GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 41: Hồi kết

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
"U não là cái gì? Sao có thể là u não được? Con gái nhà tôi ăn ngon mặc đẹp suốt mà! Sao lại mắc bệnh này được cơ chứ!"

Trong phòng khám, Giản Như càm thấy như thể bầu trời sụp đổ trước mắt bà.

không ngừng bám lấy bác sĩ, lặp đi lặp lại: "Bác sĩ, bác kiểm tra lại đi! Kiểm tra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kỹ lại đi mà! Con gái nhà tôi còn phải thi đại học nữa! Sao thể mắc bệnh này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được chứ!"

"Bệnh của không chỉ u não, còn mắc chứng trầm cảm rất nặng, dây thần kinh bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chèn ép nghiêm trọng. Đây không phải chuyện xảy ra trong một sớm một chiều đâu. Bình thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chắc chắn đã có những cơn đau đầu từng đợt, thậm chí tạm thời. Làm cha mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13không để tâm chút nào cả."

Bác sĩ ghét nhất kiểu cha mẹ chỉ biết lo lắng khi sự đã rồi, sắc mặt u ám nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 "Bây giờ mới nhớ conphải thi đại học rồi à? Sao trước đây không chú ý hơn đi?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Trầm cảm?

Giản Như hoàn toàn sững sờ.

"Trầm cảmchứ? Con chỉmột đứa trẻ, làm sao lại trầm cảm? mới bao nhiêu tuổi? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Cuộc sống của nó ngoài việc học thì chẳng phải lo lắng điều cả! Saolại mắc trầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm được chứ!"

Bácđã quá quen với kiểu phản ứng đầy thức như của Giản Như, chỉ phất tay ra hiệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho thực tập sinh đến giải thích cho bà.

Nhưng Giản Như làm sao nghe lọt tai được câu nào. đẩy mạnh thực tập sinh sang một bên, lao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thẳng ra ngoài.

Trần Yên Bạch Tần Gia Minh đang đứng trước cửa. Tần Gia Minh đứng thẳng, còn Trần Yên Bạch thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngồi xổm xuống.

Bệnh viện không cho hút thuốc, nên Trần Yên Bạch chỉ ngậm điếu thuốc chưa châm lửa.

Chẳnglàn khói nào, nhưng đôi mắt lại đỏ hoe như bị khói hun.

Giản Như bước về phía Trần Yên Bạch, nhưng Tần Gia Minh lập tức chắn trước mặt bà.

Anh không còn giữ phép lịch sự gọi Giản Như "dì" nữa, ánh mắt lạnh lùng nhìn bà.

Giản Như cũng chẳng còn hơi sức đâu mà tranh cãi, như thể bỗng chốc già đi vài tuổi, giọng khàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đặc hỏi Trần Yên Bạch:

"Con bị trầm cảm từ khi nào?"

Trần Yên Bạch không nói một lời.

Giản Như bắt đầu thở dốc, lại hỏi:

"Tại sao lại trầm cảm?"

Trần Yên Bạch vẫn im lặng.

Nước mắt cuối cùng cũng tràn ra khóe mắt Giản Như. cố nắm lấy tay Trần Yên Bạch, người khom © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống, giọng cũng mềm đi:

"Xin cháu, nói cho biết đi, nói cho biết đi."

Trần Yên Bạch bật cười.

đứng dậy, gạt tay Giản Như ra.

không khóc, nhưng đôi mắt cũng chẳng khá hơn Giản Nhưbao.

nhìn chằm chằm vào Giản Như, nhấn mạnh từng chữ từng chữ:

"Cả đời này tôi cũng sẽ không nói cho bà biết đâu. đừng hy vọng nữa."

Giản Như sụp đổ, hét lên trong tuyệt vọng:

"Dựa vào cái chứ! Tại sao! Tôi là mẹ nó! Tôi là mẹ nó! tôi sinh ra nó! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi nuôi nấng nó! tôi vất vả cực nhọc lo cho nó đến tận bây giờ!"

ngồi bệt xuống đất, đấm mạnh xuống sàn, rồi lại đấm vào chính mình.

hỏi bác sĩ, hỏi Trần Yên Bạch, hỏi trời, hỏi chính mình.

Nhưng chẳng ai trả lời cả.

Cũng chẳng ai thể trả lời bà.

Giản Hạnh tỉnh dậy vào nửa đêm.

cảm giác như mình chưa từng ngủ lâu đến vậy. Lâu đến mức khi mở mắt ra, như lạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào một khoảng không hồ, chẳng phân biệt được mình đangđâu.

Chỉ hơi nghiêng đầu một chút, đã cảm nhận được bàn tay mình bị ai đó nắm chặt.

Giản Hạnh quay sang, nhìn thấy Trần Yên Bạch đang gục đầu bên mép giường.

Lớp trang điểm của Trần Yên Bạch đã lem nhoè, đôi mắt vừa mở ra đỏ ngầu đầy tơ máu.

Lúc thấy Giản Hạnh tỉnh lại, biểu cảm của ấy thậm chí còn mơ hồ hơn cả Giản Hạnh, định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mở miệng nói gì đó nhưng lại chẳng thể thốt lên lời.

chỉ biết siết chặt lấy tay Giản Hạnh.

Siết rất chặt.

Giản Hạnh khẽ nói:

"Đau..."

Ngay lập tức, nước mắt của Trần Yên Bạch trào ra, gần như chỉ trong nháy mắt đã ướt đẫm cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khuôn mặt.

vội vàng dùng tay lau qua loa, nhưng không ăn thua, thế mặc kệ, để mặc nước mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tuôn rơi.

Vừa khóc đến mờ cả mắt,vừa khàn giọng hỏi Giản Hạnh:

"Đau ở đâu? cần tớ gọi báckhông?"

Giản Hạnh lặng lẽ nhìn cô, bỗng nhiên cảm thấy cả thể mình như rơi vào một khoảng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tận.

hồ nhìn quanh, chỉ thấy một màu trắng xoá.

bệnh viện.

Lại bệnh viện.

vùng vẫy muốn ngồi dậy, nhưng Trần Yên Bạch cố chấp giữ chặt, liên tục hỏi:

"Cậu đau chỗ nào? Đau đâu? Đau đầu à?"

Giản Hạnh nhìn cô ấy, hỏi lại:

"Đầu cậu làm sao vậy?"

Trần Yên Bạch im lặng.

Giản Hạnh không hỏi thêm nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ ngầu của cô, rồi ngược lại siết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chặt tay cô.

Lần này đến lượt Trần Yên Bạch thấy đau.

Nhưng không kêu lên.

Chỉ lặng lẽ chịu đựng.

Giản Hạnh chờ rất lâu vẫn không nghe được câu trả lời từ cô.

Cho đến khi cơn đau nhói thần kinh quặn lên trong đầu, đột ngột buông tay Trần Yên Bạch.

Trần Yên Bạch cúi đầu xuống, nước mắt lập tức rơi xuống tay Giản Hạnh, thấm ướt cả ga giường dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bàn tay ấy.

Giản Hạnh thể cảm nhận được những giọt nước ấm nóng len lỏi giữa các kẽ ngón tay.

Trong khoảnh khắc đó,như quay về những tháng ngày sau Tết của vài tháng trước.

Cả huyện Hoà khi ấy cũng ướt đẫm như vậy.

mệt mỏi thở ra một hơi, nhắm mắt lại.

Trần Yên Bạch nhận rathở dài, nước mắt càng rơi nhiều hơn.

bắt đầu gọi tên Giản Hạnh, hết lần này đến lần khác.

Giọng nói đó như đang thay Giản Hạnh kêu oan.

Lại như đang chất vấn thay điều đó.

Tại sao chứ?

ràngấy đã tìm được hướng đi cho mình rồi mà.

Rõ ràng ấy sắp được giải thoát rồi.

ràng… ấy đã thể một cuộc sống tốt đẹp hơn rồi.

Chỉ thiếu một chút xíu nữa thôi.

"Giản Hạnh," Trần Yên Bạch lau nước mắt, giọng nghẹn ngào mũi tắc lại, nói nhỏ, "Không sao đâu, bác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bảo thể điều trị bảo tồn trước, sau này rồi sẽ dần dần ổn thôi."

Giản Hạnh mở mắt ra.

Có lẽ sợ phòng bệnh quá ngột ngạt, rèm cửa không được kéo kín hẳn, cửa sổ cũng để một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khe nhỏ.

Trời tháng Năm, gió không quá nhẹ cũng chẳng quá mạnh.

Giống như mặt biển tĩnh lặng.

Giản Hạnh bỗng nhớ đến một câu nói của Victor Hugo:

"Trái tim con người chỉ thể chứa đựng một mức độ tuyệt vọng nhất định.

Giống như một miếng bọt biển đã thấm đầy nước, đại dương tràn qua cũng không thể khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ướt thêm được nữa.

Đó gọi liệt."

từng đọc câu đó vào kỳ nghỉ hè.

Khi bản thân liệt nhất.

Mỗi đêm, đều cảm thấy mình như đang ngủ trên mặt biển, không thể chìm xuống nhưng cũng chẳng thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đặt chân lên bờ.

Nước biển lẩn quẩn quanh mũi, tràn vào tai, chạm đến khóe môi.

Chỉmột lớp nước mỏng thôi, nhưng cũng đủ khiến không thể thở nổi.

Nhưng sau đó, vào mùa đông năm ấy, lại đọc được một câu của Dư Hoa:

"Có lẽ, phải hoàn toàn tuyệt vọng một lần, mới thể sống lại thêm lần nữa."

nghĩ,tuyết mùa đông dày đến đâu, cuối cùng cũng sẽ tan biến khi gió xuân thổi tới. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Vậy thì sẽ tiếp tục chịu đựng thêm chút nữa.

sao cũng đã chịu đựng được đến bây giờ rồi.

Giản Hạnh lặng lẽ rơi một giọt nước mắt.

Đúng là đáng tiếc thật.

vẫn không thể không rơi nước mắt cuộc đời này.

Rồi lại nhắm mắt lại.

sao thì, bầu trời này cũng sẽ không
bao giờ sáng lên nữa.

Cùng đêm đó, Giản Như ngồi lặng lẽ
trong nhà, ánh mắt đầy căm phẫn nhìn
chằm chằm vào bức tượng Quan Âm được
thờ cúng giữa phòng khách.

vẫn nhớ năm đó, mùi hương trầm nghi
ngút khắp núi, người chặn gia đình
lại, nói rằng:

"Con gái mệnh khôngtình yêu."

Bởi tình yêu sẽ cướp đi mạng sống của
nó.

Chi bằng thờ một bức Quan Âm, ngày
ngày thành kính, nghiêm khắc dạy dỗ,
kiểm soát từ gốc rễ, tránh cho tai họa xảy
ra.

Giản Như không tin.

Nhưng cũng không dám không tin.

bắt đầu sợ hãi từ khi nào nhỉ?

Từ khi Giản Hạnh còn rất nhỏ, hàng xóm
khen con gái gương mặt nhỏ nhắn
trắng trẻo, đôi mắt đen láy như nho, sau này lớn lên chắc chắn sẽ lấy được người
chồng tốt.

Rồi sau đó, bắt đầu học cách kết bạn.

Ban đầu với các gái.

Nhưng sợ.

sợ hãi cùng.

không cho kết bạn, trai hay gái cũng không được.

đã làm tất cả những thể.

Rốt cuộc sai đâu chứ?

Giản Như bỗng đứng bật dậy, lao về phía bức tượng Quan Âm, túm lấy rồi ném
mạnh xuống đất.

Bức tượng vỡ tan thành từng mảnh.

gào lên, giọng khàn đặc, chất vấn
Quan Âm:

"Rốt cuộc sai ở đâu! Tôi còn phải làm
nữa! Còn phải làm thế nào nữa đây!"

Lữ Thành lảo đảo bước ra từ phòng Giản
Hạnh, trên tay cầm chiếc khăn sạch
cần dùng vào ngày mai.

Ông cắn chặt quai hàm, cố nén cơn giận,
lên tiếng hỏi:

"Bà làm cái vậy!"

"Tôi làmư? Tôi muốn giết người đấy!"

Giản Như hét lên, "Tôi cực khổ nuôi nấng
một đứa con gái, ông nghĩ dễ dàng lắm
sao!"

Lữ Thành không muốn nghe những lời đó.

Lữ Thành quay người trở lại phòng của
Giản Hạnh, cẩn thận sắp xếp những món
đồ có thể cần đến.

Khi ông chuẩn bị rời đi, lại nhìn thấy Giản
Như quỳ dưới đất, vừa khóc vừa cố gắng
dán lại bức tượng Quan Âm đã vỡ tan.

Những mảnh vỡ sắc nhọn rạch vào tay
bà, máu chảy lênh láng khắp sàn.

Nhưng dường như không cảm thấy
đau, tay run rẩy vụng về dán từng mảnh,
rồi lại nhận ra chẳng thể ghéplại như
cũ.

Cuối cùng, bà chỉ biết ôm chặt những
mảnh vỡ vào lòng khóc nấc lên từng
tiếng.

khóc mãi.

Khóc không ngừng

lẽ suốt cuộc đời này, bà cũng sẽ không
bao giờ hiểu được rằng:

Chính bà đã đưa cậu thiếu niên ấy đến
bên cạnh con gái mình.

cũng chính đã tự tay đẩy con gái
mình vào thế giới của người kia.

còn phải chuẩn bị cho kỳ thi đại học,
Giản Hạnh cuối cùng đã chọn phương án
điều trị bảo tồn.

Lữ Thành cũng quay lại nhà Giản Như,
trong phòng của ngoại Giản Hạnh.

Giản Như vẫn ra ngoài bán đồ ăn vặt mỗi
ngày, chỉ giờ sẽ về sớm hơn một chút
để nấu bữa tối sắc thuốc bắc cho con
gái.

Tháng Bảy, Giản Hạnh tham gia kỳ thi
cuối kỳ.

Hôm thi xongngày 10 tháng 7, cũng
chínhmùng 10 tháng 6 âm lịch.

Sinh nhật của Giản Hạnh.

Đây lần đầu tiên tổ chức sinh nhật
kể từ sau khi tròn 14 tuổi.

thổi nến, ăn bánh sinh nhật.

Tối hôm đó, Trần Yên Bạch nhắn tin trò
chuyện cùng cô, chúc sinh nhật vui vẻ.

[Hạnh phúc của Hạnh]: Hehe! Giản Hạnh 17 tuổi rồi!

[Hạnh phúc của Hạnh]: Giản Hạnh chỉ còn một năm nữa trưởng thành!

[Hạnh phúc của Hạnh]: Giản Hạnh cố lên!

Giản Hạnh trả lời: Được rồi!

Vừa qua nửa đêm, thay đổi dòng chữ trong chữ QQ.

Đây lần đầu tiên cô ghi lại cuộc sống của mình từ khi QQ.

viết: "Tôi chiến đấu vương quốc của mình đến chết."

Cuối tháng Bảy, kết quả kỳ thi cuối kỳ được công bố, lại trượt môn Vật lý.

Chỉ thiếu chút nữa thể vào được lớp Hồng Chí.

Tháng Tám, Giản Hạnh đi tái khám khoa tâm thần, tình trạng trầm cảm đã cải thiện, nhưng vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mức trung bình.

Bác thực tập lần này Giang Biệt Thâm, anh cười chúc mừng cô, còn chúc thi đại học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thuận lợi.

Giản Hạnh cười đáp: "Tôi sẽ làm được."

Tháng Chín, năm học mới bắt đầu, Giản Hạnh bước vào lớp 12 một cách thuận lợi.

Ngày đầu tiên của năm học, Chu Kỳ đưa ra đề nghị nhảy vào lớp Hồng Chí, nhưng chỉ một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người từ lớp dự bị.

Mọi người không cảm thấy lạ, như thể cậu vốn không thuộc về nơi này.

Cậu chỉ đơn giản là quay trở về nơi cậu nên thuộc về thôi.

Cậu bọn họ chỉ những người gặp nhau thoáng qua.

Học sinh Từ Chính Thanh ra về sau tiết học buổi tối, trước khi đi, cậu để lại tám chữ trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bảng:

"Núi cao sông dài, tương lai rộng mở. "

Không biết ai đã tự ý viết lên bảng.

Kính lớp mười hai.

Kính thanh xuân.

Kính đại học.

Kính tự do.

Kính bạn tôi.

Giản Hạnh người cuối cùng rời khỏi lớp học sau giờ tan học.

Cửa sổ lớp học đã đóng lại, đèn cũng tắt.

Chỉ có ánh trăng chiếu sáng một góc của bảng đen.

Ở đó một chữ viết rất thanh thoát.

"Kính sơn thủy."

Tháng 12, giữa mùa đông, tình trạng bệnh của Giản Hạnh càng trở nặng.

Cô bắt đầu bị đau đầu đến mức không ngủ được, cứ mỗi lần uống thuốc lại nuốt từng cốc thuốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lớn.

Chén thuốc còn to hơn cả chén cơm ăn mỗi ngày.

Mỗi lần mở miệng, mùi thuốc Trung y luôn vương vấn.

Ngày 31 tháng 12,một ngày thứ Bảy.

Vào lớp 12, trường chỉ cho nghỉ vào một buổi tối cuối tuần, đó thứ Bảy.

Tuy nhiên, lớp Hoành Chí không nghỉ.

Các học sinh lớp chuyển tiếp cũng tự giác học bài trong lớp.

Giản Hạnh ăn cơm xong, kéo theo thể mệt mỏi, đi lang thang trong sân trường.

Cô đi qua đình, vòng qua hồ trạng nguyên, đứng trên cầu nhìn thấy nơi lần đầu gặp Từ Chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thanh.

Cây bên hồ đã khô, viên đá lớn vẫn còn đó, mặt nước thấp xuống, năm 2011 gần qua đi.

Giản Hạnh cuối cùng vẫn rẽ sang lớp Hoành Chí.

thấy mấy con mèo đang ăn, bát mèo đã được thay mới, hạt thức ăn cũng không phải loại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm ngoái.

Giản Hạnh ngồi xuống một bên nhìn chúng ăn, rồi ánh mắtdừng lại tòa nhà dạy học của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lớp Hoành Chí.

Lớp Hoành Chí rất nghiêm ngặt, họ hiếm khi cho phép học sinh khác vào.

chỉ đi qua,cũng chỉ thể đứng đây.

Cậu đối với cô, thật sự đã trở thành một miền xa xôi.

Mùa xuân năm 2012, một cơn lạnh cuối mùa đông đã đánh gục Giản Hạnh.

Cô bắt đầu học bài trong bệnh viện, thỉnh thoảng lên sân thượng để hít gió.

Cùng tầng một gái nhỏ trầm cảm mà nhập viện, ấy cũng thường lên sân thượng để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngắm hoàng hôn.

Giản Hạnh sau đó cũng bắt đầu nhìn theo.

Nhưng chưa bao giờ nhìn thấy bình minh.

Một lần,gái nhỏ hỏi cô: "Cậu không muốn đi tìm cậu ấy sao?"

Giản Hạnh mỉm cười.

Đi đâu?

Chẳng phải trên thế giới này đầy rẫy bóng dáng của cậu ấy sao?

Trong ánh sáng ban ngày.

Trong làn gió đêm.

Trong mỗi nhịp đập của trái tim cô.

Sau đó, bệnh viện vẫn những bậc phụ huynh dạy con cái rằng: "Dù bệnh cũng phải học tốt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bệnh vẫn đậu đại học, điều đó càng đáng kính trọng."

Mùa hè năm 2012, tốt nghiệp lớp 12.

Vào đầu tháng 7, cổng trường Trung học Hòa Trung treo bảng thông báo tên các học sinh xuất sắc.

Trong danh sách Từ Chính Thanh, cậu thi vào Bắc Hàng.

Cuối tháng 8, Giản Hạnh nhận được thông báo nhập học của trường Nam Nghệ.

Từ nay, núi Nam biển Bắc, không còn hội gặp lại.

Tháng 12 năm 2012, cả đất nước đều xôn xao với truyền thuyết về lời tiên tri của người Maya.

Mùa đông miền Nam lạnh ẩm, mặc thế nào cũng không thể chống lại gió.

Giản Hạnh ngồi trong túc xá, nghe các bạn cùng phòng thảo luận về ngày tận thế, rằng đó là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngày Đông chí, liệu ăn bánh bao hay ăn bánh trôi.

người hỏi Giản Hạnh: "Giản Hạnh, cậu thích ăn bánh bao hay bánh trôi?"

Giản Hạnh trả lời: "Tớ người phương Bắc, phải ăn bánh bao."

"Wow, vậy ngày mai chúng ta mua một ít đồ để ăn mừng ngày tận thế nhé! Chúng ta cùng nhau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đón kết thúc thế giới trong ký túc xá! Trời ơi, ngày tận thế đấy! Thật lãng mạn!"

"Con mẹ nó, thật sự chút lãng mạn, qua đêm nay, lại thêm một đời nữa."

Giản Hạnh cười, leo lên giường ngủ trước.

Ngày 21 tháng 12 năm 2012, Giản Hạnh bỗng thức giấc trong giấc mơ.

mở mắt, trời còn chưa sáng.

xuống giường, rửa mặt, đứng trên ban công nhìn thấy một chút đỏ nơi chân trời.

Đột nhiên, Giản Hạnh nghĩ về mùa đông năm lớp 10.

Nơi hành lang ấy.

Từ Chính Thanh đứng bên nhau, cùng ngắm bình minh một lần.

Sự cuồng nhiệt trong khoảnh khắc làm mất hết trí, Giản Hạnh run rẩy mua một vé tàu cao tốc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Vì quá gấp gáp, cô chỉ mua được tàu lúc 8 giờ 6 phút tối.

Vào lúc 6 giờ chiều, Giản Hạnh xách một chiếc túi đến ga tàu.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn như mọi khi, ngày tận thế, vẫn người đi công tác, vẫn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người bôn ba.

Trước cuộc sống, cái chết dường như chẳng đáng gì.

Vào lúc 7 giờ 51 phút tối, ga tàu bắt đầu kiểm tra vé, Giản Hạnh cầm vào ga, lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tàu ngồi xuống.

đã chọn được chỗ gần cửa sổ, đi suốt ba giờ mười bảy phút, ghi nhớ từng khoảnh khắc trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đường đi.

Đến 10 giờ 23 phút tối, Giản Hạnh chen vào đám đông, đến ga.

Trên sân ga khôngmái che, ngẩng đầu lên, nhìn thấy bầu trời đầy sao ánh trăng.

Nếu khôngngày tận thế, lẽ ngày mai sẽ một ngày đẹp.

Giản Hạnh lấy điện thoại ra, định tìm đường đến Bắc Hàng, nhưng điện thoại bỗng hiện lên tin nhắn từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 QQ.

Trần Yên Bạch gửi một bức ảnh hỏi đang ở đâu.

Giản Hạnh mở ảnh, phát hiện đó trước cổng trường cô.

ngẩn người, lần đầu tiên không biết phải trả lời Trần Yên Bạch thế nào.

Trong nhóm đại học, tin nhắn liên tục xuất hiện, mọi người đều nói "Hẹn kiếp sau gặp lại."

Giản Hạnh đứng giữa đám đông người qua lại tại ga, thuận tay mở cửa sổ thông báo tin nhắn mới. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tin nhắn đầu tiên hiện ra của Từ Chính Thanh.

Cậu gửi một bức ảnh chụp chung.

gái đội chiếc vòng tai hình tai thỏ, cười tươi như ánh trăng, nhẹ nghiêng đầu, tựa vào vai Từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chính Thanh.

Cậu tình nhìn về phía máy ảnh, nét mặt đong đầy dịu dàng.

Một bức ảnh, một dòng chữ:

“Hẹn trước kiếp sau gặp lại.” /Yay/

Mùa đông miền Bắc khô lạnh, gió thổi qua khiến nước mắt rơi.

ngườitình đụng vào vai Giản Hạnh, không kịp giữ điện thoại, làm rơi xuống đất.

Đây là chiếc điện thoại Trần Yên Bạch đã tặng cô.

Lần thứ hai rơi vỡ tan tành.

nhân viên đến hỏi thăm: “Cô bé, sao thế? Đừng khóc, thì cứ nói với tôi.”

Giản Hạnh miệng, trong làn nước mắt mờ mịt nói: “Hình như... tôi mua nhầm vé rồi.”

“Sai thời điểm hay sao?”

Giản Hạnh lắc đầu, “Không, nhầm địa điểm.”

Thời gian đâu sai.

Thời gian đã quá độ lượng với cô.

đã bước qua ngày tận thế, một đời đã thành hai.

Chỉ vài ngày nữa thôi, sẽ tròn 18 tuổi.

Mọi người vẫn nói, trưởng thànhmột cuộc sống khác.

Ba kiếp sốngchỉ thương mình cậu.

không hối hận.

Mùa2013, Giản Hạnh bỏ học, quay lại nhập viện.

Sau vài lần hóa trị, gia đình bắt đầu bán nhà.

Mùa oi ả, Giản Hạnh đội mũ len, bên cạnh Giản Như im lặng gọt táo cho cô.

Giản Hạnh quay đầu nhìn ra bầu trời trong xanh, bất chợt gọi: "Mẹ ơi."

Giản Như dừng lại, đầu dao vô tình cắt vào ngón tay.

Một giọt máu từ từ rơi xuống, nhuốm đỏ quả táo.

Giản Hạnh không quay lại, không nhìn Giản Như.

chỉ nhìn bầu trời suốt, không nói gì thêm.

nói: "Con sẽ tự đi, mọi người đừng tìm con. Con chỉ muốn một mình yên tĩnh một chút."

Giản Như không nói gì.

Căn phòng bệnh im lặng đến mức như một vùng đất hoang vắng lâu ngày không ai ghé thăm.

Giữa tháng Sáu, Giản Hạnh trải qua lần hóa trị cuối cùng.

Giang Biệt Thâm nghỉ phép, khi chuẩn bị vào phẫu thuật, đột nhiên nắm lấy tay cô.

Giản Hạnh im lặng nhìn anh.

Giang Biệt Thâm hỏi nhỏ: "Em muốn nói gì với tôi không?"

Giản Hạnh mỉm cười với anh, lắc đầu.

không muốn làm phiền anh nữa.

chỉ một lời tạm biệt.

Lại một mùa nữa đến.

Đèn mổ sáng như mặt trời chói chang, chiếu vào mắt làm cô thấy mờ mịt.

Giản Hạnh không phân biệt nổi mình đang ở đâu,như nằm trên giường, quay đầu vẫn thể thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bầu trời.

Giống như một chiếc máy bay lướt qua trên đầu, để lại một vệt mờ nhạt.

Điện thoại của cô không vỡ, trong danh bạ vẫn còn một số điện thoại chú thích "flying".

cầm điện thoại lên, bấm số.

"Xin chào, tôiTừ Chính Thanh."

Từ Chính Thanh, em đem bản thân mình trở lại rồi.

Cuối cùng em cũng thể đơn thuần sạch sẽ thích anh rồi.

cơn gió thổi qua.

Chiếc duy nhất bên cửa sổ rơi xuống.

End.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Kính Sơn Thủy, Kính Sơn Thủy Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Kính Sơn Thủy Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Kính Sơn Thủy full, Kính Sơn Thủy online, read Kính Sơn Thủy, Biệt Tứ Vi Kính Sơn Thủy

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 41 — Kính Sơn Thủy

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc