GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 26: Quyển 3 - Chương 26

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ngày thứ hai, Mông liền trở về Kiến Nghiệp.

 

Tôi không cho rằng hắn cảm kích Lục Nghị, nhưng trừ người này ra, không người thứ hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể nói cho hắn biết phương pháp chiến thắng Quan Vũ. Cho nên hắn còn đang oán thầm trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng thì cũng chỉ đành chịu.

 

khi tôi từ chối về Kiến Nghiệp cùng hắn thì hờn oán trong lòng hắn càng tăng. Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 do đường đường chính chính : bởi tôi trở lại Kiến Nghiệp sẽ dễ dàng bại lộ thân phận, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ nguy hiểm, còn không bằng lại trong quân lấy thân phận một tiểu binh.

 

Hắn ngẩn ra, lại không tìm ra do để phản bác tôi. Cuối cùng, hắn thở dài một tiếng, nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Tỷ tỷ người chờ nhé, đến khi gió thu bắt đầu thổi, ta liền lĩnh quân đến đón tỷ.”

 

Trong lòng tôi cả kinh, cũng thật không ngờ hắn sẽ nói như thế. Tinh tế nghĩ lại thì đó cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lẽ đương nhiên. Nhưng luận thế nào, tôi sẽ hai tháng thời gian lại Lục Khẩu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại bên cạnh Lục Nghị.

 

Năm nay Lục Nghị ba mươi bảy tuổi.

 

Thời gian như một con rắn giảo hoạtyên tĩnh, dường như hôm qua tôi vẫn còn rất nhiều thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gian phải đợi, nhưng nháy mắt nó liền lặng lẽ trốn. Từ xưa đến nay, vẻ ung dung trầm tĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm cho chàng thoạt nhìn trẻ hơn nhiều so với tuổi thực, lại không ai nghĩ đến thời gian đẹp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhất của chàng đã để lại trong một góc nào đó không muốn người biết.

 

Nhưng đối với chức vị “Thiên tướng quân Hữu đô đốc” này nói, tuổi này vẫn rất trẻ. Các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quân Lục Khẩu thường ngầm gọi chàng “Tướng quân trẻ con”, cùng lúc trợn mắt hốc mồm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn một loạt việc từ lúc nhận chức nhiệm tới nay chàng làm.

 

Cái gọi làm, cũng chỉmỗi ngày tiệc rượu đi săn hay gieo trồng các loại hạt trước cửa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chàng thậm chí phát minh ra một loại trò chơi, mỗi ngày chàng đều gọi người bắt một con ếch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khỏe mạnh từ trong vườn, sau đó dùng bút son điểm một chấm đỏ trên trán con vật nhỏ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 an phận kia. Mỗi ngày đều như thế, làm không biết mệt. Những quý tộc xuất thân nhà quyền thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn tạo điều kiện cho những hành vi giấu tài này của chàng, vẻ nhẹ nhàng đãng chơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đùa lại được phụ trợ bởi khí chất bình tĩnh thong dong trên người chàng lại trở nên rất tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiên, thậm chí làm cho người ta cảm thấy, chàng nếu không phải như thế lại không tự nhiên. Khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nước lặng yên chảy xuôi, không ai thể tưởng tượng sẽ kết thành băng sắc bén.

 

Loại che giấu nàythể hoặc tướng của mình, tự nhiên cũng thể hoặc quân địch. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Khi Quan sai sứ đến, chàng tìm người làm một cái bồn lớn, bên trong hơn trăm con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ếch. Tôi cảm thấy không đủ liền tìm thêm vài hoa khôi nổi danh trong thành, còn tự mình mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áo yếm màu xanh biếc, váy xếp nếp màu đỏ, tô mày, lại kẻ lên mắt một lớp màu vàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhạt, dùng gương mặt cả bản thân còn thấy xa lạ mang theo đàn cùng chàng diễn trò hay. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

vậy khi sứ giả của Quan đến quân trại Lục Khẩu, đi qua cửa trại mà chàng đã trồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không ít thực vật cùng hoa cỏ, ngang qua một đám tiểu binh say mèm, lại xuyên qua hành lang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dài treo đầy con mồi, đẩy ra cửa phía sau quân trại, ngạc nhiên phát hiện vị tướng quân trẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con cùng một đám nữ tử diêm dúa lẳng đang chọc chọc mấy con ếch.

 

“Không biết tôn sứ đã đến, thật đáng chết. Tôn sứ sao lại không vào đây cùng tận hứng ?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Sứ giả của Quan Vũ nửa ngày nói không ra lời. Lại bị chàng bước qua kéo tay, rất hứng thú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giới thiệu cho hắn một ít lợi ích của ếch.

 

Vở kịch kia diễn cùng thuần thục nhưng cũng không khoa trương. Nhờ vẻ bình tĩnh cùng thong dong trời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sinh tiềm ẩn trong người nên mọi thứ chàng làm đều vẻ đương nhiên. Chàng còn hai lần khoác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấy vai tôi, muốn tôi vị khách tôn quý hát một khúc. Tôi nằm trong lòng chàng nhẹ nhàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hát, chàng liền khẽ mỉm cười nhìn tôi. Chàng để tôi nhập vai diễn. Tôi thậm chí còn nghĩ, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi vẫn ca kỹ còn tốt hơn so với hiện tại, tôi tình nguyện cả đời mang bộ mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trang điểm khoa trương làm cho phụ nữ đàng hoàng phải quay đầu đi chỗ khác, chàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mày, chàng kẻ mi vàng.

 

Nhưng vở diễn cũng sẽ đến lúc hạ màn. Khi tôi nhìn thấy ánh mắt sứ giả lúc cáo biệt, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã nhìn thấy thắng lợi của trận chiến này. Phương thức này thật thái quá so với người bình thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vượt qua tưởng tượng của kẻ địch, làm cho bọn họ không chút nào hoài nghi. Sứ giả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đè nén vui sướng trong lòng mà nói lời từ biệt, còn tôi thì yên lặng trở về doanh trại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tẩy đi trang điểm, lại đổi về quần áo nam tử.

 

Nửa tháng sau, Quan rời khỏi Kinh Châu, trước tấn công Phàn Thành. Mọi việc đã chuẩn bị sắp xếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ổn thỏa. Lại qua nửa tháng, Mông lặng lẽ nhận quân trở lại. Đến Lục Khẩu, chuyện thứ nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn làm cho người đến tìm tôi. Lúc này lại đến phiên tôi oán giận không thể làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13được.

 

Lục Nghị tự mình đưa tôi đến trong doanh trại Lã Mông. Hai người đóng cửa lại bên trong nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật lâu. Cuối cùng chàng từ bên trong đi ra, tôi thất thần nhìn chàng. Chàng phải đi rồi.

 

Chàng cáo biệt Mông, khi đi qua bên người tôi, chàng hơi dừng dừng, dùng thanh âm chỉ tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 có thể nghe được nói:

 

“Lát nữa thể đến bờ sông một chút không? Ta lời muốn nói với nàng.”

 

Đáng tiếcMông lại dài dòng nói chuyện rất lâu, tôi đứng đó bất an nhìn hắn thao thao

 

bất tuyệt biểu đạt niềm vui gặp lại,cùng muốn lấy gậy đập hắn ngất xỉu rồi chạy tới bờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sông. Đợi đến khi hắn rốt cuộc cũng chấm dứt định đi nghỉ ngơi, tôi gần như muốn khóc. Quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lâu như vậy, thể chàng đã đi rồi.

 

Tôi lặng lẽ ra ngoài đi đến bờ sông. Chàng vẫn còn ở nơi này, dưới tàng cây liễu, đứng cạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gốc liễu yên tĩnh nhìn tôi. Ánh trăng chiếu vào một thân áo trắng của chàng, một khắc đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi đột nhiên nhớ đến Chu Du. Tôi đột nhiên nhàm chán nghĩ, nếu Chu Du, nhất định sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dùng một thế cực khốc chắp tay sau lưng hướng mặt sông nhìn trời, đợi người đến gần mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dùng một thế xinh đẹp nghiêng mặt nhìn. Nhưng chàng không giống, chàng chỉ là yên tĩnh đứng đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đôi mắt vẫn trước sau nhìn bạn. Đây điểm khác biệt giữa Chu Du chàng, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dosao thủy chung không có người nào đồng thời yêu cả hai người bọn họ.

 

Tôi còn đang miên man suy nghĩ thì đã đi đến trước mặt chàng, sau đó chàng nói với tôi:

 

“Ba ngày sau, sẽ khai chiến.”

 

chuyện công. Tôi buồn bực nghĩ. Tôi rất muốn cắt ngang lời chàng nói, đừng nói tới chiến tranh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó đáng chết kia, chúng ta đây nói chuyện phiếm, nói chuyện tình cảm, chỉ cầncạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi cả đêm được rồi.

 

Nhưng tôi vẫn không nói gì.

 

“Ta cùng Lã tướng quân sẽ mang binh chia làm hai đường. Hắn đến Kinh Châu cùng Công An, ta xuôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dòng lên chiếm Nghi Đô. Trận chiến này,tướng quân cho rằng phải không đánh mà thắng.”

 

“Đây chuyện tốt.” Tôi nhàn nhạt nói.

 

“Nhưng ta thủy chung có chút lo lắng.”

 

“Lo lắng cách dụng binh của Tử Minh?” Tôi mỉm cười nhìn chàng. Mông mặc không thể so với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Quan Vũ, nhưng từ xuất thân binh nghiệp cho đến thành tựu như hôm nay, cũng toàn bộ là nhờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tài năng quân sự của hắn. Người trong thiên hạ đều biết Lã Mông lại không biết tên Lục Nghị, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng chàng lại ở đây lo lắng điều này.

 

“Cũng không thể nói như thế, chàng trầm ngâm, “Tài năng quân sự của tướng quân , người người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khâm phục. Nhưngtướng quân đã qua một lần đánh Kinh Châu cũng không hẳn tướng quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước đây.”

 

“Xin chỉ giáo cho?”

 

“Trận chiến Kinh Châu kia,tướng quân không đánh thắng được ba quận, thế nghe hết tán thưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của mọi người. Ta chỉ sợtướng quân quá mức say mê tán thưởng như vậy.”

 

“Ngài nói hắn saytán thưởng không đánh thắng?” Khi hỏi như vậy, tôi đột nhiên nhớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tới, trước trận chiến Kinh Châu, Lã Mông quả thật thể nóigiết người như ma, nhưng© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ sau trận chiến đó hắn hình như quả thật không còn tạo ra khí thế tử thần này nữa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Chàng nhìn tôi nhẹ gật đầu.

 

“Nhưng mà, trận chiến thể không đánh thắng được chẳng phải chủ ý củaNgôn ngài lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó sao?” Tôi mò hỏi chàng.

 

“Vốn cũng như thế. Nhưng chiến tranh luôn tàn khốc, không đánh thắng chẳng qua chỉ che giấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chân tướng một lời nói dối dễ nghe. đôi khi chỉ thể dựa vào giết người mới© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể thắng lại phải nói dối, không thể công khai vấy máu thể tạo ra hy sinh còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lớn hơn.”

 

“Ngài cho rằng trận chiến thế nào mới chỉ dựa vào giết người mớithể thắng được?” Tôi hỏi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Bây giờ ta vẫn chưa biết,” chàng khẽ thở dài, “Nhưng Kinh Châu lớn như vậy, luôn luôn tồn tại nguy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiểm như thế. Hơn nữa ta còn rất lo lắng Ngũ Đấu Thước giáo.”

 

“Ngũ Đấu Thước giáo?” Danh từ này khá xa lạ, tôi nghi hoặc nhìn chàng.

 

“Phải.” Chàng gật đầu nói, “Lưu Bị một người biết lợi dụng tình thế. Tám năm trước Tào Tháo lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hán Trung, giáo đồ Ngũ Đấu Thước đều chạy tứ tán khắp nơi, một phần bị đưa về dưới trướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lưu Bị. Theo ta biết được, Kinh Châu cũng một phần nơi tụ của giáo đồ Ngũ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đấu Thước.”

 

Đây lần đầu tiên nghe nói chuyện như vậy, tôi hứng thú tiếp tục nghe chàng nói.

 

“Lòng tin của giáo đồ đều rất chấp nhất, vậy một khi bị khống chế đều sẽ khăng khăng một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mực nguyện trung thành. Lã tướng quân cho rằng trận chiến này cũngthể giống như lần trước, đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nơi nào đều hàng. Nhưng ta ngược lại rất lo lắng.”

 

“Nhưng ngài không thuyết phục được hắn,phải không?” Tôi hỏi.

 

Chàng gật gật đầu.

 

“Ngài không thuyết phục được hắn, ta càng không làm được. Hắn cho tôn trọng ta, nhưng trong cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhận của hắn ta chỉ một nữ tử bình thường. Lời nói của ta hắn sẽ không nghe.” Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bình tĩnh nói

 

“Vậy cũng không còn cách nào, chàng thở dài, “Nàng chỉ cần biếtđược. Nếu biến cố, nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải tự bảo trọng. Còn nữa, nếu muốn nói với tướng quân những lời này, vậy cũng đừng nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghe ta nói. Nếu tướng quân biết ta nhận ra nàng, nhất định sẽ không vui.”

 

Giọng của chàng rất dịu dàng. Trong thoáng chốc tôi có chút thất thần, nhưng tôi lại tránh đi ánh mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chàng, chuyển qua đề tài khác.

 

“Duyên nhi khỏe không?”

 

Khóe môi chàng chút ý cười nhẹ: “Khi rời nhà, đã biết viết chữ.”

 

“Như thì sao?”

 

“Nàng ấy cũng khỏe lắm, thường xuyên nhắc tới nàng.”

 

Tôi nhẹ gật đầu rồi nói tôi muốn trở về.

 

Chàng nói: Cũng không còn sớm, phu nhân cần phải trở về.”

 

Tôi liền nói lời từ biệt với chàng, chầm chậm xoay người trở về. Đi được vài bước tôi lại lặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lẽ quay đầu nhìn thoáng qua, thấy chàng vẫn đứng nơi đó, yên tĩnh nhìn bóng dáng tôi rời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi.

 

Tim tôi không tự chủ được run rẩy. Hít sâu một hơi, tôi nói với chính mình, tôi đếm tới ba, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nếu khi lại quay đầu chàng vẫn còn đang đó, tôi sẽ chạy trở lại.

 

Một. Hai. Ba.

 

Tôi lại quay đầu, vẫn thấy bóng dáng kia đứng dưới tàng cây. Dưới ánh trăng, hình bóng của chàng yên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lặng chiếu xuống bờ sông.

 

Tôi thế nhưng lại không dũng khí chạy tới. Tôi lại nói với chính mình, bây giờ tôi đếm tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mười. Nếu chàng vẫn đó, tôi sẽ thật sự chạy qua —— thật sự.

 

Tôi run run đếm đến mười rồi quay đầu. Dưới tàng cây đã trống không, chỉ còn ánh trăng như nước. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Lưỡng Thế Hoa, Lưỡng Thế Hoa Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Lưỡng Thế Hoa Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Lưỡng Thế Hoa Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Lưỡng Thế Hoa Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Lưỡng Thế Hoa full, Lưỡng Thế Hoa online, read Lưỡng Thế Hoa, Cẩm Sắt Vô Đoan Lưỡng Thế Hoa

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 26 — Lưỡng Thế Hoa

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc