GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 16: Đầu bếp trời sinh

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

- Giờ Mẹo đã tới, nắng sớm yếu ớt. Sắc trời âm u, ra ngoài mang dù…

Sáng sớm hôm sau, tiếng phục vụ báo thức cùng với dự báo thời tiết vang lên như thường lệ. Nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói hôm nay trời âm u, có thể trời sẽ mưa. Nhưng sau khi Trần Hi Lượng qua loa ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 xong cháo, liền mang theo ra ngoài.

Trước khi đi ông ta để lại cho Trần Thầm một trăm đồng, tiền cơm của bốn huynh đệ. Hiển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhiên tiền cho hơi nhiều, nhưng y càng lo lắng bọn nhỏ sẽ ăn không đủ no.

Tự nhiên vẫn không quên dặn Trần Thầm, phải trông coi các đệ đệ đọc sách cho đàng hoàng, buổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tối trở về ông ta phải kiểm tra.

Y vừa đi, Trần Khác liền hỏi Nhị Lang:
- Huynh xem, có thể đòi lại bao nhiêu?
- Không biết…
Trần Thầm đã quen với lối ăn nói như người lớn của đệ đệ:
- Đệ thấy thế nào?
- Đệ đoán nếu không ba hạt hạnh nhân thì hai quả táo.
Trần Khác chán chường lật sách nói.
- Ba hạt hạnh nhân hai quả táo?
Trần Thầmphần ngớ ra, một lúc sau mới hiểu được, y nói:
- Không đến mức đó đâu. Dựa vào phẩm hạnh kia của đại bá, tiền thể đòi lại, sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể đưa cho chúng ta?
Trần Khác bĩu môi nói:
- Khẳng định đều những thứ tiền ngu ngốc, nát bét... À, chính là tiền không thể đòi lại.
- Không hẳn đâu.
Trần Thầm vỗ đầu hắn một cái, cậu nói:
- Cha thể đòi lại được bao nhiêu huynh cũng không biết. Huynh cứ biết nếu đệ không thuộc lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quot;Hiếu kinhquot;, khẳng định sẽ bị ăn đòn!

- Đừng đánh đầu…
Giữa trưa, bên ngoài càng trở nên âm u hơn, nhưng trời vẫn không đổ mưa.

Sau khi học thuộc sách suốt buổi sáng, Trần Khác đứng dậy vặn vẹo thắt lưng lười nhác:
- Sắp mười một giờ… Này, trưa rồi phải không? - Cũng sắp rồi.
Trần Thầm cũng đang đọc sách, ngẩng đầu lên nhìn Trần Khác nói:
- Ra ngoài ăn cơm không?

- Vẫn nên tiết kiệm đi.
Trần Khác vén tay áo lên:
- Để đệ nấu ăn.

- Đệ biết nấu ăn sao?
Nếu không phải bộ dạng giống nhau như đúc, Trần Khác quả thực hoài nghi, đây liệu phải đệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đệ của mình hay không.

- Nói nhảm.
Trần Khác khinh khỉnh nhìn cậu:
- Muốn học nghề hay không?

- À… muốn.
Trần Khác gật đầu đứng dậy, hai đệ đệ cũng muốn đứng lên theo, song lại bị hai ca ca hét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngăn lại:
- Ngoan ngoãn đọc sách!

…..

Ăn xong cơm trưa, cuối cùng trời cũng mưa. Tuy không to nhưng lại mưa phùn lất phất, khiến con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người ta sinh buồn chán. Khi trời sắp tối, Trần Hi Lượng kéo một thân mệt mỏi trở về. Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Thầm ra đón, thấy vẻ mặt phụ thân âm trầm, đến hỏi cũng không dám hỏi, chỉ có thể nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lấy nói:
- Cha, ăn cơm đi.

- Ừ…
Trần Hi Lượng thuận miệng đáp một tiếng, tức thì ngẩng đầu kinh ngạc nói:
- Con nấu cơm sao?

-con Tam Lang.
Trần Thầm thành thật nói:
- Con giúp một tay, Tam Lang nấu chính.

- Con còn biết nấu cơm?
Trần Hi Lượng kinh ngạc nhìn Tam Lang.

- Tam ca ca đã làm cơm từ trưa rồi.
Trần Khác chưa kịp trả lời, tiểu Lục Lang cướp lời nói trước:
- Còn nướng cho tụi con ăn nữa.

- Ây, làm khó con rồi, Tam Lang.
Trần Hi Lượng không khỏi lấy làm áy náy. Ông ta nhớ đến phía sau túp lều đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bếp, liền tưởng rằng đứa con chưa đến mười tuổi lại học được cách nấu ăn trong bốn mươi ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kia:
-điều cũng tốt, con cái của người nghèo sớm biết làm việc nhà…
Thấy ông ta bối bối, Trần Khác cũng cảm thấy mừng đến khó giải thích được.

Trần Hi Lượng vốn tưởng rằng, tuy Tam Lang biết nấu ăn, trình độ nhất định thua ông ta, ông ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đã chuẩn bị tâm chạy vào nhà xí. Ai ngờ đồ ăn vừa được bưng lên, trông thấy món © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ăn gần như vẫn giữ được nguyên trạng, lại tỏa ra một tầng óng ánh người, ông ta biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mình đến thúc ngựa cũng khôngkịp.

Tam Langmột người tham ăn những món ăn tinh tế, cũng một tay nghề làm bếp thượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hạng. Nhưng trong gian bếp ngàn năm về trước này… với lại thểtrong gian bếp đơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhấttoàn huyện, cũng chỉ có thể liệu cơm gắp mắm, dùng nguyên liệu được mua về từ hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 qua, đại khái xào được bốn món rau xanh, một chén canh cá.

Trong duy của hắn, gọi xào cải xanh, bởi dùng gia vị đơn giản nhất, chỉ muối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dầu thôi. Trong các nguyên liệu mua về từ hôm qua, Trần Khác tìm được một bình dầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thực vật nhỏ, một bao muối nhỏ… Hắn liền tiện tay làm bốn món xào, gồm dưa chuột, giao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bạch (củ non của cây niễng), rau diếprau cần. Hắn lại chiên kỹ hai con cá nhỏ, thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nước vào nấu thành canh, sau cùng nêm thêm muối, rắc thêm hành thái tỏi băm, món canh đơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giản lại tỏa hương bốn phía của Tam Lang liền được nấu thành.

Cái gọi là trợ giúp của Nhị Lang, kỳ thực chính luôn nhóm lửa. Nhìn thấy tay nghề làm bếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 như nước chảy mây bay của Tam Lang, cậu cảm thấy cùng ngạc nhiên. Thấy hắn dùng một lượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lớn dầu và muối, cậucảm giác xót lòng khó chịu, vài lần muốn nói rồi lại thôi, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tam Lang luôn bận nấu ăn nên không để ý đếnthôi.

Trong ánh nhìn chăm chú của bọn nhỏ, ông ta dùng đũa gắp một miếng dưa chuột, đưa vào miệng nếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thử, đột nhiên cảm thấy vừa giòn vừa non, vị thơm ngát lấp đầy khoang miệng, lại cảm động đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mức lệ nóng ướt đẫm khóe mắt… Điều này làm ông ta nhớ đến khi còn kinh thành, được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 các bạn học giàumời đến đại tửu lầu ăn món rau xào. Tuy rằng trên các phương diện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đều chỗ không kịp, song suy xét đến món ăn do một đứa mười tuổi làm, hiển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhiên đãkỳ tích rồi.

- Cha, sao cha lại khóc?
Tiểu Lục Lang hiếu kỳ hỏi:
- Không ngon sao?

- Ngon, ngon lắm, quả thực rất ngon.
Trần Hi Lượng lau khóe mắt, ngượng ngùng cười nói với bọn nhỏ:
- Không ngờ thể được nếm mùi vị của Biện Lương… Vi phụ chút xúc động.

- Hả…
Tam Lang chút không hiểu, chẳng phải chỉ xào vài mâm rau xanh… Hơn nữa độ nóng của dầu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đủ, màu sắc, hương vị, khẩu vị đều cảm thấy cực kỳ bình thường, sao có thể khiến cha hờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giống như ăn phải món “cơm chán nản mất hồn”?

Hay đây chính câu “Con cái nấu cơm, cha mẹ lấy làm hạnh phúc” trong truyền thuyết? Cũng không giống, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dường như Trần Hi Lượng chỉ xúc động với món ăn… Nghĩ đến buổi trưa, ba huynh đệ cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khen không ngớt lời, nói trước giờ chưa từng được ăn món nào ngon như vậy. Hắn cảm thấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhất định bên trong có nguyên nhân.

Điều động ức trong sâu thẳm, hắn kinh ngạc phát hiện ra, trong sinh mạng mười năm của Tam Lang, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không ngờ chưa từng ăn qua món rau xào đến một lần. Trong ấn tượng của Tam Lang, nấu ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chính là luộc, bởi chỉ cần luộc hầm.

Hắn đoán ra tám, chín phần mười. Rau xào không phảitừ xưa, phương pháp nấu nướng bản của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sáu triều đại trước cùng với Châu Âu không khác nhau lắm, mãi đến triều Tống mới món rau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 xào. Nhưng Bắc Tống, đây được xem một tuyệt kỹ độc môn được xem trọng. Hoặc thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói, ai biết xào rau thì chính một đầu bếp cực đỉnh, được các đại quan quý nhân nâng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 niu như bảo bối trong các đại tửu lầu ở Biện Lương.

Bởi cảnh giới cao nhất của ẩm thực đời Tống, chính đủ cả sắc, hương, vị, hình, tên”. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Phàm những món thể theo sát năm điều này, liền có thể xưngmón ăn danh tiếng.

Trong tất cả các phương thức nấu ăn, không thể nghi ngờ chỉ phương pháp xào thể dễ dàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thực hiện bốn điều đầu, hiển nhiên có vô số nhà thơ tranh nhau dâng tặng điều thứ năm.

Cho nên môn kỹ thuật xào rau này, cũng giống như tất cả kỹ nghệ đỉnh cao, nghiêm giữ tín điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 truyền nam không truyền nữ, chỉ giới hạn trong đầu bếp thế gia nắm giữ. lẽ Thành Đô cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 có hai, ba ngườithể xào rau, nhưng một địa phương nhỏ như huyện Thanh Thần, chắc chắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không hề có.

Bởi vậy người hiện đại về đến triều Tống, kỳ thực nghề nghiệptưởng nhất, chính đầu bếp…

….

Cảm động hơn nửa ngày, Trần Hi Lượng mới lau nước mắt, hỏi Tam Lang:
- Sao con biết xào rau vậy?

- A…
Tam Lang nói:
- Sao con lại không biết?
Đương nhiên hắn cũng tỏ vẻ như không biết nói:
- Cũng chẳng biết thế nào, cứ biết làm thôi.

- Xem ra thật sựchuyện không thầy mà nên trong truyền thuyết…
Trần Hi Lượng không khỏi cảm thán, không nói tiếp câu sau:
“Lẽ nào con ta đã địnhđầu bếp?”

Ăn cơm xong thì trời cũng tối, Trần Hi Lượng tìm kiếm khắp nơi cũng tìm không thấy, thuận miệng hỏi: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177
- ai thấy bình dầu đâu không?

- gian bếp.
Trần Thầm nói, chạy đi rồi đem về một bình gốm nhỏ. Trần Hi Lượng mở ra xem:
- Sao lại thiếu mất một miếng?

- Bị con dùng để xào rau rồi…
Trần Khác không ngờ, dầu thực vật ở thời Tống cũng chính dầu thắp đèn, chút lo sợ nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177
- Đắt lắm phải không?

- Một trăm đồng một cân, bảy mươi đồng một bình, thể dùng năm ngày, xem như đã rẻ lắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rồi.
Kỳ thực vốn thể dùng trong tám ngày, nhưng Trần Tam Lang dùng dầu để xào nấu, phút chốc dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hết liều lượng trong ba ngày. Tuy một bữa ăn dùng nhiều dầu đến vậy, rất đau lòng, nhưng Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Hi Lượng không hề biểu hiện chút ngoài mặt. Ông ta nhận thấy, con cái thể chủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 động gánh vác việc nhà, chính thể hiện lòng trách nhiệm. Nói rộng hơn, một nhà không quét, dựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vào cái để quét cả thiên hạ?vậy chỉ thể ưng thuận khuyến khích, không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đả kích.

Trần Hi Lượng rót dầu thắp vào đèn dầu, lại dùng tro tàn trong bếp thắp sáng bấc đèn, trong phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 liền tỏa ra một quầng sáng màu da cam. Ông ta ngồi dưới đèn, bắt đầu kiểm tra bài học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của bọn nhỏ.

Bắt đầu từ đứa nhỏ trước, sách của Lục Lang“Tạp từ”, đây sách đọc nhận biết chữ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trẻ con vỡ lòng, cùng thời Tống, Minh của hậu thế, lấy “Tam tự kinh”, “Thiên tự văn”, những điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 này bắt nguồn từ tài liệu dạy học truyền tưởng lễ giáo. Vì trẻ con vỡ lòng khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhau, người thời Tống dùng đến “Bách gia tính” “Tạp tự”. Bởi đọc sách nhận biết chữ, tuy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói lấy khoa cử mục đích cao nhất, nhưng tuyệt đại đa số trẻ con sao cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 có khả năng đậu cao. Cho nên khi nhận biết chữ đồng thời cũng học thêm một số tri thức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thực dụng, đây mới chính lẽ phải.

“Tạp tự” chính một quyển sách như thế, danh nghĩa lời mở đầu của nói:
“Trong thiên địa nhân sinh, nông trang đứng trước nhất, muốn ghi nhớ sổ sách hàng ngày, mở Tạp tự trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 để xem.”
Sau đó liền từ việc đồng áng nói đến ẩm thực sinh hoạt ngày thường, việc kết hôn của nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nữ, tính toán công việc buôn bán, từ đó bao hàm luôn một vài từ ngữ thường dùng. Khi trẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 con nhận biết chữ, đồng thời cũng hoàn thành giáo dục tố chấtsở nhất.

Trần Hi Lượng muốn Lục Lang nhận biết chữ, đảo lộn trình tự viết. Lục Lang rất thông minh, không tốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chút sức nào vẫn thể nhận ra toàn bộ, tự nhiên được phụ thân khen ngợi, song đồng thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũng tuyên bố, chữ nhận biết ngày mai sẽ nhiều hơn gấp bội… Lục Lang vừa mừng như hoa nở, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lại trở nên rũ.

Tiếp theobài học của Ngũ Lang, đứa trẻ này tỏ vẻ khổ lớn thù sâu, chính bắt đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 từ lúc đọc sách. Dường như nó thù với quyển sách, từ năm trước đang học thuộc lòng “Thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tự văn”, hiện giờ vẫn“Thiên tự văn”, rối như không thể học thuộc được.

Cũng may Trần Hi Lượng rất hiểu tình hình của nó, chỉ yêu cầu thể nhận biết chữ nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hơn, hiểu lẽ. Trần Hi Lượng lại lo lắng nếu ép buộc quá mức sẽ khiếnghét học, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vậy cũng không hề hấp tấp, chỉ rất ôn hòa mở lời khuyến khích, muốn nó tiếp tục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cố gắng, ngày mai lại kiểm tra lần nữa.

Sau cùng đến lượt Trần Khác, sách học của hắn “Hiếu kinh”.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 16 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc