Mở khóa để tiếp tục đọc
Để duy trì server và cập nhật truyện mới mỗi ngày, Góc Nhỏ Truyện rất cần sự ủng hộ từ bạn qua một lượt nhấn link tài trợ bên dưới.
✨ Click 1 lần duy nhất - Mở khóa TOÀN BỘ chương trong 60 phút tới!
Một phép mầu đột ngột hiển hiện. Một vị tôn kính nào đó đã dùng đại thần thông bọc lấy thân xác trần trụi, lạnh giá của tôi vào trong một chiếc kén bằng ánh sáng vàng rực, cách ly tôi khỏi bóng tối và cái chết cận kề dưới đáy đại dương. Từ trong vầng hào quang ấm áp ấy, vị ta khẽ buông một tiếng thở dài, âm vang trầm buồn thấu tận tâm can:
– Con đã quên ta rồi sao, Mộng Cầm? Lần trước, con chấp nhận đánh đổi bao nhiêu công đức muôn vạn kiếp, đánh đổi biết bao niệm lực để đổi lấy nhục thân này, từ kiếp súc sanh được chuyển sinh thành nhân loại. Sao nay lại tự tay hủy bỏ nhục thân, chấp nhận quay trở lại làm kiếp con rùa mù giữa đại dương, dập vùi đi tìm bọng cây nổi cầu xin một cơ hội làm người lần nữa?
Tôi bật cười. Một tiếng cười nghẹn ngào, chát chúa vang lên trong chiếc kén sáng.
Hóa ra, tôi chưa bao giờ là một con người cao sang ở tiền kiếp nào cả. Tôi chỉ là một con súc sanh tội nghiệp, đã dùng hết thảy vốn liếng tu hành tích cóp qua muôn ức kiếp để cầu khẩn một món quà là kiếp sống nhân gian, rồi lại dễ dàng vứt bỏ nó đi khi vừa gặp chút giông bão trần đời.
Những mảnh ký ức chắp vá, những cảm giác thân thuộc mà tôi từng tự lừa mị mình là kiếp trước, hóa ra chỉ là một trò đùa tinh quái của Tạo Hóa ban cho. Đó là một cơ chế tự bảo vệ, một liều thuốc mê xoa dịu để bộ óc phàm trần này tránh khỏi việc hóa điên trước sự thật nghiệt ngã rằng: linh hồn này vốn dĩ mang cốt thú.
Tôi ngước mắt nhìn cái bóng sáng uy nghiêm nhưng khuất mặt trước mắt, cất tiếng chất vấn với tất cả sự uất hận của kẻ đã đi qua bể dâu:
— Khổ hải vô biên! Thế gian này đâu đâu cũng là khổ! Nằm không một chỗ cũng khổ vì phải tìm cách nuôi thân, mà đến khi bươn chải nuôi thân cũng khổ vì sự vần xoay, hoại diệt của cuộc đời. Thậm chí cho đến cả lúc kết thúc, cái chết cũng sẽ mang theo nghiệp lực và nỗi khổ ấy sang tới kiếp sau. Vậy có nhục thân nhân loại để làm gì?
Vầng hào quang xung quanh vị ấy bỗng trở nên dịu nhẹ, tỏa ra hơi ấm bao dung nhu hòa. Ánh sáng dần dạt ra, lộ ra một gương mặt hiền từ, đôi mắt từ bi lẫm liệt đang nhìn tôi với lòng thương cảm vô hạn. Vị ấy chậm rãi cất lời, từng câu chữ như sấm truyền đánh động tâm thức:
– Hồi đầu thị ngạn. Biết là bể khổ, nên mới cần quay đầu, chịu khó tu tập. Chỉ có xa lánh hồng trần, đoạn tuyệt với thất tình lục dục, con mới có thể thực sự dứt khổ.
Tôi cay đắng hét lên, sự phẫn nộ tích tụ qua bao năm tháng nhơ nhuốc đồng loạt vỡ òa trong lồng ngực:
– Tôi nhổ vào!
Tôi tuôn ra hết những uất ức, và những sự đạo đức giả của nhân thế:
– Thứ giáo điều sáo rỗng này tôi đã nghe đến cả trăm lần! Ngay vào những ngày tháng mà sự tội lỗi và bẩn thỉu trong tôi chạm tới đỉnh điểm, tôi đã từng điên cuồng đi tìm một chút bình an. Tôi cầm những tờ giấy bạc nhầy nhụa, thấm đẫm mùi dục vọng của những gã đàn ông xa lạ, đem đút vào hòm công đức của những lão trọc đầu nơi cửa thiền. Và ông biết tôi nhìn thấy gì không? Tôi nhìn thấy đôi mắt chúng sáng rực lên vì những thứ vật chất trần thế đê hèn ấy!
– Để rồi ngay sau đó, cũng chính cái miệng vừa thu tiền cúng dường ấy lại ra rả giảng giải cho tôi nghe về đạo lý: Hồi đầu thị ngạn, lánh xa cõi hồng trần. Khi ấy tôi mới mê muội làm sao, mới ngu xuẩn làm sao khi quỳ mọp dưới chân chúng mà bái lạy, tưởng rằng mình đang chạm vào vạt áo của giải thoát nơi cửa thiềni!
Tôi trừng mắt nhìn vầng sáng trước mặt, giọng điệu càng lúc càng cay nghiệt, từng chữ thốt ra như muốn xé toạc cái kén ánh sáng đang bao bọc lấy mình:
— Ông nói thì dễ lắm! Ông đứng ở trên cao, đã tu luyện thoát khỏi cái nhục thân phàm tục này, không còn phải chịu sự cào xé, dính mắc vào cái gọi là Bát Khổ của nhân gian. Ông lấy tư cách gì để đứng đó giáo huấn một chúng sanh đang ngập trong bùn nhơ như tôi?
Tôi gầm lên, dùng chút tàn lực cuối cùng đập mạnh vào vách kén:
— Thu lại đi! Bỏ cái thứ bong bóng ánh sáng nực cười này ra! Cho tôi chết đi! Hãy để tôi chìm sâu vào lòng biển, để sự quên lãng nuốt chửng lấy tôi. Rồi kiếp sau, có phải tiếp tục làm kiếp súc sanh, có phải ngụp lặn trong bể trầm luân này thêm muôn vạn lần nữa, tôi cũng cam lòng!
Vị ấy không hề tức giận trước sự hỗn xược của tôi. Ánh mắt hiền từ ấy vẫn bao dung lấy toàn bộ sự gai góc, uất hận đang rỉ máu trong linh hồn tôi. Vị ấy nhẹ nhàng vung tay lên.
Ngay lập tức, trên bức tường nước của chiếc kén ánh sáng hiện ra một chuỗi hình ảnh loang loáng tựa như một thước phim cổ xưa. Tôi kinh ngạc nhìn vào những ảo ảnh đó. Vẫn là gương mặt ấy, vẫn là ánh nhìn ấy, nhưng lại hiện thân trong những kiếp sống tăm tối đến không ngờ:
Có kiếp, vị ấy là một gã giang hồ máu lạnh, tay cầm huyết đao, chuyên đâm thuê chém mướn, gieo rắc bao tai ương. Có kiếp đọa đày, vị ấy hóa thành loài ngạ quỷ nơi địa ngục, cái bụng phình to như cái trống nhưng cổ họng nhỏ như cây kim, chịu cái đói khát cào xé muôn vàn kiếp mà không cách nào chết được. Lại có kiếp, vị ấy làm ông này bà nọ quyền cao chức trọng, đứng trước vạn người hò hét những lời đạo đức giả trá, xoay chuyển lòng người để mưu cầu lợi danh ích kỷ.
Vị ấy thu tay lại, những thước phim loang loáng tan biến vào dòng nước đen. Rồi bằng chất giọng nhân từ, ôn tồn, vị ấy đáp:
— Thế gian này, thất tình lục dục, ta đều đã nếm trải không thiếu một vị. Chỉ khi đã nếm đủ đắng cay, khi mọi nợ nần cảnh khổ nhân gian đã trả hết, thoát ly được Bát Khổ, thì lúc ấy nhục thân mới có thể chân chính gỡ bỏ.
Tôi nghe vậy, tâm can lại dấy lên một sự hoài nghi tột độ. Tôi cười khẩy, tiếp tục cất tiếng chất vấn:
— Nếu như ông nói, chẳng phải ông tu hành cũng là vì có lòng mong cầu sao? Mong cầu thoát khổ, mong cầu đắc đạo. Nếu tu mà tâm vẫn còn dính mắc vào sự mong cầu, thì liệu có còn được gọi là Chánh Đạo?
Đối mặt với sự sắc nhọn của tôi, vị ấy vẫn ung dung, phong thái tự tại như mặt nước hồ thu không một gợn sóng. Vị ấy chậm rãi đáp:
— Không mong cầu giải thoát, không khát khao hướng thiện, thì chúng sanh biết bám víu vào đâu để tìm đường? Đạo vốn dĩ là một con đường, kẻ bộ hành phải mò mẫm trong đêm tối mà đi. Ngay từ bước chân đầu tiên mà tâm con đã không muốn tìm lối, thì há có thể cầu Đạo?
Những câu nói ấy như một cái búa tạ giáng mạnh vào tâm trí, hoàn toàn đánh sập chút kiêu ngạo và bướng bỉnh cuối cùng trong tôi.
Tôi đứng lặng giữa chiếc kén sáng, ngẫm lại cả chặng đường đời đầy rẫy vết hoen ố của mình. Hóa ra bấy lâu nay tôi chỉ đang trốn chạy một cách hèn nhát. Biết đời là khổ, nhưng lại không có dũng khí mong cầu thoát khổ, mà chỉ biết đứng một chỗ để oán trách nhân gian, oán trách số phận. Chừng nào còn oán trách, chừng đó tâm tôi vẫn dính mắc chặt vào cái khổ, tự mình làm khổ mình mà thôi.
Sự cay nghiệt trong tôi tiêu tan, thay vào đó là nỗi bẽ bàng và khát khao được cứu rỗi. Tôi quỳ sụp xuống, hạ giọng chuyển sang cầu xin:
— Nếu đã vậy, con xin ngài... cho con được bái ngài làm sư. Xin ngài chỉ dạy cho con, làm sao để ly dục, làm sao để thoát khỏi nỗi khổ đau này?
Vị ấy lặng im nhìn tôi, rồi khẽ lắc đầu, trong ánh mắt ngập tràn sự tiếc nuối:
— Nhân quả đã gieo, ván đã đóng thuyền. Xác thân phàm trần của con vốn đã chìm sâu vào làn nước lạnh, thịt cá dưới lòng đại dương lúc này đã rỉa đi cái hình hài hôi tanh ấy rồi. Ta chỉ có thể dùng chút lòng từ bi và duyên nghiệp từ lần trước để gom giữ chút thần thức này của con vào trong kén sáng này mà thôi.
Tôi nghe mà chết lặng. Niềm hy vọng vừa nhen nhóm lập tức sụp đổ tan tành. Tôi khóc rống lên, tiếng khóc nghẹn ngào, uất nghẹn vang vọng giữa lòng biển sâu. Thân xác đã mất, tôi thậm chí còn không có cơ hội để làm lại cuộc đời.
Thấy tôi đau đớn đến cùng cực, vị ấy chậm rãi bước lại gần, đặt bàn tay ấm áp lên đầu tôi an ủi:
— Kiếp sau... nếu có duyên lành làm người, hãy làm một người tử tế.
Tôi ngước khuôn mặt đẫm lệ, nghẹn ngào cầu khẩn:
— Người tử tế... nghĩa là gì hả ngài?
Vị ấy không dùng những lời kinh kệ cao siêu, mà trao vào tâm thức tôi năm khẩu quyết giản dị nhưng mang sức nặng ngàn cân của Ngũ Giới : Không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối, và không uống rượu.
Rồi, ngón tay vị ấy khẽ điểm nhẹ lên trán tôi. Một luồng luân lưu ấm áp tràn vào đại não, xóa tan mọi điên đảo mộng tưởng. Vị ấy nói những lời cuối cùng:
— Con là kẻ có căn cơ. Hãy cứ sống và giữ mình theo Ngũ Giới, đời con tự khắc sẽ được thanh thản. Hãy mặc kệ miệng đời khen chê, mặc kệ cả những kẻ mang danh đệ tử của Ngài nhưng lại sa chân vào cạm bẫy của Tam Độc. Ai tu người nấy đắc, nhân quả của ai người đó gánh. Ta giao cho con pháp danh này: Huệ Liễu. Kiếp sau, chúng ta sẽ gặp lại.
Tôi kinh hãi, thảng thốt thốt lên:
— Gặp lại? Ngài nói chúng ta sẽ gặp lại sao?
Ngay khoảnh khắc ấy, vầng hào quang rực rỡ xung quanh vị ấy chợt tắt ngúm. Không gian quay trở lại một màu đen đặc, lạnh lẽo của đáy biển sâu. Trong bóng tối mênh mông, giọng nói của vị ấy vang lên, có chút mệt mỏi nhưng vô cùng thanh thản:
— Vì để cứu chút thần thức này của con, ta cũng đã tự gieo mình vào vòng nhân quả thế gian rồi. Thôi, không sao cả... Đi thôi.
– Huệ Liễu, Minh Không vốn là ta. Kiếp trước, kiếp sau, hay muôn vàn kiếp tương lai, đều vẫn là Minh Không."
Kết Truyện
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!