GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 25

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Diệp Trì nghe thấy tiếng tút tút vọng từ đầu dây bênkia, sững người vì kinh ngạc, sau đó mới lắc đầu bật cười: cô nàng này bị mìnhchiều hóa hư, từ chỗ làm mình làm mẩy chuyển sang ngang nhiên chống đối rồi.

Cũng may anh đã thầm dặn dò trước với lãnh đạo cụccải cách phát triển củarồi, chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ sẽ không làm quá đáng. Vừa ngẩngđầu lên đã thấy Cẩm Phong đang nhìn anh chằm chằm:

- Thời Tiêu à?

Cẩm Phong hời hợt hỏi một câu, thấy anh gật đầu liềnđứng dậy, lấy áo khoác ngoài vắt lên cánh tay: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Đi thôi!”

luôn cố gắng che giấu tâm trạng của mình, đưa taylên giả vờ xem đồng hồ: “Mới chín giờ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sớm thế này đã về khách sạn thì chánchết, hay đi uống một ly đi!”

Diệp Trì liếc nhìn cô, gặp Cẩm Phong thành phố venbiển này hoàn toàn là ngẫu nhiên.

Sau khi các quy định mới về ngành bất động sản đượcđưa ra, hầu hết các nhà đầu trong cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nước đều nhắm vào những khu vực vànhđai hai ba. Diệp Trì cũng vậy. Không thể nói các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khu vực vành đai mộtkhông kiếm ra tiền, nhưng dưới hàng loạt các quy định như vậy, lợi nhuận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũnggiảm đến mức thấp nhất, muốn duy trì được lợi nhuận chỉ còn cách mở rộng thịtrường ra bên ngoài. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Sở Diệp Trì chọn thành phố ven biển này để tiếnhành hạng mục tiếp theo, nói thực lòng, nguyên nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chủ yếu bởi ThờiTiêu. Thực ra Thời Tiêu chẳng chút tế bào văn nghệ, lãng mạn nào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sở thíchcó lẽ chơi điện tử, nếu cùng vớinhóc An An, chắc cả hai thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngồi lìmột chỗ chơi điện tử suốt cả ngày. Thế không biết nàng moi đâu ra mộtbài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thơ của Hải Tử, đọc mấy câu: “Tôi một căn nhà, Nằm sát bên bờ biển, Tuyệtđẹp!”. Lúc đọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 câu thơ ấy, hai người đang ngồi phòng khách. Chẳng mấy khi cóđược ngày nghỉ, cầm điều khiển, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngồi xem một tiết mục trên truyền hình, anhmang laptop ra, ngồi cách không xa, xử lí một vài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 công việc, thời gian gầnđây khá nhiều việc.

Diệp Trìcùng kinh ngạc, chẳng mấy khi lại yêuvăn nghệ như thế. Ánh nắng mặt trời ấm áp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ban trưa xuyên qua rèm cửa, phủ lênngười những chùm ánh sáng dịu dàng, khiến toàn thân sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên, trong veovà lấp lánh

mặc áo mi của anh, tay áo xắn lên cao, vạt áorất dài. ngồi trên thảm, bên dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặc một chiếc quần lót hoa thấp thoángdưới áo, mái tóc buông xõa, rất gợi cảm, còn sexy hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bất người phụ nữnào, sexy đến chết người.

Chỉ nhìn bộ dạng ấy thôibiết ngay hai người vừalàm gì. Thông thường, chỉ cần hai người nhà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Diệp Trì tuyệt đối không tha chocô. Vận động nguồn gốc của sự sống, đương nhiênnàng mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu lúc nàochẳng chống cự một hồi. Nhưng đối với Diệp Trì, đây là khúc dạo đầu giữa hai vợchồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với nhau.

Diệp Trì rất thích ăn mặc kiểu này, cảm giác từ đầuđến chân cô đều thuộc về anh, đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người phụ nữ của anh, vợ của anh.

Còn về phía Thời Tiêu, kể từ hồi phát hiện ra mặc quầnáo của Diệp Trì còn thoải mái hơn cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặc quần áo thể thao, thế nên đã thayđổi sở thích, nhà toàn mặc như thế này. Bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không biết áo mi quầnlót của Diệp Trì làm bằng chất liệu mặc lên người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại thấy dễ chịu vôcùng; hoàn toàn không biết mình ăn mặc kiểu này lại cùng sexy trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắtđàn ông.

Diệp Trì khẽ nhếch môi cười. Thời Tiêu lúc ấy đẹp đếnmê hồn, anh cảm thấy cô lúc này còn đẹp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn, hồn hơn cả khi hai thể hòaquyện vào nhau.

vậy lần đầu tiên nhìn thấy tập tài liệu về thànhphố này, anh đã để mắt đến. Ở đây không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉbiển xanh biếc còn nền vănhóa nhân loại phong phú. Câu slogan quảng cáo cho việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khai thác địa ốc đâylà: “Tôimột căn nhà, Nằm sát bên bờ biển, Tuyệt đẹp!”. Anh muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tặng choThời Tiêu một nơiđịa hình tốt nhất, tầm nhìn tuyệt vời nhất. thể sangnăm, hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ tổ chức kỷ niệm ngày cưới đây.

Có suy nghĩ này trong đầu, đột nhiên Diệp Trì lại pháthiện đấy chính động lực lớn, còn lớn hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả món lợi nhuận kếch xù. Anh saymê như ma nhập, đích thân đến tận nơi này để xem xét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 môi trường, đưa ra những yêucầu rất khắt khe của mình. Tất cả chỉ bởi một câu nói của Thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiêu, cùng vớihình ảnh tuyệt mỹ của vào khoảnh khắc ấy.

Hôm qua, lúc động thổ, anh bỗng cảm thấy cảm động khónói nên lời, cảm giác như mình đang tận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay gieo một hạt giống, đang ân cầnchăm sóc chờ ngày hạt giống nảy mầm, phát triển ra hoa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nghĩ đến đây, anh chợt muốn về nhà ngay lập tức, liềnngoảnh đầu nói với Cẩm Phong: “Thôi, giờ anh phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về nhà!”

Cẩm Phong không khỏi giật mình, tưởng mình nghe nhầm:“Anh bảo đi đâu cơ?”

Diệp Trì mỉm cười, lấy điện thoại ra, ấn phím rồi nói:“Chuẩn bị ngay cho tôi một chiếc xe, tôi phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về nhà!”

Cẩm Phong trợn tròn hai mắt nhìn Diệp Trì lái xe đi.Cô đứng ngây ra bên đường, mãi không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 định thần lại. Gió biển phả vào mặtcô, thoáng lạnh khiếnrùng mình, nhưng làm saothể lạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bằng cảm giáctrong tim lúc này. Sự ghen tị bùng lên trong lòng Cẩm Phong. Tại sao ThờiTiêu lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 may mắn đến thế, ta dựa vào đâu, ta cách gì? ta thậmchí chẳng yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Diệp Trì, ta không xứng được Diệp Trì yêu như vậy, cô ta khôngxứng!

Cẩm Phong cảm thấy mình quá thê thảm, đường đường làmột đại tiểu thư nhà họ Phong, thế lại đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu đơn phương Diệp Trì, thậm chícòn vắt óc nghĩ đủ mọi do để được gặp anh, để có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hội tiếp cận anh, chỉđáng tiếc tất cả đều vô dụng, thậm chí còn chẳng nhận được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một ánh mắtcủa anh.

Tại sao Thời Tiêu có thể làm được còn thì không? Côkhông tin cuối cùng mình lại thua con ranh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy. vẫy xe, trở lại khách sạn lấyhành lý. cái thành phố ven biển khỉ hogáy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này, không Diệp Trì, côchẳng muốn lại dù chỉ một giây.

Thời Tiêu uống hơi nhiều. Lúc ăn cơm đã uống rượu MaoĐài nặng, đến khi đi hát lại gọi mấy chai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rượu Hoàng Gia, chị Điền với mấyngười ham “của chùa” cứ bán mạng uống, nói rằng rượu này rượu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kia đắt lắm.Chị ta uống một mình thì chẳng nói làm gì, còn nhất quyết kéo cả Thời Tiêu uốngcùng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Uống bao nhiêu Thời Tiêu cũng chẳng nhớ rõ, về sau lại mở một chai vang,cuối cùng kết thúc bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bia.

Nào đỏ, nào trắng, nào tây, nào ta… trộn lẫn với nhau.Thời Tiêu bắt đầu không chịu nổi. Nhưng lúc giải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tán, vẫn thể giữ đượcphong độ. Thực ra Thời Tiêu đúng một kì nhân, lúc mới uống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 say thì ngoanlắm, bảo làm làm nấy,cùng đáng yêu, những người không biếtcònkhông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết say. Trưởng phòng Châu một người trong số ấy. Nhìn thấyThời Tiêu chỉ hơi đỏ mặt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hành động, lời nói vẫn rất bình thường, lại biết HứaMinh Chươngbạn cùng trường, đã quen © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết nhau từ lâu nên yên tâm đểHứa Minh Chương đưa về nhà.

Ban nãy Hứa Minh Chương đã nhìn ra uống hơi nhiều.Thời Tiêu uống nhiều thường trở nên hay cười, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đôi mắt cong lên, ánh mắt sánglấp lánh, cùng hấp dẫn. Hồi đó anh cũng bị chính đôi mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy hút hồn, như bịlún vào đầm lầy, đến tận ngày hôm nay vẫn chưa thoát ra được.

Xe xuống khỏi cầu vượt, Hứa Minh Chương liếc nhìn đồnghồ, đã hai giờ rưỡi rồi, kể từ lúc lên xe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho đến giờ,không nói một câunào, không khí trong xe cùng ngột ngạt.

Anh mở cửa xe, làm gió đêm ùa vào. Cuối tháng hai,luồng gió hơi lạnh nhưng thể thổi đi sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngột ngạt trong xe. Hứa Minh Chươngvẫn cảm thấycùng bức bối căng thẳng, anh không thể định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩa nổi cảmgiác của mình lúc này. Anh với tay rút một điếu thuốc, ngậm vào miệng, châm lửarồi rít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một hơi thật sâu: “Địa chỉ?”

Lúc này Thời Tiêu đã ngấm men rượu, cảm thấy đầu óc mơmơ màng màng, trước mắt như mờ đi, nhắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt lại mới thấy dễ chịu một chút, hoàntoàn chẳng nghe thấy Hứa Minh Chương nói gì. Anh hỏi hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếng không thấy côđáp lại liền ngoảnh đầu nhìn cô. Ánh đèn màu lấp lánh chiếu vào gương mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhỏnhắn của cô, vẻ gì đó rất xanh xao. Đôi lông mày nhíu chặt, đôi mắt khéplại, nhưng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải ngủ, đôi hàng mi dài cong khẽ rung rinh, bên dướicái mũi nhỏ nhắn đôi môi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đỏ mọng. Anh thậm chí còn nhớ như in hương vị, sựmềm mại hương thơm của đôi môi ấy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Hứa Minh Chương chợt thấy khát nước, chân đạp thắng,dừng lại bên đường, với tay mở tủ lạnh trong xe, chộp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấy chai nước khoáng, vặnnắp tu hết nửa chai.

Hành động này của anh khiến Thời Tiêu mở mắt nhìn anh,có vẻ đó rấthồ. nhìn anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hồi lâu rồi đột nhiên nhoẻn miệng cười: “HứaMinh Chương, anh về thật rồi! Mẹ kiếp, anh còn về làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa? Sao anh khôngchết luôn bên nước ngoài, mãi mãi đừng quay lại nữa? Anh biết không, mãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mãiđừng về nữa!”

Trong lúc Hứa Minh Chương đang ngẩn người ra thì ThờiTiêu đã đẩy cửa ra bước xuống xe, lảo đảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi ra giữa đường. Anh giật nảyngười, vội vàng xuống xe, ôm lấy cô, tránh được một chiếc xe lao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vụt qua.Cửakính xe từ từ hạ xuống, từ bên trong thò ra một cái đầu hỏi: “Mẹ kiếp, muốnchết à?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thời Tiêu giậm chân gào lên: ông muốn chết thì có! Tôiđang sống tốt thế này, còn lâu mới muốn chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhé!”

Hứa Minh Chương dở khóc dở cười, vội vàng vừa ôm vừakéovào bên đường. nôn khan hai tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi “ọe”, sau đó gục đầu vào gốccây vệ đường nôn thốc nôn tháo.

Hai ngày nay không Diệp Trì ở nhà, Thời Tiêu chẳngăn uống mấy, ăn cũng chẳng thấy ngon, cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm thấy khó chịu, lại không dámnói với anh. Con người anh ta cứ thích chuyện ra to, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút bệnh vặtcũng làm toáng lên khiến ai cũng biết. Thời Tiêu rất ngại chuyện này.

Do đó, bụng rỗng uống rượu càng thêm khó chịu. HứaMinh Chương đưa tay ra vỗ vỗ vào lưng cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đưa cho chai nước bảosúcmiệng, không khỏi cằn nhằn: “Em uống lắm như vậy làm gì, em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quên sau khiuống rượu bộ dạng mình ra sao rồi à? Rượu của người ta, dạ dày mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 củamình…”

Thời Tiêu chẳng chút nể nang, hất tay anh ta ra, ngồibệt xuống bồn hoa ven đường, ngẩng đầu lên, nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hứa Minh Chương: “Anh chớ ởđâygiả bộ, chẳng phải anh hận tôi thấu xương ư? Anh thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cao, anh thanhcao đi bám lấy Hồ Đình Đình!”

Những đường gân trên trán Hứa Minh Chương giật giật,anh biết say rồi, không nên so đo với làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì, nhưng lúc này còn lôichuyện này ra để chửi anh khiến anh thực sự không thể nhẫn nhịn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được. Anh gầnnhư nghiến răng trèo trẹo: “Em nói thế ý gì? Bốn năm trước emTưởngTiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mà đá anh, anh chấp nhận. Anh biết em và Tưởng Tiến chia tay nhau rồi, vộivã từ nước ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quay về đây. Còn em thì sao? Em đối xử với anh như thế nào?Anh đến chết vẫn yêu em, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh bám Hồ Đình Đình chẳng qua để gặp được em. Mẹkiếp, anh đê tiện quá phải không? Em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hài lòng rồi chứ? Trong lòng em thoái máirồi chứ, vui rồi chứ?”

Thời Tiêu sững người, một cơn gió lạnh thổi qua khiếncô chợt rùng mình. Nôn hết rượu trong bụng ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng dần tỉnh táo hơn. Giữahai ngườiquá nhiều trở ngại, bố mẹ của anh, giờ còn cả Diệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trì. Đúng thế!Diệp Trì! Nghĩ đến Diệp Trì, Thời Tiêu hoàn toàn tỉnh táo. đứng phắt dậy,khẽ nói: “Đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thôi!”

Cô tự mở cửa xe rồi ngồi vào trong. Hứa Minh Chươngsiết chặt nắm tay, đấm mạnh vào gốc cây đầy bất lực.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hôn Nhân Đã Qua, Hôn Nhân Đã Qua Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hôn Nhân Đã Qua Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Hôn Nhân Đã Qua Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hôn Nhân Đã Qua full, Hôn Nhân Đã Qua online, read Hôn Nhân Đã Qua, Hân Hân Hướng Vinh Hôn Nhân Đã Qua

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 25 — Hôn Nhân Đã Qua

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc