Mở khóa để tiếp tục đọc
Để duy trì server và cập nhật truyện mới mỗi ngày, Góc Nhỏ Truyện rất cần sự ủng hộ từ bạn qua một lượt nhấn link tài trợ bên dưới.
✨ Click 1 lần duy nhất - Mở khóa TOÀN BỘ chương trong 60 phút tới!
Dạ Minh đứng đó, hơi thở hắn lặng lẽ đến mức gã lính gác mặt nạ sắt tưởng như đang đối diện với một bức tượng tạc từ đá xám. Cặp sừng mới nhú trên trán hắn vẫn còn vương những vệt máu khô, đen bóng và sắc lẹm như hai chiếc gai độc.
“Ngươi... tên là gì?” Gã lính gác hỏi, giọng gã không còn vẻ cợt nhả như đêm qua.
Dạ Minh không đáp. Đôi mắt đen không đáy của hắn khiến gã lính gác cảm thấy như mình đang bị lột trần, mọi nỗi sợ hãi thầm kín nhất đều bị phơi bày trước mặt đứa trẻ này.
Rầm!
Tấm màn lều bị gạt phăng sang một bên bởi một luồng gió mạnh bốc mùi hôi thối. Một bóng người cao lớn bước vào. Hắn mặc chiếc áo choàng bằng da thú thô kệch, nhưng trên ngực lại đeo một tấm hộ tâm gương bằng đồng cổ khắc đầy những ký tự ma pháp phức tạp.
Đó là Giám thị của Trại Huấn Luyện, một đại ác quỷ thuộc hàng ngũ Quý tộc sa sút từ Tầng 4. Hắn có bốn con mắt xếp thành hàng dọc trên khuôn mặt dài ngoằng, và mỗi con mắt đều đang rực lên một tia sáng màu xanh lục ma quái.
“Một ác quỷ được sinh ra từ đống rác rưởi?” Giám thị cất giọng, âm thanh vang dội như tiếng sấm rền trong không gian chật hẹp. “Kẻ sống sót duy nhất sau đêm thanh trừng, lại còn tự mình thức tỉnh Ma Sừng... Thú vị.”
Hắn bước đến gần Dạ Minh, mỗi bước chân đều khiến sàn đá nứt toác. Hắn giơ bàn tay to lớn, đầy những nốt mụn mủ hôi hám, nắm lấy đầu Dạ Minh và nhấc bổng hắn lên như nhấc một con gà.
Dạ Minh không chống cự, hắn cảm nhận được sức mạnh áp đảo từ đối phương. Một luồng linh lực đậm đặc ma khí từ bàn tay của Giám thị đang tràn vào đại não hắn, thô bạo và đau đớn như hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua hộp sọ.
“Để ta xem... căn cơ của ngươi là cái gì.” Giám thị cười gằn.
Hắn ném Dạ Minh ra giữa khoảng sân đá trống trải bên ngoài lều. Hàng trăm đứa trẻ quỷ khác từ các lều lân cận, những kẻ may mắn sống sót qua đêm đầu tiên, đang đứng run rẩy xung quanh. Chúng nhìn Dạ Minh với ánh mắt vừa thương hại, vừa khiếp sợ.
“Lên đây.” Giám thị vẫy tay, ra hiệu cho hai gã lính gác mang ra một món đồ.
Đó là một khối đá pha lê đen lớn bằng đầu người, được bao phủ bởi những vòng xích ma pháp.
“Đây là Thạch Thử Nghiệm. Nó sẽ rút cạn linh lực của ngươi cho đến khi ngươi nổ tung, hoặc cho đến khi ngươi thể hiện được bản chất ma pháp của mình.” Giám thị nhe răng cười, để lộ những chiếc răng vàng khè. “Đừng lo, nếu ngươi chết, ta sẽ cho ngươi một nấm mồ tử tế trong bụng lũ súc vật kia.”
Hắn ép Dạ Minh đặt hai tay lên khối pha lê.
Ngay khi chạm vào, Dạ Minh cảm thấy toàn bộ cơ thể mình như bị một lực hút vô hình xé toạc. Thứ chất lỏng đen kịt, nhựa sống mà hắn vừa hấp thụ từ những cái xác đêm qua lại bắt đầu cuộn xoáy điên cuồng.
Khối pha lê rung lên bần bật, rồi đột ngột nứt nẻ.
“Vô dụng?” Giám thị cau mày. “Ngươi không có linh lực? Ngay cả một chút ma khí của Ma Tộc cũng không có sao?”
Hắn cảm thấy bị xúc phạm. Giám thị bước tới, bàn tay hắn bừng lên một ngọn lửa màu xanh lục, hay còn biết đến là Ma Hỏa của Tầng 4. Hắn giáng một cú đấm thẳng vào ngực trái của Dạ Minh, ngay vị trí Ma Chú.
Bùng!
Dạ Minh bị hất văng xa hàng chục mét, đập mạnh vào hàng rào xương thú. Những chiếc xương sắc nhọn đâm xuyên qua bắp tay và mạng sườn hắn, máu tím tuôn ra xối xả.
Cơn đau đó lại đến….
Nhưng lần này, nó không chỉ là nỗi đau thể xác. Đó là sự nhục nhã của kẻ bị coi thường, là sự phẫn nộ tích tụ từ những cơn mưa tro vĩnh cửu, là tiếng gào thét của mười một linh hồn bị hắn nuốt chửng đêm qua đang cào xé bên trong lồng ngực.
Dạ Minh quỳ dưới đất, đầu gục xuống. Lồng ngực hắn đập nhanh đến mức tưởng như xương sườn sẽ vỡ vụn. Ma Chú trên ngực trái của hắn đột nhiên bừng sáng, nhưng không phải màu đỏ của máu hay màu xanh của Ma Hỏa, mà là một màu đen tuyền, sâu thẳm.
“Lại đây, con chó nhỏ. Để ta xem ngươi chịu được bao nhiêu đòn Ma Hỏa!” Giám thị gầm lên, hắn lao tới, hai tay tạo thành một khối cầu lửa khổng lồ, định giáng xuống đầu Dạ Minh.
Dạ Minh ngẩng đầu. Đôi mắt hắn giờ đây tỏa ra làn khói mỏng.
Hắn đưa bàn tay gầy guộc lên, chộp lấy cổ tay đang rực lửa của Giám thị.
Xèo...
Âm thanh da thịt bị nướng chín vang lên…
Giám thị khựng lại. Khuôn mặt bốn mắt của hắn biến dạng vì kinh hoàng.
Hắn cảm thấy ngọn lửa Ma Hỏa của mình không hề thiêu cháy được đứa trẻ này. Ngược lại, một luồng sức mạnh lạnh lẽo, tàn độc đang từ tay Dạ Minh ngược dòng chảy vào cơ thể hắn.
Đó là một cảm giác rất kì lạ. Luồng ma lực đen tuyền của Dạ Minh như đang nuốt chửng linh lực của Giám thị.
“Cái... cái gì thế này?” Giám thị lắp bắp.
Cánh tay to lớn đầy cơ bắp của một đại ác quỷ bắt đầu teo tóp lại ngay trước mắt mọi người. Da thịt vốn căng mọng bỗng chốc khô héo, chuyển sang màu xám ngoét của tro tàn. Những thớ cơ rụng xuống như lá khô, chỉ còn lại lớp da bọc lấy xương, run rẩy và kiệt quệ.
Dạ Minh nghiến răng, một dòng máu đen chảy ra từ khóe mắt hắn. Hắn đang hét lên trong tâm trí, nhưng miệng hắn lại im lặng đến đáng sợ.
Hắc... Diệt...
Một ngọn lửa đen li ti bùng lên từ lòng bàn tay hắn, bao phủ lấy cánh tay héo úa của Giám thị.
Gã Giám thị rú lên một tiếng đau đớn xé lòng, tiếng thét vang vọng khắp thung lũng đá xám, khiến lũ quỷ hạ đẳng xung quanh phải bịt tai, ngã quỵ xuống đất.
Dạ Minh buông tay. Giám thị lùi lại, ôm lấy cánh tay giờ đây chỉ còn là một khúc gỗ mục, vô lực rủ xuống. Hắn nhìn Dạ Minh với ánh mắt khiếp sợ.
“Hắc Diệt Thuật... Ma pháp của cội nguồn Vực Sâu...” Giám thị lẩm bẩm, hơi thở dồn dập. “Ngươi... ngươi không thuộc quỷ hạ đẳng. Sao ngươi lại ở tầng này??”
Dạ Minh lảo đảo, luồng sức mạnh đen tối rút đi để lại một cơ thể kiệt quệ. Hắn ngã sụp xuống nền đá, tầm nhìn nhòe đi vì máu và nước mắt.
Đám lính gác xung quanh đồng loạt rút đao, định lao vào kết liễu thứ tai ương này để bảo vệ chủ nhân.
“Dừng lại!” Giám thị hét lên, giọng hắn khản đặc.
Hắn nhìn xuống cánh tay đã chết của mình, rồi nhìn Dạ Minh đang nằm bất động. Một nụ cười vặn vẹo xuất hiện trên khuôn mặt bốn mắt của hắn.
“Đừng giết nó. Một con quỷ có thể dùng nỗi tuyệt vọng để xóa sổ linh lực... Bọn Quý tộc ở tầng trên chắc chắn sẽ phát điên vì con chó này.”
Hắn ra hiệu cho lính gác.
Một chiếc gông cổ bằng hắc kim nặng nề, khắc đầy những pháp trận phong ấn, được khóa chặt vào cổ Dạ Minh. Những cái xích sắt lạnh lẽo xiết chặt vào da thịt, dập tắt mọi hơi tàn lực lượng của hắn.
Dạ Minh bị lôi đi và ném mạnh lên một cỗ xe ngựa được ghép từ những bộ xương quái thú khổng lồ. Tiếng bánh xe bằng xương nghiến trên đá tảng vang lên khô khốc.
“Đưa nó lên Tầng 5 — Xiềng Thành.” Giám thị nhìn theo bóng cỗ xe khuất dần trong màn mưa tro, bàn tay còn lại của hắn vẫn run rẩy không thôi.
“Bọn Quý tộc sẽ thích con chó điên này. Và tao sẽ được một mớ tiền, khà khà. Dù thế nào... Địa Ngục cũng sắp có chuyện vui rồi.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!