GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 10: Người phải có văn hóa

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ôm chặt hai đứa con gầy như que củi của mình, Trần Hy Lượng lại nhìn Tam Lang đang co rúm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177một góc. Đương nhiên theo anh ta thấy thì Tam Lang vì làm giường ngủ cho hai em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trai cho nên không thể không dựa vào góc nhà.

Nhưng với cách nhìn của người cha, đứa con gây họa này, đang sợ hãi biểu hiện của chính mình. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Trong lòng anh ta xót xa, anh ta chuyển hai con trai sang cánh tay trái để tay phải trống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ra nói:
- Tam Lang, lại đây với cha…

“Không cần thế chứ …”
Trần Tam Lang rùng mình không khỏi ôm chặt cánh tay mình. Tuy rằng đã thực sự coi Ngũ Lang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Lục Lang em trai mình nhưng vẫn chưa thể chấp nhận được việc tự nhiên lại lòi ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một người cha này.

- Lại đây đi, cha không trách con
Trần Hy Lượng thấy tình cảnh này lại càng thương tiếc hơn.

“Trời, hết cách rồi, nhịn một chút vậy”, nếu đã coi mình Tam Lang vậy thì phải chuyên nghiệp một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chút, trong long hắn khẽ lẩm bẩm: “Mình Trần Tam Lang, mình Trần Tam Lang …”. Hắn vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tiến hành thôi miên mình, vừa chầm chậm đi tới.

Trần Hy Lượng vẫn giơ cánh tay phải ra, sắp mỏi không chịu được rồi, mới chờ được Tam Lang tới, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 liền ôm chặt vào lòng.

Trần Tam Lang ngay lập tức nổi da gà, lạnh hết cả xương sống, trong lòng lại thầm nghĩ: “Mình không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngờ lại bị một người đàn ông ôm, oái, lại còn ôm chặt thế này nữa…”

Cảm nhận được sự bất an của con trai, Trần Hy Lượng vẫn cho rằng hắn vẫn còn đang sợ hãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 liền vỗ nhẹ vào lưng hắn nói:
- Không cần lo lắng, cha đã trở về rồi.

Tuy rằng cảm thấy không tự nhiên nhưng Trần Tam Lang vẫn thấy ấm áp, không biết những ngày vừa qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hắn đã bất lực biết bao, trông mong một thần tiên có thể tới cứu mình.

Tình phụ tử dịu dàng trong chốc lát, Trần Hy Lượng bế Lục Lang rồi dẫn Tam LangNgũ Lang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bước nhanh tới nhà giữa.

trong nhà giữa Trần Hy Thế Hầu Thị một ngồi một nằm, hai đứa con trai của họ cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bị bắt đứng hai bên trái phải. Hai vợ chồng vẻ đầy tức giận, nhìn chằm chằm vào bốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cha con đang đi tới.

Trần Hy Lượng thả Lục Lang xuống, hướng vào đại cađại tẩu thở thật sâu nói:
- Đại ca, đại tẩu, tiểu đệ trở về rồi.

Hai người họ đều không để ý tới anh ta, quay đầu đi chỗ khác làm bộ dạng phẫn nộ.

Trần Hy Lượng cũng không để ý tới, đứng thẳng dậy trầm giọng nói:
- Không ngờ mới hơn bốn mươi ngày đã xảy ra nhiều chuyện đến vậy, ngàn lỗi vạn lỗi đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lỗi của đệ. Đều trách đệ không nên chỉ chú tâm vào sự nghiệp làm không tốt trách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhiệm của một người cha. Đều tại đệ bình thường luôn nhẫn nhịn vì thế cho nên mới bị người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khác ức hiếp…

Hai công mẫu nghe anh ta nói những câu trước còn xuôi tai nhưng nói câu sau thì cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cùng khó nghe. Người đọc sách mắng chửi người khác không cần nói những lời thô tục, ràng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đang mắng họ không nể tình, ức hiếp bọn trẻ, tán tận lương tâm.

Lúc này Hầu Thị không nhịn được nữa, ngay lập tức nổi giận nói:
- Vốn tưởng rằng Nhị ca ngườivăn hóa, ai ngờ lại dạy dỗ ra những kẻ trộm gà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nghiệp chướng ẩu sát bề trên. Ta giữ thể diện cho cả nhà mới không đưa bọn chúng tới quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phủ. Vốn nghĩ rằng ngươi quay về sẽ dạy dỗ chúng chịu tội với tẩu tẩu xuýt mất mạng này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ai ngờ ngươi lại hùng hổ tiến đến, không hề biết hổ thẹnlại còn trả đũa. Coi như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ta đã nhìn rõ rồi, cha thế nào thì sẽ có con như vậy, nghiệp chướng của tên tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tử kia chínhtừ người cha này ra.
Nói một hồi xong ta đứng lên nói:
- Không có gì phải nói nữa cả, phải báo quan, báo quan thôi…

Mụ già này phun ra một tràng, quả nhiên đãchuẩn bị sẵn, cuối cùng lại tung ra đòn sát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thủ:
- Đừng tưởng rằng chúng ta không biết mấy chữ thì không biết luật lệ của Đại Tống, âm mưu mưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sát tổ phụ mẫu, tổ mẫu, thúc phụ mẫu tội ác tày trời.

Những lời này khiến trong lòng Trần Tam Lang nổi sóng, hắn không hề nghĩ tới lại gây ra hậu quả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nghiêm trọng như vậy… So với những người thợ làm thuê kia nói còn đáng sợ hơn, hắn không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rằng đây cũng kết quả mài gươm trước khi lâm trận của hai đại bá.

Tam Lang không khỏi liếc nhìn sang Trần Hy Lượng, thấy vẻ mặt đối phương không hề tỏ ra ngạc nhiên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ràng đối với một người trình độ nhận thức nhất định mà nói, đây việc thường gặp, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trong lòng hắn không khỏi thở dài: “Không hiểu luật không được, chuyện lần này thể qua được, nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 định phải học thuộc luật hình sự Đại Tống…”. Nhưng lúc này quả thật tay không có cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177cả, chỉ có thể dựa vào người cha này thôi.

Cố lên cha

- Tẩu Tẩu nói không sai, trong luật hình sự của Đại Tống quả nhiên có một điều khoản “Ác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Nghịch”.
Chỉ thấy Trần Hy Lượng thường ngày ít lời giờ lại lạnh lùng cười nói:
- Nhưng Đại Tẩu biết một mà không biết hai, Đại Tống của chúng ta lấy đức lập quốc, xây dựng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 luật hình không phải phạt việc giáo hóa tạo thiện, cho nên các điều lệ giảm nhẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 “Tam túng” (Chỉ những tội phạm người già, trẻ conngười bị thần kinh) “Tam hựu” (Chỉ những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tội phạm không cố ý, không biết mất trí nhớ)

Hầu Thị ngẩn người ra, bà ta đâu biết luật hình của Đại Tống chứ? Điều khoản tội danh vừa mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói đều do Trần Hy Thế dạy từng câu từng chữ. Bây giờ nghe nói còn “Túng hựu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thận hình” tự nhiên hai mắt tối sầm lại.

Trần Hi Thế cũng trầm ngâm không nói, điều khoản trong “Hệ thống luật hình Đại Tống” nhiều như nước biển. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Ngoài Lão Nhị phải dự thi ra, không việc ai mà đi nghiên cứu chứ? - Cái gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 “Tam túng” chỉ những tội phạm người già, trẻ nhỏnhững người thần kinh, xét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tới năng lực hành vi nênthể giảm hoặc miễn tội. “Tam hựu” là chỉ những tội phạm không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cố ý, không biết và mất trí nhớ, việc này thuộc vào tội không cố ý nên thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giảm nhẹ hình phạt.
Chính biết được tính nghiêm trọng của sự việc nên Trần Hy Lượng mới phải về thâu đêm, vừa đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đường anh ta vừa nghĩ cách làm thế nào để thoát tội cho Tam Lang. Anh ta hiển nhiên đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 suy xét qua, liệu phải hạ thấp thái độ của mình để cầu xin Hầu thị tha cho Tam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Lang. Nhưng không làm cho ta từ bỏ tâm cáo trạng Tam Lang, về sau luôn là một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tai họa ngầm.

Suy đi nghĩ lại cuối cùng anh ta vẫn quyết định dùng thái độ cứng rắn đánh trả, làm cho Hầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thị biết được việc này đối với mọi người đều bất lợi thế nghĩ sẵn trong đầu liền nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177
- Theo quy định thì người trên 70 tuổi, dưới 15 tuổi người bệnh nặng không được ép cung, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được hưởng án treo. Người 80 tuổi trở lên, 10 tuổi trở xuốngngười bệnh nặng, phạm đại nghịch, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tội giết người đềuthể xin miễn giảm, thông thường đả thương người khác cũngthể chỉ phạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tiền.

- Tam Lang nhà đệ sinh tháng dậu năm Cảnh Hữu thứ ba, tính ra mới được 9 tuổi 7 tháng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đương nhiên phù hợp với điều khoản miễn giảm dưới 10 tuổi. Đứa trẻ dưới 10 tuổi thì hiểu© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 về pháp luật Đại Tống, biết tội đại nghịch bất đạo chứ? Điều đó cũng nghĩa© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phù hợp với điều khoản miễn giảm tội với những người không biết.
Trần Hy Lượng nói từng câu từng chữ:
- Mặc dù cùng “Ác nghịch” nhưng “Trẻ con đánh bề trên” còn nhẹ hơn tội “Mưu sát bề trên” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhiều, chỉthể xử đi đày ải. Hơn nữa lên công đường đệ sẽ tấu xin giảm nhẹ tội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cho con trai đệ, mọi người buộc phải trình tấu của đệ lên triều đình. Quan gia ngày nay đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhân quân thiên cổ khó gặp, tới lúc đó nhất định sẽ khoan thứ cho con trai đệ!
Trần Hy Lượng dõng dạc nói.

- Sao ngươi biết quan gia sẽ khoan thứ?
Trần Hy Thế rốt cuộc không nhịn được nữa nói.

- Vì con trai đệ phạm tội nguyên do của nó.
Trần Hy Lượng nói từng câu từng chữ.

- Phạm tội nguyên do, nực cười!
Hầu thị tức giận nói:
- Nói toạc ra,cũng chẳng cả.

- Tẩu đánh con trai đệ chảy máu mồm máu mũi trước, lại đánh ngất hai đứa em trai nó, lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nào làm anh lại đứng ngoài xem sao?
Sắc mặt của Trần Hy Lượng cũng trầm xuống.

- Đó là ta dạy dỗ Lục Lang, hai đứa con của ngươi liền xông lên đánh ta, chẳng qua ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũng chỉ tátmột cái, đẩy nó một cái, ai biết được con trai của người đều không chịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nổi đòn.
Hầu thị hùng hồn nói lý lẽ:
- Cứ cho đánh thì đã sao, cha mẹ chúng không nhà, người mẫu như ta đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phải trách nhiệm dạy quản giáo.

- Chúng phạm lỗi phải quản giáo?
Trần Hy Lượng lạnh lùng nói.

- Trộm gà, đây không phải việc nhỏ?
Hầu Thị hùng hồn nói lẽ:
- Nhỏ thì trộm gà, lớn thì trộm vàng bạc, ta có thể không quản sao?

- Không thể nào, con trai đệ tuyệt đối không ăn trộm gà!
Trần Hy Lượng quả quyết nói.

- Còn trợn mắt nói bừa à!
Hầu Thị phẫn nội nói:
- Con gà trống chọi của ta bị chúng lấy trộm ăn rồi, ta đã lục soát được chứng cứ trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người Lục Lang, ngươi hỏi chúng đi, xem chuyện này không?

- Quả trò cười trong thiên hạ mà.
Trần Hy Lượng cười phẫn nộ nói:
- Ăn của nhà mình sao có thể nói ăn trộm chứ?

- Đó của ta!
Hầu Thị cùng phẫn nộ nói.

- Xin hỏi Tẩu Tẩu, chúng ta phân chia ra từ khi nào vậy?
Trần Hy Lượng lạnh như băng nói.

- Cái này …
Hầu thị nhất thời cứng họng.

- Nếu đã không phân chia, việc của Trần gia đều được suy nghĩ trước sau, không biết rốt cuộc tẩu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 họ Trần hay họ Hầu vậy?
Trần Hy Lượng thở dài nói.

“Tuyệt vời …” Trần Tam Lang không khỏi trầm trồ khen ngợi. Xem ra mình phải đánh giá lại một người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cha trách nhiệm này rồi.

- Không nóilấy thì ăn trộm.
Hầu thị nghẹn lời, Trần Hi Thế đành phải tự mình ra trận.

- Tại sao lại không nói lấy, chính tại nói thì cũng không lấy được.
Trần Hy Lượng đập bàn mạnh một cái nói:
- Mọi người hãy nói cho đệ biết, tại sao con trai đệ lại bị đuổi ra ngoài túp lều đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sống, bọn chúng chó mèo hoang sao? Hai người hãy nói cho đệ biết, tại sao con trai đệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chưa tới 10 tuổi đã phải lao động nặng, hơi chút không cho ăn cơm. Chúng lệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của hai người sao? Hai người hãy nói cho đệ biết, tại sao con trai đệ bị rơi xuống nước, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hai người không những không cho chữa trị cũng không cho chúng ăn cơm nhiều ngày, chẳng lẽ chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kẻ thù của hai người sao?
- Những vấn đề này hai người không trả lời lại còn chấp chuyện con trai đệ ăn một con© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhà mình nữa.
Trần Hy Lượng cùng tức giận cười nói:
- Hai người không thấy mất mặt, đệ còn thấy mất mặt thay cho hai người, lại còn hỏi đệ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sao quan gia sẽ khoan thứ cho con trai đệ, hai người quả nhiênđiên rồi.

Lúc này Trần Hy Thế cũng cứng họng.

Trần Hy Lượng lúc này mới thở dài, hạ giọng nói:
- Đại ca, chúng ta cùng một người mẹ sinh ra, gần gũi gắn bó. Cho không thể coi con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trai đệ như con ruột cũng không đến nỗi phải làm như thế chứ? Hai người rốt cuộc muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 làm cứ nói đi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 10 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc