung quy cũng chỉ đứa trẻ con mười tuổi.

- Đừng có cười, con nói thật đấy...
Trần Khác sốt ruột nói.

- Được được, thật.
Trần Hi Lượng cười nói:
- Bây giờ mời anh đi học bài, nếu không tối sẽ bị ăn đòn đấy.
Nói rồi cầm mấy tờ chứng từ vay nợ trên bàn mang xuống bếp.

- Cha làm đấy?
Trần Khác vội hỏi.

- Nấu cơm.

- Vậy những lấy những giấy tờ đó làm gì?

- sao cũng không cần dùng đến nữa, nhóm lửa.

- Không cần sao?

- Sao vậy?

- Cái đó, cái đó,
Trần Khác nhanh trí nói:
- Vậy thì lãng phí quá, mặt sau vẫn thể viết chữ...

Trần Hi Lượng nghĩ cũng đúng, để tránh bị hư hỏng, chứng từ vay nợ đều dùng loại giấy rất dày, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hơn nữa mặt sau còn trắng tinh, đem nhóm lửa thì quả thật cũng tiếc.

Bèn tiện tay đưa lại cho hắn nói:
- Chăm chỉ luyện chữ, mấy chữ đó của con, viết nguệch ngoạc quá.

- Nhất định, nhất định...
Trần Khác ôm mấy tờ giấy vay nợ, thở phào nhẹ nhõm.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 17 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc