GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 106

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Sự ghé thăm của Đinh Tiểu Nga khiến Văn Đình Lệ nhận ra công việc tại công ty dạo gần đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đang chất đống. không mặt, chắc chắn chị Hoàng đã bận rộncùng.

May thay, sức khỏekhông vấn đề nghiêm trọng, những ngày qua lại nghỉ ngơi rất tốt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 quyết định quay trở lại làm việc. Ngay khi vừa về, đã lao vào quay phim Song Châu© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tất bật chuẩn bị cho buổi khởi quay bộ phim mới Thiên Đường Hoa Viên của Ngọc Bội Linh.

Chỉ trong vòng một tháng rưỡi, phần quay trong trường quay của Song Châu đã hoàn thành. Đồng thời, bộ phim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Thiên Đường Hoa Viên được hãngPhong sản xuất riêng cho Ngọc Bội Linh cũng chính thức bấm máy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Buổi lễ khởi quay được tổ chức long trọng, thu hút đông đảo quan khách, các nhà báo, cổ đông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 người hâm mộ. Trong số các cổ đông, người vui mừng nhất không ai khác ngoài Cao Tiểu Văn, bạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thân của Văn Đình Lệ và cũng là fan trung thành của Ngọc Bội Linh. Trước đây, mỗi khi hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngôi sao này lịch chiếu trùng nhau, cô thường đau đầu không biết nên tham dự buổi ra mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nào. Bây giờ cả hai cùng thuộc một công ty, niềm vui ấy khiếnuống liền mấy ly cocktail, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cười không ngớt, cuối cùng phải nhờ Hoàng Viễn Sơn đưa về nhà.

Phần quay ngoại cảnh của Song Châu vẫn chưa xong. Theo kế hoạch, đoàn phim sẽ đến một số địa danh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 như đường cổ Thiếu Bạch Lĩnh Ninh Ba. Nhưng do gần Tết, thời tiết ở đó quá lạnh nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 quyết định dời lại sau lễ Nguyên Tiêu.

Ngày Lạp Bát, trời lạnh đến kỳ lạ.

Trong phòng khách, sưởi đã được đốt từ sáng sớm. Sau bữa sáng, Văn Đình Lệ ngồi trên thảm trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lò sưởi, gọi điện thoại, bên cạnhmột đống hộp quà.

Bên trái những món quà cô chuẩn bị với cách chủ của Tú Phong để gửi đến các đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tácbạn bè. Còn bên phải quà từ người khác tặng, cô vẫn chưa kịp mở ra xem. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

“Hôm nay em nghỉ nhà…” Văn Đình Lệ giống như chú mèo lười nằm dựa vào mép ghế sofa, giọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhẹ nhàng nói qua điện thoại. “Còn anh thì sao? Sáng nay anh ăn gì? Ồ, em nghe thấy giọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 của Cao Đình Tân. Lại đến tìm anh dự án khu vui chơi à?Anh để quên đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tối qua? Em tìm xem, cái hộp trông thế nào? cần gấp không? Nếu tìm thấy, em sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bảo lão mang qua ngay.”

nghe được một câu gì đó từ đầu dây bên kia, liền bật cười khúc khích.

“Lục tiên sinh, anh thật là… Được rồi, nếu em phải tự mình mang qua thì anh phải một mình chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 em trong văn phòng. Còn nữa, phải chuẩn bị đồ ăn đồ uống như lần trước… Chờ đã, em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nghĩ em tìm thấy rồi. Là một cái hộp vuông phải không? Nặng ghê, để dưới bàn trà.”

Lục Thế Trừng nói từ đầu dây bên kia:

“Em mở ra xem bị hỏng không. Đây đồ dùng cho cuộc họp hội đồng quản trị.”

Văn Đình Lệ không hiểu, đặt ống nghe xuống rồi cẩn thận mở hộp. Bên trong một chiếc đồng hồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nữ đính kim cương lấp lánh, ánh sáng từ như những con rắn bạc uốn lượn, lập tức len © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lỏi vào tim cô.

nín thở lấy chiếc đồng hồ ra, nhìn kỹ từng chi tiết. Qua lớp vỏ trong suốt mặt sau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thấycác bánh răng phức tạp đang chuyển động. Phần vỏ khắc một dãy chữ bắt đầu bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chữ P, ràng cùng thương hiệu với chiếc đồng hồ Thụy Lục Thế Trừng thường đeo, kiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 dáng độc đáo tinh tế.

nghe thấy anh nói: “Thích không? Chúc mừng năm mới.”

Trái tim như chìm trong lớp kem mềm mại. “Anh thật là…”

Cúp máy rồi, vẫn ngồi đó ngắm nghía chiếc đồng hồ, trên môi nở nụ cười, ánh mắt lấp lánh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Đây hẳnmón quà thiết kế riêng cho cô, chưa từng thấy ai đeo kiểu dáng tương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tự.

thử đeo vào cổ tay, vừa khít đến từng milimet.

Thím Chu bước vào, thấycười tủm tỉm thì hỏi:

“Trưa nay cậu Lục đến ăn cơm không?”

Văn Đình Lệ lập tức đứng dậy:

“Anh ấy không đến, con cũng không ăn nhà đâu. Thím không cần giữ cơm, con phải ra ngoài.”

So với món quà anh tặng, cảm thấy món quà mình chuẩn bị chưa đủ đặc biệt. Nghĩ vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vội thay đồ, định đến tiệm trang sức xem.

Đúng lúc ấy, Đổng Thấm Phương gọi điện đến:

“Mau qua nhà chị, Cao Tiểu Văn chuyện không hay!”

Văn Đình Lệ lập tức lái xe tới.

Vừa lên lầu, cô thấy cửa phòng ngủ của Đổng Thấm Phương mở toang. Nhìn vào trong, Cao Tiểu Văn đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nằm trên trường kỷ dưới cửa sổ, chân ghế để mấy vali lớn.

Yến Trân Trân Triệu Thanh La cũng đó, bước ra đón cô:

“Dạo này bọn mình thấy cô ấy đó không ổn. Cứ mỗi lần dự tiệc, ấy đều uống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đến say mèm. Hôm nay trời lạnh thế này, tự nhiên lại kéo theo đống hành tới tìm chị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Thấm Phương. Hỏi ra mới biết ấy định bỏ nhà đi.”

Văn Đình Lệ vội vàng bước đến bên Cao Tiểu Văn, sờ trán ấy. May không sốt, nhưng mùi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 rượu nồng nặc khắp người. Cao Tiểu Văn nhắm chặt mắt, quay mặt vào ghế sofa, lặng lẽ rơi nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mắt.

“Rốt cuộc chuyện vậy? Nói đi chứ, bạn định làm tụi tôi lo chết sao?”

Cao Tiểu Văn lau nước mắt, bật dậy khỏi sofa:

“Cùng người nhà họ Cao, tại sao Cao Đình Tân muốn được nấy, còn tôi? Chỉ đầumột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bộ phim cha tôi đã mắng tôi kẻ phá của, dọa thu hồi hết cổ phần của tôi! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Dựa vào đâu? Chẳng lẽ chỉ Cao Đình Tân mang họ Cao, còn tôi thì không sao?”

Vừa khóc vừa hét, hất tay Triệu Thanh La đang định an ủi:

“Cao Đình Tân hai năm qua đã thua lỗ bao nhiêu rồi? Mở cửa hàng bách hóa, thua xa chị Thấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Phương. Kinh doanh nhà hàng, doanh thu chưa bằng một phần mười của Cẩm Đông. Mua đất xây khu vui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chơi, bị Bạch Long Bang lừa gạt thê thảm. Thấy Lục Thế Trừng đầu phim kiếm được bộn tiền, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 anh ấy cũng bắt chước hợp tác với Hoàng Kim, kết quả hai bộ phim mới của Hoàng Kim chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thắng nổi Gió Xuân Lại Thổi Sinh, lỗ nặng. Anh ấy làm ăn ngu ngốc như vậy, cha tôi vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cứ dung túng, còn tôi thì sao? Làm cũng sai! Văn Đình Lệ—”

nắm chặt cánh tay Văn Đình Lệ, nghẹn ngào:

“Người ngoài không rõ, nhưng bạn ngườinhất. Bạn nói đi, kem dưỡng của tôiphải bán rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chạy không? Lần đầu tiên đầuphim, tôi đã kiếm được món lớn, bạn nói xem, tôiphải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 rất đầu óc kinh doanh không?”

“Có.” Văn Đình Lệ khẳng định, “Khả năng của bạn, ai cũng thấy rõ.”

Cao Tiểu Văn ngả người về trường kỷ, nước mắt đầm đìa:

“Rõ ràng tôi mới người biết kiếm tiền, Cao Đình Tân mới kẻ phá của. Vậy chỉ cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tôi xin tiền làm việc của mình, họ lại xem như tôi phạm tội tày trời! Từ hôm nay, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không cònngười nhà họ Cao nữa, tôi sẽ ra ngoài tự lập, để xem sau này ai mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56người thành đạt hơn! Tôi đã mua rồi, sáng mai sẽ đi Hồng Kông!”

Mọi người đều giật mình:

“Cô định đi Hồng Kông một mình? Không được, quá nguy hiểm!”

Đổng Thấm Phương, người bình tĩnh nhất, khẽ thở dài:

“Những nỗi bực bội của Tiểu Văn không phải ngày một ngày hai. Lần này, lẽ cô ấy không nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đùa đâu.”

Cao Tiểu Văn tức giận lau nước mắt:

“Sáng nay, anh trai tôi lại mang tiền đến tìm Lục Thế Trừng, nói rằng tình hình hiện tại ngày càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khó khăn, kinh doanh dược phẩm thể thu lợi. Anh ấy định đầu vào xưởng thuốc của Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 gia. Lục Thế Trừng không quan tâm, nhưng số tiền anh ấy định dùng lại một phần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 từ nhà hàng tôi vừa thu về. Ban đầu nói nhà hàng đó một nửacủa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tôi, vậy anh ấymuốn lấy lấy! Tôi chỉ cãi nhau với Cao Đình Tân vài câu, cha tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đã cấm tôi tham gia vào công việc gia đình! Tôi tức đến nổ phổi! Những năm qua, tôi cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 gắng chứng minh bản thân trước mặt cha, cuối cùng hóa ra tôi chỉ một kẻ ngoài cuộc trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chính gia đình mình!”

Nghe những lời ấy, lòng Văn Đình Lệ trăm mối vò. nhẹ nhàng nắm lấy tay Cao Tiểu Văn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 định nóiđó, nhưng Cao Tiểu Văn giận dỗi hất tay ra:

“Sao? Bạn cũng định khuyên tôi ngoan ngoãn về nhà à?”

“Đúng tôi muốn khuyên bạn, nhưng tôi muốn nói thế này: Nói ra là như nước hắt đi. Một khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bước ra khỏi nhà, bạn sẽ không cònđại tiểu thư nhà họ Cao sống dựa dẫm nữa. Từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đây, mọi việc đều phải tự mình gánh vác. Nếu tôi, hoặc không bước đi, hoặc phải suy nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thật kỹ rồi mới bước.”

“Suy nghĩ kỹ thế nào? Tôi không tin khi bạn rời khỏi Hoàng Kim, bạn đã lên kế hoạch cẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thận hết thảy!”

“Trước tiên, bạn biết mình muốn gì. Ngày bước ra khỏi cửa Hoàng Kim, bạn tự nhủ, dù khó khăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thế nào cũng phải kiên cường đi tiếp. Nếu mỗi lần vấp ngã quay đầu, thì chỉ khiến tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cảnh của mình thêm khốn đốn. giữ vững niềm tin đó, dù gặp muôn vàn khó khăn, bạn vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vượt qua.”

Cao Tiểu Văn bỗng cảm thấy buồn bã. tin rằng những lời Văn Đình Lệ nói là thật, bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 biết hành trình của Văn Đình Lệ gian nan thế nào. uể oải tựa đầu vào trường kỷ:

“Nói thật, tôi hơi sợ. Bước này quá khó… Hồng Kông, tôi không quen ai, chắc chắn còn khó khăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hơn bạnvà chị Hoàng ngày trước.”

“Nếu vậy thì đừng đi. Hoặc bạn thể đến một nơi nào đó gần hơn để phát triển, hoặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lại đây, tiếp tục làm đại tiểu thư nhà họ Cao. Dù sao bạn cũng chẳng thiếu gì.”

“Không đời nào!” Cao Tiểu Văn lập tức nổi giận. “Tôi không thể chịu nổi cuộc sống phụ thuộc vào người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khác nữa!”

“Cái này không được, cái kia cũng không xong, em phải biết rằng đời không thể hoàn hảo cả đôi đường. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Em cần học cách lựa chọn.” Đổng Thấm Phương bất lực nói.

Cao Tiểu Văn cúi đầu hổ thẹn, suy nghĩ một hồi rồi ngẩng lên, nói chắc nịch:

“Tôi đã quyết định. Con đường này, tôi nhất định sẽ đi. Cao Tiểu Văn này không thua kém bất kỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ai. Thay nhà làm một ‘công dân hạng hai’, chi bằng ra ngoài tự lập. Tôi không tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mình không thể làm nên chuyện! Đã vậy, tôi sẽ không dấn thân vào những lĩnh vực mình không quen. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Đến Hồng Kông, tôi sẽ thành lập một công ty mỹ phẩm nhỏ, bắt đầu từ dòng sản phẩm phấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Ngạo Sương tôi đã làm trước đây. Tôi sẽ liên hệ với công ty hóa chất địa phương, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mảnh đất phù hợp, tôi sẽ thuê ngay.”

Mọi người phấn chấn hẳn lên. Cao Tiểu Văn luôn toát lên sự quyết đoándũng khí không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phải ai cũng có. Một người lạc quan, dũng cảm vấp ngã vẫnthể đứng dậy thật nhanh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Văn Đình Lệ nói:

“Nếu bạn, trước khi rời đi, tôi sẽ cố lấy thêm tiền từ gia đình. Đây không phải lúc hành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 động theo cảm xúc. Chừng nào bạn còn mang họ Cao, thì bạn vẫn quyền hưởng phần của mình. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Càng nhiều vốn, con đường phía trước càng thuận lợi. Nếu bạn cứ thế bỏ đi tay trắng, chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phải rẻ cho anh trai bạn sao?”

Đôi mắt Cao Tiểu Văn sáng rực, điều khiến vui mừng nhất chính sự ủng hộ từ bạn bè. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Giọng cô càng thêm phấn khởi:

“Yên tâm, tôi đã liên hệ với chị Á Kiều. Chị ấy sẽ giúp tôi đòi lại phần của mình.”

Cao Đình Tân, không ngoài dự đoán, đồng ý chuyển một nửa cổ phần của nhà hàng Đỉnh Tân thành tiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mặt cho em gái. Tuy nhiên, việc này đã khiến gia đình họ Cao chấn động. Cao lão gia tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 giận đùng đùng. Xuất thân từ một cựu quân phiệt, ông giàunhờ cơ hội làm ngân hàng, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tư duy vẫn mang nặng những quan niệm cũ.

Trong mắt ông, con gái sớm muộn cũng phải lấy chồng, không giống con trai người kế thừa gia tộc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Việc Cao Tiểu Văn tự ý quyết định ra Hồng Kông lập nghiệp chẳng khác phạm vào điều cấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 kỵ, ông lập tức ngăn cấm, không cho phép lấy thêm một đồng từ tài khoản chung.

Cuối cùng, Cao Tiểu Văn chỉ mang được ba vạn đồng bạc rời đi, ít hơn nhiều so với dự tính. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Sau vụ này, không còn mặt mũi để về nhà, con đường duy nhất trước mắt là tự mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 gầy dựng sự nghiệp tại Hồng Kông.

Bạn lo chưa kịp đứng vững đã gặp nhiều khó khăn, bèn góp tiền đưa cô.

Văn Đình Lệ và Hoàng Viễn Sơn quyết định rút một khoản vốn dự định đầu vào phim mới để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 giúp Cao Tiểu Văn.

Đó là một số tiền lớn, nhưng Cao Tiểu Văn nhất quyết từ chối. Hoàng Viễn Sơn tức giận mắng:

“Hồi chúng tôi lập công ty, em rút tiền đưa chúng tôi nhanh chóng bao nhiêu. Giờ em khởi nghiệp, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không cho chúng tôi giúp. Thế em không coi chúng tôibạn phải không?”

Văn Đình Lệnhững người khác tiễn Cao Tiểu Văn lên tàu, cùng nhau sắp xếp phòng cho cô, lưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 luyến không muốn rời đi.

Triệu Thanh La nhìn Cao Tiểu Văn, nước mắt rơi chã:

“Nhìn ấy đi, ngay cả luộc trứng còn không biết. Lỡ đâu sang đó bị đói thì sao?”

Cao Tiểu Văn bĩu môi:

“Tôi không những không chết đói,còn sẽ dựng nên công ty của mình. Còn bạn, muốn làm nữ luật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lớn mà suốt ngàyrũ. Nhìn chị Á Kiều của bạn xem, có bao giờ khóc lóc đâu? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Yến Trân Trân, đừng lén lau nước mắt nữa. Tôi còn chờ bạn gửi chương mới của tiểu thuyết đây.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Dù miệng nói vậy, nhưng cuối cùng, cũng ôm lấy Yến Trân Trân Triệu Thanh La, cùng họ khóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nức nở.

Văn Đình Lệ cẩn thận ghi số điện thoại của Khuông Chí Lâm cho Cao Tiểu Văn:

“Nhớ nhé, bạn mạnh mẽ hơn bạn nghĩ nhiều. Chỉ khi biết cách giải quyết vấn đề, con người mới trưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thành. Nhưng nếu không xoay sở nổi, đừng cố gắng một mình, gọi ngay cho bọn tôi.”

Cao Tiểu Văn vờ tức giận đuổi họ xuống tàu, nhưng ngay sau đó lại chạy ra boong, núp sau đám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đông, vừa lau nước mắt vừa nhìn xuống bến.

Văn Đình Lệ mọi người đứng trên bến cảng, lưu luyến không nỡ rời đi, mãi cho đến khi con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tàu trở thành một chấm đen xa xăm, họ mới uể oải quay lại.

Việc Cao Tiểu Văn rời đi khiến Hoàng Viễn Sơn Văn Đình Lệ đau đầu về vấn đề tài chính. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Gió Xuân Lại Thổi Sinh bán vé rất tốt, nhưng toàn bộ doanh thu đã quyên góp cho quỹ “Giúp Đỡ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Nữ Công Nhân”.

Dạo này, Văn Đình Lệđược nhiều hợp đồng quảng cáo, nhưng chi tiêu cuối năm quá lớn. Tiền vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vào tài khoản lập tức được dùng để thanh toán cho đối tác trả thưởng cuối năm cho nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 viên. Khoản đầu từ Cát đã tiêu gần hết, phần còn lại đã đổ vào phim mới của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Ngọc Bội Linh. Vừa tích góp được một chút, lại đưa hết cho Cao Tiểu Văn.

Hai người bàn bạc, cách nhanh nhất để thu hồi vốn cho ra mắt Song Châu sớm, tốt nhất© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vào dịp Tết. Phim trường đã gần hoàn tất, chỉ còn vài cảnh ngoại. Quyết định đi quay ngay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Thiếu Bạch Sơn trong những ngày cuối năm.

Đề nghị này được công ty ủng hộ. Trời vừa đổ tuyết, khung cảnh tuyết trắng rất phù hợp cho cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cuối: nữ chính Chu Nhi buông bỏ ảo tưởng, xuống núi trả thù.

Chuyến đi sát Tết khiến kế hoạch về Nam Kinh bị hoãn,ngay cả đêm Giao thừa cũng phải xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhà.

Thím Chu vừa giúp Văn Đình Lệ chuẩn bị hành vừa than thở:

“Chưa thấy ai bận rộn thế này. Không thể đợi qua năm mới rồi đi quay sao? Cậu Lục cũng chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nói một câu!”

“Anh ấy không cằn nhằn đâu.” Văn Đình Lệ xếp từng chiếc áo vào vali. “Làm kinh doanh không phải chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đùa, mình không cố gắng thì sẽ bị người khác vượt qua.”

“Thương vất vả đã đành, nhưng còn Tiểu Đào. Giao thừa lần đầu cô không nhà, nếu con bé © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 quấy khóc thì sao?”

Văn Đình Lệ cũng lo lắng chuyện này, nên đã mua sẵn cả đống sách truyệnbộ đồ chơi xếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hình cho Tiểu Đào, chỉ sợ em gái buồn khi nhà.

Văn Đình Lệ nhờ Yến Trân Trân Triệu Thanh La thi thoảng ghé qua chơi với Tiểu Đào, nhưng hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngày Tết cả hai đều phải nhà canh năm, không thể lúc nào cũngbên cạnh Tiểu Đào. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

May thay cònLục Thế Trừng.

Anh đã hứa rằng, trong những ngày vắng mặt, anh sẽ thường xuyên dẫn thím Chu Tiểu Đào đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Đại Thế Giới vui chơi. Khi đã chơi chán đó, anh sẽ đưa Tiểu Đào đến sân tennis học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đánh bóng, đến công viên Mậu Phong tìm bạn chơi, đến nhà sách đọc sách, hoặc đến bách hóa mua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 quần áo đồ chơi. Anh đã lên kế hoạch rất nhiều hoạt động.

Văn Đình Lệ cảm thấy yên tâm phần nào, bởi Lục Thế Trừng vốn là người kiên nhẫn. Với sự chăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sóc của anh,không lo Tiểu Đàothím Chu sẽ cảm thấy cô đơn. Tuy vậy, trong lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56vẫn chút tiếc nuối. Tết Nguyên Đán, ánh đèn sáng rực khắp nơi, nhà nhà quây quần bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mâm cơm đoàn viên, nhưng lại phải rời xa nhà để quay phim.

Tối hôm xuất phát, nghĩ rằng Lục Thế Trừng sẽ đến tiễn mình, nhưng không ngờ nhà máy dược© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 việc đột xuất. Chờ mãi đến lúc tàu khởi hành, cô vẫn không thấy anh xuất hiện.

Văn Đình Lệ thoáng thất vọng, đứng tựa vào lan can tàu, bất giác nhìn thấy Chu Uy cùng vài người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khác cũng trà trộn lên tàu.

Hôm sau, tàu đến bến cảng Ninh Ba vào buổi chiều. Vừa xuống tàu, đã xe khách lớn đến đón © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đoàn phim, đây do Đàm Quý Vọng sắp xếp từ trước. Chiếc xe vừa đủ chỗ cho mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trong đoàn.

Chu Uy và nhóm người lên một chiếc xe khác, theo sát phía sau xe của họ từ xa.

Xe đi đến vùng ngoại ô, đường bắt đầu gập ghềnh khó đi, càng chạy càng chậm. Đến lúc trời nhá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhem tối, xe vẫn chưa tới nơi. Ai nấy đều đói cồn cào, liền yêu cầu tài xế tấp vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 quán ăn bên đường để ăn tối trước khi đi tiếp.

Đàm Quý Vọng vội nói:

“Phía trước chùa Bảo Quang, nơi này nổi tiếng với các món chay. Mỗi khi quan viên quyền quý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đến thăm chùa Cổ Thiếu Bạch để thưởng tuyết, đều không thể bỏ qua việc ghé thăm chùa Bảo Phật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 này. Lần này, tôi đã phải nhờ vả rất nhiều mới đặt trước được một bàn. Sắp đến nơi rồi!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Đi thêm một đoạn, quả nhiên thấy một ngôi chùa. Trong chùanhiều cây cổ thụ cao lớn, tiếng tụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 kinh vang vọng không ngừng. Trước cổng chùa đỗ hơn mười chiếc xe hơi sang trọng, đủ thấy đây© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nơi các gia đình quyền quý tụ họp.

Mọi người thầm cảm ơn Đàm Quý Vọng đã đặt bàn trước, nếu không, lúc này bất chợt xông vào chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đã cơm ăn. Đang nói, vài phu nhân bước xuống từ những chiếc xe hơi.

Văn Đình Lệ nhìn kỹ, nhận ra phần lớn đều người quen. Kiều thì không cần bàn, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Chu con gái ta, trước đây từng chạm mặt vài lần.

Hoàng Viễn Sơn cười khẽ trong xe:

“Hôm nay ngày tốt lành đây? Gặp Giang đã đành, còn gặp cảChu nữa. Lần trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhà họ Cao, thái độ ta với em lạnh nhạt đến mức chị tưởng em đã đắc tội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56với bà ấy. Sau này mới biết,ta dẫn con gái mình đến gần Lục Thế Trừng, chị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mới hiểu nguyên do.”

Văn Đình Lệ không đáp.

“Nghe nói chồngChu hiện đang rất thế lực Nam Kinh. ta một lòng muốn tìm cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 con gái một mối hôn nhân tốt, không biết sao lại nhắm trúng Lục Thế Trừng. Theo ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phần lớn tài sản của nhà họ Lục đều ở Nam Dương, bất kể chiến sự trong nước ra sao, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cũng không ảnh hưởng đến nhà họ Lục. Thế nên,ta vừa đến Thượng Hải đã tìm hiểu sở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thích của Lục Thế Trừng, nghĩ mọi cách để con gái mình gặp gỡ anh ấy.”

Hoàng Viễn Sơn cười lắc đầu:

“Chắc Lục Thế Trừng đã nói gì đó, khiến ta không dám lại gần nữa. Rồi không biết nghe ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nói về quan hệ giữa em Lục Thế Trừng, ta mới chuyển sự thù địch sang em. Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lát nữa ta làm khó, em đừng để ý, chị sẽ giải quyết.”

Nói đoạn, cả hai bước xuống xe, đến dâng hương trước tượng Phật trong chính điện. Hoàng Viễn Sơn đi rửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tay, còn Văn Đình Lệ dạo quanh chùa. Đến cổng sân bên, không để ý bước trúng một đống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tuyết, trượt ngã.

tự thấy không sao, phủi tay định đứng dậy, thì nghe tiếng cười khẽ từ phía đối diện:

“Là cô ta.”

Ngẩng đầu lên, thấy vài vị phu nhân ăn mặc lộng lẫy đứng đó, trong đó Kiều. Bà Kiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không nói gì, nhưng Chu thì cười rạng rỡ:

“Đây chẳng phải đại minh tinh họ Văn sao? Tết nhấtcũng đi dạo chơi sao?”

Một phu nhân khác nói:

“Cô ấy bận rộn, nghe nói đi quay phim. Nghề này, kiếm chút tiền cũng không dễ dàng. Chu, chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đó trơn, chúng ta đừng qua đó.”

Chu quay người:

“Cũng được, chúng ta đi chỗ khác.”

Bóng họ khuất xa, nhưng tiếng nói vẫn văng vẳng:

“Đại minh tinh chứ, nói trắng ra cũng chỉ diễn viên. Tết nhất còn phải khổ cực ‘bán nghệ’, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ai hỏi han đâu.”

Văn Đình Lệ không giận, ngược lại còn cảm thấy buồn cười. Đang định đứng dậy, thì một bàn tay chìa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ra phía sau, đỡ lấy cô.

Cô tưởng Hoàng Viễn Sơn, để yên cho chị ấy đỡ mình. Nhưng quay đầu lại, chạm phải ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mắt của Mạnh Kỳ Quang.

“Mạnh tiên sinh.”

Nghĩ đến chuyện xảy ra tại nhà họ Cao đêm đó, vội rút tay lại.

Mạnh Kỳ Quang ràng tình cờ đi ngang qua. Anh nhìn bóng mấy phu nhân, rồi liếc đôi tay dính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bẩn của cô.

Văn Đình Lệ tự lấy khăn lau tay.

Mạnh Kỳ Quang nhìn quanh:

“Xa thế này, anh ta chỉ cử hai người theosao?”

“Cái gì?”

“Cô biết tôi nói gì mà. Chuyện lần trước với Bạch Long Bang, anh ta chưa đủ bài học sao?”

Văn Đình Lệ định đáp lại, nhưng Mạnh Kỳ Quang bất ngờ quay đầu, thản nhiên chào hỏi phía trước:

“Chị Hoàng.”

Hoàng Viễn Sơn bước đến, giọng ngạc nhiên:

“Kỳ Quang? Cậu cũng ở đây sao?”

“Vài ngày này tôi đến Ninh Ba để bàn chuyện làm ăn. Chị họ tôi muốn lên núi ngắm tuyết nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tôi tiện thể đưa chị ấy đi.”

Trước khi Hoàng Viễn Sơn đến gần, Mạnh Kỳ Quang đột nhiên hạ giọng:

“Không thấy Chu nói lý sao? Tết nhất để một mình lẻ loi ra ngoài quay phim, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chứng tỏ anh ta chẳng xem cô là gì cả.”

Lời nói nửa thật nửa đùa, biểu cảm hồ, ràng anh rất thích trò ly gián này. Thật ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sau tất cả những chuyện đã xảy ra, Mạnh Kỳ Quang không còn che giấu bản chất trước mặt cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Anh thoải mái chính mình, khiến mối quan hệ giữa họ trở nên nhẹ nhàng hơn, giống như hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 người quen biết về nhau nhưng không bao giờ thể tiến xa hơn.

lườm anh, anh lại mỉm cười nhìn thẳng phía trước:

“Dù tôi có tệ đến đâu, cũng không để người phụ nữ của mình phải ra ngoài chịu gió lạnh vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngày Tết. Tôi chỉ thấy tiếc thay cho cô.”

cười nhạt:

“Cảm ơn Mạnh tiên sinh đã thay tôi tiếc nuối.”

Lúc này, Hoàng Viễn Sơn đã đến gần, hai người đồng loạt im lặng.

Sau bữa tối, đoàn phim đến nghỉ tại khách sạn Bình Như Quý gần đó. Trùng hợp thay, Chu,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Kiều các phu nhân khác cũng chọn nghỉ tại đây.

Chu con gái điệu bộ rất lớn, mang theo hơn chục chiếc vali cùng năm sáu người hầu. Hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mẹ con cầm sưởi nhỏ, đứng trước cửa khách sạn chỉ đạo người hầu chuyển hành lý. Thấy Văn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Đình Lệ vất vả phụ giúp đồng nghiệp khuân vác đồ đạc lên lầu, Chu lắc đầu không tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nổi:

“Đây tiểu thư sao? Tôi thấyta thật thô lỗ.”

Do kinh phí hạn chế, đoàn phim khu trước với điều kiện đơn sơ, trong khi Kiều những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 người khác khu sau. Chu Uy cùng vài người cũng khu trước để tiện chăm sóc Văn Đình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Lệ, nhưng trước mặt người ngoài vẫn giữ khoảng cách, giả vờ như không quen biết.

Văn Đình Lệ dọn dẹp xong hành lý, phát hiện phòng không ấm nước nóng nên xuống tầng tìm nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 viên khách sạn hỏi. Qua cửa sổ,thấy sân sau náo nhiệt, liếc mắt nhìn ra giếng trời liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thấy các phu nhân đang chơi bài quanh sưởi.

Tiểu thư nhà họ Chu than phiền:

“Thưa mẹ, chỗ này chẳng thú vịcả. Tuyết cũng ngắm rồi, Phật cũng lễ rồi, sáng mai chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 về Thượng Hải nhé?”

“Ngốc nghếch, mẹ không nói thì mẹ cũng định về sớm. Ngày kia Tết, còn bao nhiêu việc nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phải lo. Kiều, ông Mạnh ngày mai cũng xuống núi chứ?”

“Ông ấy bảo muốn đây thêm hai đêm,thể ngày kia mới xuống.”

“Nơi này thì đáng lại? Chắc lại mê mẩn minh tinh nào đó rồi. Đám thanh niên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bây giờ, cứ thấy phụ nữ xinh đẹpnhư mất hồn.”

Văn Đình Lệ nghĩ Kiều sẽ nhân hội này nói xấu mình, nhưng chỉ cười rồi chơi tiếp: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

“Nhị sách.”

Chu hơi xấu hổ, một phu nhân khác liền đỡ lời:

“Nghe nói cảnh đẹp Thiếu Bạch Đạo rất nổi tiếng, tôi thấy cũng chỉ núi non hoang vắng. Mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 người làm diễn viên kiếm vài đồng bạc lẻ, phải chịu khổ nơi như thế này, ngày Tết còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trong núi hoang, thật chẳng khác nào hồn ma bóng quỷ.”

Văn Đình Lệ quay lại tìm nhân viên khách sạn hỏi vị trí máy điện thoại công cộng. Đúng lúc đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tiếng xe hơi vọng vào, nhưkhách mới tới.

không để ý, nhưng hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp. Hoàng Viễn Sơn đầu vào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cười bảo:

“Em ra đây nhanh!”

Văn Đình Lệ ngạc nhiên chạy ra, thấy hai bóng người cao thấp đứng trước sân. trời tối đen, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vẫn nhận ra ngay họ ai.

sững sờ, sợ mình nhìn nhầm, nhưng thím Chu đứng phía sau mỉm cười gọi:

“Tiểu thư.”

Văn Đình Lệ vui mừng chạy tới:

“Sao mọi người lại tới đây?!”

Lục Thế Trừng đáp:

“Tiểu Đào nhớ em, anh cũng nhớ em, nên quyết định cùng đến thăm em.”

Văn Đình Lệ nhìn anh, niềm vui dâng tràn trong lòng:

“Em… anh… em sắp vui phát khóc rồi!”

Tiểu Đào nhảy nhót quanh chân chị:

“Anh Lục bảo sẽ cho chị một bất ngờ. Chị bất ngờ không?”

“Bất ngờ! Bất ngờ!” Văn Đình Lệ cúi xuống, hôn lên em gái không ngừng.

Chủ khách sạn biết tin, vội chạy ra đón:

“Ông Lục, xin mời vào trong.” Hóa ra Khuông Chí Lâm đã đặt sẵn hai phòng hạng sang ở đây cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Lục Thế Trừng, một phòng cho anh, phòng còn lại cho thím Chu Tiểu Đào.

Trong lúc chờ nhận phòng, Lục Thế Trừng đứng trong phòng của Văn Đình Lệ quan sát.

Nhìn bức tường loang lổ, ống sắt hoen gỉ,sàn gỗ kêu cót két, anh im lặng hồi lâu. Gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhân viên khách sạn vào, anh nói:

“Chuyển đồ của tôi sang phòng này, còn hành của Văn thì mang về khu sau. Tôi sẽ đổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phòng với ấy.”

Văn Đình Lệ vội ngăn lại:

“Đổi gì đổi, chị Hoàng ngay cạnh, em còn phải bàn công việc với chị ấy. Anh chuyển sang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đây không tiện chút nào. Với lại, phòng của anh cũng chẳng sang hơn bao nhiêu, chỉ rộng hơn chút. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Anh sờ thử chăn đệm của em xem, em bảo mình sợ lạnh nên ông chủ đã lót ba lớp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chăn, phòng anh chưa chắc ấm bằng phòng em đâu.”

Họ cố tình để cửa phòng mở khi trò chuyện. Sau đó cùng xuống sân tìm thím ChuTiểu Đào. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Tiểu Đào lần đầu thấy tuyết dày thế này, không đợi được mà chạy ra sân dựng người tuyết.

Vừa ra sân, họ gặp ngay Mạnh Kỳ Quang Chu cùng nhóm người. Chu có vẻ đã biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trước tin, nên lúng túng chủ động chào Lục Thế Trừng:

“Lục công tử, thật trùng hợp.”

Bà còn ra hiệu cho con gái chào hỏi, nhưng Chu bĩu môi, quay đầu đi chỗ khác.

Lục Thế Trừng không nói gì, ánh mắt tập trung hoàn toàn vào Mạnh Kỳ Quang. Việc anh ta cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mặt đây khiến anh ngạc nhiên không ít!

Lúc này, Lục Thế Trừng Văn Đình Lệ đang đi trước sau, anh lập tức rút tay khỏi túi quần, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 rất tự nhiên nắm lấy tay Văn Đình Lệ.

Văn Đình Lệ cảm thấy bối rối, muốn rút tay lại, nhưng Lục Thế Trừng không buông. Anh chỉ nghiêng mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 liếc về phía trước, nhìn Mạnh Kỳ Quang. nhịn cười, để mặc anh nắm tay.

Đợi khi nhóm người kia đi xa, Lục Thế Trừng mới buông tay ra.

“Nhỡ Chu về nói lung tung thì sao?”hỏi.

“Bà ta không dám. Quan tâm họ làm gì. Anh đói rồi, đi ăn cơm với anh được không?”

Hôm sau, trời chưa sáng, Kiều Chu đã được Mạnh Kỳ Quang hộ tống xuống núi. Lục Thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Trừng cùng Văn Đình Lệ những người khác thìlại.

Tối Giao thừa, Văn Đình Lệ cùng Lục Thế Trừng ngồi bên đống lửa đón năm mới.

Thượng Hải, ai nấy đều bận rộn, cuốn vào những chuyện thị phi, được mất, khiến thời gian luôn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đủ.

Nhưng trên núi, thời gian như chậm lại, từ lúc trời tối đến lúc đi ngủ, rất nhiều thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 gian để nhàn rỗi. Bên ánh lửa bập bùng, cảm thấy đầu óc trống rỗng, mọi phiền muộn của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trần thế đều bị bỏ lại phía sau.

Văn Đình Lệ tựa đầu vào vai Lục Thế Trừng, thỉnh thoảng trò chuyện vu vơ.

“Anh nghe xem, tiếng sột soạt đó, phải thú rừng đến không?”

Lục Thế Trừng lắng tai nghe:

“Không phải, đó là tiếng tuyết rơi từ ngọn cây xuống. Mùa này, thú rừng trên núi hầu hết đã ngủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đông rồi. Em sợ sao?”

“Một chút. Nghe nói khi chúng đói quá, sẽ vào nhà dân trộm gà.”

“Đó vào cuối đông, đầu xuân. Hơn nữa, đó cũng chẳng phải trộm. Rừng núi vốnđịa bàn của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chúng, con người tự ý xâm phạm, săn bắt chúng trước. Chỉ bị tha mất vài con gà, cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đáng để nói.”

“Anh nói cũng đúng.” Văn Đình Lệ bật cười, “Không ngờ Lục công tử lại có lý lẽ hùng hồn thế. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Em cứ nghĩ mình hay suy nghĩ lung tung, hóa ra anh cũng vậy. Nhìn kìa, ngôi sao trên đỉnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đầu chúng ta sáng quá, chắc sao Bắc Đẩu. Bốn mùa quanh năm, dường như luôn đó.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Chợt nhớ ra điều gì, nhặt một que củi, đưa cho Lục Thế Trừng:

“Hay chúng ta ước một điều đi. Sáng nay Tiểu Đào nói rồi, đêm Giao thừa là lúc giao thoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 giữa năm năm mới, nếu viết điều ước dưới ngôi sao sáng nhất đêm nay,sẽ thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hiện thực.”

Lục Thế Trừng cười:

“Đó chỉ lời giáo mẫu giáo bày ra để dụ bọn trẻ con luyện chữ trong kỳ nghỉ đông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thôi, em cũng tin sao?”

“Thử chút cho vui mà, mấtđâu.” đẩy anh quay lưng lại, “Anh viết của anh, đừng nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trộm của em đấy.”

nhặt một que củi khác, nhanh chóng viết điều ước của mình xuống đất. Thấy anh viết xong, vội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 quay đầu lại xem.

Ai ngờ vừa quay lại đã bị Lục Thế Trừng lấy tay che mắt.

“Anh lại chơi xấu rồi, ai nói không được nhìn trộm?”

“Keo kiệt thật. Hay em cho anh xem của em luôn đi.”

Anh không chịu buông tay,liền giả vờ cắn tay anh. Vừa chạm nhẹ, Lục Thế Trừng liền như bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 điện giật, rụt tay về.ngẩng lên, thấy anh nhìn chằm chằm ngón tay mình, rồi lại nhìn cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không nói một lời.

Văn Đình Lệ không hiểu sao anh phản ứng như vậy, sau đó dần nhận ra, tim đập thình thịch, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không rời mắt khỏi anh.

Lục Thế Trừng nghiêng người, giữ lấy gáy cô, đặt lên môimột nụ hôn. Hơi thở thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 anh đều nóng bỏng, tỏa ra khí tức nguy hiểm đầy mê hoặc. Dưới sự dẫn dắt của anh, hơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thở cô cũng trở nên run rẩy.

Họ hôn nhau thật lâu mới rời ra.

tiếng người vọng tới:

“Họ ở sân sau phải không?”

Văn Đình Lệ luống cuống dùng chân xóa dòng chữ vừa viết trên đất, nhưng không quên liếc trộm bên phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 anh.

Không ngờ, điều ước của hai người lại giống hệt nhau.

Trên đường về phòng, hỏi anh:

“Anh nhìn trộm của em đúng không?”

“Không.”

“Sao lại giống y hệt?”

“Ai biết được? lẽ em chép của anh.”

“Đúng ‘vừa ăn cắp vừa la làng’.”

“Ai ăn cắp? sao người nhìn trộm không phải là anh.”

“Em không tin. Anh nói đi: ‘Chúng ta tâm ý tương thông, trời đất này không ai hợp nhau hơn chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ta’.”

“Chúng ta tâm ý tương thông, trời đất này không ai hợp nhau hơn chúng ta.” Anh ngẩng đầu nói to © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 với cácsao.

bật cười khúc khích.

Văn Đình Lệ lại trên núi quay phim mười ngày, Lục Thế Trừng và những người khác cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đúng mười ngày.

Khi họ cùng xuống núi, Tết cũng đã qua.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Một Đời Danh Tiếng full, Một Đời Danh Tiếng online, read Một Đời Danh Tiếng, Đang cập nhật Một Đời Danh Tiếng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 106 — Một Đời Danh Tiếng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc