GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 105

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Trong trạng thái màng, Văn Đình Lệ lờ mờ nghe tiếng nói trong trẻo của Tiểu Đào. Trái tim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 run lên, vội vàng mở mắt.

Lập tức, mấy người vây quanh cô.

“Tỉnh rồi à?”

Văn Đình Lệ nhìn quanh. Căn phòng này với sắc hoa hồng quen thuộc chínhphòng ngủ của cô. Một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hơi thở nhẹ nhõm thoát ra khỏi lồng ngực.

Đột nhiên, cô nhìn thấy Tiểu Đào đang ngồi bên gối. Không nghĩ ngợi, cô đưa tay định ôm chặt lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 em gái, nhưng bị thím Chu giữ lại.

“Đừng cử động vội. Hôm qua làm mọi người sợ chết khiếp, lúc thì khóc, lúc lại cười, rồi cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ôm chặt Tiểu Đào không buông. Về được đến nhà, chưa nói mấy câu đã ngủ man. Cậu Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lo lắng cả đêm, ngồi bên cạnh trông mãi. Cũng may bác nói không sao, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 quá xúc động nên kiệt sức, lại còn bị lạnh. Những ngày tới nhất định phải nghỉ ngơi.”

Theo lời thím Chu, trong đầu Văn Đình Lệ hồ vang lên tiếng súng dữ dội, từng tiếng một, xen © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lẫn những tiếng la hét kêu gào. Mọiức lập tức ùa về.lặng lẽ cúi đầu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhìn xuống thể mình. Chiếc sườn xám mỏng manh hôm qua đã được thay bằng bộ đồ ngủ sạch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sẽ. Người giờ không còn cảm giác lạnh lẽo, toàn thân ấm áp lạ thường.

Lục Thế Trừng đâu rồi? sốt ruột nhìn quanh.

Đúng lúc ấy, ngoài cửa có tiếng gõ. Thím Chu vội ra mở cửa. Ngay sau đó, Lục Thế Trừng dẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một người bước vào. Bốn mắt chạm nhau trong khoảnh khắc, Văn Đình Lệ không khỏi giật mình. Chỉ sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một đêm, Lục Thế Trừng trông tiều tụy đi rất nhiều, đôi mắt anh trở nên đen láy sâu thẳm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Cô còn chưa kịp để ý người phía sau Lục Thế Trừng ai, đã vội vàng đưa tay ra với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 anh. Lục Thế Trừng nắm lấy tay cô, ngồi xuống ghế bên giường. Nhưng ngay lập tức, đầu nhỏ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Tiểu Đào chen vào giữa, chắn tầm nhìn của hai người. ngước lên, lo lắng nhìn chị mình: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

“Chị, vẫn đang đóng phim à?”

Văn Đình Lệ ngạc nhiên nhìn Lục Thế Trừng. Thấy anh khẽ gật đầu, quay sang thím Chu. Thím Chu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đang nháy mắt ra hiệu liên tục.

Nhìn kỹ lại, nhận ra người đứng sau Lục Thế Trừng là Hoàng Viễn Sơn.

Hoàng Viễn Sơn dùng ánh mắt đầy ăn ý trao đổi với cô, sau đó cúi xuống nói với Tiểu Đào: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

“Tất nhiên đang đóng phim rồi. Tiểu Đào quên chị Hoàngđạo diễn lớn à? Cảnh hôm qua đóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vai bọn thổ phỉ, Tiểu Đào diễn xuất sắc lắm, mọi người đều khen ngợi không ngớt. Đây, phần thưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 của đoàn phim cho em. Hôm qua, chị gái em đóng vai nữ hiệp, dùng đạo cụ này để hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thổ phỉ. Em giữ làm kỷ niệm nhé. Lần sau chúng ta lại mời em tham gia vai khác, được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không?”

Nói rồi, lấy ra một khẩu súng đồ chơi từ trong túi, trịnh trọng trao cho Tiểu Đào.

Tiểu Đào nhìn quanh mấy người lớn. Hoàng Viễn Sơn xưa nay là người cô yêu thích nhất, nghe những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lời này, mọi nghi ngờ cuối cùng cũng tan biến. bé vui mừng gật đầu, đưa tay nhận lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khẩu súng đồ chơi, trân trọng nghịch ngợm. Thím Chu nhân hội bế cô xuống giường:

“Chị còn phải quay cảnh tiếp theo, chúng ta ra ngoài chờ nhé.”

Cổ họng Văn Đình Lệ nghẹn ngào. ràng, mọi người thực lòng yêu thươngbảo vệ Tiểu Đào. Sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sự việc hôm qua, không biết họ đã mất bao nhiêu công sức để khiến bé tin rằng những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 xảy ra chỉ một cảnh quay trong phim.

Ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua gương mặt Lục Thế Trừng. chân thành nói với Hoàng Viễn Sơn:

“Cảm ơn chị, Chị Hoàng.”

Hoàng Viễn Sơn mắt hoe đỏ, đáp:

“Giữa chúng ta còn cần lời cảm ơn sao? May mắn mọi chuyện đã kết thúc, bọn Bạch Long © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Bang đáng chết!”

“Phim của em…”

“Giờ này còn lo đến phim? Em nghỉ ngơi cho tốt trước đi, mọi việc khác cứ để chị lo.”

Văn Đình Lệ nắm lấy tay Hoàng Viễn Sơn, không nói thêm lời nào. Thấy vẻ ổn định, Hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Viễn Sơn ngồi lại trò chuyện thêm một lúc rồi mới rời đi.

Lục Thế Trừng ngồi xuống sofa bên cạnh giường, trân trọng đặt tay lên môi mình.

“Khẩu súng đồ chơi đó do anh chuẩn bị?” cười hỏi anh.

Lục Thế Trừng khẽ nhếch môi, nhưng không dám lên tiếng sợ nghe ra nỗi nghẹn ngào trong giọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nói của mình.

Văn Đình Lệ thì nghĩ khác. Dù lúc mê man, tiềm thức vẫn lo lắng rằng Tiểu Đào sẽ bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hoảng sợ. Nhưng không ngờ, Lục Thế Trừng đã chu đáo hơn cả tưởng tượng, điều đó khiến hoàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 toàn yên tâm.

không kìm được, đưa tay nhẹ nhàng v.uốt ve gương mặt anh, xoa dịu vầng trán cau lại đôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 môi mím chặt. Rõ ràng, anh vẫn đang chìm trong cảm giác sợ hãi tự trách.

cố gắng nở nụ cười nhẹ nhàng:

“Hôm qua anh đến thật nhanh. Em vừa nhắc đến món quà anh tặng, anh liền đoán ra ngay em giấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khẩu súng nhỏ ấy đâu. Đúng tâm ý tương thông, phải không? Này, sao anh không nói gì? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Đang nghĩ vậy?”

“Anh đang nghĩ tại sao mình không bảo vệ em tốt ngay từ đầu.”

Đôi mắt Văn Đình Lệ chợt cay xè:

“Sao lại trách anh được? Đạo nghìn năm làm trộm, không ai thể phòng ngừa mãi được. Hơn nữa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Khâu Đại Bằng lần này liều mạng, dùng những thủ đoạn hèn hạ nhất. ai cũng không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tránh được. Nếu anh còn tự trách, em sẽ khóc cho xem.”

Lục Thế Trừng khẽ nhếch môi cười, nhưng nụ cười ấy chỉ thoáng qua rồi vụt tắt. Anh nghiêm nghị nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cô:

“Anhchuyện muốn bàn. Khâu Lăng Vân chưa chết—”

Ánh mắt Văn Đình Lệ chợt sắc bén: “Hắn đang đâu?”

“Anh muốn giữ mạng hắn.” Lục Thế Trừng ghé sát tai cô, thì thầm vài câu. Mây đen trên gương mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Văn Đình Lệ dần tan, thở phào nhẹ nhõm: “Em còn lo hắn chết quá dễ dàng. Được rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cứ làm vậy đi!”

Cả hai tâm trạng đều dịu đi đôi chút.

“Đói không?” Anh nhẹ nhàng xoa trán cô.

“Đói. Nhưng anh đoán xem, em đang thèm món gì nhất?”

“Mì đao.”

“Sao anh biết em muốn ăn món đó?”

“Đoán bừa mà trúng thôi.”

Văn Đình Lệ bật cười: “Được rồi, em còn muốn ăn ốc hầm rượu.”

“Anh đi mua.”

“Em cũng thèm bánh bột gạo của Quán Nghỉ Hồng món ếch Thái Sử.”

“Anh sẽ lấy.”

“Đừng quên bánh kem hạt dẻtiệm Feida nhé!”

“Anh sẽ mua hết cho em.”

Sau bữa ăn, Văn Đình Lệ cảm thấy hơi buồn ngủ. Lục Thế Trừng đắp chăn lên đến ngực cô, lặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lẽ ngồi bên cạnh, canh chừng cô.

Khi ngủ say, anh không vội rời đi. Anh cẩn thận vén hai lọn tóc mai vương trên cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chăm chú ngắm nhìn gương mặt say ngủ ấy. Anh ngồi như vậy gần nửa giờ, sau đó nhẹ nhàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đứng dậy.

Ra khỏi cửa, Khuông Chí Lâm lập tức dẫn người đến: “Mọi việc đã sắp xếp ổn thỏa.”

Bên trong ngoài ngôi nhà đều do người của anh canh gác.

Gương mặt Lục Thế Trừng thoáng lạnh lùng, anh không yên tâm, quay đầu nhìn cánh cửa phòng đóng chặt. Chu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Uy những người khác cúi đầu, ngượng ngùng nói: “Thiếu gia yên tâm, lần này chắc chắn sẽ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 có sơ sót!”

Khu nhà kiểu Tây trên đường Kim Thần Phụ.

Sau cửa sổ tầng hai, Lục Khắc Kiệm không ngừng liếc nhìn ra ngoài, miệng sốt ruột thúc giục: “Còn chần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chừ gì nữa? Sao đến giờ vẫn chưa chuẩn bị xong xe?”

Hai người vội chạy lên lầu, mỗi người một bên nâng chiếc xe lăn của Lục Tam gia, nhanh chóng đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ông xuống tầng dưới.

“Tam gia, bang chủ Tào còn muốn gặp ngài một lần nữa. Ngài định đi không từ biệt sao?”

Hai tay Lục Khắc Kiệm nắm chặt tay vịn xe lăn, gương mặt tái nhợt, nói: “Gặp thì được gì? Từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đầu đến cuối, mọi chuyện đều do Khâu Đại Bằng tự ý hành động, không liên quanđến ta. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Huống chi Bạch Long Bang xưa nay sống bằng đâm chém, lần này chỉ mất vài người, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đáng làm ầm lên? Nếu trách thì trách Tào bang chủ quản lỏng lẻo, để cha con họ Khâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hoành hành ngay dưới mũi mình. Giờ người đã chết, coi như nhận được một bài học!”

“Nhưng…” Một người khẽ nói, “Nghe nói, mặcKhâu Đại Bằng đã chết, thi thể con trai hắn vẫn chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tìm thấy. Chúng ta không sợ gì, chỉ lo hắn còn sống và tìm cách trả thù Tam gia. Đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 quên hôm đó cha con hắn định lên xe cùng chúng ta, nhưng lại bị chúng ta đá xuống.”

“Có trả thù cũng tìm Lục Thế Trừng, liên quanta?” Lời thì nói vậy, nhưng ánh mắt Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Khắc Kiệm khẽ dao động. “Phái vài người đi dò la tung tích Khâu Lăng Vân, tìm được thì phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 diệt trừ tận gốc. Nhanh lên, trong vòng nửa giờ, chúng ta phải rời khỏi thành phố! Không đi đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sắt, cũng không đi thuyền—”

Chưa dứt lời, hai cánh cửa vòm lớn trong phòng khách đột ngột mở tung, một nhóm người xông vào.

Lục Khắc Kiệm định rút súng để uy hiếp, nhưng chưa kịp hành động thì bánh xe lăn đã bị đá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mạnh, cả người ông ngã nhào xuống đất.

Đám hộ vệ trong nhà lập tức xông lên từ bốn phía, nhưng nhanh chóng bị nhóm người xâm nhập áp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đảo.

Lục Tam gia cố gắng tới trước vài bước, nhanh tay lên đạn, xoay người định nhắm súng vào Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Thế Trừng. Nhưng Lục Thế Trừng đã đứng ngay sau lưng ông ta, từ tốn dùng chân đạp lên tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ông, khiến khẩu súng rơi xuống.

“A—” Lục Khắc Kiệm đau đớn, gương mặt méo xệch. “Lục Thế Trừng! Cậu điên rồi sao?”

Lục Thế Trừng ngồi xổm xuống, túm lấy tóc Lục Tam gia, ép ông ta nhìn thẳng vào mắt mình.

“Lúc nào trở về Thượng Hải, ông đã xin phép tôi chưa?” Giọng anh bình tĩnh, thậm chí dịu dàng, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 toàn thân Lục Khắc Kiệm run lên bần bật.

Tên nhóc này quá biết cách chọc tức ông! Kiểu nói chuyện bề trên này, ông đã chịu đựng đủ rồi! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

“Tôi muốn về Thượng Hải lúc nào quyền của tôi, cần xin phép cậu? Hơn hai năm nay, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phải ẩn nấp như kẻ hèn Bắc Bình, còn cậu—một đứa cháu—lại phong quang Thượng Hải, nắm giữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mọi thứ. Cậu còn chưa vừa lòng sao?”

Câu nói của ông bị chặn lại khi Lục Thế Trừng chĩa khẩu súng thẳng vào thái dương ông.

Lục Tam gia nuốt khan. Người cháu này thể làm mọi chuyện, giờ phút này, ông chỉ nghĩ cách giữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mạng mình.

“Đừng bắn! Tôi không hiểusao cậu lại đến tìm ta gây sự.”

Khuông Chí Lâm lạnh lùng lên tiếng: “Tam gia, không cần giả vờ nữa. Chuyện bắt cóc lần này do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ông đứng sau, đúng không?”

“Bắt cócchứ—”

Tiếng súng vang lên chát chúa, một viên đạn lướt sát tai Lục Tam gia, ghim thẳng vào sàn nhà trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mặt ông. Ông kinh hoàng nhìn lỗ đạn còn bốc khói, những lời biện minh nghẹn lại trong họng.

“Tôi hỏi, ông trả lời. Chỉ cần nói sai một câu, tôi sẽ để lại một lỗ trên người ông.” Giọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lục Thế Trừng lạnh lùng như băng giá.

Lục Tam gia tái mặt, gật đầu lia lịa.

“Khi nào ông móc nối với Khâu Đại Bằng? Kế hoạch bắt cóc lần này các người bàn bạc bao lâu? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Ngoài ông cha con Khâu Đại Bằng, ở Thượng Hải còn những ai tham gia?”

Mồ hôi lạnh chảy ròng trên trán Lục Tam gia: “Tôi cũng không muốn chứa chấp Khâu Đại Bằng, Tào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bang chủ đích thân đến Bắc Bình nhờ tôi giúp. Tôi không tiện từ chối nên mới miễn cưỡng đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ý để họ Khâu kia lại gia một thời gian. Kế hoạch bắt cóc này hoàn toàn do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Khâu Đại Bằng nghĩ ra, tôi không hề biết hắn định bắt cócVăn của cậu!”

Ánh mắt lạnh như băng của Lục Thế Trừng khóa chặt vào ông ta. Lục Tam gia run rẩy, cố gắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trấn tĩnh: “Tôi… tôi xin lỗi! Lần này là Tam thúc sai, tôi cam đoan sau này sẽ không bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 giờ đụng đến người của cậu nữa—”

Tiếng nạp đạn lạnh lẽo vang lên, lần này thật. Lục Tam gia mặt cắt không còn giọt máu, toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thân run như cầy sấy. Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn xuất hiện cửa. Không màng nguy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hiểm, người đó lao tới, giữ chặt lấy tay Lục Thế Trừng đang cầm súng.

Lục Thế Trừng không cần quay đầu cũng biết ai đến,không một ai dám ngăn anh, kể cả Khuông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Chí Lâm.

“Thế Trừng!” Lục Lão gia nghiêm giọng quát. “Cháu định làm gì? Mau bỏ súng xuống! Chẳng phải cháu đã hứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 với ông nội sẽ không lấy mạng Tam thúc sao?”

Lục Tam gia như bấu víu được hy vọng, không màng thể diện, khóc lóc: “Cha! Cứu con!”

Lục Thế Trừng nắm chặt khẩu súng, mặc kệ lão gia Lục cố kéo thế nào cũng không chịu buông.

Lục Lão gia bối rối, trầm giọng nói: “Đừng quên thỏa thuận giữa chúng ta năm ngoái. Cháu hứa tha cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Tam thúc, ông nội cũng đã đồng ý không can thiệp vào chuyện của cháu Văn. Chẳng lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cháu muốn phá vỡ lời hứa? Hay cháu không sợ sau này ông sẽ tìm Văn để tính sổ?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Nghe đến đây, đôi mắt Lục Thế Trừng ánh lên sát khí mãnh liệt, nhưng nhanh chóng được anh giấu đi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Khuông Chí Lâm đứng bên cạnh nhìntừng chi tiết, không khỏi rùng mình.

May thay, Lục Thế Trừng kìm lại cơn giận. Anh nhìn xuống, nở nụ cười nhạt:

“Ông nội, chẳng lẽ ông không muốn biết Tam thúc đã làmsao?”

Lục Lão gia thở dài, ánh mắt lộ vẻ đau xót: “Dù Tam thúc cháu có làm gì, ông cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 muốn thấy con cháu trong nhà chém giết lẫn nhau. Văn bị tổn thương, ông thể thay mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 gia đình bồi thường cho ấy, nhưng cháu phải nghe lời ông, đừng chĩa súng vào người trong nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nữa!”

Khuông Chí Lâm không nhịn được xen vào: “Thưa lão gia, nhưng lần này chính Tam gia đã chĩa súng vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Thiếu gia trước! Suýt chút nữa Thiếu gia đã chết dưới tay ông ấy!”

“Chúng ta đang nói chuyện, không đến lượt ngươi lên tiếng!” Lão gia Lục quát lớn, tiếng nói vang vọng trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 căn phòng rộng lớn như tiếng tử gầm, khiến tất cả mọi người lạnh sống lưng.

“Nhớ lấy, cháu cháu của nhà họ Lục, không bao giờ được làm khó người nhà kẻ ngoài. Ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 giờ chỉ còn lại một đứa con là Tam thúc cháu, cháu nỡ lòng nào khiến ông đau lòng sao?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Gương mặt Lục Thế Trừng không lộ vẻ giận dữ, cũng khôngchút thỏa mãn. Thay vào đó, anh bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thản đến mức đáng sợ. Đôi môi anh nhếch lên, giọng nói mang theo sự mỉa mai:

“Ông nội, thật ra bao năm qua trong lòng cháu luôn một thắc mắc. Khi cha mẹ cháu bị người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ta hãm hại, ông chưa từng nghi ngờ hai người con trai còn lại của ông sao?”

Lão gia Lục sững người, không nói được lời nào.

“Ông tự cho mình thông minh, nhưng sự việc năm đó để lộ nhiều hở như vậy, cháu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tin ông không nhìn ra anh em họ vấn đề. Hay là ông biết rõ, chỉhọ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 con của bà Aibaya ông yêu thương, nên ông nhắm mắt làm ngơ?”

Lục Lão gia giơ tay, tát mạnh một cái. Vệt năm ngón tay đỏ rực hiện rõ trên gương mặt Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Thế Trừng, nhưng anh không hề phản ứng. Anh chỉ thản nhiên lau vết máu khóe môi, từ từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đứng dậy.

Khi anh đứng lên, ánh mắt cũng từ từ nâng cao. Từ cái nhìn thấp thoáng ban đầu, dần trở thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ngang bằng, rồi cuối cùng là nhìn xuống.

Lần đầu tiên, Lục Thế Trừng nhìn ông nội từ trên cao, như một kẻ bề trên.

Lão gia Lục khẽ giật mình. Ông chợt nhận ra đứa cháu yếu đuối ngày nào giờ đã trưởng thành, cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lớn hơn cả ông.

Dưới áp lực hình, ông lùi lại một bước. Chính bước lùi ấy khiến ông cảm thấy mình đã mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đi sự uy nghiêm, lòng càng thêm căm hận.

Lục Thế Trừng lặng lẽ quan sát từng biến chuyển trên gương mặt ông nội, từ nếp nhăn khẽ rung động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đến khóe môi lạnh lẽo như dao.

Nụ cười trên gương mặt Lục Thế Trừng càng lúc càng lan rộng.

Hồi nhỏ, anh từng khát khao nhận được sự yêu thươngbảo vệ từ người ông này. Trong những ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tháng yếu đuối bất lực, anh đã hy vọng ông sẽ sớm tìm ra sự thật, trả lại công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bằng cho cha mẹ anh. Nhưng cuối cùng, anh nhận ra rằng, trên đời này tồn tại những người cha © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thiên vị đến mức đáng ghê tởm.

Khi còn bé, anh không hiểu vì sao ông nội đột ngột ra lệnh ngừng điều tra vụ cha mẹ anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bị sát hại. Để tìm câu trả lời, anh từnghỏi khắp nơi, cuối cùng lẻn vào phòng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nội vào một đêm khuya tìm thấy cuốn nhật được giấu trong ngăn kéo.

Qua những trang nhật ký, anh biết được rằng, ông nội nội tuy sống chung nhưng chỉ giữ vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bề ngoài, không tình cảm gì. Cuộc hôn nhân ấy hoàn toàn là sự sắp đặt của gia tộc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Đến tuổi trung niên, ông nội vô tình gặp được Aibaya, một người phụ nữ xinh đẹp đã khiến ông say © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đắm đến mất hồn. Vì muốn cưới ta, ông không ngần ngại trở mặt với nội. Nhưng kế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hoạch này bị gia tộc phản đối kịch liệt, tổ tiên họ Lục từng đặt ra quy tắc: con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cháu tuyệt đối không được kết hôn với người Nam Dương.

Không thể công khai chống lại gia tộc, ông nội bèn đưa Aibaya về sốngbiệt thự riêng. Bà nội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thế mất ngủ triền miên.

Aibaya qua đờituổi hơn 30, để lại hai người con trai. Để tưởng nhớ ta, ông nội không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chỉ đích thân nuôi dạy hai đứa trẻ còn lên kế hoạch cho chúng nhận tổ quy tông. Sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đó, hai đứa con trai ấy được ông nội đưa về Lục gia…

Nghĩ đến đây, lồng ngực Lục Thế Trừng lại nhói đau. Tất cả tội lỗi đều bắt nguồn từ sự thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vị trắng trợn của ông nội!

Từ khi đọc cuốn nhật ký, anh đã mơ hồ hiểu rằng, công không bao giờ đến với anh.

Công lý, anh phải tự mình đòi lại. Nợ máu, phải trả bằng máu!

Mười sáu năm trôi qua, lại một vụ bắt cóc do Tam thúc đứng sau. Nhưng ông nội vẫn như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 xưa, tiếp tục che chở cho người con trai út của mình. Có điều, bây giờ anh không còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đứa trẻ bất lực ngày nào.

Lục Thế Trừng mỉm cười, chậm rãi di chuyển nòng súng khỏi đầu Tam thúc. Ông nội Lục thấy vậy liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 quay sang người hầu, quát lớn:

“Còn không mau lên cứu người?!”

Nhưng điều ông không ngờ tới là, tất cả bọn họ chỉ nhìn về phía Lục Thế Trừng, không ai dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bước lên.

Ông kinh ngạc quay đầu lại, đối diện với ánh mắt bình thản của người cháu trưởng.

Trước sự sững sờ lúng túng của ông, Lục Thế Trừng khẽ mỉm cười:

“Ông nội, lẽ ông quên rồi, hiện tại người nắm quyền trong Lục gia cháu.”

Lục lão gia lảo đảo lùi lại một bước. Thấy người ta định trói Tam thúc, ông lập tức chắn trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mặt, lớn tiếng:

“Tốt lắm! Xem ra cháu đã không còn coi ông ra gì. Nhưng đừng quên, tất cả những cháu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đều do Lục gia ban cho! Muốn giết, hãy bắt đầu từ người già nhất trong nhà! Giết ông trước, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 rồi hẵng giết Tam thúc cháu!”

Những người đang định trói Tam thúc khựng lại, chờ chỉ thị của Lục Thế Trừng.

Lục lão gia tức đến nghẹn thở, tay ôm ngực, thở hổn hển. Ông hiểu những lời đe dọa này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chẳng khác gió thoảng bên tai cháu trai mình. Lỗi tại ông, năm xưa đã không thiên vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 triệt để!

Nếu không cảm giác tội lỗi sâu sắc với đứa trẻ này, ông đã không để mặc lớn lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 từng ngày, cho đến khi quyền lực, địa vị, thậm chí chiếm lấy lòng tin của mọi người!

Giờ đây, thế cục đã thay đổi, ông không thể không hạ giọng:

“Thế Trừng, ông nội biết trong lòng cháu chất chứa rất nhiều oán hận. Nhưng chuyện năm xưa, Nhị thúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Tam thúc của cháu đã phải trả giá đắt. Nhị thúc cháu giờ nằm liệt giường, mọi sinh hoạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đều phải nhờ người giúp đỡ. Tam thúc cháu cũng đã mất cả đôi chân, trở thành kẻ tàn phế. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Nhìn họ như vậy, cháu có bao nhiêu hận thù, cũng nên buông bỏ rồi.”

Nghe vậy, ánh mắt Lục Thế Trừng không chỉ đầy sự chế nhạo,còn ngập tràn căm hận. Buông bỏ? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Người đáng thương nhất là mẹ anh! Những tranh chấp của Lục gia từ đầu đến cuối chẳng liên quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đến bà, vậy lại phải chết chỉ dâu trưởng của gia đình.

Ban đầu, bọn họ thậm chí còn không định tha cho anh!

Nếu không nhờ mẹ anh liều mạng bảo vệ—

Không, chỉ cái chết mới khiến ông nội thực sự thấu hiểu nỗi đau.

Khoé mắt Lục lão gia đã ươn ướt, trong chốc lát trông ông như già thêm cả chục tuổi. Ông dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 giọng gần như cầu xin nói với người cháu trưởng:

“Cô Văn của cháu đâu bị thương nặng, sao phải làm mọi chuyện đến mức tuyệt tình như vậy? Chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cần cháu tha mạng cho Tam thúc, ông nội sẽ đồng ý với bất cứ điều kiện nào cháu muốn.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Lục Khắc Kiệm, nằm dưới chân ông, cảm giácđiều chẳng lành, điên cuồng giãy giụa:

“Không! Cha, đừng nghe nó! Thằng nhóc này hận con đến tận xương tủy, sẽ không để con yên. Thà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chết còn hơn!”

Nửa đêm.

Văn Đình Lệ tỉnh giấc, thoáng thấy ai đó ngủ bên cạnh giường mình.

giật mình, nhưng nhanh chóng nhận ra đó Lục Thế Trừng.

khẽ mỉm cười, mở to mắt, lặng lẽ tiến gần để quan sát anh.

Anh về từ lúc nào? Trong bóng tối, cô không thể thấy nét mặt anh, chỉ thể nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một bên gương mặt. Anh vẻ rất mệt, gối đầu lên cánh tay, ngủ say sưa.

Lắng nghe hơi thở đều đặn của anh, muốn áp mình lên mu bàn tay anh, nhưng lại sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 làm anh tỉnh giấc. Trời càng lúc càng lạnh, anh ngủ như vậy sẽ dễ bị cảm.

quay người, kéo một nửa chăn của mình đắp lên người anh. Động tác ấy khiếnnhận ra tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mình đang bị anh nắm chặt.

ngủ say, anh vẫn không buông tay cô.

Một cảm giác xót xa dâng lên trong lòng. ngẩn người nhìn anh thật lâu, sau đó dùng tay kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 kéo chăn cho anh, rồi nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh, giữ nguyênthế ấy.

Sáng hôm sau.

Sau bữa sáng, Lục Thế Trừng ngồi cạnh giường, gọt táo cho Văn Đình Lệ. Thím Chu mang đến một tờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 báo. Văn Đình Lệ tiện tay mở ra, thoáng thấy một tin tức khiến sững người:

“Doanh nhân Nam Dương lừng lẫy, ông Lục Hồng Tuấn, chính thức tuyên bố cắt đứt quan hệ cha con với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 con trai thứ ba, Lục Khắc Kiệm.”

Văn Đình Lệ liếc nhìn Lục Thế Trừng, cố giấu sự chấn động trong lòng, rồi tiếp tục đọc phần nội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 dung chi tiết.

Trong bài báo, khôngdòng nào giải thích do ông Lục Hồng Tuấn đột ngột đoạn tuyệt với Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Khắc Kiệm, chỉ tuyên bố rằng từ nay Lục Khắc Kiệm không được phép mang họ Lục. Toàn bộ cổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phần, nhà xưởng, bất động sản dưới tên ông ta đều bị gia tộc thu hồi.

Tuy không nhắc đến tiền mặt, nhưng Lục Tam gia có được cấp một khoản lớn để rời đi, thông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 báo này đồng nghĩa với việc ông ta không còn thuộc về gia đình họ Lục. Từ nay, Lục Khắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Kiệm không thể lợi dụng danh tiếng của Lục gia để làm mưa làm gió nữa.

Bạch Long Bang nếu muốn tiếp tục hợp tác với ông ta, ắt phải cân nhắc kỹ càng.

Lục Khắc Kiệm giờ đã trở thành một kẻ cô độc.

Văn Đình Lệ hiểu rõ, đây chỉ mới khởi đầu. Địa ngục thực sự còn đang chờ đợi Lục Khắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Kiệm phía trước.

Lục Thế Trừng không nhìn cô, tiếp tục gọt táo. “Em muốn hỏithì cứ hỏi.”

Văn Đình Lệ mỉm cười lắc đầu. Những ngày sau đó, Lục Thế Trừng gần như không rời nửa bước. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Bất kể muốn làm gì, anh đều chiều theo, muốn ăn gì, anh cũng tìm mọi cách mang đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cho cô.

Bạn lần lượt đến thăm, khiến tâm trạng thoải mái hơn. ngủ rất ngon mỗi đêm.

Cuối cùng, nỗi lo lắng ám ảnh trong lòng đã được giải quyết. Từ đây, ngay cả không khí của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thành phố này cũng trở nên trong lành hơn.

bàn với Lục Thế Trừng:

“Sau khi xuất viện, em muốn về Nam Kinh một chuyến.”

“Muốn đi viếng cha mẹ phải không?”

“Ừm. Cha em ra đi quá oan ức, đến giờ em vẫn thường thấy gương mặt của ông lúc lâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chung. Ông không chỉ căm hận Khâu Đại Bằng, còn lo lắng cho hai chị em em. Em muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đến mộ cha để báo tin vui này, để ông thể an nghỉ.”

“Được, anh sẽ đi cùng em về Nam Kinh.” Anh cắt một miếng táo, nhẹ nhàng đưa đến miệng cô.

Văn Đình Lệ vừa nhấm nháp miếng táo vừa hào hứng nói:

“Haychúng ta ở lại Nam Kinh vài ngày? Em sinh ra ở Nam Kinh nhưng từ nhỏ đã chuyển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đến Thượng Hải. Những nét đẹp của Nam Kinh em chẳng còn nhớ nữa. Lần này chúng ta hãy dạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chơi một chút, được không?”

Lục Thế Trừng mỉm cười gật đầu. Khi hai người đang trò chuyện, thím Chu bước vào thông báo có khách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đến. Lục Thế Trừng Văn Đình Lệ liếc mắt nhìn nhau, rồi anh lánh vào thư phòng.

Không lâu sau, Tào Nhân dẫn theo một người lên lầu.

“Cô đến đây sao?!” Văn Đình Lệ vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, vội xuống giường đón tiếp.

Đó Đinh Tiểu Nga, một nữ công nhân của nhà máy dệt Hồng Miên. So với lần gặp trước, khuôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mặt ấy đã đầy đặn hơn, không còn vẻ hốc hác như bộ xương khô. Tuy nhiên, dáng người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vẫn nhỏ nhắn, gầy gò.

Đinh Tiểu Nga bước tới đỡ lấy Văn Đình Lệ. Lúc mới vào phòng, còn bối rối và lo lắng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhưng thấy Văn Đình Lệ nhiệt tình đón tiếp mình, đôi mày đang nhíu chặt liền giãn ra.

Tào Nhân đứng bên cười nói:

“Nghe tin bệnh,ấy nhất quyết muốn đến thăm.”

“Cô Văn, khỏe hơn chưa?” Đinh Tiểu Nga rụt rè hỏi, giọng đầy áy náy. “Tôi đã muốn đến thăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 từ lâu, nhưng cứ ngại mãi. Chuyện lần trước, tôi thật sự áy náy. Tôi còn tưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đạo diễn Hoàng đùa cợt tôi, nào ngờ hai người thật sự đã quyên toàn bộ tiền bánphim…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

lúng túng lấy ra từ túi áo một chiếc túi vải:

“Chúng tôi đã nhận được số tiền đạo diễn Hoàng quyên góp. luật họ Lưu đích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thân mang đến. Chị Trịnh bị lao phổi đã lâu, vừa gặp Lưu, chị ấy lập tức được đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đến bệnh viện. Hai tên quản đốc người Nhật ban đầu còn không chịu, nhưng bị cô Lưu mắng đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cứng họng, chẳng nói được lời nào. Từ bé đến giờ, tôi chưa từng thấy một nữ luật như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vậy, thật ngầu lắm! ấy nói số tiền này từ quỹ nữ công nhân của các cô, bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chúng tôi không cần phải trả lại.”

Nói đến đây, Đinh Tiểu Nga như chợt nhớ ra điều gì, liền lật đật đặt chiếc giỏ tre đeo bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tay xuống tủ đầu giường, mở tấm vải phủ bên trên, để lộ những quả trứng bên trong.

“Đây mấy chị em chúng tôi góp tiền mua, thứ này bổ lắm.” Đinh Tiểu Nga chân thành nói. “Ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 dưới còn một hộp sữa bột, nghe nói uống lúc bệnh sẽ rất tốt.”

Trong suy nghĩ của cô, đây đã những món bổ dưỡng nhất. Văn Đình Lệ không biết nên nói gì, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mỗi lần Đinh Tiểu Nga nói, cô chỉ biết gật đầu với đôi mắt ngấn lệ.

“Cô Văn, Tào bảo các mở lớp học ban đêm cho chúng tôi, để dạy chúng tôi học chữ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6thật không ạ?”

“Thật chứ.”

Đinh Tiểu Nga thoáng lo sợ, bối rối nói:

“Nhưng, đạo diễn Hoàng đâu quen biết chúng tôi, sao lại tốt với chúng tôi như vậy?”

“Bởi vì…” Văn Đình Lệ khẽ hít một hơi, giọng nghẹn ngào, “năm xưa cũng người từng giúp đỡ tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 như vậy.”

Đinh Tiểu Nga ngạc nhiên:

“Cô Văn từng làm công nhân trong nhà máy sao?”

“Không, nhưng tôi từng làm nhân viên trực tổng đài, thậm chí còn bán báo.” Văn Đình Lệ mỉm cười, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mắt thoáng hiện ánh lệ. “Đừng quên, tôi cũng chỉ một nhi bước ra từ con hẻm Bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 An.”

Nếu không nhờ người sẵn lòng giúp đỡ,đã không thể được ngày hôm nay.

nắm lấy tay Đinh Tiểu Nga, dịu dàng nói:

“Xin hãy tin tôi. Tôi hiểu nỗi khổ của các hơn bất kỳ ai. vậy, đừng ngại ngần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cả, cứ thoải mái nhận sự giúp đỡ của chúng tôi, được không?”

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Một Đời Danh Tiếng full, Một Đời Danh Tiếng online, read Một Đời Danh Tiếng, Đang cập nhật Một Đời Danh Tiếng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 105 — Một Đời Danh Tiếng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc