GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 112: Kết thúc

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Sáng hôm đó, Hoàng Viễn Sơn đang hướng dẫn kỹ thuật tại phim trường, Văn Đình Lệ Nguyệt Chiếu Vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 văn phòng nghiên cứu kịch bản cho phim tiếp theo, thì Điền Linh chạy vào báo:

“Chị Văn, quản gọi chị đi phỏng vấn người.”

Hóa ra trong số ứng viên hôm nayhai gương mặt quen thuộc: quản Bạch của Hoàng Kim Films © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 quản Phó của Hoa Mỹ Films.

Sau khi chiến tranh nổ ra, cả hai đưa gia đình chạy về phương Nam, giờ không tìm được việc, thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6Phong tuyển dụng, liền tới ứng tuyển.

Về năng lực kinh nghiệm, quản rất hài lòng với cả hai, nhưng họ đến từ hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 công ty đối thủ, ông không khỏi thận trọng, đành nhờ Văn Đình Lệ đích thân đánh giá.

Văn Đình Lệ chọn phỏng vấn riêng từng người. Khi ngồi xuống, chậm rãi nói:

“Tôi luôn quý trọng nhân tài, nhưng năm qua, mối quan hệ giữa Phongcông ty các anh không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mấy êm đẹp. Thôi thì thế này, các anh cứ nói thử xem công ty những điểm nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chưa tốt, giúp chúng tôi rút kinh nghiệm. Nếu không, tôi e rằng sẽ khó tin tưởng vào sự chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thành của các anh khi đến đây.”

Quản Phó nghe ra ẩn ý, lập tức kể lể tật xấu của Trần Mậu Thanh, còn tiết lộ cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 việc ông ta từng làm giả doanh thu phòng vé.

Quản Bạch thì im lặng, sau một lúc suy nghĩ, ông đứng lên nói:

“Xem ra tôi đã đến nhầm nơi.”

Điền Linh ngỡ rằng Văn Đình Lệ sẽ chọn vị quảnPhó khôn khéo, nhưng cô lại mời quản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Bạch trở lại lập tức nhận ông làm quảnrạp chiếu phim.

“Tại sao?” Điền Linh thắc mắc. “Ông Bạch nghèo thế còn kiêu ngạo. Loại người này nhìn biết khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hợp tác.”

Văn Đình Lệ mỉm cười:

“Người dễ hợp tác chưa chắc đã đáng tin. ông ấy sa cơ, cũng không một vị trí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nói xấu công ty cũ, chứng tỏ ông ấy có nguyên tắc. Giao việc cho ông ấy, tôi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lo bị phản bội sau lưng.”

“Ý kiến của tôi giống chị Văn.” Trấn nói thêm, “Điền Linh, làm việc với chị Văn, em sẽ học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 được nhiều điều. Cách nhìn người của chị ấy rất khác biệt.”

Đúng lúc đó, Lục Thế Trừng tới tìm Văn Đình Lệ. Nghe thấy vậy, anh không khỏi cảm thán. Nhận thức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 này chỉ được khi người ta đã nếm trải số khổ đau. Những gian truân đã buộc Văn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Đình Lệ trưởng thành.

Vừa bước ra khỏi văn phòng, Văn Đình Lệ liền thấy Lục Thế Trừng đứng thẫn thờ ngoài hành lang.© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ngạc nhiên, rồi mỉm cười bước tới:

“Hôm nay sao về sớm vậy?”

“Quản gia Hứa nói nhà mới sắp sửa xong rồi. Em có muốn cùng anh qua xem không?”

Ánh mắt Văn Đình Lệ sáng lên, phấn khích đội kính râm, theo Lục Thế Trừng tới nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mới. Cả hai tay trong tay, lên thẳng tầng trên để xem phòng ngủ chính của họ.

Vừa nhìn thấy giấy dán tường màu hoa hồng, Văn Đình Lệ ngẩn người. Lục Thế Trừng gần như tái hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phong cách trang trí của căn nhà trên đường Hải Cách. Điều này chưa đủ, anh còn chuẩn bị riêng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một căn phòng kết hợp thư viện cho Tiểu Đào, một phòng rộng rãi hướng Nam cho thím Chu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nơi đặt sẵn chỗ cho một chiếc ghế bập bênh sau này.

Anh đã cân nhắc từng nhu cầu nhỏ nhất của mọi thành viên trong gia đình. Trong khoảnh khắc ấy, Văn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Đình Lệ cảm thấy hạnh phúc đến mức không nói nên lời. đứng giữa căn phòng, ngắm nhìn xung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 quanh, miệng lẩm bẩm:

“Em thích lắm, thích lắm.”

Lục Thế Trừng nắm tay dắt xuống lầu:

“Đi xem thử khu vườn phía sau nữa.”

Dạo một vòng quanh nhà, tâm trạng cả hai đều cùng phấn khởi. Căn nhà này không lớn bằng Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phủ, nhưng thế giới riêng thuộc về họ. Vị trí lại gần công ty Phong, bạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thể dễ dàng ghé thăm. Thậm chí, Lục Thế Trừng còn chuẩn bị ba phòng khách ở tầng một, để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khi Cao Tiểu Văn, Hoàng Viễn Sơn hay Nguyệt Chiếu Vân đến chơi muộn cũng không phải lo lắng chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chỗ ngủ.

Ngày dọn nhà rơi vào giữa tháng Mười Hai, thời tiết đã trở lạnh. Từ sáng sớm, quản gia Hứa đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 dẫn người tới thu dọn, khiến từng góc trong nhà sáng bóng.

Tiểu Đào vui mừng khôn xiết, chạy khắp nơi như một đầu tàu nhỏ. Thím Chu thì rơi nước mắt, liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tục chắp tay cầu nguyện điều đó.

Trong khi đó, Văn Đình LệLục Thế Trừng trong phòng ngủ chính. cười, nhảy lên người anh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hai chân quấn quanh eo, hai tay ôm lấy cổ anh, ra lệnh:

“Đưa em ra ban công xem thử nào.”

Anh không nói gì, bế đến cạnh giường rồi ngã xuống cùng cô. Chiếc giường rộngmềm, họ như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 rơi vào cánh đồng lúa vàng ươm, cảm giác tận.

Anh dang tay, nhìn lên trần nhà, mãn nguyện nói:

“Cuối cùng cũng không phải lo mỗi đêm bị Văn đá xuống giường nữa rồi.”

Văn Đình Lệlên người anh, định véo miệng anh, nhưng Lục Thế Trừng lật người, đè xuống dưới, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nắm lấy cằm cô, ép đôi môithành hình chữ “o,” cúi xuống hôn một cái, vui vẻ khôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tả.

Văn Đình Lệ cũng không chịu thua, đưa tay kéo lỏng vạt của anh, cười đến thở không ra hơi: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

“Đừng chạm vào đó, em nhột chết mất! Dừng lại nào, chúng ta còn chưa tắm đấy!”

Lục Thế Trừng không thèm nghe, cứ thế bế vào phòng tắm. Chẳng bao lâu, từ trong vang lên tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cười khanh khách của Văn Đình Lệ, xen lẫn âm thanh nước bắn tung tóe. Bỗng nghe Lục Thế Trừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 r.ên rỉ:

“Em con chó nhỏ sao?! Lại cắn bậy!!”

Sau khi dọn nhà, đồng nghiệp củaPhong thường xuyên ghé qua vào cuối tuần. Văn Đình Lệ hiếu khách, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lục Thế Trừng thì lịch thiệp, hòa nhã, dần dần ngôi nhà trở thành trung tâm gặp gỡ. Mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thường quây quần trò chuyện công việc, thời sựphim ảnh.

Chiều Chủ Nhật nọ, trời âm u, Văn Đình Lệ mời bạn đến ăn tối.

Vừa ngồi xuống, Nguyệt Chiếu Vân đã hỏi Cao Tiểu Văn:

“Cô giải thích đi, sao vừa gia hạn hợp đồng quảng cáo Kem dưỡng Ngạo Sương với Văn Đình Lệ, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ngay với Ngọc Bội Linh cho quảng cáo Son Ki Niên?”

“Có gì đâu. sao cả hai đềungười của Phong.” Cao Tiểu Văn tinh quái chớp mắt. “Báo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chí ngày nào chẳng tranh luận xem ai hơn ai. Tôi chẳng dại không cả hai, để họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đấu nhau ngay trên quầy hàng của tôi. Đảm bảo fan sẽ ùn ùn kéo tới.”

Tào Nhân cười bảo:

“Cao tiểu thư càng ngày càng giỏi. Tôi nghĩ chẳng bao lâu nữasẽ thành thương gia giàu có.”

“Thương gia giàu có? Chuyện đó còn phải hỏi à!” Cao Tiểu Văn cười lớn. “Nếu không thành công, tớ quyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tử! Ban đầu đến Hồng Kông chỉ giận dỗi, nhưng rồi vẫn trụ lại được. Một năm qua, ngã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bao nhiêu lần cũng không nhớ nổi, nhưng nhờ vậy học được cách nhìn người, nhìn việc.”

Nguyệt Chiếu Vân cảm thán, vỗ vai Cao Tiểu Văn, còn Hoàng Viễn Sơn thì ôm chặt cô ấy.

Đúng lúc đó, Văn Đình Lệ bưng khay trà vào, thấy cảnh tượng ấy liền xúc động, đặt khay trà xuống, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ôm chầm lấy ba người bạn thân.

Sau giây phút lặng yên ngắn ngủi, Cao Tiểu Văn phấn chấn nói:

“Dù gió mưa thế nào, cũng không thể đánh bại chúng ta. Từ nay về sau, chúng ta cùng đồng lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vượt qua mọi khó khăn!”

giơ tay, định đập tay với mọi người. Ngọc Bội Linh lập tức chen vào giữa Hoàng Viễn Sơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Văn Đình Lệ:

“Thật đáng ghét! Định quên tôi à?”

Tào Nhânkéo Điền Linh lại:

“Còn chúng tôi nữa!”

Văn Đình Lệ cười, kéo cả Đinh Tiểu Nga đang đứng bên vào:

“Cả Tiểu Nga nữa!”

Mọi người cười phá lên, cùng nhau đập tay.

Cười một hồi, Trấn và Đàm Quý Vọng nhìn quanh, hỏi:

“Ông chủ đâu rồi?”

“Anh ấy đang nghe điện thoại trên lầu. Ủy ban Vật Cứu quốc việc tìm, lại thêm nhà máy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 dược mới cần xây dựng, dạo này anh ấy bận lắm.”

Đang nói, Lục Thế Trừng từ trên lầu bước xuống. Mọi người lập tức trêu:

“Ông chủ, tối nay lại ănphải không?”

“Mì hết rồi, bít tết rượu vang, mọi người tạm chấp nhận nhé?”

Tiếng cười vang dội cả căn phòng.

Sau bữa tối, Văn Đình Lệ Lục Thế Trừng dạo trong vườn, ngắm sao. Họ bất giác nhớ lại đêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 giao thừa năm ngoái, cùng đứng trên con đường cổ ở Thiếu Bạch Lĩnh, nguyện ước trước sao Bắc Đẩu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lúc ấy, cả hai đều ước giống nhau:

“Mãi mãi bên nhau.”

Không ngờ thời gian trôi qua nhanh như vậy, gần một năm đã qua đi. Văn Đình Lệ cảm xúc dâng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trào, ngước nhìn bầu trời, nhưng tiếc thay đêm nay không sao. Bầu trời tối đen như mực, khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 người ta liên tưởng đến “bóng tối trước bình minh.”

Họ nhớ đến tình hình chiến sự, cả hai đều trầm mặc. hỏi anh:

“Anh nói xem, cuộc chiến này còn kéo dài bao lâu nữa?”

“Anh không biết. Nhưng chúng ta nhất định sẽ chiến thắng. Em lo chiến sự lan đến Hồng Kông à?”

“Không lo. Còn sống ngày nào, em sẽ làm điều mình muốn ngày đó: quay phim, gây quỹ, ủng hộ tiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tuyến như viện trưởng Đặng chị Lệ vẫn kiên trì theo đuổi tưởng của mình.”

Lục Thế Trừng im lặng một lát rồi nói:

“Viện trưởng Đặng chắc chắn đã giúp em rất nhiều.”

“Nếu không ấy, đã không em hôm nay. Thậm chí, nếu không ấy, lẽ em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 anh cũng chẳng thể đi đến ngày hôm nay.”

ghé sát tai anh, tiết lộmật về bản hợp đồng từng khiến anh băn khoăn.

Lục Thế Trừng nhìn về phía trước, mỉm cười, giờ mọi chuyện đã không còn quan trọng.

Đến thời điểm này, anh chỉ biết cảm kích Văn Đình Lệ đã gặp được những người như viện trưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Đặng và Lệ Thành Anh trong thời khắc quan trọng nhất cuộc đời mình. Trong lòng anh, từ lâu, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đã xem viện trưởng Đặngân nhân lớn nhất.

Anh hiểu điều Văn Đình Lệ lo lắng nhất lúc này chính là sự an nguy của viện trưởng Đặng và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lưu Hướng Chi. lòng anh cũng lo lắng không kém, nhưng vẫn cố an ủi cô:

“Anh luôn cảm thấy viện trưởng Đặng sẽ không hy sinh.”

Thấy ngạc nhiên, anh chỉ vào trái tim cô:

“Nhìn em biết. Linh hồn viện trưởng Đặng sẽ tiếp tục tồn tại trong những người đã giúp đỡ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Anh thậm chí tin rằng, hồi trẻ ấy cũng từng gặp một người đã truyền cảm hứng cả đời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cho mình. Dưới sự khích lệ ấy, đã chọn con đường cống hiến không chút do dự. Vì vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trước hay sau, sẽ luôn những thế hệ viện trưởng Đặng mới xuất hiện. Đối với bà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chiến trường chính nơi thuộc về bà. sẽ chiến đấu đến giây phút cuối cùng, không để lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bất cứ hối tiếc nào.”

Một thế hệ nối tiếp một thế hệ, tinh thần bất diệt.

Những lời nói ấy xoa dịu trái tim Văn Đình Lệ. đỏ hoe mắt, nhìn bầu trời tối đen. Đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vậy, đêm tối đến đâu, những vì sao cũng không biến mất. Chúng chỉ tạm thời bị mây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đen che phủ. Dẫu đêm nay không hiện ra, đêm mai chúng nhất định sẽ xuất hiện.

Nếu đêm mai không hiện, đêm sau nữa chúng cũng sẽ hiện.

Cứ yên lặng chờ dưới bầu trời này, ánh sáng của những ngôi sao rồi sẽ chiếu sáng lòng mỗi người, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 như đã từng vĩnh viễn soi rọi mỗi trang sử, xua tan bóng tối, dẫn đường cho người lữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hành.

Nút thắt trong lòng được tháo gỡ trong khoảnh khắc ấy. siết chặt tay anh, thật chặt, như hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trái tim kề sát. Lục Thế Trừng mỉm cười, nhẹ nhàng hôn lên trán cô.

Anh an ủi cô, cũngan ủi chính mình. Nhớ về những đêm thời thơ ấu, anh từng ngước nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bầu trời, tìm kiếm hai ngôi sao thuộc về cha mẹ, tìm mãi không thấy, rồi khóc ngủ quên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Giờ đây, anh không tìm kiếm nữa. Những ngôi sao của anh đã bên cạnh. Quá khứ không cần nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lại, từ nay anh chỉ muốn trân trọng từng giây từng phút.

“Ngày mai mình đến thăm nhà máy dược mới nhé.”

dựa đầu vào vai anh:

“Vẫn gọiĐại Sinh Dược Nghiệp sao?”

“Vẫn Đại Sinh Dược Nghiệp.”

bật cười. Từ phía sau vang lên tiếng cười nói:

“Chị Văn, chị ông chủ đúng chẳng rời nhau nổi!”

“Chị! Lục tiên sinh! Mau lại đây ăn cô la!” Tiểu Đào kêu lên.

“Còn gọi Lục tiên sinh sao? Tiểu Đào, đó anh rể em!”

“Anh rể, mau lại đây ăn la!”

“Anh rể!” Mọi người cười nghiêng ngả.

Văn Đình Lệ Lục Thế Trừng nhìn nhau cười, tay trong tay trở về. Ngày qua ngày, năm qua năm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 những người bạn đáng yêu đáng kính thế này bên cạnh, họ còn phải lo lắng cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ngày mai.

Mười sáu năm sau.

Nhà hát Lợi Thế Giới, Hồng Kông.

Tối nay, nơi đây không vở diễn nào nhưng lạicùng nhộn nhịp, bởi buổi dạ tiệc kỷ niệm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 “18 năm vào nghề của Văn Đình Lệ Nghe Trọn Một Đời” sẽ diễn ra.

Cái tên chủ đề này khiến fan hâm mộ cùng thích thú. Chữ “Nghe” vừa họ của Văn Đình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lệ, vừa gói gọn những thành tựu trong sự nghiệp của cô: từ “nổi danh một thời” đến “danh vang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 muôn nơi.”

Trong 18 năm sự nghiệp, đã đóng 46 bộ phim, người nhiệt tình, nghĩa khí, được kính trọng trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 giới. Gần đây, ứng cử chức Phó Chủ tịch Hiệp hội Điện ảnh Hồng Kông thắng cử với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 số phiếu áp đảo.

Nhân dịp sinh nhật Văn Đình Lệ, fan hâm mộ Hiệp hội Điện ảnh Hồng Kông đã tổ chức buổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lễ này. Nhìn thấy tên chương trình, đùa:

“Em chưa định giải nghệ đâu, hay gọi là ‘Nghe Nửa Đời’ trước đã nhé.”

Tại hậu trường, gặp lại nhiều người bạn lâu năm. Triệu Thanh La giờ đã một luật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nổi tiếng, vừa đến Hồng Kông hôm qua, dự định mở văn phòng luật chung với Lưu Á Kiều.

Yến Trân Trân, sau khi tốt nghiệp khoa ngoại giao, cuối cùng cũng nhận ra tài năng của mình, chuyên tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 viết lách, liên tiếp ra sách bán chạy.

Những biến động thời đại, chiến tranh chia cách họ suốt nhiều năm. Nay gặp lại, ai nấy đều không kìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 được nước mắt.

Cả ba cảm thấy người kia đã già đi, nhưng đồng thời tự hào về nhau. Những dấu vết của thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 gian chính là món quà quý giá, huy chương cho sự trưởng thành trí tuệ. Suốt những năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 qua, cả ba không phụ sự kỳ vọng lời dạy của hiệu trưởng Tào ngày trước.

Khi nhắc đến hiệu trưởng Tào, Văn Đình Lệ không giấu được nỗi xúc động. Sau khi kháng chiến thắng lợi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lục Thế Trừng và cô từng muốn đónsang Hồng Kông dưỡng già, nhưng hiệu trưởng Tào kiên quyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trở lại Thượng Hải tiếp tục giảng dạy. Hai năm trước, qua đời yên bình tại nhà riêng, được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 rất nhiều học trò đến tiễn đưa. May mắn trong những năm đó, Văn Đình Lệ Lục Thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Trừng đã về thăm nhiều lần, cũng không còn hối tiếc.

“Nghe nói Tiểu Đào thi đỗ ngành y Đại học Hồng Kông?”

“Đúng vậy, nhưng lát nữa conđến, mọi người đừng gọi nó Tiểu Đào nữa, giờ Huống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Hàng.”

“À, đúng rồi, sau này sẽ bác Huống.”

Nhắc đến chuyện xưa, cả ba người đều bật khóc. Cao Tiểu Văn vừa lau nước mắt vừa nói:

“Hồi đó gọi họ Vụ Thực tam hiệp, giờ gặp lại vẫn trẻ con như ngày nào.”

Hoàng Viễn Sơn bước tới, mọi người lập tức ùa lên chào đón. Hoàng Viễn Sơn tuy mới hơn bốn mươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tuổi nhưng tóc đã bạc hai bên thái dương. Dù vậy, phong thái vẫn trẻ trung, phóng khoáng. Sau nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 năm hoạt động trong ngành điện ảnh, giờ đây đãmột đạo diễn nổi tiếng, từng mang về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 giải Đạo diễn xuất sắc Nữ diễn viên phụ xuất sắc tại Liên hoan phim châu Âu năm ngoái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cùng với Ngọc Bội Linh.

“Chị Hoàng, hôm nọ chúng em đến di tích Tú Phong Thượng Hải, nơi đó từng bị người Nhật thiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 rụi, giờ nghe nói sẽ được xây dựng lại thành bảo tàng.”

Nghe đến đây, Hoàng Viễn Sơn không kìm được, bật khóc như một đứa trẻ. Những ức về năm tháng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 gian khổ cùng những thăng trầm Phong từng trải qua ùa về trong tâm trí cô.

Yến Trân Trân hỏi:

“Chị Nguyệt đâu? Sao hôm nay không thấy?”

“Chị ấy nhà ngủ. Tháng trước vừa nhận giải thưởng văn học, bận rộn xã giao khiến chị ấy mệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mỏi, nên nói sẽ không tham gia sự kiện nào trong vòng một năm.”

Mọi người bật cười:

“Tính khí chị Nguyệt vẫn chẳng thay đổi gì.”

Lúc này, một người phụ nữ trung niên tóc ngắn, gương mặt tròn trĩnh, cười rạng rỡ bước đến tìm Văn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Đình Lệ:

“Chị Văn, họp báo bắt đầu rồi.”

Đó Đinh Tiểu Nga, người chăm chỉ nhất Phong. Sau nhiều năm nỗ lực học hành, không chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thành thạo tiếng Anh tiếng Nhật mà còn tốt nghiệp loại giỏi từ một trường thương mại tại địa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phương. Giờ đây, trợ lý đắc lực nhất của Văn Đình Lệ.

Trước buổi dạ tiệc, như thường lệ, một buổi họp báo nhỏ. Bạn lần lượt ngồi hàng ghế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đầu, ánh mắt đầy tự hào khi nhìn Văn Đình Lệ trên sân khấu.

Văn Đình Lệ cũng không khỏi xúc động khi nhìn xuống những gương mặt thân quen ấy.

Phóng viên bắt đầu đặt câu hỏi:

“Thưa Văn, suốt những năm qua, người hết lời khen ngợi cô, nhưng cũng người chỉ trích gay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 gắt, chẳng hạn như ông Lưu Mộng Lân từ Hoàng Kim Films, người từng công khai gọi kẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thủ đoạn. Sau khi Hoàng Kim chuyển tới Hồng Kông, ông ấy càng liên tục công kích Phong. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ý kiếnvề điều này không?”

Văn Đình Lệ cười nhẹ:

“Tôi chỉ một câu dành cho ông ấy: Ông ấy ân nhân đã phát hiện ra tài năng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tôi, nên ông ấy muốn nói cũng được, tôi không chấp.”

Câu trả lời khiến các phóng viên bật cười sảng khoái. Văn Đình Lệ vẫn hóm hỉnh như ngày nào, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một câu đơn giản đã khiến Lưu Mộng Lân chẳng khác nào đấm vào bông, tức cũng không biết phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 làm gì.

“Cô Văn đến Hồng Kông vào năm 1937, đúng không? Nghe nói đã bắt tay vào tái thiếtPhong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ngay khi tới đây, đồng thời liên hệ với đại học địa phương để chuyển hồ học từ Hỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Giang sang. Vừa học vừa khởi nghiệp, rồi khi Hồng Kông thất thủ, cùng chị Hoàng dẫn nhân viên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tới Trùng Khánh. Sau chiến thắng, lại trở về Hồng Kông. Trong lịch của cô, tôi thấy một chữ: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bất khuất. Xin hỏi cô, tinh thần ấy bắt nguồn từ đâu? ai là người biết ơn nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trong cuộc đời mình?”

Văn Đình Lệ chợt lặng đi. Trong khoảnh khắc, hình ảnh những gương mặt thân quen ùa về trong ức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cô.

Những năm tháng gian khó đã khắc lên trái tim những vết hằn sâu đậm. Một số người đã ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đi, một số vẫn còn lại.

Nhưng như Lục Thế Trừng từng nói, tinh thần không bao giờ tàn lụi.

Ngẩng đầu lên, đôi mắt ánh lên những giọt lệ:

“Trong đời tôi, rất nhiều người tôi biết ơn. Viện trưởng Đặng Nghị của bệnh viện Từ Tâm, y © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trưởng Lưu Hướng Chi, thành viên tổ chức yêu nước ngầm Lệ Thành Anh—họ không chỉ những anh hùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 kháng chiến cònân nhân của tôi. Trước ngày giải phóng, trong những lúc tôi cùng cực nhất, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 họ đã giúp đỡ tôi. Nhưng ngườiảnh hưởng sâu sắc nhất đối với tôi vẫn là mẹ tôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Huống Trân.

Các bạn cũng biết, mẹ tôi từngmột người phụ nữ đáng thương, bị bán vào kỹ viện trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hội cũ. Phải trải qua muôn vàn gian khổ mới được sống cuộc đời bình thường. Nhưng từ khi tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 còn nhỏ, chưa từng thấy cau mày hay oán trách cuộc đời. Chính từ bà, tôi học được một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 điều: đừng hối tiếc hay oán giận những đã qua, cũng đừng lo lắng cho nhữngsắp tới. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Chỉ cần làm tốt từng việc trước mắt, mọi khó khăn trong cuộc sống rồi sẽ qua.”

Nói đến đây, nước mắtrơichã. Bên dưới, cả khán phòng im phăng phắc. Những lời cô nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chạm sâu vào lòng người, khiến nhiều người suy ngẫm về cuộc sống của chính mình.

Nhằm xoa dịu bầu không khí, một phóng viên từ tạp chí giải trí mỉm cười hỏi:

“Cô Văn, có người nói rằng Lục tiên sinh chưa từng cãi nhau trong suốt ngần ấy năm chung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sống. Điều đó có thật không?”

Văn Đình Lệ khẽ cười:

“Sao không cãi chứ? Chúng tôi từng cãi đến mức suýt chia tay đấy. Nhưng kể ra thì dài lắm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sợ nói cả đêm cũng không hết.”

“Vậy thể tiết lộ đôi chút về lần đầu gặp gỡ giữa hai người không?”

Văn Đình Lệ chưa kịp trả lời thì Hoàng Viễn Sơn đã cầm micro, hào hứng kể:

“Chuyện này tôi biết rõ, họ gặp nhau lần đầu tại hậu trường rạp Hoàng Kim, nhờ… một viên đạn. Nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 về mối tình của họ, quả thực một truyền kỳ.”

Khán phòng lập tức xôn xao tiếng cười. Một phóng viên nhanh nhảu hỏi:

“Nếu một truyền kỳ, đạo diễn Hoàng, chị nghĩ đến việc chuyển thể câu chuyện củaVăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lục tiên sinh thành phim không?”

“Cái này thì phải hỏi hai nhân vật chính rồi.”

Văn Đình Lệ chỉ cười, không đáp.

Lúc này, cửa sau rạp hát, một chàng trai trẻ lảo đảo chạy đến, nhưng vẫn chậm một bước, bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bảo vệ chặn lại.

Anh ta vội vàng trình thẻ phóng viên:

“Tôi phóng viên Lý Long của tờ Nam Thương Báo, có thư mời đây.”

“Thôi đi, buổi họp báo đã bắt đầu hơn một tiếng rồi. Phóng viên thật đã vào hết rồi, cậu chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chắn kẻ mạo danh, mau rời khỏi đây.”

Long cuống quýt:

“Nhưng tôi thật sự là…”

Không đợi anh ta giải thích, mấy bảo vệ đã đẩy anh ra, khiến tài liệu phỏng vấn rơi tung tóe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khắp đất.

Long vừa giận vừa bất lực, vội vàng cúi xuống nhặt tài liệu, nhưng lại không nhịn được mà rên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lên một tiếng đau đớn. Dường như anh đã bị thương ở đâu đó.

Một người đi ngang qua thấy vậy, liền cúi xuống giúp anh nhặt tài liệu.

Long lúng túng cảm ơn, thầm nghĩ trên đời này vẫn còn người tốt. Ánh mắt anh tình lướt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 qua bàn tay người kia, thấy rất đẹp, ống tay áo được phẳng phiu,chiếc khuy cài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trôngcùng tinh xảo.

Đóvẻ đẹp của sự xa hoa lặng lẽ.

Ngước lên, ánh mắt Long lập tức sững lại.

đàn ông, anh ta vốn không muốn dùng từ “tuấn phi thường” để tả người khác, nhưng đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trước mặt anh ta lúc này một người khiến anh ta nhất thời không tìm được từ nào khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 để diễn tả.

Khoan đã, sao càng nhìn càng thấy quen? Ý nghĩ chợt lóe lên, anh ta nhận ra đó chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lục Thế Trừng—gia chủ nhà họ Lục lừng danh ở Nam Dương, người từng quyên góp rất nhiều vật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6tiền bạc cho tiền tuyến trong thời kháng chiến.

Nổi tiếng nhất phải kể đến Đại Sinh Dược Nghiệp, công ty dược phẩm trứ danh với các loại thuốc hiệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 quả cao giá thành rẻ, được đông đảo người dân yêu thích.

Long từng nghĩ rằng, một nhà tư sản yêu nước cứng cỏi như vậy ắt hẳn phải có dáng vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nghiêm nghị, sắc lạnh. Cho đến khi anh ta tình nhìn thấy bức ảnh của Lục Thế Trừng trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một bài báo đặc biệt ở tòa soạn, anh ta mới biết người này hóa ra lại thanh nhã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phong độ đến vậy. Giờ đây, được gặp trực tiếp, anh ta càng sững sờ, không biết phải chào hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thế nào.

Lục Thế Trừng đưa tài liệu nhặt được cho anh ta.

“Lục… Lục tiên sinh, xin chờ một chút!” Long lảo đảo chạy theo. Anh ta đoán chắc Lục Thế Trừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đến dự buổi dạ tiệc kỷ niệm của Văn Đình Lệ. Ai cũng biết vợ chồng họ tình cảm sâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nặng.

“Tiên sinh, ngài thể giúp tôi vào hội trường được không? Tôi không cố ý đến muộn, xe máy của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tôi gặp tai nạn trên đường. Nếu không bài phỏng vấn, tôi sẽ mất việc.”

Nói đến đây, lòng Long thấp thỏm. Mọi người đều biết Lục Thế Trừng bề ngoài hòa nhã nhưng rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nguyên tắc. Trong tay anh, nhà họ Lục đã vượt qua biết bao sóng gió.do chậm trễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 của anh ta e rằng không được chấp nhận.

Nhưng Lục Thế Trừng chú ý thấy đầu gối anh ta còn đang chảy máu, cảnh tượng này khiến anh nhớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đến lúc Văn Đình Lệ năm xưa ngã khi giao báo trong mưa. gái năm ấy cũng đáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thương và nhếch nhác như chàng trai này.

Lục Thế Trừng mỉm cười:

“Phần phỏng vấn đã kết thúc rồi. Nếu cậu muốn, thể đợi bên ngoài. Khi Văn ra, có lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ấy sẽ dành vài phút phỏng vấn riêng cho cậu.”

Long vui mừng khôn xiết, liên tục cảm ơn.

Văn từ lâu luôn đồng cảm với những thanh niên xuất thân khó khăn. Trước báo giới, chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bao giờ tỏ vẻ ngôi sao lớn.từng nói một câu nổi tiếng:

“Tôi sẽ không bao giờ quên mình một đứa trẻ mồ côi bước ra từ Bình An Lý. Một người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đã quên con đường mình từng đi, làm sao thể đi tốt con đường phía trước?”

Trong giới báo chí, người không thích xem phim Văn đóng, họ vẫn không khỏi kính phục tác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phong làm việc của cô.

Một tiếng rưỡi sau, Văn Đình Lệ cùng Lục Thế Trừng bước ra từ cửa nhỏ. Long nhìn thấy, lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chấn động không thể diễn tả. Những hình ảnh trong các bộ phim từng xem bỗng hòa vào hình ảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 người phụ nữ sống động trước mặt. Anh ngỡ mình đang mơ, nhưng nụ cười của lại quá thật. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Phỏng vấn kết thúc, Văn Đình Lệ Lục Thế Trừng tay trong tay rời đi, để lạiLong ngẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ngơ đứng yên tại chỗ.

Anh ta nghe Lục Thế Trừng hỏi nhỏ:

“Đi ăn khuya đâu?”

“Đi Du Ma Địa, nghe nói đó mới mở tiệm Vượng Ký bán viên, ngon hơn cả Trần Ký.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Họ bước đi, như một đôi thần tiên quyến lữ. Long muốn chạy theo để cảm ơn nhưng đôi chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 anh ta không nhấc lên được, miệng cũng không nói nên lời. Anh không nỡ làm phiền họ, chỉ lặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lẽ đứng đó, trong lòng thầm nghĩ:

“Không dám nói lớn, sợ kinh động đến người trên trời.”

Lên xe, Văn Đình Lệ nhớ lại chuyện buổi họp báo, nở nụ cười:

“Lúc nãy phóng viên hỏi em anh lần đầu gặp nhau như thế nào. Trong đầu em chẳng nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 được gì, ngoài hình ảnh anh Lục công quán, đang cho bồ câu ăn. Khi đó em đã tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hỏi, sao trên đời lại người đàn ông đẹp như thế.”

Lục Thế Trừng khẽ ngẩn ra, thời gian trôi qua nhanh thật. Ông quay sang nhìn cô, hỏi:

“Vậy em yêu anh từ cái nhìn đầu tiên?”

“Vớ vẩn.” Văn Đình Lệ ngồi thẳng người, đáp trả: “Em không tin lần đầu anh thấy em, anh lại không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chút cảm tình nào.”

Lục Thế Trừng cười lắc đầu. Khi ấy, ông vẫn là một cậucâm lặng, mang đầy thất vọng về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 con người.

Với tất cả những ai chủ động tiếp cận, ông đều giữ tâm thế đề phòng.

Đặc biệt là với cô.

“Tại sao?”

“Anh nghĩ emgián điệp nhỏ do họ dựng lên, hoàn toàn theo ý thích của anh. Làm sao trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đời lại gái đáng yêu như em? Anh sợ bị em đánh cắp trái tim, nên chỉ còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cách trốn tránh em.”

Văn Đình Lệ khúc khích cười, trêu chọc:

“Vậy hóa ra anh mới người yêu từ cái nhìn đầu tiên. Không trách được tại sao em dễ dàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 kéo anh đi ăn cơm như thế. Anh nói trốn em, nhưng thật ra chỉ là nửa từ chối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nửa chấp nhận, chờ em đến dụ dỗ.”

nghiêng người, hôn nhẹ lên anh. Lục Thế Trừng nhìn vào đôi mắt cô, dịu dàng nói:

“Giờ kỷ niệm cũng tạm xong rồi, mình thể đi nghỉ ngơi được chứ? Hay lần này đi Ai Cập, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 em vẫn luôn muốn xem kim tự tháp mà. Ngày mai anh sẽ bảo người đặt vé. Chuyến này chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hai người chúng ta, không dẫn theo ai cả.”

“Hay quá!” Văn Đình Lệ vui vẻ dang tay đón gió đêm, vẻ hồn nhiên như trẻ nhỏ mà chỉ khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bên anh, mới dám bộc lộ.

Lục Thế Trừng nhìn hồi lâu, rồi bật cười, lái xe tiếp tục đi.

Đêm ấy, bầu trời đầy sao lấp lánh, đường phố ngập ánh đèn, tiếng cười nói của dòng người qua lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khiến mọi muộn phiềnđau khổ như tan biến.

Họ từng nắm tay nhau vượt qua mưa bom bão đạn, từng lặng lẽ ôm nhau trên những phế tích dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ánh trăng. Dù qua bao thành phố, bao mùa xuân hạ thu đông, tình yêusự đồng hành của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 họ vẫn luôn ánh sáng soi rọi những tháng ngày.

Kết thúc toàn văn

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Một Đời Danh Tiếng full, Một Đời Danh Tiếng online, read Một Đời Danh Tiếng, Đang cập nhật Một Đời Danh Tiếng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 112 — Một Đời Danh Tiếng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc