GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 11: Khí phách thư sinh

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trong nhà chính âm còn văng vẳng bên tai, nhưng một hồi lâu sau vợ chồng Trần Hi Thế vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không đáp lại.

Nguyên nhân không hơn vì, lần này Trần lão nhị trở về, biểu hiện rất ngoài dự đoán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của mọi người. Trong ấn tượng của anh trai và chị dâu, xưa nay ông tangười không tranh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không đoạt, luôn nhường nhịn mọi người, sao thể hành động như vậy?

Nhưng hai vợ chồng họ không rõ, quân tửnhững điều thể nhẫn, nhưng cũng điều không thể nhẫn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Trước đây, không phải bọn họ đối xử tốt với Trần Hi Lượng, nên ông ta đều thể dễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dàng bỏ qua, bởi vì ông ta cảm giác, năm gần đây mình ăn không ngồi rồi, bị xem thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một chút cũng không sao. Nhưng lần này, con ông ta bị ngược đãi, suýt nữa trên mặt còn bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 xăm một chữ sung quân thật to. Điều này vượt qua giới hạn của ông ta, cho nên mới phá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vỡ giới hạn của ông ta.

Thật ra hai vợ chồng Trần Hi Thế, cũng không muốn chuyện ầm ĩ tới quan phủ. Đại Tống Triều nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 “Từ hiếu”, từ hiếu từ hiếu, chính từ trước sau mới đến hiếu. Hai vợ chồng tự nghĩ làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ầm ĩ lên, không khỏi sẽ bị người nói xấu sau lưng, cho nên thầm nghĩ lấy tội danh to © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 như vậy để ép lão Nhị, hòng mưu đoạt gia sản.

Hiện tại quay một vòng, tưởng mọi việc đã đúng theo như họ muốn, nhưng tình thế đột nhiên nghịch chuyển, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Trần Lão Nhị đã giành quyền chủ động.

Hai vợ chồng họ thể nói thẳng “chúng ta muốn riêng sao?”. Sau một lúc lâu, Trần Hi Thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mới nhẫn nhịn nói ra một câu:

- Chuyện đã qua rồi đừng nhắc lại nữa. Nói thế nào, cũng là việc xấu trong nhà. Việc xấu trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhà không thể truyền ra ngoài. Đừng nhắc lại...

Cả đời này, ngay cả Thành Đô Trần Lão Đại cũng chưa đi qua, nghe thấy thể ầm ĩ đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chỗ quan gia, không khỏi hoảng sợ.

- Vậy cũng không thể như vậy xong chứ.

Hầu thị cũng mạnh miệng nói.

Theo Trần Tam Lang, hiện tại đúng là thờitốt “Nên đem dũng khí truy tàn tặc”. Với tính tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của hắn, khẳng định phải nhân hội để mở mày mở mặt, ít nhất cũng phải gây bất lợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cho bọn họ mới được.

Nhưng người với người không giống nhau. Trần Hi Lượng lại không suy nghĩ như vậy. Ông ta nói:

- Đại ca tính thế nào cứ nói ra, tiểu đệ sẽ cố gắng bồi tiếp.

Không ngờ bõng chốc đem quyền chủ động chắp tay dâng lên, khiến Tam Lang cảm thấy thất vọng.

- Đã ầm ĩ tới như vậy, saothể sống chung được nữa? Vẻ mặt Trần Hi Thế đầy khổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 não nói:

- Ta thấy hay riêng đi.

-riêng...

Trần Hi Lượng chút buồn rầu ngẩng đầu nhìn sang bức ảnh vẽ chân dung của ông cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cố ở phòng chính, cuối cùng thoáng nhắm mắt nói:

- Tùy ca ca làm chủ.

Trần Hi Thế đã nhụt chí, lại nhớ tới tình thế không thể khác được, ông ta thở dài nói:

- Một khi đã như vậy, trước hết ta định ra một bản lược trước, ngày khác hẹn nhau đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quan phủ, ký khế ước sau. Nhị đệ đừng chota có âm mưu gì. Chỉ điều làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lớn chuyện tới quan phủ, sẽ ảnh hưởng tới thể diện, ta ngồi xuống nói chuyện với nhau vẫn tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hơn.

- Đúng như thế.

Trần Hi Lượng gật đầu.

- Yên tâm, ta chắc chắn sẽ công bằng, không để đệ phải chịu thiệt.

Nói xong, ông ta sai con trai đi lấy sổ sách gia sản đến, lại không mở ra nói:

- Trần gia chúng ta chuyển đến đây đã được bốn đời. Nhiều thế hệ lấy nghề đốt than để sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sống, năm này tháng nọ, tích góp xây dựng được một nhà tổ tiên, một sân than, một rừng trúc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Ban đầu còn tích góp được chút ít. Nhưng mấy năm nay, trong nhà bốn người đi học, chi tiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quá lớn, sớm đã bán sạch sành sanh, để các ngươi chi tiêu. Mấy ngày trước đó, lo nghĩ tương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lai các ngươi còn cần dùng tới tiền trong một thời gian dài, nên cũng bán luôn cả rừng trúc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Dừng một chút, vẻ mặt hối hận nói:

- Đómười tám dặm rừng trúc tốt nhất xã, sản xuất than trúc loại tốt nhất, đổi lấy ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trăm tiền. Ba trăm tiền này, để cha con đệ tiêu dùng, thậm chí tương lai cho tiểu tử nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đệ đi học, cũng còn đủ.

Trần Hi Lượng gật đầu. Tình hình kinh tế đời Tống, cũng giống với hậu thế vào cuối những năm chín © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mươi. Giá trị một văn tiền tương đương với một đồng lúc đó.

- Ba mảnh này, chính tất cả tài sản của Trần gia chúng ta. Ta chi trưởng, tất nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phải kế thừa nhà tổ tiên.

Trần Hi Thế nói:

- Về phần sân than, đệ người đọc sách, không quan tâm tới chuyện bên ngoài. Mấy năm nay quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phủ trưng thu thêm tiền “Tây Hạ”. Việc kinh doanh không được như trước đây. Gần như không kiếm được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tiền. Nếu không cũng không đến mức phải bán rừng trúc.

- Một khi đã như vậy, giao sân than cho đệ đi.

Cuối cùng Trần Hi Lượng không nhịn được đành nói chen vào một câu.

- Sao, đệ đọc sách nửa đời người, không biết thế nào đốt than, bán than. Đệ biết cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người môi giới mở về hướng nào sao? Ca ca đệ không bản lĩnh khác, chỉ có thể trấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giữ sản nghiệp này. Còn đệ thì sao? Đệ sắp đi tới kinh thành để thi. Sau khi thi xong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chính làm lão quan gia. Nếu làm cái này chẳng phải hạ phẩm giá của đệ sao?

Trần Hi Thế nói:

- Cho nên đệ hãy lấy ba trăm tiền, đỡ phải lo tới những chuyện lời lãi này.

Nói xong, ông ta lo lắng không yên nhìn Trần Hi Lượng, hy vọng mình già mồm cãiche giấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được hở chồng chất trong lí do thoái thác của mình, thể lừa được “con mọt sách” này... © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Chỉ điều, hiện tại xem ra, người này cũng không phải kẻ ngốc gì. Điều này khiến ông ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không khỏi lo sợ.

Ông ta không chú ý tới đó là, con trai mình Trần Đại Lang, đang nhe răng nhếch miệng, dùng sức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lắc đầu với Trần Hi Lượng.

- Có thể...

Trần Hi Lượng lại nhìn như không thấy, sau khi trầm ngâm một lúc lâu, cuối cùng cũng đồng ý.

- Đừng...

Hai vợ chồng Trần Hi Thế còn chưa kịp nói, Trần Đại Lang - Trần Du không nhịn được đã nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Phụ thân, hai người không thể hãm hại Nhị thúc như vậy. Đó căn bản không phải ba trăm tiền, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 là...

- Ngươi câm mồm!

Trần Hi Thế trong bụng đang suy tính chuyện không đàng hoàng, giận không chỗ phát, đứng dậy tát một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cái vào mặt Trần Du, hét to nói:

- Cút ra ngoài cho ta!

Trần Du không dám làm trái lời phụ thân, ôm mặt đi ra ngoài. Khi đi qua trước mặt Trần Hi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Lượng, cậu ta vẫn khẽ thì thầm một câu:

- Đều giấy nợ…

- Ngươi đồ chó, chân ngoài dài hơn chân trong!

Trần Hi Thế mất hết mặt mũi, hung hăng ném chén trà vào lưng Trần Du, hổn hển nói:

- Ta không thứ con trai như ngươi!

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Trong chính đường, Trần Đại Lang quấy rối, khiến cục diện hoàn toàn bế tắc.

Sau khi trầm mặc một lúc lâu, Trần Hi Thế dứt khoát chơi xấu nói:

- sao đi nữa, ngoài ba trăm tiền giấy nợ này, cái khác cũng không có.

Trần Tam Lang trừng mắt. Hắn từng gặp qua những kẻ sỉ, nhưng chưa từng thấy kẻ nào quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sỉ tới như vậy.

- Đệ đã nói qua rồi.

Mặt Trần Hi Lượng như mặt nước trong giếng cổ, không chút dao động nói:

- thể.

Mắt Trần Tam Lang càng mở lớn hơn nữa. Trong lòng hắn thầm nói, đã biết là hãm hại còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhảy vào trong, vậy cũng quá quá, quá nhu nhược mà... Nhưng Trần Hi Lượng lại nói thêm một câu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khiến tâm hắn căng ra. Chỉ nghe ông ta chậm rãi nói:

- Tuy nhiên, ngoài khế ước ra, các người phải lập một phần chứng từ, cam đoan việc hôm nay, một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chữ cũng không được nhắc lại, nếu không sân than, nhà tổ tiên, cùng với tất cả gia sản, tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cả đều về đệ.

Trần Hi Lượng cũng không biết rằng, điều này đã trúng vào ý nguyện của anh trai chị dâu mình. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Bọn họ vốn không tính để việc này truyền ra ngoài, chỉ thầm muốn độc chiếm gia sảnthôi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Hiện tại cảm giác buồn ngủ được đưa thêm gối đầu, hai vợ chồng nào lại không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đáp ứng.

Hai người lén nhìn nhau, đều thấy sự vui mừng trong mắt đối phương... Bọn họ vốn tưởng rằng theo lý, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lão Nhị khẳng định muốn thêm một chút gia sản. Ai ngờ ông ta biếtđó hoá đơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thiếu nợ, vẫn chính miệng đáp ứng. Ông ta thật sự đại ngốc đứng đầu thiên hạ mà. Về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phần thêm vào phần chứng từ kia, liền lập tức được lập ra. Đây vốn chính chuyện xấu trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhà. Ai lại hy vọng để cho thiên hạ biết được chứ?

Bọn họ lo lắng Trần Hi Lượng sẽ đổi ý, lập tức sai Tứ Lang mang giấy và bút mực tới, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lập một tờ khế ước, một tờ cam đoan, hai bên cùng tên, chỉ chờ ngày sau đi huyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nha lập hồ sơ, thể riêng được rồi.

Cẩn thận cầm tờ khế ước còn chưa khô nét mực, Trần Hi Thế cười tươi như hoa, ra vẻ rộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lượng nói:

- Nhị đệ đi dọn dẹp một chút đi. Sau này ra ở riêng, cần khá nhiều vật.

Trần Hi Lượng gật đầu, cầm tờ cam đoan kia nhẹ nhàng thổi cho khô mực, sau đó cẩn thận thu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vào trong tay áo, chắp tay về hướng anh trai, chị dâu, rồi ôm lấy Lục Lang, dẫn theo Tam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Lang Ngũ Lang xoay người ra khỏi chính đường.

Sải bước đi tới trước sân, nhìn thấy bộ mặt sưng đỏ của Đại Lang, Trần Hi Lượng ân cần hỏi: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Đại Lang, cháu không sao chứ?

- Cháu không sao đâu, Nhị thúc.

Trần Du vội vàng nói:

- Cuối cùng thế nào vậy?

Trần Hi Lượng cầm tờ khế ước trong tay, đưa cho Trần Du, sau đó ôm con trai đẩy cửa phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ra.

Trần Du mở tờ khế ước đọc, nhất thời cảm thấy choáng váng, chạy vào nói:

- Nhị thúc, sao thúc còn lấy giấy nợ đó...

- Chỉ cần không thẹn với lương tâm...

Trần Hi Lượng vừa lấy sách từ trên giá sách để vào hòm, vừa thản nhiên nói:

- Tuy rằng cha mẹ cháu ngược đãi con ta, nhưng ta ăn trong nhà không làm cũng ba mươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 năm, tiền đi học, đọc sách lại nhiều như vậy. Xưởng than sinh kế của phụ thân cháu. Sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ta thể không biết xấu hổ mà tranh đoạt được?

- Vậy ba trăm tiền giấy nợ kia, sao thúc còn cầm?

- Ba trăm tiền này coi như mua sự trong sạch cho Tam Lang đi.

Trần Hi Lượng giống như đang nói về một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể đến.

Trần Duchút ngây người. Cậu ta mới mười lăm tuổi, còn không hiểu hiểm ác trong cuộc sống. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Trần Tam Lang đã hiểu... Hai vợ chồng kia xem tiền như mạng sống như thế, độc chiếm gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sản, thể không tiếc dồn cháu ruột mình vào chỗ chết. Nếu dựa vào ưu thế nhất thời, tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhiênthể khiến bọn họ không thể chiếm được lợi ích. Nhưng còn con cái sau này, tất nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lòng dạ không yên, nếu chẳng may xảy ra chuyện, thể sẽ rất phiền phức.

Tuy rằng hiểu biết của Trần Tam Lang đối với thế giới này không nhiều lắm, nhưng hắn dựa vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giải đối với đạo đối nhân xử thế, vẫn đoán ra được vài phần... Còn nhớ rõ, Hầu thị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đã đánh mất gà, khi hoài nghi Lưu hầu tử ăn cắp. Lưu hầu tử kia nhất thời nóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mắt, nói:

- Ta dân thường, sao thể ăn cắp của chứ?

Chỉ cần người sống trong triều Đại Tống, vốn không người nào không biết tầm quan trọng của thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phận “dân thường”. Thuê nhà, mở cửa hàng, đến trường, đi xa... lại càng không nói tới thi khoa cử, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chỉ cần làm việc đứng đắn, đều cần xuất thân trong sạch. Nếu từngán, hoặc người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177lời nhận xét về tác phong không tốt, những người cùng quê sẽ không chịu làm người bảo đảm... © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Bởi trong tương lai, nếu ngươi lại phạm vào chuyện này, người bảo lãnh sẽ phải gánh trách nhiệm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Không thân phận dân thường, hoặc đi làm lính, hoặc làm nghề nghiệp hèn mọn, “phu xe, lái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thuyền, mở nhà trọ, chân khuân vác, nha dịch,tội cũng nên giết'. Tóm lại, cả đời này xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 như hoàn toàn bị hủy. rất nhiều lúc, không cầnchứng cớ gì, chỉ cần lời đánh giá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tác phong không tốt, thể hủy hoại một con người.

Thật ra, vừa bước một bước vào cửa, Trần Hi Lượng đã chuẩn bị trước tâm sẽ gặp phải bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 công. Ông ta lập uy trước, cũng không phảigia sản, để anh trai chị dâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hiểu ra, mình không phải là nhu nhược dễ bị bắt nạt, bị trêu chọc cũng nóng nảy, cũng muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cắn người.

Tất cả tất cả, đều là không muốn Tam Lang khởi điểm thất bại trong đời người... Gia nghiệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Trần gia đâu chỉ có trăm vạn tiền? Trần Hi Lượng lại không thèm chớp mắt mà chắp tay dâng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lên, chỉmua một sự trong sạch cho con trai mình.

Giờ phút này, Trần Tam Lang còn chưa thực sự hiểu ý nghĩ sâu xa của Trần Hi Lượng, càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không thể giải được cái gọi đạo của người quân tử. Hắn thực sựphần kín đáo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phê bình kẻ ngốc này... Về phần này, cớ phải làm như thế? Sau ngày hôm đó còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 làm người một nhà thế nào được nữa?!

Nhưng hắn cảm động trước tình thương không vụ lợi của cha. Cho đối phương không biết, mình đã không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phảiTrần Tam Lang. Nhưng nếu đã thay thế con trai người ta, thì phải... ôi, làm tốt thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phận của người con trai này vậy...

Trần Tam Lang cúi đầu thật sâu, cắn răng một cái, học bộ dạng trên kịch truyền hình, muốn lạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trước mặt Trần Hi Lượng.

- Đứng lên, dưới đầu gối nam nhi vàng!

Trần Hi Lượng lại trầm giọng quát:

- Con hãy đầu đội trời chân đạp đất đứng ta!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 11 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc