Mở khóa để tiếp tục đọc
Để duy trì server và cập nhật truyện mới mỗi ngày, Góc Nhỏ Truyện rất cần sự ủng hộ từ bạn qua một lượt nhấn link tài trợ bên dưới.
✨ Click 1 lần duy nhất - Mở khóa TOÀN BỘ chương trong 60 phút tới!
Địa Ngục không có khái niệm thời gian. Thứ duy nhất giúp những sinh linh dưới đáy vực phân định được sự tồn tại của mình là những cơn mưa tro vĩnh cửu.
Đúng vậy, đây là địa ngục
Tầng 1 — Vùng Tro Tàn
Bầu trời ở đây không bao giờ đen hẳn, cũng chẳng bao giờ sáng. Nó là một màu đỏ đục ngầu như vết thương bị mưng mủ, bị che phủ bởi những đám mây chì đặc quánh. Tro từ đó rơi xuống, lả tả và nóng hổi, phủ lên những rặng núi đá vôi lởm chởm và những cánh đồng xương trắng san sát. Tro luồn vào kẽ móng tay, tro lấp đầy buồng phổi, và tro nướng chín những tâm hồn đã sớm mục nát.
Dạ Minh nằm rạp xuống lớp tro xám xịt, hơi thở của hắn khò khè như một chiếc ống bễ cũ kỹ.
Hắn chưa có họ. Ở cái tầng thấp hèn này, một con quỷ con chưa nhú sừng, da dẻ xám ngoét và gầy trơ xương như hắn chỉ được gọi bằng những cái tên ngắn ngủi, nhổ ra từ kẽ răng của những kẻ mạnh hơn. Hắn là một "Thứ".
Cái bụng của hắn đang thét gào. Cơn đói đang gặm nhấm từ bên trong dạ dày, lan lên cuống họng, khiến nước bọt tiết ra mang theo vị chua chát kì lạ.
Cách hắn mười thước, một xác chết của sinh vật nào đó, có lẽ là một con Dị Biến Thú đi lạc từ tầng trên xuống, đang bốc mùi thối rữa giữa vũng bùn đen ngòm. Mùi của thịt rữa trộn lẫn với mùi lưu huỳnh khét lẹt xộc vào mũi, nhưng với Dạ Minh lúc này, đó là hương vị của sự sống.
Sột soạt.
Dạ Minh thu người lại, các thớ cơ mỏng manh căng lên như dây cung. Đôi mắt đen láy, hoàn toàn không có tròng trắng, nheo lại.
Ba con quỷ hạ đẳng khác, với những cái chi dài ngoằng và hàm răng khấp khểnh, đang bò trườn quanh cái xác. Chúng to hơn hắn, dữ tợn hơn, và trên ngực trái của chúng, những đường vân đen mờ nhạt của Ma Chú đã bắt đầu định hình rõ nét.
Một con quỷ có cái mào đầy gai nhọn vồ lấy tảng thịt đùi bết máu. Nó rít lên một tiếng đắc thắng, những chiếc răng sắc nhọn cắm phập vào miếng thịt tím tái.
Dạ Minh cũng lao đến bằng tất cả sự liều mạng của kẻ đã chạm đến đáy vực của cái chết.
Hắn húc thẳng đầu vào hông con quỷ mào gai, đôi bàn tay gầy guộc chộp lấy tảng thịt.
“Của ta!” Hắn gầm lên trong cổ họng, một âm thanh khản đặc, vỡ nát.
Cú va chạm khiến cả hai lăn lông lốc trên nền tro nóng. Con quỷ mào gai nhanh chóng lấy lại thăng bằng. Nó gầm rít, một cái tát trời giáng vung ra, âm thanh chát chúa vang lên, móng tay sắc lẹm của nó rạch một đường dài từ gò má xuống cằm Dạ Minh.
Máu bắn ra. Thứ chất lỏng màu tím sẫm, đặc quánh và nóng hổi văng xuống nền tro, xèo xèo bốc hơi.
Dạ Minh bị hất văng ra xa, lưng đập mạnh vào một tảng đá vôi nhô cao. Cơn đau ập đến như một cơn sóng thần, nghiền nát những dây thần kinh của hắn. Hắn nghe thấy tiếng xương sườn mình rắc một cái. Lồng ngực hắn thắt lại, phổi như bị bóp nghẹt khiến hắn không thể hít vào.
Con quỷ mào gai tiến lại gần, đôi mắt đỏ ngầu đầy sự khinh miệt. Nó giẫm mạnh cái chân đầy vảy lên ngực Dạ Minh, nghiến xuống.
“Rác rưởi... không sừng mà dám tranh?” Nó gầm gừ, giọng nói như tiếng đá mài vào nhau.
Hai con quỷ còn lại cũng lao vào. Những cú đấm, cú đá giáng xuống cơ thể nhỏ bé của Dạ Minh như mưa rào. Chúng muốn nghiền nát kẻ dám thách thức trật tự của Tầng 1.
Dạ Minh cuộn tròn người lại, hai tay ôm chặt lấy đầu.
Hắn không kêu rên.
Tuyệt đối không.
Dưới những cú đòn tàn nhẫn, tầm nhìn của hắn bắt đầu nhòe đi. Màu đỏ của bầu trời và màu xám của tro trộn lẫn vào nhau thành một khối u ám. Trong cơn đau tưởng chừng như sẽ vắt kiệt chút hơi tàn cuối cùng, một thứ gì đó bên trong lồng ngực hắn, ngay vị trí trái tim, bắt đầu đập loạn nhịp.
Mỗi khi một cú đá lún sâu vào da thịt, mỗi khi một vết cào xé nát cơ bắp, Dạ Minh cảm thấy một luồng điện xộc thẳng vào tủy sống.
Hắn cảm nhận được. Những tế bào ở chỗ xương sườn bị gãy đang co thắt dữ dội. Một chất lỏng màu đen, như nhựa cây sôi sùng sục, bắt đầu len lỏi dưới lớp da của hắn. Vết rách trên mặt hắn đang mấp máy, những thớ thịt đỏ hỏn tự đan xen vào nhau, khép miệng lại chỉ trong vài nhịp thở.
Sự tuyệt vọng của hắn, sự căm hận dành cho những kẻ đang chà đạp mình, và cả nỗi đau thể xác tận cùng này... tất cả đang bị nuốt chửng bởi cái hố đen trong tim hắn.
“Đau nữa đi.” Hắn nghĩ, một ý nghĩ điên rồ và tỉnh táo đến đáng sợ. “ Nghiền nát ta thêm nữa đi.”
Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh tràn trề, thứ sức mạnh được vắt ra từ chính máu và nước mắt.
Con quỷ mào gai dừng lại, hơi ngạc nhiên khi thấy con mồi dưới chân mình vẫn chưa tắt thở. Nó nhấc chân lên, định giáng một cú dẫm chí mạng vào sọ Dạ Minh để kết thúc trò chơi.
Nhưng đột nhiên, một bàn tay gầy guộc, bết tro và máu, chộp lấy cổ chân nó.
Con quỷ mào gai khựng lại. Nó nhìn xuống. Đứa trẻ mà nó vừa đánh đến thừa sống thiếu chết đang ngước nhìn nó. Đôi mắt đen láy của Dạ Minh lúc này không có một tia sáng, sự thù hận ánh lên, đặc quánh như chì.
Dạ Minh dùng toàn bộ sức mạnh vừa tái tạo, giật mạnh cổ chân con quỷ.
Rắc.
Tiếng khớp xương lệch khỏi vị trí vang lên. Con quỷ mào gai rú lên một tiếng chói tai, ngã sấp xuống.
Dạ Minh chồm lên như một con thú dữ. Hắn dùng răng và móng tay cắn ngập vào cổ con quỷ. Vị máu nóng hổi, tanh nồng tràn đầy khoang miệng. Hắn hút lấy nó, hắn muốn nuốt chửng kẻ thù của mình.
Hai con quỷ kia kinh hãi lùi lại. Chúng chưa bao giờ thấy một con quỷ tầng thấp nào có khả năng hồi phục và phản kháng điên cuồng như vậy.
Nhưng cuộc chiến của lũ rác rưởi đột ngột bị cắt ngang.
Một tiếng bước chân nặng nề, đều đặn vang lên từ phía sau những màn mưa tro. Âm thanh của kim loại va chạm vào nhau, cọc, cạch , lạnh lẽo và uy nghiêm.
Đám quỷ hạ đẳng lập tức cứng đờ người. Chúng run rẩy, phủ phục xuống mặt đất, đầu chúi sâu vào lớp tro xám.
Dạ Minh buông cổ con quỷ mào gai ra, hơi thở dồn dập. Hắn ngẩng đầu lên.
Ba bóng người cao lớn hiện ra từ trong làn khói xám. Họ mặc những bộ giáp đen tuyền, trên ngực khắc hình một đầu lâu rồng bị xiềng xích, biểu tượng của lính gác Xiềng Thành từ Tầng 5 xuống tuần tra. Những thanh trường đao họ cầm trên tay tỏa ra ma khí đen ngòm, khiến không khí xung quanh vặn vẹo.
Tên lính gác đi đầu dừng lại trước con quỷ mào gai đang rên rỉ dưới đất. Gã nhìn bãi chiến trường lộn xộn, nhìn miếng thịt thối và cái nhìn trân trân của Dạ Minh.
“Lũ hạ đẳng ồn ào.” Gã lính gác cất giọng lạnh nhạt.
Phập.
Cái đầu của con quỷ mào gai bay vọt lên không trung, máu phun ra như một vòi phun áp lực cao trước khi thân hình to lớn của nó đổ rầm xuống. Những giọt máu tím sẫm bắn tung tóe, nhuộm đen một khoảng tro xám.
Dạ Minh không kịp né. Một dòng máu nóng hổi văng thẳng lên nửa mặt trái của hắn, chảy dài xuống môi.
Gã lính gác liếc nhìn Dạ Minh, dừng lại một chút trước đôi mắt đen láy không chút gợn sóng của đứa trẻ. Gã nhếch môi, một nụ cười khinh bỉ rồi quay lưng bước đi cùng đồng bọn. Với họ, giết một con quỷ hạ đẳng cũng giống như dẫm nát một con kiến cản đường.
Sự im lặng trở lại với Vùng Tro Tàn, chỉ còn tiếng tro rơi xào xạc trên những xác chết.
Dạ Minh vẫn ngồi đó, giữa những vũng máu và thịt vụn. Hắn đưa tay lên, chậm rãi quệt một giọt máu đang chảy trên khóe môi.
Hắn đưa ngón tay vào miệng, liếm sạch vị máu của kẻ vừa hành hạ mình. Vị tanh, vị mặn, và vị đắng của cái chết lan tỏa trên đầu lưỡi.
Lồng ngực hắn lại rung lên.
Dạ Minh nhìn theo bóng lưng của những tên lính gác đang khuất dần trong mưa tro. Hắn có một sự khao khát mới, mãnh liệt hơn, kinh tởm hơn cả cơn đói thịt thối.
Hắn muốn sức mạnh.
Sức mạnh để kẻ khác phải quỳ xuống dưới chân mình, hoặc sức mạnh để chém đứt đầu bất cứ kẻ nào nhìn hắn bằng ánh mắt khinh thường đó.
Dạ Minh đứng dậy, lảo đảo nhưng vững chãi. Trên ngực trái của hắn, dưới lớp da mỏng manh, một đường vân đen kịt, nhỏ như sợi chỉ, đột ngột hiện lên rồi biến mất.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!