GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 40: Thật vô nghĩa

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Học kỳ hai lớp 11, áp lực tăng lên đột ngột, trong lớp hầu như không ai ra hành lang lang thang nữa.

Tần Gia Minh cũng bước vào học kỳ hai lớp 12, bình thườngcửa lớp thì rất ít khi thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bóng dáng của anh.

Vào ngày hội nghị thề nguyện 100 ngày, những tuyên bố trên sân thể thao trong lớp học còn có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể nghe thấy.

Lâm Giai tựa vào lan can hành lang, thở dài nói: "Năm sau đến lượt bọn mình rồi."

Giản Hạnh "ừ" một tiếng.

Lâm Giai quay đầu lại, "Giản Hạnh, cậu ý định vào lớp Hoành Chí không?"

Giản Hạnh hỏi ấy: cậu sao?"

Lâm Giai nói: "Mình nghe nói thôi, không biết có đúng không, nhưng hình như từ lớp mình trở đi, lớp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 12 thể chuyển sang lớp Hoành Chí, mình nghĩ nếu cậu cố gắng thì chắc chắn thể vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được."

Giản Hạnh hơi ngạc nhiên, "Lớp mình ngườithể vào ư?"

Lâm Giai nói: "Đương nhiên rồi, Từ Chính Thanh còn không vào được chắc? Tớ thậm chí nghi ngờ cái quy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 định này dành riêng cho cậu ấy."

Giản Hạnh "ồ" một tiếng, không trả lời câu hỏi trước của Lâm Giai.

Tháng Ba, mùa xuân vừa đến, vẫn còn lạnh, đứng trên cao hít một hơi, vẫn cảm nhận đầy mùi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khí lạnh.

Khói thuốc làm mắt người ta muốn rơi nước mắt.

Nếu cậu thật sự có thể đi, thì cô sẽ cảm thấy đó một sự giải thoát.

Giản Hạnh tựa vào lan can nhìn xuống, từ tầng sáu, khoảng cách gần hai mươi mét, nhìn thấy Từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chính Thanh đang đi về hướng cầu thang của tòa nhà dạy học.

Bên cạnh cậu Trần Bác Dư, khi Lam Nguyệt nhìn thấy liền ôm tay tạo hình cái loa hét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên: "Trần thạch sùng!"

Trần Bác ngẩng đầu lên, Lam Nguyệt lưỡi trêu chọc cậu.

Từ Chính Thanh cũng ngẩng đầu lên, khoảng cách khá xa, Giản Hạnh không đối diện với ánh mắt của cậu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Chỉ nhìn thấy khuôn mặt cậu, nhìn thấy nụ cười bên khóe môi cậu.

Chỉ ghi nhớ những hình ảnh đó.

Chỉ đang làm điều cuối cùng để níu giữ.

Tháng Tư, huyện Hòa mưa không ngừng, hết đợt này đến đợt khác.

Mỗi ngày Giản Hạnh đi trên con đường ướt sũng, thể cũng ướt sũng.

Trước kỳ thi giữa kỳ, cô uống hết số thuốc cuối cùng, Lữ Thành cùng cô đi khám và mua thuốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới.

Sau khi khám xong, bác Hồ cầm kết quả xét nghiệm, đôi mày nhíu lại rất chặt.

im lặng một lúc lâu, rồi tháo kính mắt xuống, thân thiện hỏi Giản Hạnh: "Có chuyện xảy ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải không?"

Uống thuốc lâu như vậy, bệnh tình không hề cải thiện, lại chuyển sang mức độ nghiêm trọng.

Giản Hạnh cúi mắt, vẻ mặt như không muốn tiếp tục trò chuyện.

Bác Hồ cười nhẹ, không làm khó Giản Hạnh.

bảo bác thực tập thuốc, rồi bảo Lữ Thành đi lấy thuốc.

Sau khi mọi người đều rời đi, phòng khám trở nên yên tĩnh, bác sĩ Hồ mới lên tiếng: "A Thâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất ít khi quan tâm mộtgái như vậy, nếu không phảibiết thằng vừa chia tay, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thậm chí phải nghi ngờ thằng nhóc nàyđang bắt nạt người chưa thành niên không."

Giản Hạnh cười khẽ, cô khá ngạc nhiên khi bác sĩ Hồ lại nhắc đến Giang Biệt Thâm với cô.

"Cô bác của em, cô phải chịu trách nhiệm với em. Nếu chuyện gì, nếu không thể nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với người khác, thực rathể nói với cô." Bác sĩ Hồ nói.

Có những điều giữ trong lòng quá lâu, chẳng thể nói với ai nữa.

Giản Hạnh cúi mắt, trên gương mặt sạch sẽ của thoáng hiện một tầng mây u ám.

không giống một đóa hoa sắp nở.

như thể sẽ héo tàn ngay khi còn nụ hoa.

"Cô nhớ em đã lên lớp 11 rồi đúng không?" BácHồ lại nói, "Sắp lên lớp 12 rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trường đại học nào em muốn vào không?"

Câu hỏi này Giản Hạnh trả lời ngay.

Bác Hồ nghe xong thì cười gật đầu: "Vậy thì tốt rồi, có nơi muốn đến, ngành mình thích, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy rất tốt."

Giản Hạnh "Dạ" một tiếng.

Bác Hồ đột nhiên cười hỏi: "Vậy em có đang thích ai không?"

Giản Hạnh vốn đang nghịch móng tay thì dừng lại.

BácHồ hiểu rõ, "Có phải cậu ấy rất xuất sắc không?"

Những lời này, Giản Hạnh chưa bao giờ chia sẻ với ai.

với Giang Biệt Thâm, họ cũng chưa bao giờ nói về chuyện này.

chỉtình để Giang Biệt Thâm nhận ra, rồi lại được anh bảo vệ cẩn thận.

chưa từng, tự mình nói ra bất cứ điều gì.

đã sớm quyết định, sẽ giữ bí mật này cho thời gian.

Giữ lại cho thời gian trong lớp học, cho làn gió mùa hè, cho bông tuyết mùa đông.

Nhưng cảm xúc, một khi đã bị mở ra, trí của con người sẽ bị cuốn trôi trong cơn sóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dữ.

hơi run tay, im lặng rất lâu, mới miễn cưỡng thốt ra một từ từ cổ họng: "Vâng."

"Vậy nếu thích cậu ấy, chắc chắn rất hạnh phúc đúng không?" Bác Hồ nói, "Ôi, tuổi trẻ ấy mà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khi thích một người là như vậy, sạch sẽ, thuần khiết, chẳng cầu gì, chỉ cần nhìn một cái tim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã đập thình thịch, đúng không?"

Đúng vậy.

chỉ nhìn cậu một lần, hay được cậu nhìn một lần, trái tim dường như không còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của mình nữa,cứ đập loạn xạ, không thể kiểm soát.

Nhưng không trong sáng, cũng không thuần khiết.

Tất cả những khao khát muốn chia sẻ phút chốc biến mất, Giản Hạnh buông tay đang siết lại, đứng dậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói cảm ơn bác Hồ rồi chào tạm biệt.

nói, lẽ một thời gian nữa sẽ tốt lên.

Nếu cậu thể quay lại đúng quỹ đạo, cũng coi nhưđang cứu rỗi cô.

Bác Hồ nhìn bóng lưng của Giản Hạnh đi xa, nhìn rất lâu rồi mới thở dài.

Những người đau lòng nhất lại luôn tình cảm nhất.

Giữa tháng tư, kỳ thi giữa kỳ bắt đầu, một tuần sau, kết quả được công bố.

Hạng nhất, Từ Chính Thanh, 693 điểm.

Giản Hạnh thi được 625, xếp ngoài top 50 của khối, ngoài top 20 của lớp.

Môn Vật lý không đạt.

Buổi tự học tối, Chu Kỳ tìm Giản Hạnh để nói chuyện.

Ông hỏi cô: "Dạo gần đây em sao vậy? Kỳ nghỉ đông không vui sao?"

Giản Hạnh đáp: "Không ạ."

Chu Kỳ hỏi tiếp: "Vậy sao?"

Mọi người đều hỏi chuyện gì.

Không ai hỏi cô đã sống thế nào.

sao?

cũng muốn biết sao?

muốn biết làm thế nào để thay đổi tất cả, làm sao để tìm lại chính mình, làm sao để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật sự có được cuộc sống của riêng mình, cuộc đời của mình.

Làm sao để không còn cảm thấy tự trách, hối hận từng phút từng giây.

Làm sao để thể thản nhiên ngắm nhìn cậu.

chỉ một ánh nhìn.

Khi quay lại lớp, bạn cùng bàn nhìn một cách dè dặt, Giản Hạnh mỉm cười với cậu, bạn cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bàn lập tức nói: "Không sao đâu, chỉ một lần thôi, cố gắng cho kỳ thi cuối kỳ."

Đới Niên nghe thấy liền quay lại: "Đúng đúng, chỉmột kỳ thi thôi, năm ngoái tớ cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm tốt kỳ thi cuối kỳ mà."

"Dù sao thì vẫn còn lớp 12, cả năm lớp 12 đều để ôn tập mà."

Giản Hạnh cười nhẹ nói "Ừ" một tiếng.

Khi buổi tự học tối kết thúc, Lâm Giai không yên tâm nhìn cô, khuôn mặt đầy vẻ muốn nói điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13đó nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.

Giản Hạnh bịấy làm cho buồn cười, "Tớ không sao đâu, thật đấy."

Lâm Giai khoác tay cô, giả vờ làm nũng.

Giản Hạnh vuốt đầu ấy, "Sao cảm giác nhưcậu mới người bị oan uổng vậy?"

Lâm Giai lẩm bẩm không vui.

Lúc này, Trần Bác đi qua, nhìn thấy hai người họ, nhướn mày, cố ý nói: "Ồ, tình yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao?"

Lâm Giai đá anh ta một cái, "Yêu cái đầu cậu ấy!"

Trần Bác Dư khinh thường, "Thô tục."

Lâm Giai quay đầu nhìn về phía Lam Nguyệt, "Cậu thể xử lí cậu ta hộ tớ không?"

Lam Nguyệt lập tức đưa tay lên chào, "Yes sir!"

Từ Chính Thanh vốn đang đứng tại chỗ, người tựa vào bàn của Trần Bác Dư, nghe thấy tiếng cười rõ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ràng vang lên.

Trần Báchỏi: "Cười thế?"

Từ Chính Thanh nói: "Cười ông trời không phụ lòng người ý."

Trần Báccười ha hả hai tiếng, rồi khoác tay vai Từ Chính Thanh, "Chủ yếucảm ơn ngài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đấy ạ."

Từ Chính Thanh chuẩn bị gỡ tay Trần Bác ra, nhưng vừa quay đầu lại, thì ánh mắt tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chạm phải Giản Hạnh.

Cái nhìn này đến đột ngột, Giản Hạnh vốn không định nhìn cậu, chỉ tình nhìn về phía đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hồ phía sau.

Nhưng lại có chút bất ngờ, chính cái nhìn này khiến người ta nhớ mãi không quên.

Giản Hạnh chủ động mỉm cười với cậu, rồi thu lại ánh mắt.

cúi đầu thu dọn đồ, nhìn thấy bài thi vậtmới phát xuống, thay vì bỏ vào cặp sách, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tùy ý cho vào ngăn kéo.

Ngày nghỉ lễ Quốc tế Lao động ba ngày, Trần Yên Bạch hẹn ra ngoài vào ngày 2.

Giản Hạnh đến nơi mới phát hiện còn Tần Gia Minh.

Tần Gia Minh vừa thấythì giật mình,

"Em làm sao vậy? Sao gầy thế này? Chẳng biết em thi đại học hay tôi thi đại học nữa?"

Trần Yên Bạch sắc mặt càng thêm tệ, hỏi Giản Hạnh: "Cậu thấy khó chịu à? muốn nghỉ vài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngày không?"

Giản Hạnh nói không sao.

Tần Gia Minh không biết tình trạng bệnh của Giản Hạnh, thấy Trần Yên Bạch hỏi vậy tưởng gia đình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện gì, liền gợi ý: "Nghỉ hai ba ngày cũng không sao đâu."

Giản Hạnh vẫn nói không sao.

Ba người đi lên tầng trên của một cửa hàng cổ trên đường Phục Hưng, ăn mónto, thật trùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hợp là, Dịch Hòa Đường lại phòng bao bên cạnh.

Đi cùng họ mấy người trông vẻ tầm tuổi với Dịch Hòa Đường.

Giản Hạnh nhìn thấy Dịch Hòa Đường, không cảm thấy ngại ngùng, chỉcảm giác bị người ta siết chặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại, sự ngột ngạt lại tái diễn.

lợi dụng lúc Tần Gia Minh và họ chào hỏi, lặng lẽ đi đến bên Dịch Hòa Đường.

Dịch Hòa Đường dường như biết cô định nói gì, cười nói: "Không sao đâu, đừng để tâm."

Giản Hạnh mím môi, cuối cùng vẫn nói: "Xin lỗi."

Dịch Hòa Đường cười nói: "Thật sự không sao đâu, tôi đã quên rồi, hơn nữa tôi lớn hơn em vài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tuổi, thể hiểu được cảm giác của mẹ em."

vậy sao?

không hiểu.

Còn chuyện sau này khi lớn thêm vài tuổi liệu hiểu được không, thì Giản Hạnh vẫn chưa chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chắn.

Nhưng trong số đêm dài trằn trọc, nghĩ rằng sẽ không bao giờ hiểu được.

Bởi không thể chấp nhận được, chàng trai thích, người ấy luôn hoàn hảo, mỗi ngày đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất tuyệt vời, thế nhưng tiếc nuối duy nhất của cậu lại liên quan đến cô.

thậm chíthể chấp nhận mình sẽ mang theo tiếc nuối đến cuối đời, nhưng không muốn như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy.

Ăn xong, Tần Gia Minh Trần Yên Bạch đưa Giản Hạnh về nhà.

Trời đổ mưa, Tần Gia Minh gọi một chiếc taxi, anh ta nghĩ rằng Giản Hạnh vẫnnhà cũ, nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trực tiếp báo địa chỉ cũ.

Khi xuống xe, Giản Hạnh mới nhận ra.

Trần Yên Bạch cũng nhận ra, quay lại đá vào Tần Gia Minh.

Tần Gia Minh kêu lên một tiếng "Á!" một cách rất khoa trương, nói: "Làm gì vậy! Giết chồng à?"

Trần Yên Bạch giơ tay véo tai của Tần Gia Minh.

Hai người đùa giỡn rất vui vẻ.

Giản Hạnh bị họ chọc cười.

Đang cười, bỗng nhiênmột người bước vào tầm nhìn của cô.

Nụ cười lập tức tắt ngúm.

phản ứng nhanh chóng, đưa tay kéo Trần Yên Bạch định quay người đi, nhưng Giản Như lại hét lên: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 "Trần Yên Bạch!"

Trần Yên Bạch ngạc nhiên, quay lại nhìn thấy Giản Như, liếc mắt nhìn, rồi không nói gì.

Giản Như nhìn thấy cảnh đó, cười lạnh: "Màu dám liếc mắt với ai thế! Tao đã nói rồi mà, sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con Giản Hạnh càng học càng thụt lùi, quả nhiên lại mày!"

Trần Yên Bạch không muốn nói gì, kéo Giản Hạnh đi.

Giản Như lập tức kéo Giản Hạnh lại: "Đi đâu thế! Kỳ thi giữa kỳ làm bài kiểu đó! Mày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn mặt mũi đi à? Mày nghĩ theo cái ông bố thối đó thì thể sống tốt à? Bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giờ không thi tốt còn có đường quay lại! Đợi đến kỳ thi đại học không làm tốt, xem mày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 có chỗ khóc không!"

Tần Gia Minh ngay lập tức kinh ngạc: "Cô... cô ấy..."

"Im miệng cho tôi!" Giản Như hét lên, "Tôi dạy dỗ con gái tôi, liên quan gì đến cậu! Cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trần Yên Bạch yêu sớm, đừng lôi kéo con gái tôi!"

Trần Yên Bạch tức giận đến mức muốn chết: "Bà bệnh à?"

Giản Như hét lên: "Mày nói ai bị bệnh?"

Giản Hạnh đột nhiên nhận ra không muốn nhìn Giản Như một cái nào, cô thấp giọng nói với Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Yên Bạch: "Chúng ta đi thôi."

Giản Như chỉ vào cô: "Tao xem màydám đi không!"

Trần Yên Bạch cười: "Dám đấy, sao, hồi trước dám đuổi tôi đi, giờ lại không cho tôi đi, rốt cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13muốn gì?"

Càng nói, càng nhiều thông tin được tiết lộ, Tần Gia Minh đứng ngoài câu chuyện, không biết gì cả, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quay lại nhìn Giản Hạnh với vẻ mặt ngơ ngác.

nhìn lại, anh chợt nhận ra biểu cảm của Giản Hạnh không ổn.

tình huống xung quanh đang rất hỗn loạn, nhưng lại lạnh lùng như thể chẳng thấy cả.

Tần Gia Minh lo lắng kéo Giản Hạnh: "Giản Hạnh."

Giản Hạnh "Ừ" một tiếng, nói: "Không sao đâu."

Giản Như trợn mắt: "Không sao? Vậy mày bảo thế nào mới là có sao?"

Trần Yên Bạch hừ một tiếng, ràng không muốn nói nhiều.

kéo Giản Hạnh, quay người rời đi.

Giản Như đưa tay nắm tóc cô, Trần Yên Bạch bị kéo đau, vặn người, nắm lấy tay Giản Như.

Cảnh tượng hỗn loạn bất ngờ xảy ra, hàng xóm nghe thấy tiếng ồn liền chạy ra xem náo nhiệt.

Trần Yên Bạch trước kia họckhu này, lúc đi học gần như khôngnhà, việc thì ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoài, không có việc thì nằm ở giường cả ngày, sau đó đột ngột chuyển đi, vậy hàng xóm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chẳng mấy ai nhớcô.

Nhưng một đứa trẻ nhận ra Trần Yên Bạch, trốn sau lưng người lớn, hét lớn: "Bạch mỹ nhân! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bạch mỹ nhân!"

Trần Yên Bạch trong tình huống căng thẳng này còn thể cười, "Ôi" một tiếng, thổi một tiếng huýt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sáo về phía đứa trẻ: "Nhóc con còn nhớ chị à."

Đứa trẻ không phân biệt đúng sai, chỉ thấy Trần Yên Bạch xinh đẹp, liền cười toe toét.

Giản Như bị thái độ bỡn cợt của Trần Yên Bạch làm tức điên người, lại tưởng tượng ra hành động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của Giản Hạnh hằng ngày, suýt nữa thì ngất xỉu.

chỉ tay vào Giản Hạnh, hét lớn: "Mày qua đây cho tao!"

Giản Hạnh không động đậy.

Giản Như hét lên: "Mày cứ phải thế này phải không? Mày nghĩ tao làm thế ai? Mày nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tao làm thế ai? Mày có thể đừng ích kỷ như vậy không?"

Giản Hạnh cuối cùng cũng phản ứng.

thậm chí mỉm cười, nhưng nhanh chóng lại trở về nét mặt lạnh nhạt, bình tĩnh hỏi lại Giản Như: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 "Bà làm như thế chính bản thân mà?"

Giản Như sững sờ.

Giản Hạnh nói: "Bà thật sự muốn tôi học tốt, hay là muốn tôi học cho bà?"

"Bàquan tâm đến điểm số của tôi không?"

"Chúng ta, ai mới người ích kỷ?"

Giản Hạnh không nói lớn, cũng không thể hiện thái độ chất vấn.

Cô chỉ bình tĩnh trình bày sự thật.

VậyGiản Như không chịu được nữa.

nghiến chặt hàm, nhìn thẳng vào Giản Hạnh vài giây, rồi giơ tay tát mạnh vào mặt Giản Hạnh.

"Tao ích kỷ! Tao ích kỷ thì ngày đó tao đã không sinh mày ra!"

Cái tát này không nhẹ, Giản Hạnh cảm thấy mắt mình tối sầm lại ít nhất mười mấy giây.

Khi thị lực dần phục hồi, cô lại cảm thấy tai mình nóng rát, nhẹ nhàng lắc đầu, ràng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể cảm nhận được chất lỏng chảy ra trong tai.

Chẳng mấy chốc, tai bắt đầu ngứa.

máu đang chảy ra.

đưa tay lên, chạm vào, tay đầy máu ấm.

Trần Yên Bạch nhìn thấy cảnh tượng này, nụ cười trên khuôn mặt lập tức biến mất.

thực ra không những đường nét gương mặt sắc sảo, làn da trắng. Những lúc không trang điểm, khuôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt cô có vẻ mềm mại dịu dàng theo phong cách phương Đông.

Nhưng lại kỳ lạ cô rất thích trang điểm đậm.

Phấn mắt tối màu thường làm cho hốc mắt sâu hơn, lông mày nhô lên, những hàng mi giả dài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dày làm nổi bật vẻ lạnh lùng của cô, khi môi mím lại, khiến người ta liên tưởng đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 những nhân vật ma quái trong phim kinh dị.

lạnh lùng nhìn Giản Như, khiến cho người phụ nữ gần năm mươi tuổi này cảm thấy bất an, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn ở thế yếu, cố gắng ngẩng cao đầu, nhìn lạirồi mắng chửi: "Mày nhìn gì? Mày không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học hành cho tốt, còn kéo con gái tao vào làm bậy! Con gái tao đang chuẩn bị thi đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học đấy! Còn mày thì sao? Giờ đang làm gì? Không học hành cho tử tế thì thôi, ít ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng phải biết cách đối nhân xử thế chứ? Không cha mẹ dạy dỗ, không ai dạy mày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cách làm người sao? Không cha mẹ thì tao không ngại thay họ dạy dỗ mày một chút…"

"Mẹ!" Giản Hạnh cất tiếng gọi khàn khàn.

Giọng của Giản Hạnh không lớn, nhưng rất nhiều người xung quanh đều nghe thấy.

Giản Như ngẩn ra, sau đó mới phản ứng lại Giản Hạnh đang nói chuyện, càng thêm tức giận, lớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếng quát: "Mẹ cái mẹ! Mày còn biết tao mẹ màyà? Tao tưởng mày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con nhỏ này đều không biết ai mẹ nữa rồi chứ!"

Ngày mưa, khu vực quê của họ lại
miền Bắc, mỗi cơn gió đều mang theo cảm giác lạnh lẽo.

Giản Hạnh đột nhiên cảm thấy lạnh, môi bị đông cứng, khi mở miệng, giọng nói càng trở nên khàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đặc. nhìn Giản Như, nhẹ nhàng nói: "Mẹ đừng nói nữa."

Giản Như cười nhạo: "Giờ biết xấu hổ rồi à?"

"Không phải," Giản Hạnh cười mỉa, môi hơi nhếch lên.nhìn thẳng vào mắt Giản Như, nói nhẹ bẫng: "Là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đáng xấu hổ đấy."

Giản Như ngây người, "Cái gì?"

Giản Hạnh không nói lại lần nữa.

Trần Yên Bạch nói: "Nói đáng xấu hổ đấy! Bà tưởng mọi người đến đây chỉ để xem náo nhiệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 à? Mộtlão sắp chết như còn đây lảm nhảm, chẳng mấy chốc rồi sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào đất, chẳng ai nhớ đến đâu. nghĩ đến Giản Hạnh không?ấy sau này sẽ sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế nào? Học hành ra sao? Miệng lúc nào cũng nói những điều cao cả, cho con gái bà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng cuối cùngcho đấy! Lúc nào cũng danh dự của thôi! Yêu sớm à? Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 19 rồi còn tính là yêu sớm? Còn bà?Bà chưa từng đàn ông nào! Cả gia đình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chẳng ai cần bà!"

á á, đồ tiện nhân!" Những lời này của Trần Yên Bạch đã đụng đến điểm yếu của Giản Như, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lập tức nổi giận, vung tay muốn đánh cô, "Tiện nhân! Hôm nay tao phải đánh chết mày!"

Trần Yên Bạch hoàn toàn không quan tâm, thậm chí còn đẩy Giản Như ra một cách thô bạo.

Giản Như tức giận đến mức không giữ được thăng bằng, ngã ngồi xuống đất.

vốn quen thói hung hăng, nghĩ rằng tất cả những đứa trẻ trên thế giới này đều sẽ nhẫn nhịn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như Giản Hạnh.

Nhưnglại quên, Trần Yên Bạch không phải con gái bà, một chữ hiếu cũng không thể kiềm chế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được đứa trẻ luôn đi ngược lại với như vậy.

ngẩn người.

Mọi người xung quanh cũng đều ngây người.

Một vài giây sau, Giản Như bắt đầu la hét, mắng chửi, thật sự giống như một mẹ dữ dằn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang lăn lộn dưới đất, đá tung cả đôi giày.

Giản Hạnh lạnh lùng nhìn, bỗng nhiên cảm thấy thật sự chẳng còn thú vị nữa.

Rốt cuộcđang tranh cái gì với Giản Như vậy?

Tranh xem ai mới người thật sự thể sống một cách tự do, không sợ hãi, đúng không?

mới mười sáu tuổi, làm cái gọi "bản thân".

Mọi thứ có, từ ăn mặc cho đến mỗi hơi thở, từng giọt máu trong thể, đềucủa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giản Như.

Tất thảy đềuGiản Như trộm về.

Thật nghĩa.

Giản Hạnh lúc này cảm thấy đầu đau nhức, chắc cơn sốt vừa mới lắng xuống lại quay lại.

nhẹ nhàng kéo tay Trần Yên Bạch, Trần Yên Bạch ngay lập tức nắm lại tay cô, bị cảm giác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lạnh lẽo trên tay Giản Hạnh làm giật mình.

Trần Yên Bạch hoảng hốt, nắm chặt tay Giản Hạnh, lo lắng hỏi: “Cậu không sao chứ, Giản Hạnh?”

Giản Hạnh khẽ cười chua chát, “Chắc tớ vấn đề rồi."

Trần Yên Bạch hoảng sợ, siết chặt tay cô, hỏi: “Cậu không khỏe à? Đau đâu?”

Dường như do Trần Yên Bạch dùng lực, Giản Hạnh đột nhiên không đứng vững được.

Chân mềm nhũn, đầu cũng choáng váng.

không kìm được, ngả người vào Trần Yên Bạch, khuôn mặt tình vùi vào cổ cô ấy.

nghiêng đầu một chút, máu trong tai chảy xuống, thấm vào vai Trần Yên Bạch.

Trần Yên Bạch hoảng sợ hét lên: “Giản Hạnh!”

Giản Hạnh cười yếu ớt, giọng rất mờ nhạt:

“Không sao đâu, chắc tớ bị sốt...”

Còn chưa kịp nói hết, Giản Hạnh đã ngất xỉu hoàn toàn.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Kính Sơn Thủy, Kính Sơn Thủy Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Kính Sơn Thủy Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Kính Sơn Thủy full, Kính Sơn Thủy online, read Kính Sơn Thủy, Biệt Tứ Vi Kính Sơn Thủy

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 40 — Kính Sơn Thủy

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc