GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 27: Quyển 3 - Chương 27

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Mông mặc thường phục bất ngờ vượt sông đánh chiếm Kinh Châu, lại dùng chiến thuật đối xử tử tế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với tù binh khiến cho người người không đánh mà hàng, làm cho toàn quân cao thấp ngợi khen không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dứt, theo ý tôi đây kết quả tốt nhất. Bởi mọi chuyện vốn chủ ý của Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nghị, Mông chỉ người chấp hành. Nhưng chính bởi vì Lục Nghị còn lặng lẽ không tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tăm nên mới phải đem vinh quang thắng lợi này toàn bộ tặng cho Mông, còn bản thân thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi đánh Nghi Đô, một nơi vừa hẻo lánh vừa hiểm trở.

 

Nhưng cho dù chinh phạt một nơi hẻo lánh lại hiểm trở, chàng cũng hoàn thành một cách xuất sắc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đường đi không phải trực tiếp bờ sông, mà là vách núi cạnh dòng sông. Người Thục cho rằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quân Giang Đông giỏi về thủy chiến, không hề am hiểu tác chiến vùng núi, cho nên đối với quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giang Đông xuôi dòng cũng trở nên là. Nhưng theo chiến báo truyền đến, chàng đã hoàn toàn thay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đổi suy nghĩ này của người Thục.

 

Từ Giang Lăng tám năm trước từng được tặng cho Lưu Bị, chiến báo Lục Nghị lấy được Di Đạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rơi vào trong quân Mông. Lã Mông từ trong vui mừng thắng lợitỉnh lại, sắc mặt bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu dần dần không vui.

 

Loại không vui này không thích hợp cho người ngoài biết. Chỉ đến ban đêm sau khi mọi người đều về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghỉ ngơi, hắn mới mang tâm sự nặng nề chầm chậm tiến vào doanh trại của tôi, nói với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi:

 

“Hắn đến để tranh giành với ta.”

 

“Hắn nào?” Tôi trong một lúc vẫn chưa phản ứng kịp, mờ mịt hỏi hắn.

 

“Tên tướng quân trẻ con kia.” Hắn oán hận nói, “Ngay từ đầu hắn đã cho rằng ta năng,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bây giờ hắn còn muốn dùng thắng lợi của hắn che lấp đi thắng lợi của ta.”

 

“Ngươi lấy được Giang Lăng đã thắng lợi lớn nhất, sao phải để ý người khác?”

 

“Nhưng mưu kế đoạt được Giang Lăng cũng từ hắn. Nếu người khác biết việc này, ta làm còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỗ đứng nữa? Giang Lăng không phải thắng lợi của ta, của hắn.”

 

“Là ngươi nghĩ nhiều rồi. Ngài ấy chưa hẳn sẽ nghĩ thế.” Tôi nhẹ nhàng nói.

 

Hắn cũng không đáp lời tôi, chỉ thất thần nhìn quân báo trên bàn. Cuối cùng, hắn đột nhiên hỏi: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Hắn lấy Di Đạo, giết địch bao nhiêu người, bên ta thương vong bao nhiêu người?”

 

Tôi cầm quân báo đọc cho hắn nghe:

 

“Giết địch hai ngàn người, bên ta thương vong hai trăm bốn mươi người.”

 

Hắn cười lạnh một tiếng, lại nói: “Quân ta từ lúc khai chiến tới nay không hề có chút thương vong.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Tôi im lặng không nói.

 

“Hắn hiện tại đang trên đường tiến quân Tỉ Quy à?” Hắn lại hỏi như vậy.

 

Tôi nói đúng vậy.

 

“Ta đây liền đi lấy Di Lăng. Ta muốn không mất một binh lấy được Di Lăng, sau đó cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn biết hắn dùng binh vẫn không bằng ta.” Mông đột nhiên nói như thế.

 

Tôi kinh ngạc nhìn hắn, muốn nói đó thì hắn lại cầm quân báo.

 

“Di Lăng năm ngàn binh mã, Thái thú Lưu An ——” hắn đọc.

 

“Lưu An? ChínhLưu An trước kia giết thê tử của mình lấy thịt cho Lưu Bị ăn sao?” Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỏi.

 

“Phải, đúng người kia. Sau đó Lưu Bị ban cho hắn chức quan, sau một đoạn thời gian hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biến mất, nghe người ta nói hắn đi Hán Trung. Đến lúc trở về Lưu Bị liền lập hắn làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thái thú Di Lăng.”

 

“Hán Trung?” Tôi kinh ngạc, “Hắn không phải vào Ngũ Đấu Thước giáo chứ?”

 

“Cũng khả năng.” Hắn nhàn nhạt nói, “Cái loại giáo này rất dễ hoặc người.”

 

Tôi đứng lên, nghiêm mặt nói: “Ta không nghĩ ngươi đi lấy Di Lăng ý kiến hay.”

 

“Vì sao?” Hắn kinh ngạc nhìn tôi.

 

“Thứ nhất, Giang Lăng vừa định, ngươi nên đóng đây; thứ hai, Di Lăng cũng không nhiều ý nghĩa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quân sự, không cần phải chiếm, không cần thiết bỏ lại Giang Lăng mà đi lấy Di Lăng ; thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ba, cho lấy được Di Lăng, cũng đừng trông mong thái thú đầu hàng, người Ngũ Đấu Thước giáo___” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Tôi còn chưa nói xong, hắn đã cười cắt ngang lời tôi.

 

“Được rồi được rồi, hắn vừa cười vừa lắc lắc tay nói, “Tỷ tỷ cũng muốn thành tướng quân sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tỷ tỷ không hiểu dụng binh, chỉ cần đi theo đệ đệ ta đi nhận Di Lăng được.”

 

Hắn dẫn đại quân rời Giang Lăng thẳng chiếm Di Lăng. Hắn đem hai vạn quân đóng ở một nơi cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Di Lăng năm mươi lí, lại phái người đưa thư cho Lưu An. Sau đó hắn ra vẻ nắm chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mười phần thắng lợi đợi Lưu An đầu hàng. Tôi chán nản nhìn mọi việc, lại biết bản thân mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khôngcách nào thay đổi suy nghĩ của hắn.

 

Nhưng ngoài dự kiến của tôi Lưu An rất nhanh đã tiếp nhận thư chiêu hàng của hắn. Quân chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi bình yên vô sự vào thành, mọi thứ dường như không khó khăn như trong tưởng tượng của Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nghị.

 

Nhưng khi nhìn thấy Lưu An, trong lòng tôi lại phảng phất một bóng ma lo sợ. Người đàn ông trung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 niên kia trên mặt khôngchút biểu cảm nào, nhưng đáy mắt hiện lên vẻ tàn nhẫn. Tôi nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn mắt nhận lời trấn an của Mông, trong lòng tôi lại càng không yên.

 

Mông tiếp tục để hắn làm Thái thú, lưu lại mấy trăm người tiếp quản quân vụ, chuẩn bị mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đại quân tiếp tục tiến về phía bắc định bất ngờ đánh chiếm Lâm Tự. Tôi phản đối kế hoạch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này, cho rằng muốn tiếp tục đánh Lâm Tự cũng phải về đóng Giang Lăng chờ đợi Lục Nghị. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 toàn quân cao thấp đều đang cuồng nhiệt trước việc không đánh thắng, ý kiến nhỏ này thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không đáng nói đến.

 

vậy vẫn quyết định như thế. Sau khi Mông lưu lại mấy trăm quân liền dẫn đại quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiến thẳng Lâm Tự. Lúc tin tức Quan tiến về phía nam cùng với tin Lục Nghị lấy được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tỉ Quy đồng thời truyền về quân doanh, tôi thấy hắn đắc ý cười.

 

“Chờ tên tướng quân trẻ con kia vất vả lộn trở về, sẽ phát hiện ta đã đánh tan quân Quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vũ.” Hắn đắc ý nói.

 

Nhưng chuyện đời thường ngoài dự đoán của mọi người.

 

Đội ngũ phụ trách tiếp tế tiếp viện vốn nên sớm từ Di Lăng đến rồi nhưng mãi vẫn không thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bóng dáng. Mông lo lắng đợi một ngày, lại đợi được một tin tức trí mạng.

 

——Thái thú Di Lăng Lưu An làm phản.

 

Có lẽ cũng không thể nói phản, bởi hắn vốn trá hàng. Khi chúng tôi rời đi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lâu, hắn liền giết hết nhân Lã Mông để lại Di Lăng, cắt đứt đường về cùng đường tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 viện của Mông.

 

Tồi tệ hơn là, nghe nói hắn chuẩn bị đi đánh Giang Lăng.

 

“Giang Lăng đóng quân bao nhiêu người?” Lã Mông lo lắng hỏi phó tướng.

 

“… Hai ngàn.” Phó tướng nhỏ giọng đáp.

 

Di Lăng năm ngàn binh mã.

 

“Còn Nam Quận? Công An?”Mông hỏi, sắc mặt trở nên nặng nề.

 

“… Cũng không vượt quá năm ngàn.”

 

Một nước cờ sai, cả ván cờ sụp đổ.

 

Nhưng đây cũng không phải tin tức tệ nhất. Tệ nhất chính là, nhiều nhất trong hai ngày chúng tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ gặp quân Quan đang nam hạ, sau đó sẽ rơi vào cảnh hai mặt đềuđịch.

 

“Ta muốn đi đường vòng, đoạt lấy Di Lăng.” Mông sắc mặt âm trầm nói.

 

“Ven đường chắc chắn sẽ quân mai phục.” Một phó tướng khác lo lắng nói.

 

“Không bằng đi hướng tây đến Tỉ Quy, hợp quân cùng với quân của Lục tướng mới quyết định.” Tôi đề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghị.

 

“Trên đường đi Tỉ Quy chẳng lẽ sẽ không quân mai phục sao?”Mông nhảy lên quát, “Hơn nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta không thể xin tên tướng quân trẻ con kia giúp đỡ, ta không muốn làm trò cười cho hắn!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Tôi bi ai nhìn hắn. Đứa nhỏ quật cường này, tình nguyện để bản thân rời vào vòng nguy hiểm cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không bằng lòng thừa nhận thất bại của mình sao ?

 

Hắn lại phất tay áo bước ra cửa, đi chỉnh đốn quân chuẩn bị về đánh Di Lăng.

 

Trên đường hành quân đến Di Lăng, lòng quân trên dưới đều hoảng sợ. Tin tức Lưu An trá hàng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sớm truyền khắp quân doanh, đối với tương lai cuộc chiến này, các tướng cũng không hy vọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiều.

 

khí sa sút làm cho Mông càng trở nên không yên, chủ soái nôn nóng lại càng làm cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sĩ khí thêm sa sút. Lại còn lương thảo không đủ, một đường đến Di Lăng tuy rằng may © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắn không gặp phục binh, nhưng hai vạn quân cũng bắt đầu chia năm xẻ bảy. Nếu bị đánh tan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bởi năm ngàn người cũng không phải chuyện ngoài dự đoán của mọi người.

 

Khi vào trong núi cách Di Lăng ba mươi lí, Mông do dự.

 

Ai cũng có thể nhìn ra trong lòng hắn đang sợ hãi. Từ nơi này đến Di Lăng đều là núi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 non hiểm trở, chỉ cần một toán phục binh liền thể trở thành thương tổn trí mạng. Cho dù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không gặp phục binh đến thành Di Lăng, thì chờ đợi chúng tôi lại vận mệnh như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào?

 

NhưngMông đã không lựa chọn nào khác.

 

“Đi.” Hắn gầm nhẹ, dẫn đầu tiến vào vùng núi.

 

Một đườngsự đi đến dưới thành Di Lăng, chúng tôi ngạc nhiên.

 

Không quân mai phục trong tưởng tượng, cũng khôngquân đội chờ đợi chúng tôi, chỉ một đống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thi thể ngổn ngang, bị bỏ nơi hoang dã ngoài thành.

 

“Sao lại thế này?” Mông nghi hoặc nhìn, toàn bộ những người chết này hiển nhiên đã trải qua chém © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giết dữ dội. Trong đó phần lớn quân Lưu An, nhưng cũng một phần thi thể quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giang Đông.

 

Càng lúc càng đến gần thành. Màu cờ trên thành hồ khó phân biệt rõ.

 

“Tướng quân cẩn thận, sợtrong thành có bẫy.” tướng bất an đề nghị.

 

Nhưng Mông lại nghi hoặc nhìn chằm chằm cờ trên thành nửa ngày, đột nhiên quất ngựa phóng về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phía trước ——

 

Tôi vội vàng đuổi theo.

 

Đến dưới thành, chúng tôi kinh ngạc nhìn cờtung bay trên tường thành kia, mặt trên một chữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Lục” rất lớn.

 

vị bạch y tướng quân trên tường thành kia đúng Lục Nghị, chàng trên thành nhìn chúng tôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mỉm cười ôn hòa lộ vẻ vui mừng.

 

“Nghị đã tự tiện thay đổi quân lệnh, về điểm này xin tướng quân thứ lỗi.”

 

Trong thành Di Lăng, Lục Nghị nói với Mông như vậy.

 

“Không dám nhận. Ít nhiều đã được Lục tướng quân tương trợ.” Mông chút xấu hổ cúi đầu. Nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm như vậy, đây là lần đầu tiên tôi thấy vẻ xấu hổ trên mặt hắn.

 

Hắn hẳnkhông thích tiếp tục đề tài này, nhưng tôi cảm thấy phải làm cho hắn thật tỉnh lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quyết định thừa thắng xông lên.

 

“Lục tướng quân sao kịp thời đến chiếm Di Lăng như vậy?” Tôi hỏi.

 

“Nói ra thật xấu hổ, bởi đúng lúc chút hiểu biết về Lưu An này, cho nên trước đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để lại một phần binh Di Đạo. Nhưng vẫn sợ không đủ, cho nên lấy được Tỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Quy liền dẫn trước mấy trăm người theo ta gấp rút trở về.” Chàng chỉ nói qua như vậy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Việc này sai lầm của Mông, nhất định sẽ thỉnh tội với chúa công.” Mông rốt cuộc nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như vậy.

 

“Tướng quân muốn để Nghị mang tiếng bất nghĩa sao?” Lục Nghị cười nói, “Trong quân báo gửi chúa công, Nghị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng chưa từng nói đến việc này.”

 

Mông ngẩn người nhìn chàng hồi lâu, nói không nên lời.

 

“Được tiện nghi còn khoe mẽ.”

 

Đợi sau khi chàng rời đi, vẻ xấu hổ trên mặt Mông đột nhiên biến mất, hắn nghiến răng nghiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lợi nói như vậy.

 

“Tử Minh, ngươi nói như vậy thật không phúc hậu.” Tôi ngạc nhiên nói.

 

“Sao lại không?” Hắn oán hận nói, “Ngầm cười tadụng, tranh công với ta, bây giờ lại làm cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta cảm thấy bản thân như một thằng ngốc.”

 

“Ngươi hiểu lầmNgôn rồi, ngài ấy không phải người như ngươi nghĩ.” Tôi vội vàng nói.

 

“Hắn là gì của tỷ mà tỷ lại nói giúp hắn?” Hắn đột nhiên tức giận hỏi tôi.

 

Tôi lập tức đứng lên, nhìn hắn hồi lâu, mới mở miệng thốt lên một câu:

 

“Nếu còn muốn ta làm tỷ tỷ ngươi, ngươi nên tỉnh táo một chút lại cho ta.”

 

Hắn nhìn tôi, trong mắt vẫn trước sau vẻ quật cường cùng hờn oán. Tôi biết nói nhiều với hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng ích, chỉ đơn giản xoay người lại rồi đi ra ngoài.

 

Thành Di Lăng vừa nhỏ vừa dốc làm cho tôi cảm thấy đè nén. Tôi chỉ đơn giản ra khỏi thành, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bước đikhông mục tiêu.

 

Ngoài thành, quân Giang Đông đã bắt đầu đem thi thể đi chôn. Sau khi đem hết thi thể đi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lộ ra nhiều mảng đất bùn bị nhuộm thành màu đỏ rất ghê người.

 

Mùi máu tươi làm tôi cảm thấy choáng váng. Tôi vừa định rời đi, đã thấy Lục Nghị đứng nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó.

 

Chàng đang đứng cạnh một đống thi thể, chàng quay đầu nhìn tôi, trên mặt vẻ thống khổ tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chưa bao giờ gặp qua.

 

“Lại đã chết hơn ba ngàn người.” Chàng nhẹ giọng nói.

 

Tôi đau lòng nhìn chàng, rất muốn tự tay xoa dịu gương mặt đau khổ của đó, nhưng tôi chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể dùng lời nói an ủi.

 

“Cũng chuyện không cách nào.” Tôi nói.

 

“Chiến tranh phá đi hòa bình, nhưng chiến tranh lại hòa bình, chàng nhàn nhạt nói, “Cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩ như thế, nhưng mỗi khi nhớ đến bao nhiêu quân ta chết, trong lòng vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ thống khổ.”

 

Tôi vừa muốn nói, lại bị một thanh âm của tiểu binh cắt ngang.

 

“Lục tướng quân, tôi thật sùng bái Lục tướng quân, người nói chuyện một tiểu binh trong quân© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mông, “Nếu thể cùng Lục tướng quân đánh giặc thì tốt rồi. Tương lai tôi con, tôi cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn để theo Lục tướng quân đánh giặc.”

 

Tôi yên lặng mỉm cười nhìn hắn. Tiểu binh kia cùng lắm là mười bốn mười lăm tuổi, nếu đợi đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khi con của hắn cũng thể đánh giặc, trời —— không biết Lục Nghị già đi bao nhiêu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Lục Nghị tươi cười ôn hòa với hắn.

 

“Ta thà rằng con của ngươi không cần phải đánh trận với ta” chàng nhàn nhạt cười, đưa tay đặt lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trán tiểu binh kia.

 

“Ta mong rằng chờ đến khi lớn, đã không còn có chiến tranh nữa.”

 

Trời sập tối, nhóm quân mai táng thi thể cũng trở về. Chúng tôi cũng theo dòng người về thành, chậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rãi trở về.

 

“Nếu cảm thấy mệt mỏi thì nên nghỉ ngơi một chút.” Tôi nói với chàng.

 

“Không mệt, ” chàng lắc đầu nói, “Hết thảy không phải vừa mới bắt đầu sao.”

 

Tôi nhìn chàng, chàng đang nhìn bầu trời phương bắc,tôi cũng quay đầu lại nhìn về phía đó. Đêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đen yên lặng,phương bắc xa xôi kia không biết ánh đèn đuốc từ nơi nào đã nhuộm đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chân trời thành màu tím thẫm.

 

Khói lửa chiến tranh sẽ không chấm dứt, dưới bầu trời màu tím thẫm kia, Quan đang chờ đợi chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Lưỡng Thế Hoa, Lưỡng Thế Hoa Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Lưỡng Thế Hoa Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Lưỡng Thế Hoa Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Lưỡng Thế Hoa Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Lưỡng Thế Hoa full, Lưỡng Thế Hoa online, read Lưỡng Thế Hoa, Cẩm Sắt Vô Đoan Lưỡng Thế Hoa

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 27 — Lưỡng Thế Hoa

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc