Mở khóa để tiếp tục đọc
Để duy trì server và cập nhật truyện mới mỗi ngày, Góc Nhỏ Truyện rất cần sự ủng hộ từ bạn qua một lượt nhấn link tài trợ bên dưới.
✨ Click 1 lần duy nhất - Mở khóa TOÀN BỘ chương trong 60 phút tới!
Tôi không nhớ rõ tên mình.
Ký ức tựa hư không. Chỉ biết rằng, khi chút ý thức tàn tơi này bừng tỉnh, tôi đã nằm giữa lằn ranh của bọt sóng và cát mịn. Vị mặn chát của biển găm vào cuống họng, và tôi nhận ra mình đang nằm trong hình hài của một thiếu nữ. Đôi bàn tay nhỏ, mảnh khảnh và lạ lẫm.
Đám dân chài phát hiện ra ta khi bình minh chưa kịp rạng. Họ xúm lại, gọi đó là cứu, nhưng trong những đôi mắt hấp háy ánh lửa đuốc kia rõ ràng là nỗi kinh hoàng nhiều hơn sự thương cảm. Họ lùi lại, lầm bẩm những lời cầu khấn run rẩy:
"Mộng Cầm… Là con bé Mộng Cầm con bà Chín cuối xóm kìa!"
"Tội nghiệp, mẹ nó mới chết, đám tang vừa hạ huyệt xong là nó như kẻ mất hồn, lao thẳng ra biển tự tử..."
Họ xầm xì về một chuyến đi ba ngày trước. Theo lẽ thường, một cái xác ngâm trong nước mặn ba ngày ròng rã đáng lý phải sình chướng, biến dạng và hôi thối. Nhưng cái xác này thì không. Làn da dưới lớp áo vải thô sũng nước vẫn hồng hào lạ thường, đôi môi thoảng sắc đào, như thể nàng ta chỉ vừa chợp mắt một giấc nồng sau chuyến lội nước đường xa.
Biển cả bao dung, nhận lấy mọi dơ bẩn, oán hận và đau khổ của thế gian, để rồi trả lại cho bờ bãi một hình hài vẹn nguyên, nhưng trống rỗng. Và tôi, bằng một cách nào đó, đã lấp đầy vẹn nguyên khoảng trống ấy.
Đành thuận theo dòng nước. Kiếp này tôi là Mộng Cầm.
Sau đó vài tuần.
Tôi vẫn ở lại trong ngôi nhà cũ, chính xác là cái chòi tranh xơ xác mà người mẹ quá cố của cái xác này để lại.
Mọi thứ xung quanh đối với tôi thật vô nghĩa. Mỗi ngày trôi qua, tôi đi, tôi ăn, tôi nằm, tựa như một cỗ máy được lập trình sẵn để duy trì sự sống cho một khối thịt da. Trong đầu tôi luôn là một vòng lặp không có lời giải: Tôi là ai? Đây là đâu?
Điều duy nhất tôi có thể chắc chắn, đó là kiếp trước tôi cũng mang thân nữ.
Bởi lẽ, những phản ứng tự nhiên của cơ thể này không hề khiến tôi ngỡ ngàng. Cơn đau âm ỉ, thắt quặn nơi bụng dưới khi kỳ nguyệt san—hay theo cách gọi trần trụi của người dân nơi đây là máu kinh—vẫn đến đúng hẹn, mang theo chính xác cái cảm giác nhức mỏi, cáu bẳn quen thuộc từ tiền kiếp mà tôi không sao nhớ nổi.
Thật khó chịu. Khó chịu vì sự nhớ nhớ quên quên, khó chịu vì phải chịu đựng nỗi đau của một thân xác không phải do mình tạo ra.
Dân làng chài bắt đầu tránh tôi như tránh tà. Nỗi kinh hoàng ngày tôi “sống lại” từ bãi cát chưa bao giờ nguôi ngoai trong lòng họ. Họ không gọi tôi là Mộng Cầm nữa. Họ lén lút nhìn tôi từ xa, chỉ trỏ và thì thầm gọi tôi bằng cái tên mới: Con quỷ chết trôi.
Và thế là tôi cứ ở đó, giam mình trong ngôi nhà cũ đang mục nát dần theo từng mùa gió biển. Tôi không thuộc về người sống, cũng chẳng nằm dưới đất sâu cùng người chết. Linh hồn vô danh của tôi cứ thế trôi lãng đãng giữa hư không, chấp chới giữa cuộc đời của một người con gái đã chết.
Và rồi, cái gì cần đến cũng phải đến.
Những tờ giấy bạc bằng nhựa mềm xếp nếp, giấu kỹ dưới gầm giường—chút tài sản cuối cùng của người đàn bà đã khuất—cũng cạn dần.
Tôi nhìn vào khoảng trống tối tăm nơi góc giường, khẽ mím môi khi nghĩ đến chữ mẹ. Hai tiếng ấy bật lên trong tâm trí nghe sao mà xa lạ, gượng gạo đến tội nghiệp. Dân làng gọi bà là bà Chín. Nhưng những kẻ độc mồm độc miệng, lạnh lùng hơn trong xóm chài này lại gọi bà bằng cái tên gắn liền với sự ghẻ lạnh: Chín ho Lao.
Tôi tìm thấy vài tờ giấy khám bệnh nhăn nhúm, ố vàng nhét sâu trong hốc tủ. Chữ viết nguệch ngoạc nhưng đủ để tôi chắp vá lại một cuộc đời. Cả một đời người đàn bà ấy ngụp lặn dưới làn nước buốt giá để mò từng con cầu gai bám trên ghềnh đá. Lồng ngực nhiễm lạnh quanh năm suốt tháng, tích tụ thành căn bệnh lao phổi dai dẳng, rộc rạc, rồi chết.
Cơ cực và khốn khổ đến thế, vậy mà trước khi nhắm mắt, bà vẫn chắt chiu, gom góp được một khoản tiền nhỏ giấu dưới gầm giường. Bà để lại nó cho đứa con gái Mộng Cầm. Nhưng bà đâu có ngờ, khoản tiền thấm đẫm vị mặn của biển và những cơn ho ra máu ấy, rốt cuộc lại dùng để nuôi sống một kẻ đoạt xá là tôi suốt ba, bốn tháng qua.
Tôi dành những đồng bạc ít ỏi cuối cùng còn sót lại, ra chợ mua chút đồ về làm một mâm cúng đơn sơ đặt lên chiếc bàn gỗ mục. Một quả trứng luộc, ba chén cơm trắng nóng hổi, và một bát canh rau dại không chút mỡ màng.
Tôi đứng trước bàn thờ, khói hương không có, chỉ có mùi gió biển thổi thốc qua khe vách nứt nẻ.
“Mẹ Chín, đi thanh thản.”
Tôi thầm gọi trong lòng, xem như một lời tạ ơn muộn màng và duy nhất gửi đến người đã cho tôi cái vỏ bọc này. Sợi dây ràng buộc cuối cùng giữa tôi và ngôi nhà mục nát này, có lẽ cũng đã đứt theo làn khói bếp vừa tan.
Tiền đã cạn, tôi không thể ở lại đây để chờ cái xác này chết đói một lần nữa. Tôi phải đi nơi khác, đến một mảnh đất xa lạ nào đó để kiếm tiền, tiếp tục nuôi cái xác thân khố khổ đầy nợ nần nhân gian này.
Đọa LạcSau đó, tôi đi.
Lúc đầu, tôi chọn cách đi bộ. Nhưng khi đôi chân trần rớm máu và cái xác thân mượn này hoàn toàn rệu rã, kiệt quệ, tôi biết mình không thể tiếp tục bướng bỉnh.
Tôi gật đầu, chấp nhận nằm xuống bên những người đàn ông xa lạ. Tôi đối xử với họ như những người tình thoáng qua, khoác lên mình sự dịu dàng giả tạm để đổi lấy những tờ giấy bạc mềm nuôi thân qua ngày.
Trong bóng tối của những căn phòng lạ lẫm đầy mùi trần tục, những dòng chữ mang giáo lý từ tiền kiếp nào đó bất chợt vọng về, thì thầm bên tai tôi: Ừ thì, xác thân vốn là tạm bợ. Đã là thứ hư ảo mượn tạm của thế gian, tôi đâu có gì để mà tiếc nuối, giữ gìn? Đánh đổi một chút nhơ nhuốc của xác thịt để kéo dài hơi tàn, chung quy vẫn còn dễ chịu hơn là phải nếm trải lại cái đói.
Cái đói...
Nghĩ đến hai chữ ấy, lồng ngực tôi bỗng co thắt lại. Một mảnh ký ức vụn vỡ, đen tối từ kiếp nào bất chợt dội về. Tôi nhớ mang máng, mình đã từng chết vì đói. Tôi vẫn không thể quên được cái cảm giác ruột gan cào xé, quặn thắt như có hàng ngàn con dao đang cấu rỉa bên trong. Khi ấy tôi điên cuồng vớ lấy bất cứ thứ gì có thể cử động, bỏ tất cả những gì bò được trên mặt đất vào miệng, nuốt chửng xuống chỉ để làm dịu cái dạ dày đang gầm rú. Để rồi sau đó là chuỗi ngày rỗng ruột, thổ tả... rồi chết.
Cái chết trần trụi và sự đày đọa trực tiếp lên thể xác ngày ấy, chính là Khố khổ. Còn giờ đây, khi linh hồn phải lửng lơ sống bám vào thân xác của Mộng Cầm, chịu đựng sự dập vùi của số phận, vô thường và sự biến hoại của vạn vật, nỗi đau ấy đã hóa thành Hành khổ—cái khổ âm ỉ, triền miên của một thực tại trôi nổi, không chốn dung thân.
Thời gian vô tình trôi đi.
Đến một lúc nào đó, cái xác thân này—đóa hoa Mộng Cầm từng mơn mởn thuở nào—chỉ còn là một thứ thịt da úa tàn, rệu rã theo năm tháng. Khi phấn son không còn che đậy nổi những vết hằn của tuổi tác, những tờ giấy bạc người ta trao cho tôi cứ thế thưa dần, thưa dần, rồi ngừng hẳn.
Tôi ngồi lặng lẽ đếm lại vài tờ tiền lẻ còn sót lại trên bàn, rồi ngước nhìn đống lụa là, váy áo—thứ giáp trụ lộng lẫy mà tôi từng khoác lên mình để ra trận mỗi đêm, để đổi chác với thế gian. Giờ đây, chúng nằm rũ rượi trong góc phòng, bất lực trước sự tàn phá tàn nhẫn của thời gian.
Hoại khổ.
Tôi bật cười, một tiếng cười khẩy đầy châm biếm vang lên trong căn chung cư đang ngập đầu trong nợ nần của mình. Tam Khổ tôi đã nếm trải đủ đầy, không thiếu một vị:
Khổ khổ: Cái đói cào xé của nhục thân, nỗi đau trần trụi gặm nhấm tận xương tủy. Hoại khổ: Sự biến hoại của tuổi xế chiều, khi cái đẹp tiêu tan, vạn vật đổi dời và sự tàn tạ ập đến. Hành khổ: Nỗi khổ của sự tồn tại triền miên, linh hồn lửng lơ bị dòng đời đưa đẩy từ muôn ngàn kiếp mà không có quyền định đoạt.Tôi nằm dài trên chiếc nệm cũ trong căn phòng ngột ngạt. Bên ngoài, hộp thư trước cửa đã nhét đầy những tờ giấy thông báo đòi tiền nhà, tiền điện. Trên mặt bàn, chiếc điện thoại ba mắt—thứ hào nhoáng xa xỉ còn sót lại của chuỗi ngày vàng son—màn hình liên tục sáng lên, rung bần bật bởi những dòng tin nhắn đòi nợ khô khốc.
Anh Lê, anh Trương... những người đàn ông từng phủ phục dưới chân tôi, từng cung phụng tiền bạc để chạm vào da thịt Mộng Cầm, giờ đây đều đã bỏ tôi mà đi. Khi hương sắc nhạt phai, thứ tình cảm giả tạm ấy cũng tan thành bọt biển.
Tôi lại trơ trọi một mình, ôm lấy cái xác thân đang hoại tử từng ngày cùng món nợ trần gian trĩu nặng.
Trầm LuânVà sau đó, tôi lại trở thành kẻ không nhà.
Căn chung cư—nơi nương náu cuối cùng của một kiếp người tạm bợ—cũng bị niêm phong, phát mãi để xiết nợ. Quần áo lụa là, giày dép lấp lánh, tất cả những thứ vinh hoa giả tạm một thời tôi dùng để che đậy nhục thân, đều bị người ta tịch thu, thu dọn sạch sẽ không sót một món.
Họ chỉ đủ chút lòng tử tế muộn màng, chừa lại cho tôi độc một bộ quần áo cũ kỹ đang mặc trên người, dúi vào tay hai tờ giấy bạc năm trăm nghìn, rồi áp giải tôi về lại địa phương cũ.
Tiếng của người đàn ông ấy vang lên, sắc lạnh, xa cách và đầy quyền uy:
– Hoàn lương đi."
Tôi nhìn ông ta rồi bật cười điên dại. Anh Trương của tôi—người đàn ông từng quấn quýt bên tôi trong bóng tối, từng dùng những tờ giấy bạc để đổi lấy chút hơi ấm từ xác thịt Mộng Cầm—nay khoác lên mình bộ đồng phục tôn nghiêm, lại có thể lạnh lùng tống tôi về quê cũ bằng một câu nói đạo mạo đến kinh người như thế.
Thất tình lục dục, bể khổ vô biên.
Trốn chạy khỏi phố thị, tôi lại tìm ra biển.
Gió biển vẫn lồng lộng thổi, sóng vẫn bạc đầu vỗ vào lằn ranh bờ cát năm nào. Nhưng lòng người thì đã khác. Trong đám dân chài năm xưa từng kinh hãi gọi tôi là quỷ chết trôi, có những kẻ vừa thoáng nhìn thấy bóng dáng tôi đã lập tức phỉ nhổ đầy ghê tởm. Họ không còn sợ hãi nữa, chỉ còn sự khinh miệt trần trụi. Họ ném vào mặt tôi những lời nhục mạ chát chúa:
"Con đĩ Cầm!"
Nhân thế này thật lạ lùng làm sao.
Ngày trước, chính đại dương bao dung đã tiếp nhận mọi sự dơ bẩn, oán hận của Mộng Cầm để trả lại một hình hài vẹn nguyên. Giờ đây, tôi mang cái hình hài vẹn nguyên đó đi qua một vòng dập vùi của danh lợi, dục vọng, để rồi khi quay về, con người lại ném vào tôi sự nhơ nhuốc bằng những lời phán xét. Họ quên mất rằng, chính họ cũng đang ngụp lặn và cào xé lẫn nhau trong cái bể khổ vô bờ này, chẳng ai sạch sẽ hơn ai.
Biển cả đã đưa tôi đến thế gian này, giờ đây, đại dương sẽ đón tôi về lại.
Đó là một đêm triều động.
Tôi cởi bỏ bộ quần áo cũ kỹ—thứ dấu vết trần gian cuối cùng còn sót lại—để bản thân hoàn toàn trần trụi trước đất trời. Không còn một ký hiệu nhận diện, không còn danh xưng Mộng Cầm hay bất cứ xiềng xích nào ràng buộc, tôi buông mình vào làn nước buốt giá, nửa bơi nửa trôi giữa dòng nước đen ngắt của đại dương.
Xa xa ngoài khơi, mặt biển thỉnh thoảng lại lóe lên những vệt sáng lấp lánh chói lòa. Đó là ánh đèn pha công suất lớn của những chiếc ghe câu, thứ ánh sáng rực rỡ nhưng đầy chết chóc, đang vây hãm và hủy diệt những sinh linh mang tên Mực dưới lòng sâu.
Tôi bật cười, một tiếng cười khẩy nghẹn ngào hòa vào tiếng sóng gầm rống. Thật nực cười thay cho cái đạo lý biến dạng của nhân gian. Những con người ngoài kia, họ ngày đêm sát sanh, tước đoạt mạng sống của muôn vàn sinh mệnh thì được người đời coi là dân chài chất phác, lương thiện. Còn tôi, kẻ chỉ dùng chính tấm thân tạm bợ, tự chà đạp lên nhục thân của mình để đổi lấy miếng ăn qua ngày, thì lại bị người đời khinh khi, phỉ nhổ.
Nước biển tràn vào ngực, đắng chát và lạnh lẽo. Tôi không buồn chống cự, cứ thế trôi đi, chìm dần, chìm dần xuống dòng nước đen nhòm ấy. Chung quanh tôi, giữa quầng sáng lấp lóa từ mặt nước hắt xuống, là những cái quẫy đạp điên cuồng, tuyệt vọng của bầy mực mù lòa đang lao đầu vào chỗ chết.
Tôi và chúng, rốt cuộc cũng chỉ là những sinh linh tội nghiệp, mù quáng và lạc lối giữa cái bể khổ mênh mông này mà thôi.
Và giữa làn nước sâu và lạnh ngắt ấy…
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!