GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 111

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Vài ngày sau, Chu Uy quản gia Hứa cùng một nhóm người đã vội vã đến Hồng Kông. Họ vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tới nơi đã chia nhau công việc, ai nấy bận rộn tới lui. Căn nhà lớn vốn vắng vẻ bỗng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chốc lại trở nên náo nhiệt như thời kỳ còn Thượng Hải.

Sự có mặt của họ khiến Khuông Chí Lâm yên tâm lên đường tới Nam Dương để chủ trì tang lễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cho lão gia nhà họ Lục.

Tang lễ vốn nên do Lục Thế Trừng tự mình đảm nhận, nhưng “không may” anh vừa bị thương do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trúng đạn trong khi bảo vệ tài sản của gia đình khỏi tay người Nhật. Nếu khởi hành ngay, vết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thương rất dễ trở nặng, thậm chí gây nhiễm trùng toàn thân.

Trong thời chiến, mọi việc cần được giản tiện. Hơn nữa, họ hàngNam Dương cũng lo rằng nếu trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đường đi xảy ra bất trắc, nhà họ Lục sẽ mất luôn người chủ gia đình. Sinh mạng của người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sống luôn quan trọng hơn. Hiện naythời kỳ Dân Quốc, cũng không còn chuộng những nghi lễ rườm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 như trước nữa.

Thế nên, mọi người khuyên Lục Thế Trừng đừng mạo hiểm. Trước sự phản đối của tất cả, anh đành giao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phó việc này cho Khuông Chí Lâm, nhờ ông ấy cùng với vài vị trưởng bốitiếng trong dòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 họ Singapore lo liệu tang sự.

Sự sắp xếp này đã giải tỏa hoàn toàn nỗi lo lắng trong lòng Văn Đình Lệ. Cô sợ rằng Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Thế Trừng sẽ đi lại vất vả khiến vết thương trầm trọng hơn, hoặc gặp phải biến cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trên đường về. Giờ đây, thể yên tâm hơn, lại càng không muốn rời xa anh.

Nhưngcũng biết rằng mình chỉthể tranh thủ thêm vài ngày rảnh rỗi, sau đó phải quay lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 công ty để xử công việc. Từ khi Lục Thế Trừng trở về, nhiều việc của gia đình Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đã dần trở lại quỹ đạo. Hằng ngày, số cuộc điện thoại gọi đến xin ý kiến anh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 còn không ít thiệp mời được gửi tới Lục phủ.

Hôm ấy, bác đến tái khámxác nhận vết thương của Lục Thế Trừng đã hoàn toàn lành lặn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Buổi tối, Văn Đình Lệ nói với anh:

“Ngày mai em sẽ về Cửu Long Thang.”

Lục Thế Trừng nằm trên giường, hai tay gối sau đầu, lặng lẽ dõi theo đi lại trong phòng.

Cả ngày hôm nay anh không hề nhắc đến chuyện kết hôn, giờ nghe cô nói vậy, anh cũng chẳng tỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ra bất ngờ. Văn Đình Lệ đang thầm đoán xem anh đang nghĩ gì, thì bỗng nghe anh nói:

“Anh sẽ mua thêm một ngôi nhàCửu Long Thang. Sau khi chúng ta kết hôn, anh sẽ chuyển sang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đó cùng em.”

Lại nữa rồi. bật cười, quay đầu nhìn anh.

Anh đang dưỡng bệnh nên gần đây ít khi mặc trang phục chỉnh tề. Lúc này, anh khoác một chiếc áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 choàng dài, dây buộc lỏng lẻo rủ sang một bên. Bên trong bộ đồ ngủ màu lam sẫm, cổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 áo mở rộng.

không kìm được ngắm anh thêm vài lần. Anh lập tức nhận ra ánh mắt của cô, chậm rãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thắt chặt lại dây áo choàng, che kín cả cổ áo bên trong.

Sau khi chỉnh lại trang phục, anh vẫn nằm đó, hai tay gối sau đầu, mắt nhìn chăm chú.

Anh không muốn cô nhìn.

Trẻ con quá. Cô làm bộ định rời đi thì anh nhảy xuống giường, chặnlại, thì thầm bên tai: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

“Trừ khi chúng ta kết hôn.”

Anh dùng chính thể mình để dụ đồng ý kết hôn. Mặt đỏ bừng, hất tay anh ra. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Nhưng anh chỉ “tặc” một tiếng như thể đang chịu đau.

“Chạm vào vết thương à?” Cô hoảng hốt hỏi.

“Chiều nay dạy Tiểu Đào chơi tennis, chắc bị giãn cơ, khi rách ra rồi. Em xem giúp anh đi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Nét mặt anh không vẻ giả vờ.

Cô vội tháo hai nút áo trên cùng của anh. ràng chẳng xảy ra, trừng mắt nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 anh một cái. Nhưng lườm, vẫn không buồn cài lại nút áo.

thể Lục Thế Trừng tỏa ra một loại khí tức nguy hiểm, như dòng điện chạy thẳng từ đầu ngón © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tay đến trái tim.

Không khí dần trở nên khác lạ. Anh nhìn như kẻ săn mồi, còn ánh mắt thì như mật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ngọt, cứ lướt qua lướt lại trên người anh.

Đó một bầu không khí khiến người ta mất kiểm soát. vội vàng rời khỏi phòng anh.

Nhưng sau khi tắm xong, cô chợt quyết định quay lại tìm anh.

Lục Thế Trừng vừa tắm xong, mở cửa trong khi tay vẫn cầm khăn lau những giọt nước trên tóc. Văn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Đình Lệ đặt hai tay lên ngực anh, đẩy anh vào trong, dùng chân gạt cửa đóng lại.

đã kiểm tra kỹ lúc trước, vết thương của anh hoàn toàn lành lặn.

Lục Thế Trừng bị đẩy đến giường, miệng hỏi: “Em định làm gì?”

“Đừng động tay động chân.” Anh cố gắng giữ lại cổ áo của mình.

“Em muốn dùng sức mạnh sao?”

Nhưng khi bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo ngủ của anh, anh liền cúi xuống hôn cô. Khi© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cắn nhẹ tai anh, anh bế đặt lên giường.

vòng tay ôm chặt cổ anh, thể anh nóng bỏng, cònthì dường như sắp tan chảy trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vòng tay anh.

Anh muốn cô.

cũng muốn anh.

Sinh tử thường, lẽ chết trong vòng tay nhau lúc này cũngmột kết thúc đẹp.

Họ thuộc về nhau hai lần.

Lần đầu chỉ kéo dài vài phút, Văn Đình Lệ còn đang thất thần,chính Lục Thế Trừng cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khỏi sững sờ.

Lần thứ hai lại chẳnghồi kết…

gái vốn mạnh mẽ, hoạt bát như Văn Đình Lệ cuối cùng cũng đành chịu thua. Người đàn ông trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 giường này Lục Thế Trừng thường ngày, quả thật hai con người hoàn toàn khác nhau.

Khi kết thúc, đã kiệt sức, còn anh thì vẫn tràn đầy sinh lực. Sau đó, anh ghé sát tai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cô, thì thầm: “Ngay cả ngón chân của em cũng đẹp, cũng thơm.”

Cô không mở mắt, chỉ cười khẽ, rồi cắn nhẹ lên bên vai không bị thương của anh.

Hai lần, anh đều chọn kết thúc bên ngoài.

Sau đó, vùi đầu vào lồng ngực anh để nghỉ ngơi. Anh không ngừng v.uốt ve mái tóc cô, khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cô suýt ngủ quên trong vòng tay anh. Cuối cùng, Lục Thế Trừng nhẹ nhàng đẩydậy. Chợt nhớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 rằng việc cùng một phòng thế này chẳng khác nào công khai sống chung, lập tức giục anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 giúp mình lẻn về phòng.

Về đến phòng, kiên quyết không cho anh vào nhưng cũng không muốn để anh rời đi.

“Anh nói xem, chúng ta giống như đang…”

ngại ngùng không thốt nổi hai chữ “ngoại tình.”

Lục Thế Trừng dứt khoát cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô, đúng kiểu “ngoại tình.”

Sáng hôm sau, khi đi ngang qua phòng anh,nhận ra ga giường đã được thay mới. Không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 anh tự thay hay gọi người khác đến. Văn Đình Lệ thầm đoán, chắc chắn anh tự làm,Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Thế Trừng không bao giờ để người khác hội bàn tán về mình.

Cả nhà xuống dùng bữa sáng như thường lệ. Lục Thế Trừng yêu cầu nhà bếp chuẩn bị bánh bao nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thịt đĩa trái cây cho Tiểu Đào. Thím Chu thì sữa đậu nành quẩy, còn Văn Đình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lệ vẫn món bánh gạo nếp chiên yêu thích cùng một ly nước ép trái cây.

Trong bữa ăn, Lục Thế Trừng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, lịch lãm như mọi ngày, giọng nói nhỏ nhẹ, ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mắt luôn nhìn thẳng.

Dựa vào vẻ ngoài ấy, chẳng aithể đoán được tối qua giữa họ đã xảy ra chuyện gì.

Văn Đình Lệ dưới bàn lén đá nhẹ vào chân Lục Thế Trừng, nhưng anh vẫn không ngước mắt.

Lát sau, thím Chu Tiểu Đào ra vườn chơi, Lục Thế Trừng cũng thản nhiên đi theo. Đi được một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đoạn, anh đột ngột kéo Văn Đình Lệ lạihôn nhanh lên môi cô.

Hai người hẹn nhau 10 giờ sẽ về Cửu Long Thang, nhưng Lục Thế Trừng cứ mãi thư phòng gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 điện thoại. Cuối cùng, Văn Đình Lệ không chịu được, lên tìm anh thì thấy anh vừa đặt ống nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 xuống.

“Có chuyện thế?” hỏi.

“Sáng nay tang lễ của ông nội anh đã xong.” Lục Thế Trừng nói như lẽ đương nhiên. “Anh vừa hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 luật Cố khi nàothể làm thủ tục kết hôn cho chúng ta.”

“Cái gì?!”

“Sao?” Lục Thế Trừng tỏ vẻ ngạc nhiên hơn cô. “Em định chối sao? Tối qua chúng ta—”

Văn Đình Lệ vội bịt miệng anh, lén lút đẩy anh vào phòng, còn tiện thể dùng lưng đóng cửa thư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phòng lại. giọng anh rất nhỏ lúc này trên lầu không có ai, nhưng vẫn thức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 làm vậy.

Anh để mặc che miệng mình, đôi mắt đầy ý cười nhìn cô.

“Nhưng anh chưa chính thức cầu hôn em. Chỉ nói suông thì ý nghĩa gì? Thái độ của anh chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hề nghiêm túc chút nào.”

“Em nhắm mắt lại trước đã.” Lục Thế Trừng nói.

Văn Đình Lệ làm theo, nhắm mắt lại.nghe tiếng anh bước về phía bàn làm việc. rất© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhưng cố kiềm chế không mở mắt. Sau một hồi loay hoay, anh quay lại bên cô: “Xong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 rồi.”

vừa mở mắt đã bị ánh sáng lấp lánh của những viên kim cương làm cho ngây ngất. Đó© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một bộ hộp trang sức ba tầng: tầng trên cùng một chiếc hộp nhỏ, tầng giữa là sợi dây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chuyền kết từ hàng chục viên kim cương, tầng cuối cùngchiếc vương miện sáng chói rực rỡ.

Lục Thế Trừng đặt hai món còn lại lên bàn làm việc, trước tiên mở chiếc hộp nhỏ nhất.

Người đàn ông này khi vui thường tặng trang sức, nhưng khi nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương lấp lánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trong hộp, vẫn không kìm đượcđưa tay che miệng.

Hành động truyền thống này lại khiến xúc động sâu sắc. Quả thật, đây nghi thức trước hôn nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phù hợp với nhu cầu tâm của con người, không ai thể thoát khỏi sự hấp dẫn của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nó.

Lục Thế Trừng lấy chiếc nhẫn ra khỏi hộp:

“Anh một người bảo thủ. Với anh, hôn nhân chuyện cả đời. Nếu em đồng ý, anh sẽ giữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vững lời hứa, mãi mãi trung thành với hôn nhân của mình, dùng cả tấm chân tình để yêu thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 em. Văn Đình Lệ, lần này anh cầu hôn chính thức, em hãy suy nghĩ thật kỹ xem đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ý hay không.”

Không lời tỏ tình hoa mỹ, chỉ có tình cảm chân thành mộc mạc.

Nói xong, anh giơ chiếc nhẫn lên, quỳ một gối trước mặt cô. Văn Đình Lệ đã rơi nước mắt từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lúc nào, vội vàng đưa tay trái ra trước mặt anh:

“Em đồng ý! Rất đồng ý! Mau đeo vào cho em!”

Lục Thế Trừng cười rạng rỡ, ánh mắt sáng tựa sao trời, nụ cười của anh dường như khiến cả trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhà sáng bừng lên vài phần. Anh thành kính đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô, động tác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tựa như đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng. Sau đó, anh cúi đầu hôn nhẹ lên đầu ngón © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tay cô, rồi đứng dậy hôn lên cô:

“Nếu em muốn tổ chức mật, chúng ta sẽ mật tổ chức. Nếu em muốn làm linh đình, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sẽ phát thiệp mời khắp nơi, để tất cả mọi người cùng tham dự tiệc cưới của chúng ta.”

Nước mắt làm mờ đi tầm nhìn của Văn Đình Lệ, ôm chặt lấy eo anh, hạnh phúc nói:

“Lễ cưới của chúng ta, cần phải để mọi người đều biết.”

Nói vậy nhưng vẫn vui vẻ báo tin cho mấy người bạn thân của mình: Cao Tiểu Văn, Hoàng Viễn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Sơn, Tào Nhân Tú, Đàm Quý Vọng, Ngọc Bội Linh, Điền Linh… không ai bị bỏ sót.

còn viết thư ngay trong đêm gửi tới hiệu trưởng Tào, Triệu Thanh La Yến Trân TrânTrùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Khánh.

Về phần Lục Thế Trừng, nếu anh muốn mời người đến dự lễ cưới, lẽ nửa thành phố cũng sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 kéo tới góp vui.

Xét thấy việc tổ chức quá rầm rộ có thể gây bất lợi cho sự nghiệp của Văn Đình Lệ, cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cùng anh chỉ báo tin cho vài người thân tín: hiệu trưởng Tào Trùng Khánh, Khuông Chí Lâm, cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vài người thân cận Hồng Kông, như quản Đoạn của ngân hàng Lực Tân chi nhánh Hồng Kông, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 quản Đỗ của công ty vận tải biển, các giám đốc của tập đoàn Hồng Nghiệp chi nhánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Hồng Kông.

Nửa tháng sau.

Trước sự chứng kiến của bạn thân thiết, Văn Đình Lệ và Lục Thế Trừng đã mật tổ chức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một lễ cưới nhỏ tại phòng khách lớn của nhà họ Lục. Tuy chỉhơn hai mươi khách mời, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhưng không khí tại buổi lễcùng ấm ápnáo nhiệt.

Tiểu Đào làm hoa đồng, Văn Đình Lệ đi phía trước, Tiểu Đào theo sau cẩn thận nâng váy cưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 của chị. chân ngắn, dáng đi của hơi buồn cười, khiến mọi người bật cười không ngớt. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Thím Chu thì mấy lần lén quay đi lau nước mắt. Chỉ mới hiểu “đứa trẻ lớn” này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phải trải qua bao nhiêu khó khăn để được ngày hôm nay. Nghĩ đến quãng thời gian chăm sóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lục Thế Trừng tại Bệnh viện Từ Tâm, không khỏi cảm thấy như vừa trải qua một kiếp khác. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Cuộc đời thường mang đến những điều bất ngờ.

Ba ngày sau lễ cưới, Lục Thế Trừng đã cùng Văn Đình Lệ chuyển về Cửu Long Thang. Sau khoảng thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 gian trì hoãn, phải quay lại để lo liệu việc công chiếu bộ phim mới.

trên núi không tiện bàn công việc với Hoàng Viễn Sơn, nhưng căn nhà mới Cửu Long Thang vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đang được sửa sang, nên cả hai đành tạm thời trong khu túc của nhân viên tại© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Phong.

Ban đầu, Lục Thế Trừng nằm cũng muốn sớm dọn khỏi túc của Văn Đình Lệ.

Một phần căn phòng này quá nhỏ hẹp, trong phòng chỉba món đồ: giường, tủ quần áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bàn trang điểm.

Thực ra, phòng đơn đến đâu cũng không sao, điều thực sự khiến Lục Thế Trừng khó chịu là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chiếc giường quá nhỏ, vừa đủ cho hai người nằm sát cạnh nhau. Điều này đồng nghĩa với việc ngủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đêm phải giữ gìn, không được xoay trở quá nhiều.

khổ nỗi, Văn Đình Lệ lại chẳng bao giờ nằm yên khi ngủ. Mấy đêm, Lục Thế Trừng thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mình bị một ngọn núi lớn đè lên, ngộp thở không khác Tôn Ngộ Không năm xưa bị giam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 dưới Ngũ Chỉ Sơn. Bừng tỉnh mở mắt, hóa ra tay chân Văn Đình Lệ đang gác hết lên ngực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 anh.

Anh khẽ khàng gỡ tay chân xuống, lại kéo vào lòng, hôn nhẹ lên đ.ỉnh đầu như bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bối rồi mới ngủ tiếp.

Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, y như rằngđã nằm đè nửa người lên người anh, hoặc ép anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sát mép giường. Thậm chí, chỉ cần khẽ động đậy, anh thể rơi xuống sàn. Nguy hiểm thật!

hai lần anh thực sự bị rơi xuống giường.

Tiếng “bịch” lớn khiến Văn Đình Lệ giật mình tỉnh giấc. ngơ ngác nhìn quanh, không thấy anh đâu, quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đầu lại thì thấy anh đang ngồi bên mép giường nhìn cô.vừa ngạc nhiên vừa buồn cười, vội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 kéo anh trở lại giường, rồi hôn anh liên tục, vừa cười vừa nói:

“Xin lỗi, xin lỗi! Hay từ đêm nay, em nằm ngoài, nếu ép cũng em ép anh.”

Lục Thế Trừng không tin lời hứa nào của cô:

“Làm vậy thì anh không rơi xuống giường nữa, nhưng chắc chắn sẽ bị ép dính vào tường. Anh không muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 làm thằn lằn đâu.”

Văn Đình Lệ cười đến thở không ra hơi.

Muốn đổi một chiếc giường lớn hơn, nhưng phòng này quá nhỏ, mua cũng chẳng đặt vừa.

Dẫu vậy, những chuyện ấy với Lục Thế Trừng đều không thành vấn đề. tranh chăn, ép anh rơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 xuống giường, thì sáng hôm sau khi nghĩ lại, anh chỉ mỉm cười. Chỉ cần được bên Văn Đình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lệ, ngủ trên sàn anh cũng thấy vui.

Điều khiến anh khó chịu kiểu sống tập thể này.

Lục Thế Trừng vốn quen sống trong yên tĩnh, nhưng từ khi chuyển đến túc này, tai anh lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nào cũng nghe thấy tiếng ồn ào. Sáng sớm năm giờ, tiếng bước chân nước chảy đã vang lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 từ hành lang. Tối đến, Ngọc Bội Linh thường rủ Trấn Cố Kiệt chơi mạt chược, tiếng cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đùa kéo dài đến khuya.

Rồi còn Đinh Tiểu Nga, từ khi theo Văn Đình Lệ đến Hồng Kông, đã xem đồng nghiệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Phong như gia đình mình. Ngoài thời gian học chữ với Văn Đình Lệ Hoàng Viễn Sơn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 còn nuôi cả một đàn để “bổ sung dinh dưỡng” cho mọi người. Trời chưa sáng, cô đã đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trước sân vừa gọi vừa cho ăn. Tiếng “cục ta cục tác” xuyên qua cả cửa gỗ vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tai người khác.

Lục Thế Trừng ngủ không sâu như Văn Đình Lệ, bị đánh thức rồi, chỉ thể nằm nhìn trần nhà. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Trong môi trường như vậy, anh không khỏi lo lắng về cách âm của túc xá. Mỗi lần gần gũi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 với Văn Đình Lệ, anh đều cẩn thận lấy tay bịt miệng để không phát ra tiếng quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lớn. lần, bị anh làm đến thở không nổi, bất chấp mồ hôi đầm đìa, cắn mạnh vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lòng bàn tay anh.

Họ thử nghiệm, sau khi đóng cửa, phòng bên Tiểu Đào thím Chu, cũng không nghe thấy gì. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Nhưng điều này vẫn khiến Lục Thế Trừng canh cánh trong lòng. Anh cảm thấy hai người không được thoải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mái hết mức như những đêm đầu sau khi kết hôn, phóng túng cũng chẳng ngại ngần.

vậy, tuần đầu chuyển đến, anh chỉ nghĩ đến việc sớm dọn đi.thời gian rảnh, anh đều ghé © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 qua nhà mới để kiểm tra tiến độ sửa chữa, chỉ mong xong ngay trong ngày để lập tức dọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vào.

Nhưng không ngờ, lâu dần, anh lại bắt đầu thích cuộc sống tập thể này.

Sáng sớm bị đánh thức, anh nằm đó, ngắm nhìn Văn Đình Lệ ngồi trước bàn trang điểm chải tóc.

Phòng nhỏ,ngồi rất gần anh. Anh có thể nhìn từng đường nét trên gương mặt qua gương. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Khi phát hiện ánh mắt của anh, mỉm cười với anh qua gương.

Những cảnh tượng này từng chỉ xuất hiện trong mơ, giờ đây lại hiện diện ràng trước mắt anh. Những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lúc ấy, hạnh phúc chân thực vững chãi như tràn ngập trong trái tim anh.

Chờ cô thay quần áo xong, anh cùng xuống “nhà ăn tập thể”tòa trước để dùng bữa sáng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Trên đường, nếu gặp Ngọc Bội Linh, sẽ trêu Văn Đình Lệ vài câu, rồi quay sang nhìn anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bằng ánh mắt đùa cợt:

“Ông chủ, sống quen chưa?”

Văn Đình Lệ cười mắng Ngọc Bội Linh vài câu. Lục Thế Trừng thì chỉ mỉm cười không để ý.

Bữa sáng chỉ sữa đậu nành quẩy, không đa dạng. Phong mới chuyển đến Hồng Kông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chưa lâu, mọi thứ khởi đầu đều khó khăn, thêm nữa là thời chiến, mọi chi tiêu đều phải tiết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 kiệm.

thiếu thốn, nhưng phòng ăn mỗi sáng vẫn tràn ngập tiếng cười đùa, không khí đoàn kết sôi động. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Ăn xong, Văn Đình Lệ vội đi làm. Đôi lúc hỏi anh trước mặt mọi người:

“Tối nay anh mấy giờ xong việc?”

“Anh sẽ cố xong sớm nhất thể.” Anh vừa khoác áo vừa nói, giọng điệu dịu dàng thân mật.

Đàm Quý Vọng và nhóm bạn liền trêu chọc. Những người cùng Hoàng Viễn Sơn Văn Đình Lệ gây dựng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sự nghiệp từ đầu đều lạc quan dũng cảm. Trong thời khắc đặc biệt này, ánh sáng nhân tính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 của họ càng bộc lộ rệt, ai cũng làm việc hết sức, kể cả người thường bông đùa như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Ngọc Bội Linh, khi vào trường quay cũng nghiêm túc đến bất ngờ.

Lục Thế Trừng quan sát tất cả những điều đó, dần dần xem nơi đây nhà của mình, càng ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 càng thích bị nhóm “hàng xóm đáng yêu” này “quấy rầy.” Nếu về sớm, anh sẽ chủ động ra trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 quay giúp đỡ, không ngại xắn tay dọn dẹp, lắp thiết bị, chiếu đèn.

Ban đầu, ai cũng khách sáo cẩn thận với Lục Thế Trừng, sợ anh không quen lối sống nơi đây. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Nhưng về sau, thấy anh ăn gì cũng được, tính tình chân thành, dễ gần, mọi người dần thoải mái hơn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Họ cười đùa gọi anh “chàng đẹp trai,” kể cả đầu bếp cũng gọi anh như vậy.

Sau tuần trăng mật, khi sản nghiệp nhà họ Lục dần chuyển về Hồng Kông, Lục Thế Trừng ngày càng bận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 rộn, đồng thời đứng ra thành lập “Ủy ban liệu Cứu quốc của Doanh nhân Yêu nước,” kêu gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 các thương nhân địa phương quyên góp tiền hàng hóa cho kháng chiến.

bận, anh vẫn luôn cố về sớm để gặp Văn Đình Lệ. Những lúc ấy, hình ảnhngồi trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bàn trang điểm chải tóc, tiếng bút lướt trên giấy hòa cùng ánh đèn ấm áp, như một bức tranh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 êm đềm, hạnh phúc.

Nụ cười của Lục Thế Trừng lan tỏa từ tận đáy lòng lên gương mặt. Hai người họ vừa kề đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vừa ăn một cách ngon lành, không ngờ mùi thơm lại khiến hai người khác bị đánh động: một© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Nguyệt Chiếu Vân, người viết kịch bản đến giờ vẫn chưa ăn gì, đang đi cửa từng phòng tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đồ ăn; người còn lại Hoàng Viễn Sơn, vừa từ trường quay trở về, đói đến hoa mắt.

Cả hai như hai con sói đói đánh hơi thấy mùi thịt, đứng ngoài cửa “thình thình thình,” lớn tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nói:

“Ăn một mình đáng xấu hổ, xấu hổ quá!”

Văn Đình Lệ Lục Thế Trừng mặt không biến sắc tiếp tục ăn, ban đầu còn giả vờ đã ngủ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhưng cuối cùng không chịu nổi, Lục Thế Trừng đành cười đi mở cửa. Nguyệt Chiếu Vân Hoàng Viễn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Sơn lao vào như cơn gió, nhanh chóng ăn sạch bát mì. Sau đó, Ngọc Bội Linh Trấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cũng vừa đánh bài xong, ghé qua, thấy cảnh này liền ồn ào đòi ăn.

Lục Thế Trừng dứt khoát lấy hết trong tủ ra, cùng nhau nấu một nồi lớn. Mọi người chen chúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trong căn phòng chỉ mười mét vuông, vai kề vai, lưng tựa lưng, ăn uống rôm rả.

Đây niềm vui trước đây Lục Thế Trừng chưa từng trải nghiệm. ồn ào, nhưng anh dần không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhắc đến chuyện dọn nhà nữa. Văn Đình Lệ dường như đoán được, thường xuyên trêu chọc anh.

lần, Lục Thế Trừng giúp Đinh Tiểu Nga cho ăn, trở về người dính đầy lông gà. Văn Đình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lệ vừa cười vừa dùng chổi lôngquét cho anh, đùa:

“Anh làm thế? phải đánh nhau với con trống lớn trong chuồng không? Cũng may chưa bị dính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phân gà.”

Nhiều lúc, Lục Thế Trừng Văn Đình Lệ thay phiên dạy Tiểu Đào viết tiếng Anh. Văn hóa thuộc địa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nơi này rất nặng nề, trường mẫu giáo mới của Tiểu Đào gần như hoàn toàn giao tiếp bằng tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Anh.

Tiểu Đào lo lắng, nên mỗi tối họ kiên nhẫn dạy một giờ. Trẻ con thích nghi rất nhanh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chỉ cần một thời gian ngắn, chắc chắn Tiểu Đào sẽ quen.

Mỗi tối, vào khoảng tám, chín giờ, tiếng nói trầm thấp non nớt vang lên từ hành lang. Văn Đình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lệ hài lòng ngẩng đầu lên, thấy bóng dáng cao thấp bên ngoài. Cảnh tượng ấy mang lại cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cảm giác an yên hạnh phúc chưa từng có.

Khi Lục Thế Trừng bớt bận, Văn Đình Lệ lại trở nên bận rộn. Gần đến ngày công chiếu Kháng Tranh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phải tự tay lo liệu nhiều việc ngày đêm. Tấm poster do Hoàng Viễn Sơn thiết kế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 được treo lên tại rạp New World, gây tiếng vang lớn.

Báo chí liên tục tranh luận xem giữa Văn Đình Lệ Ngọc Bội Linh, ai hơn ai. Đến ngày công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chiếu, hàng dài người đã xếp hàng trước rạp từ sớm.

Trong hàng, một nửa fan của hai người, họ tranh cãi từ trước khi phim chiếu, nay đến rạp còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mang theo cờ in tên “Văn Đình Lệ” hay “Ngọc Bội Linh” để cổ vũ.

Nửa còn lại chỉ đơn thuần muốn xem trò vui.

Bất kể thế nào, bộ phim đạt doanh thu ngoài mong đợi. Chiếu liên tục 30 suất, thu về lợi nhuận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khổng lồ. Nhờ đó, Phong nhanh chóng nổi danh tại Hồng Kông.

Theo kế hoạch, Văn Đình Lệ và Hoàng Viễn Sơn dành một nửa doanh thu để quyên góp cho “Ủy ban © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Cứu Quốc Kháng Nhật,” tiếp tục gây chấn động.

Cùng lúc, trường quay mới củaPhong gần hoàn thiện. Công ty vừa phải quảng phim, vừa gấp rút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sản xuất tác phẩm mới, dẫn đến thiếu nhân sự, cần gấp các chuyên gia như thưtrường quay, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 biên tập quay phim.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Một Đời Danh Tiếng full, Một Đời Danh Tiếng online, read Một Đời Danh Tiếng, Đang cập nhật Một Đời Danh Tiếng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 111 — Một Đời Danh Tiếng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc